Chương 21: Dạ Nhi bị nhốt trong Khương Biệt trại

Hai người cưỡi ngựa phi nhanh, hai ngày sau đã đến

chân núi Khương Biệt ở thôn Khương Biệt. Mới vừa vào thôn, đã bị không ít bách

tính trong thôn tiến đến vây xem, bởi vì, mọi người đoán rằng, đây là tân nương

tử nhà ai bỏ trốn theo tình lang?

Đường

Thải Nhi xoay người xuống ngựa, nhìn thấy ánh mắt bọn họ nhìn mình liền hiểu là

có ý gì, quay đầu lại nhìn Tịch Thanh như không có liên quan, hờ hững nói "Tại sao ngươi không nói để ta mang quần áo của ta theo."

"Lấy bọc quần áo cho ngươi là không tệ rồi, còn

trông cậy ta tìm quần áo cho ngươi sao!" Tịch Thanh đưa tay lấy bọc quần

áo ném vào ngực Đường Thải Nhi, bộ dạng khinh bỉ.

"Quần áo của ngươi cho ta mặc."

"Tại hạ chỉ có cái này!"

"Ngươi thật nghèo."

"Đường Cảnh! Ngươi đừng khinh người quá đáng!

!" Tịch Thanh nhìn bóng lưng Đường Thải Nhi đi vào khách đ**m, lớn tiếng

quát.

Chủ quán nhìn thấy hai vị cẩm hoa y phục đi vào, vội

vàng khom người đi lên đón khách, "Hai vị khách quan là ăn cơm hay là ở

trọ vậy?"

Đường Thải Nhi sửa sang lại hỉ phục đỏ thẫm mà mình

đang mặc, nhướng lông mày nhìn Tịch Thanh, "Lấy tiền, ta muốn một gian

phòng."

Tịch Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, lấy bạc ra đặt ở

trên bàn, "Một phòng, chuẩn bị chút thức ăn, sau đó đi mua một bộ. . . . .

." Hắn chợt cứng họng, quay đầu nhìn về phía Đường Thải Nhi, "Nam

trang hay nữ trang?"

Đường Thải Nhi vô lực khoát tay, "Nữ trang."

"Cũng tốt, mua một bộ nữ trang nữa." Tịch

Thanh phân phó.

Theo tiểu nhị đi vào phòng trọ, Đường Thải Nhi ngồi ở

trên ghế, châm trà giải khát, "Ngươi xác định Dạ Nhi thật sự tới núi

Khương Biệt này? Hắn đi như thế nào được? Thân chịu trọng thương, một mình chạy

xa như vậy? !"

Tịch Thanh đóng cửa phòng lại, đem kiếm đang cầm trong

tay đặt ở trên bàn, lạnh nhạt nói: "Hộ vệ của Lam huynh nói cho ta

biết."

Đường Thải Nhi kinh hãi, "Ngươi nói cái gì?"

"Đúng vậy, lúc ta đang muốn đến lễ đường thì

quản gia tới tìm ta, đem chuyện Dạ Nhi mất tích nói cho ta biết, cũng nói ta đi

thu thập một ít quần áo, mang theo hai con khoái mã ở cửa chờ ngươi."

Đường Thải Nhi chậm rãi đặt chén trà đang cầm trong

tay xuống, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thở dài, "Thì ra là

hắn cũng đoán được ta sẽ rời đi."

"A, chính là ngươi không biết, Dạ Nhi ở trong

lòng ngươi phân lượng cũng không nhẹ, phàm là suy nghĩ một chút đều có thể

nhìn ra. Chính ngươi tại sao lại không phát hiện ra được?"

"Ta biết, không cần ngươi phải lắm mồm."

Đường Thải Nhi trừng lớn hai mắt, làm bộ muốn đâm mù hai mắt của hắn.

Hai người lại nói chuyện một lát, thừa dịp sắc trời

còn sớm, quyết định đứng dậy ra ngoài tìm người.

Đường Thải Nhi mặc nữ trang, đeo túi xách, cầm trong

tay bức họa Dạ Nhi hỏi thăm khắp nơi. Còn Tịch Thanh thì dung ngôn ngữ miêu tả

hình dạng của Dạ Nhi để hỏi người ta, bởi vì hắn cảm thấy, người mà Đường Thải

Nhi vẽ tuyệt đối không phải là Dạ Nhi, mà là một loại sinh vật không rõ ràng.

Hỏi gần nửa ngày không có thu hoạch, Đường Thải Nhi

ngồi ở quán trà bên đường uống trà lạnh, nhìn Tịch Thanh đang thất vọng, cười

to rót một chén trà, "Nghỉ ngơi một chút đi."

