Chương 25: Phân chia

Đường Thải Nhi nằm ở trên đùi Dạ Ngu Ngốc ngủ đến chết

đi sống lại, cứ mỗi lần đầu từ trên đùi lộc cộc lộc cộc muốn té xuống dưới, Dạ

Ngu Ngốc liền đưa hai tay ôm lấy đầu của nàng xê dịch vào bên trong một chút.

Vì vậy một đêm không ngủ, hai mắt khóa chặt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang

ngủ của Đường Thải Nhi.

Chân trời ửng sáng, cánh rừng từ từ thức tỉnh, chim

chóc vỗ cánh bay đi kiếm ăn, màn đêm yên tĩnh cũng theo đó mà dần lui tán.

Dạ Ngu Ngốc ngáp một hơi thật dài, vén màn xe lên liếc

nhìn nơi xa, loáng thoáng có thể thấy được huyện thành, "Thật đói

nha." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm.

Gia đinh nghe vậy quay đầu mỉm cười nói: "Công tử

chịu khó một chút nữa, sắp vào thành rồi."

Dạ Ngu Ngốc cười ngọt ngào một tiếng, buông màn xe

xuống, trong lòng suy nghĩ khi vào thành phải ăn ngon một bữa.

Xe đi qua đường đất ghập ghềnh, thân xe cũng theo đó

mà chấn động lên xuống dữ dội.

“Bụp!” Tiếng động lớn vang lên, làm tất cả mọi người

bừng tỉnh, rối rít mở hai mắt ra nhìn về phía người gây ra chuyện này —— Đường

Thải Nhi đang nằm trên sàn xe.

"A! Nương tử! !" Dạ Ngu Ngốc hô to.

"Ta

bị sao vậy, đầu của ta . . . . . ." Đường Thải Nhi bị tai họa bất ngờ giật

mình tỉnh giấc, lúc hoàn hồn lại, chỉ cảm thấy đầu mình rất đau, lồm cồm bò dậy

ngồi vào chỗ.

"Thải Nhi, muội không sao chứ?" Liễu Chiêu

Vân ngồi vào bên cạnh Đường Thải Nhi, nhìn thấy đầu nàng toàn chỗ sưng đỏ lo

lắng hỏi.

"A, không có sao, không có việc gì." Đường

Thải Nhi vội vàng khoát tay, sau đó nhìn về phía Dạ Ngu Ngốc, mở trừng hai mắt,

"Tại sao ngươi lại đẩy ta xuống đất hả!"

Dạ Ngu Ngốc lập tức kêu oan, "Ô ô. . . . . .

Nương tử, Dạ Nhi đâu có, là tự nương tử rơi xuống mà."

Đường Thải Nhi bị rớt xuống đầy một bụng lửa giận,

không phân biệt tốt xấu đối với Dạ Ngu Ngốc hừ một tiếng.

Liễu Chiêu Vân lắc đầu nhìn hai người cười cười,

"Được rồi được rồi, Thải Nhi đừng trách Dạ Nhi nữa."

Liễu Sanh ngồi ở một bên, vẫn hai mắt yết ớt nhìn mấy

người, thủy chung không nói lời nào. Trên mặt hắn không có một tia huyết sắc

nào, nếu không phải có thể cảm nhận được hô hấp như có như không của hắn, như

vậy, Đường Thải Nhi sẽ nghĩ ngồi ở bên cạnh chính là một người chết, cảm giác

như vậy thật sự khiến nàng hết sức khó chịu.

Xe ngựa chậm rãi vào thành, chợ phiên buổi sớm vẫn là

có chút yên tĩnh, chỉ có một số cửa tiệm đang thu xếp mở cửa tiệm, một tên tiểu

nhị quét dọn trong trong ngoài ngoài.

"Mấy vị khách quan là muốn ở trọ sao?" Một

lão bản khách đ**m thấy xe ngựa chậm rãi đi trên đường, liền cho là muốn tìm

khách đ**m nghỉ ngơi, vội vàng đi qua.

