Chương 37: Hồ ly chọn Dạ Ngu Ngốc

Vừa đi vừa nói, Sau một ngày đường, bốn người đã vào

Hồn thành.

Đại hội võ lâm sắp tới nên thu hút rất nhiều giang hồ

hào kiệt đến Hồn thành. Quét mắt nhìn khắp nơi đều là đại hiệp! Tuy nói Tịch

Thanh là vị tiểu thí (cái rắm nhỏ) bảo chủ còn nhỏ không hiểu chuyện, đương nhiên đây là

do Đường Thải Nhi đánh giá hắn. Nhưng quan trọng là, vào cửa thành, không ai

không nhân ra hắn, gặp mặt đều là “ơ ~ Tịch thiếu hiệp!” “Đã lâu không gặp,

Tịch huynh!” “Đây không phải là Tịch Thiếu bảo chủ sao ~”

Dạ Ngu Ngốc nhìn đám người lui tới xung quanh, sau đó

vui vẻ túm cánh tay Đường Thải Nhi lại, "Nương tử nương tử, thật nhiều

người đến chào hỏi tiểu Tịch Tịch nha ~"

Đường Thải Nhi hừ lạnh một tiếng, bĩu môi nói "Có gì chứ, bởi vì ta mặc nữ trang nên không ai nhận ra thôi. Nếu ta mặc

nam trang, sẽ được hoan nghênh hơn hắn!"

Liễu Chiêu Vân kéo Đường Thải Nhi, cười nói: "Nơi

này thật thật náo nhiệt nha, Thải Nhi."

"Ngày mai đã là đại hội võ lâm rồi, dĩ nhiên là

rất náo nhiệt, tất cả nhân vật võ lâm có máu mặt đều tới." Lông mày Đường

Thải Nhi nhếch lên , "Aizzz, cảnh tượng thật hoàng tráng nha."

Tịch Thanh cười đúng mực với mấy vị hiệp sĩ gặp thoáng

qua đến chào hỏi, quay đầu lại nhìn về phía Đường Thải Nhi, "Đường huynh

không bằng đi thay trang phục và đạo cụ thường ngày đi, cùng mọi người ôn

chuyện?"

"Không cần, ta thích thanh tĩnh. Dạ Nhi, Vân tỷ,

đi, chúng ta đến tửu lâu đi." Đường Thải Nhi khe khẽ thở dài, mỗi tay lôi

một nguời, tiến vào một tửu lâu gần đấy.

Tịch Thanh cười cười, chân mày khẽ nhíu, "Đúng

lúc đói bụng, không tệ." Vừa nói vừa theo sát mấy người.

Ngồi xuống bên cạnh cửa sổ, Liễu Chiêu Vân rót trà cho

mọi người. Hai mắt tùy ý nhìn mọi thứ chung quanh, cả người đều tản ra lý tưởng

hào hùng.

"Đại hội võ lâm sẽ làm những việc gì?" Liễu

Chiêu Vân đặt bình trà xuống, hỏi Đường Thải Nhi.

Tịch

Thanh cười híp mắt tranh nói, "Chọn minh chủ võ lâm kế nhiệm."

"A? Tiểu Tịch Tịch cũng sẽ tham gia sao?"

Đường

Thải Nhi nhíu mày nhìn về phía Tịch Thanh, "Chọn sao?"

Tịch Thanh có chút xấu hổ gãi gãi đầu, "Có rất

nhiều tiền bối lợi hại, đâu đến phiên ta chứ."

Đường Thải Nhi bưng chén trà lên, híp mắt suy đoán,

"Ta nghĩ minh chủ kế nhiệm tám, chín phần sẽ là Hình Dận."

"Hình Dận?" Dạ Ngu Ngốc nghiêng đầu,

"Là ai vậy?"

Trên trán Tịch Thanh nổi đầy gân xanh, hắn đối với

Hình Dận có oán hận rất sâu, trong thời gian ngắn không thể tiêu trừ, vì vậy

lúc này âm trầm trả lời: "Chính là cái tên khốn kiếp lừa gạt Phi Sắc Lưu

Ly của ta."

Hai mắt Dạ Ngu Ngốc xoay động, nghĩ tới, "Là

người rất hung ác nha."

"Còn chưa vào khách đ**m đã nghe thấy có người

hình dung bổn tọa như vậy, thật đúng là ngoài ý muốn." Giọng nói lạnh thấu

xương truyền từ ngoài cửa vào. Người chưa vào, tiếng nói mười phần uy lực đã

truyền vào trong tai mỗi người.

Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn ra cửa, vừa văn một đôi

giày màu đen bước vào, lập tức áo lam bay vào theo. Tầm mắt dời lên, nhìn thấy

khuôn mặt mười phần không đứng đắn của Hình Dận xuất hiện ở trước mắt mọi

người.

"Đã lâu không gặp nha, Hình lâu chủ." Đường

Thải Nhi vẫy vẫy tay cười tủm tỉm.

Hình Dận hơi sững sờ, nhìn Đường Thải Nhi một thân nữ

trang hồi lâu, sau đó cong lên một nụ cười, "Đường thần y."

Tịch Thanh liếc nhìn Hình Dận, vẻ mặt nín thở quay đầu

đi chỗ khác, rất khó chịu.

Mấy thủ hạ đi theo sau Hình Dận vừa nhìn đã biết là

cao thủ, mặt mũi ước chừng đều là khí tràng phô trương.

Ống tay áo vung lên, hắn chân thành đi đến, ngồi ngay

ngắn phía đối diện Đường Thải Nhi, "Đại hội võ lâm, có muốn đi cùng

không?"

"Sao?

Trong chúng ta chỉ có người này được mời." Đường Thải Nhi vừa nói vừa liếc

nhìn Tịch Thanh.

Hình Dận cười lãnh đạm, "Bổn tọa mang bọn ngươi

vào."

Vừa mới nói xong, Đường Thải Nhi liền kích động đứng

lên, hai tay chống bàn, "Thật sao?"

"Bổn tọa không nói đùa."

Bất kể có mục đích hay không, Đường Thải Nhi vẫn nhận

lời mời của Hình Dận. Xế chiều hôm đó đã vào Hồn Nghênh cung của minh chủ võ

lâm đang sống.

Đường Thải Nhi tuyệt đối không tin, đường đường là lâu

chủ của Vân Thiên lâu lại đặc biệt mời mình tham gia đại hội võ lâm, trong đó

nhất định có âm mưu hoặc là dụng ý gì đó. Nhưng hiện tại nàng không quản được

nhiều như vậy, coi như Hình Dận không mời, nàng cũng sẽ nghĩ cách vào Hồn

Nghênh cung.

Dùng qua cơm trưa, đám người Đường Thải Nhi được an bài

ở gian phòng trống bên trong Tây viện.

Từ sau cơm trưa thì không thấy Hình Dận nữa. Tịch

Thanh cũng bận rộn gặp mặt các hiệp khách. Kết quả là, sau giờ ngọ, cái viện ấm

áp thoải mái này chỉ có ba người Đường Thải Nhi, Dạ Ngu Ngốc và Chiêu Vân hưởng

thụ.

Pha bình trà nóng, nhấm nháp hạt dẻ rang đường, ba

người ngồi thảnh thơi trên ghế tựa nhỏ dưới tàng cây.

"Nương tử, lá cây rơi xuống kìa." Dạ Ngu

Ngốc ngửa đầu nhìn một chiếc lá lìa khỏi cành, từ từ rơi xuống.

Đường Thải Nhi nhìn chằm chằm chén trà đến ngây người,

trong lòng đang tính toán buổi tối sẽ đi trộm ngũ độc quả như thế nào. Theo

nàng biết, Ngũ Độc quả trời sinh tính cực âm, cần giữ ở nơi thuần dương cực

nóng. Nếu như tách khỏi nơi nhiệt độ cao, trong một khắc đồng hồ sẽ thối nát.

Nhưng mà trước mắt, ngoại trừ nơi núi lửa thuần dương cực nóng ra, minh chủ võ

lâm sẽ làm cách nào để giữ Ngũ Độc quả đây?

"Nương tử, mùa thu đến rồi có phải không?"

"Nương tử?"

"Nương tử? Có cái lá rơi vào chén trà của nàng

nha! ! !" Dạ Ngu Ngốc ghé sát vào Đường Thải Nhi la lớn, dọa cho Đường

Thải Nhi sợ đến mức tay không khỏi run lên.

Liễu Chiêu Vân cười trộm, không hề nhìn hai người,

tiếp tục nhìn bầu trời trong lành phía xa xa.

"Ngươi muốn làm gì? !" Đường Thải Nhi giữ

vững chén trà trong tay, trừng mắt nhìn Dạ Ngu Ngốc.

Dạ Ngu Ngốc dẩu môi lên, "Nương tử không để ý tới

Dạ Nhi. . . . . ."