"Ủa sao không có ai nhìn thấy chứ, Dạ Nhi rõ ràng

là làm người khác chú ý như vậy." Tịch Thanh chau mày, bộ dạng uất ức thất

bại.

"Có lẽ ta và ngươi tìm nhầm địa phương."

Đường Thải Nhi nâng chén trà, nỉ non.

Tịch Thanh vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại thấy lão

bản của quán trà nghe tiếng mà đến, đem hạt dưa để ở trên bàn hai người, mặt

tươi cười hỏi: "Hai vị khách quan có phải đang tìm một mỹ nam tuyệt sắc

hay không?"

Đường Thải Nhi sửng sốt một chút, ngay sau đó xoay

người một vòng, nhìn về phía hắn, "A, đúng!"

"Một mỹ nam bị thương?" Lão bản hỏi nữa.

"Ngươi đã thấy hắn? !" Tịch Thanh vội vàng

hỏi.

Lão bản cười cười, gật đầu, "Tiểu nhân có thấy. .

. . . ."

"Người ở đâu? !" Đường Thải Nhi một phát bắt

được cổ áo của lão bản, "Nói mau!"

Lão bản có chút kinh hãi nhìn Đường Thải Nhi,

"Hắn hắn hắn hắn. . . . . . Hôm qua tiểu nhân thấy hắn bị người của Khương

Biệt trại mang lên núi."

Đường Thải Nhi: "Khương Biệt trại?"

"Đúng vậy."

Tịch Thanh nghe thấy vậy vội vàng cầm bội kiếm lên,

đứng dậy muốn đi.

"Công tử! Công tử không thể! !" Lão bản tay

run run, mở miệng kêu Tịch Thanh lại.

Đường Thải Nhi nhíu mày nhìn về phía hắn, "Có gì

không thể?"

"Đại vương của Khương Biệt trại kia là tên hung

ác, cũng vô cùng háo sắc, mà người hai vị công tử muốn tìm, hình như chính là

muốn gả cho nhi nữ của Đại vương làm tướng công, Đại vương chắc chắn sẽ không

thả người. Hai vị đi lần này, nhất định là hết sức nguy hiểm, chuẩn bị không

tốt sẽ hữu khứ vô hồi* a! !" Vẻ mặt lão bản như đưa đám, muốn ngăn cản hai

người.

(Hữu

khứ vô hồi* : Một đi không trở lại)

Tịch Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, "Chưa từng có

nơi nào mà Tịch Thanh ta hữu khứ vô hồi cả." Dứt lời, đã nghênh ngang rời

đi.

Đường Thải Nhi thả lỏng cổ áo của lão bản ra, vung tay

áo, cười nói: "Đa tạ lão bản, đây là tiền trà."

Trong Khương Biệt trại.

Vương Vũ khoác da báo, cầm bầu rượu trong tay ngồi ở

trên Vương ỷ hào sảng uống, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn nhìn về phía mọi người

đang bận rộn làm việc hô to một câu, "Làm nhanh lên một chút! Nếu làm trể

nãi hôn sự khuê nữ của lão tử, lão tử sẽ lấy đầu các ngươi!"

Vương Mặc phe phẩy quạt hương hồ ngồi ở trên một Vương

ỷ khác. Bộ dạng xấu xí, đôi mắt nhỏ hịp lại cùng một chỗ, nghe Vương Vũ nói

xong ngược lại cười he he, "Đại ca, nữ nhi bảo bối của ta rốt cuộc cũng có

thể tìm được một tướng công tốt rồi. Nam nhân này thật không tệ nha, mới vừa

rồi tiểu đệ có cẩn thận xem qua, quả thật xinh đẹp giống như hoa! Nữ nhi ta

chính là vô cùng thích, bây giờ vẫn ở bên cạnh hắn chơi đùa! Ha ha ha ha!"

"Mặc kệ hắn đẹp hay không đẹp, chỉ cần nữ nhi ta

thích, cho dù là Thiên vương, lão tử ta đây cũng sẽ lấy cho nó!" Vương Vũ

vừa thổi râu, hùng chưởng** vỗ Vương ỷ, rất dọa người.

(*Hùng

chưởng : Bàn chân Gấu)

Lúc hai người đang nói chuyện, một thủ hạ sốt ruột

luống cuống chạy vào, ngay sau đó ôm quyền quỳ xuống đất, "Đại vương, Nhị

Đại vương, con rể của người đã tỉnh."

Vương Vũ, Vương Mặc đều đứng dậy, vừa nhìn nhau, đồng

loạt nhấc chân đi ra ngoài.