"Đúng, làm phiền chưởng quỹ chuẩn bị ba gian

phòng khách." Gia đinh của Liễu Sanh hướng chủ quán phân phó một tiếng,

rồi sau đó nhấc màn xe lên, "Chủ tử, mấy vị công tử, xin mời xuống xe nghỉ

ngơi một chút."

Đợi ba người Đường Thải Nhi xuống xe ngựa, Liễu Sanh

mới giương mắt nhìn gia đinh một cái, ngay sau đó đứng lên, từ từ bước xuống.

Thân thể gầy yếu mặc một thân áo xanh, mái tóc trắng xõa xuống hai vai, đôi mắt

yếu ớt hõm sâu không nhìn ra một tia tâm tình.

Dạ Ngu Ngốc, "Nương tử, ta đói."

"Ta cũng đói vậy, đi, vào đây đi." Đường

Thải Nhi lôi cổ tay Dạ Ngu Ngốc chạy vào bên trong khách đ**m, "Chưởng

quỹ, mang chút món ăn nhẹ cộng thêm năm bát cháo trắng ~"

"Được rồi, cô nương đợi một chít." Tiểu nhị

lên tiếng, xoay người đi lo liệu chuẩn bị.

Liễu Chiêu Vân nhìn gương mặt bệnh trạng của Liễu

Sanh, do dự không biết mình có nên đi lên đỡ hắn hay không, nhưng nghĩ lại thấy

mình làm như vậy sẽ khiến Liễu Sanh cảm thấy nàng coi thường hắn, vì vậy chỉ

đành phải đi theo phía sau Liễu Sanh vào khách đ**m.

"Vân Nhi tỷ Liễu công tử, ta muốn ăn sáng, tới

đây ngồi xuống đi, dùng xong bữa rồi đi nghỉ ngơi." Đường Thải Nhi chào

hỏi.

"Đa tạ cô nương, công tử nhà ta không có thói

quen ăn sáng, mời mấy vị từ từ dùng bữa." Vị gia đinh kia cười cười thay

Liễu sanh cự tuyệt lời mời của Đường Thải Nhi, ngay sau đó cùng với Liễu Sanh

đi theo tiểu nhị lên phòng.

Đường Thải Nhi nhìn thân ảnh của bọn họ biến mất ở

khúc rẽ, bĩu môi, nhấp một ngụm trà nóng, "Thật là quái nhân."

Dạ Ngu Ngốc phụ họa nói: "Ừ, quái nhân."

Liễu Chiêu Vân mắt nhìn bóng lưng Liễu Sanh thở dài

một cái, lại nghe thấy Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc cảm thán không khỏi cười

một tiếng, đi tới ngồi đối diện với Đường Thải Nhi, "Hắn thật sự đã thay

đổi rất nhiều, so với thời thơ ấu là hai người khác nhau hoàn toàn."

"Khách quan, cháo và thức ăn đã tới ~" tiểu

nhị bưng cái mâm lớn chạy chậm đến, "Mấy vị là nhóm khách đầu tiên của

sáng nay, đây là bánh bao mà đầu bếp miễn phí cho mấy vị."

"A, như thế rất tốt rất tốt a!" Đường Thải

Nhi cười lớn, đã cầm lên một cái bánh bao, "Nói lầm bầm ~ không nghĩ tới

sáng sớm còn có phúc lợi này nha."

"Mấy vị khách quan từ từ dùng." Tiểu nhị đặt

món ăn lên bàn xong, nâng cái mâm lên thối lui đến cạnh chỗ lão bản đang tính

sổ sách.

Đường Thải Nhi uống một hớp cháo, tiếp tục nói về

chuyện mà Liễu Chiêu Vân vừa mới đề cập, "Lần cuối cùng tỷ thấy hắn là lúc

nào?"