Đường Thải Nhi thở dài một hơi, nắm tay Dạ Ngu Ngốc,

đặt chén trà vào trong lòng bàn tay hắn, "Cầm đi."

"Ừ?"

Đường Thải Nhi đứng lên, phất áo, "Vân Nhi tỷ,

giúp muội chăm sóc Dạ Nhi, muội đi ra ngoài một lát."

Liễu Chiêu Vân liền giật mình, "Thải Nhi muốn đi

đâu?"

"Nương tử muốn làm gì? Dạ Nhi cũng muốn đi!"

Đường Thải Nhi giơ tay lên ngăn hai người lại,

"Ta đi xem náo nhiệt một chút, bên ngoài nguy hiểm, hai người ở lại chỗ

này đừng tùy ý đi đâu nha ~"

"Thải Nhi, muội. . . . . . Vậy muội chú ý an

toàn."

"Ừ, đi đây."

"Nương. . . . . ."

"Đây. . . . . . Đồ ngốc, ra khỏi vòng này, ta

không cho ngươi ăn cơm tối nữa." Đường Thải Nhi nói xong chỉ thành một

vòng trên nền đất mềm.

Dạ Ngu Ngốc hừ một tiếng, thành thật ngồi lại trên

ghế, cầm chén trà, "Dạ Nhi nghe lời nương tử."

Đường Thải Nhi nhìn đôi mắt trong veo của Dạ Ngu Ngốc.

Trong đôi mắt kia chỉ thấy thân ảnh của nàng, khiến cho nàng sững sờ tại chỗ.

Nếu như. . . . . . Hắn khôi phục. . . . . . Ánh mắt

như thế còn có thể tồn tại sao?

Còn có thể chỉ nhìn mình nàng không. . . . . .

Đường Thải Nhi dời mắt đi, cước bộ không hề ngưng lại,

xoay người đi ra ngoài viện.

Thân hình nhảy một cái, gió thoảng bên tai, mấy sợi

tóc trên trán bị thổi qua sau tai, hơi xượt qua da, êm ái mà lại mập mờ, khiến

cho tâm tình không ổn định của Đường Thải Nhi càng thêm hỗn độn.

Không được suy nghĩ nhiều, vận nội lực, càng bay thật

nhanh trên nóc nhà.

"Tại

sao cô nương lại ở đây?"

Đường Thải Nhi vừa dừng lại bên trong một cánh rừng

hoa, thì một giọng nói già nua vang lên ở phía sau, xoay người nhìn lại, là một

vị lão giả mặc quần áo màu trắng đang cầm cái cuốc đào bụi hoa bên cạnh.

Tóc trắng xoá, xương cốt lại cứng rắn.

Đường Thải Nhi cười yếu ớt, Hồn Nghênh cung quả nhiên

là một nơi không đơn giản, thậm chí ngay cả gia đinh chăm vườn hoa cũng khác

thường như vậy.

"Ta đi dạo xung quanh." Đường Thải Nhi hé

miệng cười một tiếng, "Lão bá không cần để ý ta, tiếp tục trồng hoa

đi."

"Nơi này là chỗ ở của minh chủ."

"Ta biết." Đường Thải Nhi nhìn chung quanh

không thèm để ý chút nào.

Lão giả giật mình, ngay sau đó vui vẻ cười một tiếng,

"Làm sao cô nương biết? Người của Hồn Nghênh cung này sẽ không nói cho cô

biết đường tới nơi ở của minh chủ đâu."

Đường Thải Nhi chắp tay bước đi thong thả, "Không

khó đoán, Hồn Nghênh cung rất lớn, nhưng nơi nào rộng lớn lại được bày trí đơn

giản, nơi nào thanh tịnh mà lại phong nhã, vừa nhìn liền biết."

Lão giả ngồi chồm hổm xuống, cầm cái cuốc đào đất,

"Cô nương lại rất hiểu minh chủ, chẳng lẽ quen biết với minh chủ

sao?"

"Ta không biết, chỉ nghe nói mà thôi." Đường

Thải Nhi cười híp mắt trả lời, bước nhỏ đi tới bên cạnh lão giả ngồi xổm xuống,

"Lão bá ở trồng hoa gì vậy? Bây giờ trời đã vào thu rồi, là trồng hoa

theo mùa sao?"

"Ha ha, hoa khác nhau sẽ có loại tiêu chuẩn khác

nhau, giống như con người vậy, người khác nhau thì có tiêu chuẩn sống khác

nhau."