Vừa mới vào phòng, đã thấy một nam tử tuyệt sắc, người

khoác bạch y nửa ngồi ở trên giường. Mái tóc đen hỗn độn hất ra sau lưng, mày

như mực vẽ, mặt như múi đào, một đôi mắt trong veo nhưng cũng yêu mị chặt chẽ

quan sát Vương Cần đang nằm ở trên giường.

"Cần Nhi." Vương Vũ hét lớn một tiếng, làm

Bạch Si Dạ bị dọa khiến cả người run lên.

Vương Cần ngồi dậy, nhìn về phía Vương Vũ, ngay sau đó

cười ngọt ngào, "Phụ thân, đại bá ~"

Vương Vũ cười, chạy tới ôm lấy Vương Cần, để cho người

kia ngồi trên khuỷu tay của mình.

Vương Cần gần mười tuổi, vẫn còn trẻ con. Ánh mắt vẫn

tràn ngập ngây thơ của một hài đồng, chuyện nam nữ h**n **, con bé cũng chưa

hiểu, chỉ biết là thích người xinh đẹp mà thôi. Hôm nay thấy Dạ Nhi tuyệt sắc

như thế, con bé lại càng thích vô cùng. Người còn chưa tỉnh, con bé cũng đã nằm

ở bên giường nhìn đến mấy canh giờ rồi.

Nói là đồng ngôn*** không cố kỵ, tính trẻ con không

thể nghi ngờ, nhưng mà Vương Cần lại có một phụ thân là Đại vương của sơn trại,

vì vậy chỉ cần con bé thích, cướp đoạt cũng được, cứng rắn giành lấy cũng thế,

nhất định phải cướp về để cho con bé chơi.

(*Đồng

ngôn : Lời nói của trẻ em)

Không từ mà biệt, sơn trại này là một ví dụ sờ sờ.

Liễu Chiêu Vân, chi nữ Dương Châu phú thương, ba ngày

trước cùng với gia đình đi chơi, nhưng không ngờ cách núi Khương Biệt, cả nhà

bị cướp sạch, vốn không nên lưu lại một người sống, ai ngờ khi đó Vương Cần bảy

tuổi mới liếc mắt một cái đã chọn trúng nàng, muốn nàng chơi cùng với mình.

Vương Vũ yêu con gái như mạng, thấy vậy, liền hào phóng tha mạng cho Liễu Chiêu

Vân, lệnh cho nàng ta phải đặc biệt chăm sóc nữ nhi bảo bối.

Nhưng mà Vương Mặc cũng thật tò mò, Liễu Chiêu Vân là

một cô nương, đối mặt với sự ra đi của cả nhà, lại thương tâm trong thời gian

ngắn chỉ có ba ngày, thần sắc lại như bình thường còn chiếu cố chi nữ của cừu

gia.

"Chiêu Vân ra mắt Đại vương, Nhị Đại vương."

Lập tức, một nữ tử chầm chậm đi vào, phúc thân hành lễ, chỉ thấy nàng mặc váy

dài H**ng S* y, thân hình mềm mại thướt tha, da trắng như tuyết. Hai hàng lông

mày thon dài như vẽ, đôi mắt sáng như sao. Môi không điểm mà hồng, khóe môi hơi

cong lên, mang theo nụ cười sầu bi. Cả gò má cũng tỉ mỉ thanh lệ, thoát tục như

thế, quả thật không mảy may mang theo khói lửa của nhân gian.

Vương Vũ cười hì hì cầm một bàn tay của mỹ nhân, thuận

thế v**t v* qua lại "Vân Nhi tới sao ~"

Đôi mắt Liễu Chiêu Vân lãnh đạm như nước, trên mặt lại

càng không có một chút thay đổi, "Dạ, tới hầu hạ Cần Nhi dùng bữa."

"Vân Nhi tỷ, cũng phải cho Bạch ca ca ăn

cơm!" Vương Cần chỉ Dạ Ngu Ngốc đang ngồi trên giường, "Bạch ca ca

cũng đói bụng!"

Liễu Chiêu Vân nghe vậy nhìn về phía nam tử đang ngồi

trên giường, tâm không khỏi khẽ động, người này đẹp quá.

Trong

mắt hiện lên vẻ phức tạp, lại lần nữa rũ mí mắt xuống, che giấu mọi thứ trong

đáy mắt, rút tay của mình từ chỗ Vương Vũ ra, "Cần Nhi có thể cùng Bạch

công tử dùng bữa."

"Nơi này là nơi nào? !" Nửa ngày không có

lên tiếng, lúc này Bạch Si Dạ mới hô to một tiếng, trong ánh mắt ẩn chứa chút

ít kinh hoảng và bất an.