Liễu Chiêu Vân suy nghĩ một lát, "Mười hai năm

trước."

"Ừ, cơ thể này của hắn chịu đau yếu mới hai

năm." Đường Thải Nhi lầm bầm lầu bầu.

Liễu Chiêu Vân biết y thuật của Đường Thải Nhi rất

cao, trên giang hồ hơi có danh tiếng, nghe nàng nói lời này liền lo lắng hỏi "Rốt cuộc là bệnh gì? Thải Nhi có phương pháp trị liệu không?"

"Muội ngay cả nguyên nhân gốc bệnh cũng không

biết, không có cách nào chữa trị, muội cũng lười chẳng muốn kiểm tra gốc bệnh

của hắn, huống chi, hắn dường như cũng không thích người ngoài đến gần."

Đường Thải Nhi véo một miếng bánh bao, đang chuẩn bị bỏ vào trong miệng, khóe

mắt lại liếc thấy vị lão bản và tên tiểu nhị kia cầm bản tính trong tay nhưng

bút không có mảy may di chuyển, mà hai mắt không biết vô tình hay cố ý nhìn đầu

bên này.

"Thải Nhi, tỷ chỉ còn lại một người thân này mà

thôi, xin Thải Nhi giúp tỷ tỷ, chữa khỏi bệnh cho hắn, được không?" Liễu

Chiêu Vân khẩn thiết nhìn Đường Thải Nhi.

"Được, muội sẽ cố. Muội cùng Dạ Nhi sẽ giúp tỷ,

chờ tỷ dàn xếp thỏa đáng, chúng ta lại đi." Đường Thải Nhi cười cười,

giọng nói hạ đến mức nhỏ nhất, chỉ có hai người Liễu Chiêu Vân và Dạ Ngu Ngốc

mới có thể nghe được.

Liễu Chiêu Vân cảm động cười, "Thải Nhi muội thật tốt."

"Muội không phải là cô nương tốt gì đâu, đừng

khen muội như vậy, ha ha." Đường Thải Nhi cười, khóe mắt không ngừng lưu ý

động tác của hai người trước quầy, "Vân Nhi tỷ a, mặc dù Liễu Sanh không

ăn bữa sáng, nhưng tỷ là đường muội cũng nên quan tâm hắn một chút. Đi xem hắn

một chút đi, nếu như không có việc gì, tỷ đi nghỉ ngơi sớm một chút."

Đường Thải Nhi hướng về phía Liễu Chiêu Vân nháy mắt,

"Đi đi."

Liễu Chiêu Vân mặc dù không biết tại sao Đường Thải

Nhi lại nói như vậy, nhưng mà nàng không có ngốc, hiểu được ý tứ trong lời nói

của Đường Thải Nhi, "Ừ, cũng tốt, hai người cứ từ từ mà ăn."

Nhìn bóng lưng Liễu Chiêu Vân đi xa, Đường Thải Nhi

như có điều suy nghĩ đem bánh bao bỏ vào trong miệng, phút chốc mặt liền biến

sắc phun ra, cùng lúc đó thấy Dạ Ngu Ngốc đang muốn nhét bánh bao vào miệng,

vội vàng làm động tác thô bạo, đem toàn bộ đồ trong tay hắn đánh rớt trên mặt

đất.

"Bánh bao của ta. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc

nhìn bánh bao trên đất, đáng thương như vậy.

Đường Thải Nhi hơi thấp giọng quát lên: "Có

độc." Vừa nói vừa liếc mắt nhìn hướng tên tiểu nhị đã mang thức ăn lên,

chỉ thấy ánh mắt hắn biến đổi, thân hình chợt lóe, rút ra trường kiếm giấu ở bên

trong quầy, trong khoảnh khắc hơn mười người áo đen nhảy ra tới tấp, cửa tiệm

lập tức bị đóng chặt.