Đường Thải Nhi cười nhạt, "Cũng đúng, vậy không

quấy rầy lão bá trồng hoa nữa." Đứng dậy, nhìn chung quanh một chút,

"Phong cảnh nơi đây thật đúng là không tệ."

"Ha ha." Lão bá cười ảm đạm, "Cô nương

có muốn theo lão hủ uống chén trà không?"

Đường Thải Nhi ôm cánh tay quay đầu lại nhìn về phía

lão giả, "Đa tạ ý tốt của lão bá, ta phải trở về rồi, có duyên sẽ gặp

lại."

"Cũng tốt."

Lão giả cười điềm đạm, nhìn thân ảnh của Đường Thải

Nhi biến mất trước mắt, đuôi lông mày lập tức khẽ động, ngẩng đầu nhìn cánh

rừng, "Ai cũng biết ta thích trang nhã sao?"


"Này này ~ ta tới đây ~" Thượng Quan Linh ngửa đầu nhìn đỉnh đầu Dạ Ngu

Ngốc, phá lên cười ha ha.

Dạ Ngu Ngốc và Liễu Chiêu Vân đang uống trà, đột nhiện

có giọng nói truyền từ đỉnh đầu xuống khiến hai người cả kinh, đều nhảy xa khỏi

ghế mấy thước.

Thượng Quan Linh ngồi trên cành cây, nhìn hai người

cười, "Phản ứng thật thú vị nha ~"

"Ngươi. . . . . . Đồ quái dị nhà ngươi tại sao

lại xuất hiện nữa!" Dạ Ngu Ngốc căm tức nhìn thiếu niên mặc áo gấm trước

mắt chất vấn nói.

Thượng Quan Linh vô tội bĩu môi, "rất tổn thương

người ta nha." Nói xong, lật người từ trên cây nhảy xuống, hai chân vững

vàng tiếp đất, sau đó vẻ mặt tươi cười, "Ta đương nhiên là đến gặp tiểu

Tầm Tầm nha ~"

Liễu Chiêu Vân có chút sợ hãi núp ở sau lưng Dạ Ngu

Ngốc, "Dạ Nhi, hắn là người phương nào?"

"Không biết, một người quái dị!" Dạ Ngu Ngốc

liếc mắt hừ lạnh.

"Này, tại sao lại giới thiệu bạn tốt với mỹ nhân

như vậy chứ?" Thượng Quan Linh xòe hai tay ra tỏ vẻ rất bất đắc dĩ,

"Thiệt là, rất tổn thương người ta nha ~"

"Ngươi biết hắn?" Liễu Chiêu Vân nhỏ giọng

hỏi.

Dạ Ngu Ngốc ra sức lắc đầu, "Ta mới không biết

người quái dị như vậy đâu, Vân Nhi tỷ, chúng ta đi."

"Đi . . . . . Đi đâu vậy. . . . . ." Liễu

Chiêu Vân do dự hỏi.

Thượng Quan Linh bĩu môi, giơ tay lên sờ sờ cái ót của

mình, "Ta như vậy làm cho mọi người chán ghét sao?"

Dạ Ngu Ngốc dừng bước, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy

Thượng Quan Linh đang cúi đầu, mũi chân tùy ý di trên đất, bộ dạng rất buồn bã.

Thượng Quan Linh mang vẻ mặt ưu thương, ngẩng đầu lên,

nhìn lá cây um tùm trên đỉnh đầu, "Ta hiểu, tiểu Tầm Tầm không nhớ ta, rõ

ràng chúng ta. . . . . . Chúng ta. . . . . ."

Liễu Chiêu Vân căng thẳng nắm chặt quần áo của mình,

"Các ngươi. . . . . . Các ngươi như thế nào?"

Dạ

Ngu Ngốc, "Ngươi không được nói lung tung, ta căn bản không. . . . . .

Không. . . . . ." Nhìn khóe mắt Thượng Quan Linh chảy ra nước mắt, lời nói

của Dạ Ngu Ngốc vừa ra đến miệng lại bị nuốt vào.

Thượng Quan Linh buồn bã nhìn Dạ Ngu Ngốc, "Chúng

ta rõ ràng tương thân tương ái như vậy. . . . . ."

Liễu Chiêu Vân kinh hãi, đúng lúc Đường Thải Nhi trở

về cũng hóa đá ngay tại chỗ, còn khuôn mặt của Dạ Ngu Ngốc thì hết xanh lại đỏ.