Vương Mặc cười to, "Nơi đây chính là Khương Biệt

trại."

Bạch Si Dạ nghiêng đầu, "Khương Biệt trại là nơi

nào?"

Mắt hổ của Vương Vũ trừng lớn, "Ngươi biết làm

gì! Dù sao ngày mai cũng phải gả cho khuê nữ của ta! Đời này ngươi đừng nghĩ sẽ

ra khỏi Khương Biệt trại này!"

Vương Mặc dùng quạt hương bồ che nửa gương mặt, ghé

sát tai Vương Vũ, "Đại ca, là thú, thú, không phải là gả."

"Ta quản con mẹ hắn!" Hai mắt Vương Vũ trừng

lớn hơn, không phân tốt xấu mà mắng Vương Mặc.

"Cái gì? Ta cũng phải xuất giá sao?" Hai mắt

Bạch Si Dạ trợn lên tròn xoe, nhìn về phía Liễu Chiêu Vân, "Là gả cho nàng

ta sao?"

Khóe mắt Vương Mặc co giật, có chút hoài nghi Bạch Si

Dạ có vấn đề hay không, Tại sao lại giống Vương Vũ không phân biệt được thú với

gả?

Liễu Chiêu Vân thấy Bạch Si Dạ nhìn về phía mình, cười

nhạt lắc đầu, "Không phải tiểu nữ, là Cần Nhi." Vừa nói vừa nhìn về

phía nữ đồng trong lòng Vương Vũ.

Bạch

Si Dạ ồ một tiếng, ngay sau đó lắc đầu, "Ta không lấy chồng."

Cần

Nhi mở to hai mắt, "Phụ thân, tại sao lại gả Bạch ca ca cho con vậy?

!"

"Gả cho con để có thể ngày ngày phụng bồi con

chơi đùa mà! Ngoan, Cần Nhi ~"

Cần Nhi lập tức vui mừng đập hai tay, "Được nha

được nha! Cần Nhi muốn Bạch ca ca, muốn Bạch ca ca gả cho con ~"

"Không muốn! Ta mới không muốn gả cho ngươi!

!" Bạch Si Dạ phồng má, gò má đã nhanh chóng đỏ ửng.

Vương Vũ giận dữ, đấm mạnh vào tường, "Không lấy

chồng ngươi cũng phải gả cho ta! Trói ngươi, cũng phải vào động phòng cho

ta!"

"Cái gì? Động phòng? ! Đại ca này! Khuê nữ của ta

mới mười tuổi, có phải quá sớm hay không đây. . . . . ."

"Sớm cái gì? ! Mười tuổi coi như mẹ lão tử cũng

đã gặp qua! Hừ!"

". . . . . ."

Vương Cần lôi râu Vương Vũ tò mò hỏi, "Phụ thân,

động phòng là cái gì vậy?"

"Không vội không vội, ngày mai phụ thân sẽ tìm

người dạy cho con." Vương Vũ v**t v* mái tóc của Vương Cần.


"Cho hỏi một chút, nơi này là Khương Biệt

trại?" Đường Thải Nhi cười cười hỏi hộ vệ đang đứng canh ở cửa.

Người nọ cả kinh, ánh mắt nhìn Đường Thải Nhi giống

như gặp phải quỷ, "Ngươi là người phương nào? !"

"Ta. . . . . ." Đường Thải Nhi vừa muốn mở

miệng, đã nhìn thấy người trước mặt trợn hai mắt rồi ngã xuống đất, mà Tịch

Thanh thì đang lau vỏ kiếm, không khó nhìn ra, là hắn đánh người ta ngất xỉu.

"Ngươi đánh người ta ngất xỉu, ta hỏi thế nào

được đây!" Đường Thải Nhi lập tức nóng nảy.

Khóe miệng Tịch Thanh nhếch lên, cười như muốn ăn đòn.

Ngón tay chỉ chỉ lên trên, Đường Thải Nhi thuận thế nhìn lên.

Một mảnh gỗ được gắn với cây cọc gỗ, mà trên mảnh gỗ

vừa vặn viết ba chữ rất to, rồng bay phượng múa, có vài phần ý vị là “Khương

Biệt trại”.

"Ta còn tưởng Khương Biệt trại là một nơi rất uy

vũ." Đường Thải Nhi sờ cằm, có chút thất vọng.

Tịch Thanh ôm kiếm dẫn đầu đi vào, "Trên thực tế

chẳng qua là một hang ổ của tiểu tặc mà thôi, nơi nào có thể uy vũ chứ? !"