Đường Thải Nhi uống một ngụm trà nóng, cười lạnh,

"Các vị rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Nhiều lần tập kích, chung quy

lại cũng nên cho một cái lý do chứ."

"Giết!" Đối phương quát to một tiếng, không

có bất kỳ câu trả lời nào, đều cầm kiếm lao lên.

"Trời ạ. . . . . ." Đường Thải Nhi từng bị

người khác đuổi giết qua, nhưng mà chưa từng thấy qua trận thế lớn như vậy,

chừng mười người đều có thân thủ nhanh nhẹn, ngay cả động tác cầm kiếm kia cũng

đều đồng loạt, lúc này một tiếng lệnh vang, mấy kiếm cùng lên, nếu như không né

tất sẽ bị đâm thành vạn lỗ!

Nàng một tay nắm đoản kiếm, một tay nắm chặt Dạ Ngu

Ngốc, đánh lui địch nhân đang tới gần. Lại chỉ có thể miễn cưỡng không để cho

bọn họ thương tổn đến Dạ Ngu Ngốc, mà không cách nào thoát thân được.

Đường Thải Nhi chợt có chút nhớ nhung Tịch Thanh, nếu

như hắn ở đây, đoán chừng đã sớm có thể tiêu phóng khoáng sái mà phi thân phóng

đi.

"Nương tử cẩn thận! aa~~" Dạ Ngu Ngốc vừa

nói nguy hiểm, vừa kêu thảm, cũng không phải hắn bị thương, mà là cơ thể hắn bị

Đường Thải Nhi ném qua ném lại đến thất điên bát đảo.

"Con bà nhà nó." Đường Thải Nhi xoay người

một cái, ôm Dạ Ngu Ngốc, che miệng, mũi của hắn, cùng lúc đó váy dài vung lên,

độc dược vô hình vung ra.

Chỉ thấy thân hình mọi người dừng lại, rồi sau đó tới

tấp xụi lơ trên mặt đất.

"Đi!" Đường Thải Nhi kéo Dạ Ngu Ngốc phi

thân rời đi.

"Nương tử! Vân Nhi tỷ, bọn họ làm sao bây

giờ?" Dạ Ngu Ngốc ôm thật chặt eo của Đường Thải Nhi, bị nàng ôm nhảy lên

nóc nhà rồi chạy như bay.

"Mục

tiêu của bọn họ không phải là ngươi chính là ta, Vân Nhi tỷ cùng chúng ta ở

chung một chỗ ngược lại rất nguy hiểm. Chúng ta trực tiếp đến Tây quận, ở nơi

nào đó rồi tụ họp." Đường Thải Nhi vừa nói, vừa chú ý xem phía sau có

người đuổi theo hay không.

Thấy phía sau đã không có người truy sát, Đường Thải

Nhi ôm Dạ Ngu Ngốc phi thân tiếp đất, "Cũng vừa vừa thôi nha, mới có một

lúc, con bà nó, ta không ngờ lại hai lần chạy trối chết."

"Nương tử! Nàng bị thương! !" Dạ Ngu Ngốc

nhìn trên tay áo của Đường Thải Nhi có vệt máu đỏ thẫm liền hô to.

Đường Thải Nhi trừng lớn hai mắt, nhìn về phía vết

thương của mình, không có phát hiện cũng không thấy đau, bây giờ nhìn thấy vết

thương lập tức cảm giác đau đớn lâm râm đánh tới, "Ngươi bị thương không?

Kiểm tra xem! Nhanh!"

Dạ Ngu Ngốc lắc đầu, "Không có." Rồi sau đó

đau lòng nhìn cánh tay của Đường Thải Nhi, vẻ mặt không nỡ, "Nương tử. . .

. . ."

"Không có chuyện gì." Đường Thải Nhi lấy ra

bình thuốc trị thương từ trong ngực, tùy ý rắc lên, "Vết thương nhỏ, không

chết được."