Thượng Quan Linh giơ tay lên lau một giọt nước mắt,

thở dài, ngẩng đầu nhìn thấy Đường Thải Nhi, ánh mắt mang theo ý dò xét.

"Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ." Tay

Đường Thải Nhi run run chỉ Thượng Quan Linh, "Ngươi là ai? !"

"Là ai?" Trong nháy mắt Thượng Quan Linh

không còn vẻ mặt buồn bã như vừa nãy, nháy đôi mắt cười, "Tình địch của

ngươi."

Dạ Ngu Ngốc lắc mình một cái đi tới bên cạnh Đường

Thải Nhi, mở rộng hai tay che chở nàng ở phía sau, "Không cho ngươi khi dễ

nương tử của ta."

Thượng Quan Linh cười ha ha một tiếng, chớp chớp mắt,

"Nương tử của ngươi sao ~ ây da, tiểu Tầm Tâm thiệt là, có hứng thú với nữ

nhân từ lúc nào vậy?"

Đường Thải Nhi sửng sốt, sau đó kinh hãi, đôi môi run

rẩy, hai mắt sắc bén nhìn chằm chằm khuôn mặt ngay thơ của Thượng Quan Linh,

"Rốt cuộc ngươi là ai, ngươi biết chuyện gì của Dạ Nhi?"

Thượng Quan Linh khom người nhìn thẳng Đường Thải Nhi,

nghiêng nghiêng cái đầu, "Ta cái gì cũng biết, nếu so với ngươi còn biết

nhiều hơn."

Đường

Thải Nhi cười nhạt, vòng qua Dạ Ngu Ngốc đi tới trước mặt Thượng Quan Linh.

Người kia rụt đầu lại, cau mày nhìn nữ nhân trước mắt này.

"Ngươi biết rất nhiều?" Đường Thải Nhi cười

cực kỳ dịu dàng, ngọt ngào, giống như gió xuân thoảng qua.

Thượng

Quan Linh không biết tại sao khi nhìn thấy nụ cười này của Đường Thải Nhi trong

lòng thậm chí có chút phát run, lui về phía sau mấy bước, nhưng không ngờ Đường

Thải Nhi đã tới gần rất nhanh.

"Nữ nhân kia, ngươi muốn làm cái gì?" Thượng

Quan Linh cảnh giác hỏi.

Đường Thải Nhi mỉm cười giơ tay lên khẽ xoa gò má của

Thượng Quan Linh, giữa hai lông mày lộ ra tư thái nũng nịu, "Không có gì,

không phải ngươi nói, ngươi và Dạ Nhi tương thân tương ái ư, nếu là phu quân

của Dạ Nhi, cũng chính là phu quân ta nha."

Thượng Quan Linh đẩy tay Đường Thải Nhi, "Này,

cách ta xa một chút."

"Không phải ngươi rất thích chơi đùa như vậy

sao?"

Thượng Quan Linh vừa định mở miệng nói chuyện, thân

thể lại ngứa , "Ai?"

Đường Thải Nhi buông tay, "Thật làm cho người ta

không biết làm sao nha, ngươi muốn ta cách xa ngươi một chút, vậy thì xa một

chút ~" vừa nói vừa ngoắc ngoắc ngón tay với Liễu Chiêu Vân, người kia

chạy chậm đến bên người nàng, "Vân tỷ, Dạ Nhi, chúng ta đi thôi."

"Này! Ngươi làm gì ta? !" Thượng Quan Linh

gãi người, không nhịn được ngứa khiến hắn gần như muốn gãi rách chính mình,

"Nữ nhân kia, ngươi dám hạ độc!"

Đường Thải Nhi phất phất tay, "Để cho ngươi cảm

nhận kch thch trước nay chưa có, từ từ hưởng thụ đi ~ A ha ha ha! !"

Dạ Ngu Ngốc vừa đi vừa quay đầu lại, "Nương tử,

hắn vừa mới khóc."

Đường Thải Nhi: "Nếu ngươi dùng chút ớt, ngươi

cũng có thể khóc."

Dạ Ngu Ngốc sửng sốt, "Nương tử nói là cái tên

xấu xa kia đang gạt ta? !"

"Ngốc. . . . . ."

"Hừ, ta biết ngay mà, hắn không phải là người

tốt."

Đường Thải Nhi lắc đầu cười khổ, "Không thể khẳng

định, chắc là hắn nhận ra ngươi."

"A?"

"Nhưng ta sẽ không cho phép hắn mang ngươi đi

khỏi ta." Đường Thải Nhi hơi cúi đầu tự nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.