"Ít nhất phải mạnh hơn so với Tịch Gia bảo hoang

vu của ngươi." Đường Thải Nhi cười gian nói.

Tịch Thanh giận dữ, "Đường Cảnh, ngươi ăn nói cẩn

thận cho ta!"

Đường Thải Nhi đối với Tịch Thanh không rảnh để ý,

chắp tay đi về phía trước, hai mắt nhìn ngó xung quanh, "Ơ, rốt cuộc lại

nhìn thấy người. . . . . . Ưm ưm. . . . . . Ưm. . . . . ."

Tịch Thanh bịt miệng Đường Thải Nhi, trốn ở trong góc

khuất. Nếu như không phải vừa rồi hắn kịp ôm lấy nàng nhảy vào trong góc, thì

sợ rằng lúc này cả sơn trại đã biết có người bên ngoài xông vào.

Đường Thải Nhi hung hăng thúc cùi chỏ một cái, thoát

ra từ trong móng vuốt của Tịch Thanh, "Ngươi làm gì thế? !"

"Ta với ngươi là lẻn vào, sao có thể lộ liễu như

thế? !"

"Lẻn vào con bà ngươi, ta muốn quang minh chính

đại đi vào! Nhanh chóng buộc hắn giao Dạ Nhi ra cửa!" Đường Thải Nhi khinh

khỉnh liếc mắt, xem thường Tịch Thanh.

Tịch Thanh bật dậy như lò xo, "Đúng nha!"

"Ngu muốn chết, buông ta ra, đi, đi ra ngoài cướp

người."

"Ừ."

Hai người thỏa thuận xong, ngồi thẳng lên đi ra ngoài,

vừa mới xuất hiện, hơn mười tên sơn tặc tay cầm búa khảm đao đã vọt lên, vừa

nhìn thấy đã rất dọa người.

Chân mày Đường Thải Nhi căng thẳng, hai chân lui về

phía sau một bước, trầm giọng nói, "Tịch Thanh, lên!"

Tịch Thanh vẫn chưa rút Thắng Tà bảo kiếm ra, đã phi

thân nhảy lên. Trường kiếm trong tay tùy ý bay theo, chỉ qua ít chiêu đã đánh

đám người ngã trên mặt đất, rối rít kêu đau.

"Đánh như vậy đã không chịu được, kêu cái gì, thế

mà cũng đòi làm sơn tặc." Đường Thải Nhi lắc đầu chép miệng nói. Nàng lại

không có nghĩ tới, là người nhà Tịch Thanh lợi hại, nếu như đám sơn tặc và võ

công kì cổ của Tịch Thanh kết hợp, vậy nơi này không còn là sơn trại nữa, mà sẽ

là một nơi có tiếng tăm lưng lẫy trên giang hồ. . . . . . Đạo Tặc phái. . . . .

.

Tịch Thanh nhìn Đường Thải Nhi liếc mắt một cái, ngồi

chồm hổm túm một tên sơn tặc lên, "Nói, các ngươi giấu nam tử mà hôm qua

các ngươi cướp đi ở nơi nào? !"

"Ở đây. . . . . . Ở đây. . . . . . Trong phòng

tiểu thư."

Đường Thải Nhi nghe xong, trong lòng sinh ra một cổ

tức giận, "Bà nội cái bánh quai chèo! Hạng nữ nhân gì lại có thể nôn nóng

như vậy! Dám giành tướng công của ta!" Nói xong bực tức chạy vào bên trong

sơn trại.

Tịch Thanh nhìn bóng lưng kích động của Đường Thải Nhi

bất đắc dĩ thở dài, đè trường kiếm của mình ở cổ sơn tặc, "Phòng tiểu thư

đi như thế nào? !"

"Bên trong. . . . . .Vườn hoa phía tây. . . . .

." Tiểu tặc run lẩy bẩy nói, hai chân đã sớm bị dọa đến run cầm cập.

Tịch Thanh buông tiểu tặc ra, mặc cho hắn ngã xuống

đất lần nữa không thể dậy nổi, thân hình nhảy một cái, tới bên cạnh Đường Thải

Nhi, "Đường huynh chớ vội."

"Con bà nó, ta không thể không đập nữ nhân

kia!"

"Nhưng là, Đường huynh hướng ngươi đi không đúng,

phòng của nàng ta ở bên đó." Tịch Thanh nói xong, chỉ một hướng hoàn toàn

ngược lại.

Đường Thải Nhi dừng bước, trợn mắt nhìn Tịch Thanh một

cái, "Không nói sớm!" Dứt lời hai chân dừng lại, ngay sau đó thi

triển khinh công, nhảy lên trên mái hiên, theo sát phía sau Tịch Thanh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.