"Nương tử rất đau nha, Dạ Nhi thổi cho nàng một

chút." Dạ Ngu Ngốc cúi đầu ghé sát vào vết thương của Đường Thải Nhi, nhẹ

nhàng thổi.

Đường Thải Nhi nhìn hắn, không khỏi mỉm cười,

"Ngốc quá, ngươi thổi rơi hết phấn thuốc của ta rồi."

"Đúng nha. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc ngồi

thẳng lên, bĩu môi, vì mình vô dụng mà khổ não.

Đường Thải Nhi nhìn xung quanh mấy lần, nơi này là một

hẻm nhỏ không biết tên, ít có người qua lại, nhìn ra xa một chút, vừa vặn có

một khách đ**m đập vào tầm mắt, "Đi ra đây."

Hai người lấy một phòng, thay quần áo trên người,

Đường Thải Nhi liếc nhìn Dạ Ngu Ngốc một thân áo đen, sờ sờ cằm của mình,

"Buộc tóc ngươi lên nha." Nói xong người đã đi tới, túm mái tóc dài

của Dạ Ngu Ngốc lên buộc lại.

"Ừ

~~ không tệ, đủ soái!" Đường Thải Nhi tán thưởng nhìn bộ dạng của Dạ Ngu

Ngốc sau khi đổi kiểu tóc, "Không hổ là tướng công của ta!"

"Hê hê ~~" Dạ Ngu Ngốc cười dịu dàng, nụ

cười này mặc dù có chút không xứng với một thân trang phục lãnh khốc này của

hắn, nhưng mà Đường Thải Nhi vẫn rất hưởng thụ.

"Ta dịch dung cho ngươi."

"Dịch dung?"

Đường Thải Nhi cười gian một tiếng, "Đây chính

Dịch Dung thuật trộm được từ chỗ của Lam Anh." Đường Thải Nhi vừa nói vừa

từ trong ngực lấy ra một quyển sách cũ, “Bụp!” một tiếng đập trên bàn.

Một lúc lâu sau. . . . . .

"Nương tử, ngứa mặt quá! Ô ô. . . . . ."

"Bình tĩnh bình tĩnh! Chẳng qua là. . . . . .

Chẳng qua là đỏ mà thôi. . . . . ."

"Nương tử còn bao lâu nữa?"

"Ngươi đừng giục nữa! Ta đang vẽ , ngươi. . . . .

. Ngươi câm miệng!"

Hai canh giờ sau. . . . . .

"Nương tử a, Dạ Nhi rất già."

"Như vậy không tốt."

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Câm miệng! Vẽ lại! !"

Ba canh giờ sau. . . . . .

". . . . . . O o. . . . . . O o. . . . . ."

"Này này! Ngươi lại dám ngủ? Tỉnh! Tỉnh!" Đường

Thải Nhi vỗ hai bên má của Dạ Ngu Ngốc, "Nếu không tỉnh, ta liền vẻ trên

mặt ngươi hình con rùa!"

"Sao?" Dạ Ngu Ngốc dụi dụi hai mắt,

"Nương tử nàng nói cái gì vậy?"

"Không có, cái gì cũng không nói, để ta nhìn

xem!" Đường Thải Nhi bày khuôn mặt của hắn ra.

"Đây là ai?" Dạ Ngu Ngốc đêm nhìn khuôn mặt

xa lạ lãnh diễm trong gương kinh hãi bắt cánh tay Đường Thải Nhi vội hỏi.

Đường Thải Nhi cười gian mấy tiếng, "Dịch Dung

Thuật này quả thật chơi rất vui nha, Dạ Nhi, về sau ta mỗi ngày đều vẽ cho

ngươi, để cho ngươi diễn các loại vai mỹ nam tử! Oa ha ha ha ha! !"

Dạ Ngu Ngốc chẳng biết tại sao toàn thân lại toát ra

mồ hôi lạnh, phất mông đứng lên, "Nương tử. . . . . ."

"Chẳng qua a, nương tử ta vẫn còn thương

ngươi,chung quy nếu ngươi dịch dung sẽ không tốt cho da, hê hê, ta sẽ làm ít

thôi, ít nha." Nói xong lại nhìn thành quả của mình, mèo khen mèo dài

đuôi, "Thật là soái, Đường Thải Nhi ta quả nhiên là một kỳ tài."

"Nương tử, thích gương mặt này của ta sao?"

Dạ Ngu Ngốc lệch đầu hỏi.

Đường Thải Nhi tức cười, suy nghĩ một lát, "Ta

thích ngươi hơn người này." Bởi vì ngươi căn bản rất tốt, có thể đổi vô số

gương mặt, dịch dung là thú vui mà nàng mới vừa cảm nhận được, trong khoảng

thời gian ngắn sẽ không chán, sẽ không.

"He he! Ta biết rồi!" Dạ Ngu Ngốc cười ngây

ngô.

"Tốt lắm, chúng ta đi ra ngoài thôi."

"Nương tử không vẽ sao?"

"Không cần không cần, ta đổi nữ trang không có

mấy người có thể nhận ra ta. . . . . ." Lời nói mới vừa ra khỏi miệng,

Đường Thải Nhi chợt cả kinh, "Đúng vậy! Ta là nữ trang! Tại sao lại có

người nhận ra ta chứ! Biết ta là Đường Cảnh!"

"Nương tử nàng ở đây nói cái gì?" Dạ Ngu

Ngốc hoàn toàn không hiểu Đường Thải Nhi đang nói cái gì.

Đường Thải Nhi cúi đầu nhìn về phía Dạ Ngu Ngốc đang

ngồi ở trên ghế, "Người bọn họ đuổi giết, rất có thể là ngươi."

Dạ Ngu Ngốc trừng lớn hai mắt, hiển nhiên đối với

những lời này không cảm thấy chấn động quá lớn.

Đường Thải Nhi hơi cúi đầu nghĩ ngợi, "Dù sao

cũng là chuyện sớm hay muộn, ta nên sớm nghĩ tới. Ai ~ tùy tiện rồi, đi, hiện

tại không có mấy người có thể nhận ra ngươi, ta dẫn ngươi ra ngoài đi dạo. Ngày

mai sẽ khởi hành đi Vụ Ảnh quốc ~"

"Được, Dạ Nhi thật đói."

"Làm sao ngươi lại đói rồi!"

"Bánh bao bị nương tử đánh rơi xuống đất nha. . .

. . ." Dạ Ngu Ngốc có chút ủy khuất nói.

Đường Thải Nhi nhớ lại, hình như cả ngày hôm nay không

cho hắn ăn cái gì nha, "Khẳng định là nên đói bụng."

Hai

người ra khỏi khách đ**m hướng đến một tửu lâu gần đó, đi ngang qua một gian

hang bán kiếm, Đường Thải Nhi chợt dừng bước.

"Sao vậy nương tử?" Dạ Ngu Ngốc quay đầu lại

hỏi.

Chân mày Đường Thải Nhi cau lại, từ bên hông lấy ra

một đĩnh bạc, "Ta mua cái chuôi này." Nói xong cầm lấy kiếm trở lại

bên cạnh Dạ Ngu Ngốc.

"Có kiếm trong người, sẽ tốt hơn một chút."

Vừa nói đem bội kiếm đẩy vào trong ngực Dạ Ngu Ngốc, "Cầm nó."

"Nha." Dạ Ngu Ngốc theo lời ôm lấy kiếm, lập

tức có mấy phần khí tức giang hồ.

"Không tệ không tệ, nhưng mà ngươi cũng đừng cầm

thanh kiếm này đi liều mạng cùng người khác ha, mặc dù đẹp, nhưng nó là loại

hàng hạ đẳng, không nên kết giao."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.