Chương 16: Tới đón dâu

Đường Thải Nhi dọn dẹp ổn thỏa, đem kẹo thả vào trong

tay Dạ Ngu Ngốc, "Cầm, ăn dọc đường."

"Nương tử nè, khi nào thì chúng ta rời khỏi nơi

này?" Dạ Ngu Ngốc cầm lấy túi giấy, sôi nổi đi theo phía sau Đường Thải

Nhi.

"Đi tìm Tịch Thanh, người kia chạy đi đâu

rồi."

Dạ Ngu Ngốc vỗ vai Đường Thải Nhi, nhìn nàng cười hì

hì.

"Làm gì?" Đường Thải Nhi nhìn hắn mê mẩn.

Chỉ thấy Dạ Ngu Ngốc mở cửa sổ ra, hướng về phía không

khí kêu một câu, "Tiểu Tịch Tịch, ngươi đang ở đâu? ~~~"

Lời còn chưa dứt, một bóng màu trắng bay tớ. Tịch

Thanh ôm trường kiếm, mặt mày nghiêm túc, "Dạ Nhi gọi ta có chuyện

gì?"

Đường Thải Nhi không nhịn được vỗ tay tán dương,

"Khinh công của Tịch huynh rất tốt."

"Đường huynh quá khen." Tịch Thanh mang vẻ mặt khó chịu, bởi vì hắn nhìn thấy quần áo của

Dạ Ngu Ngốc đã sạch sẽ, "Xem ra Dạ Nhi đã thay quần áo xong."

Dạ Ngu Ngốc cười he he, chạy ra khỏi phòng, "Ừ,

nương tử thay mà."

Nghe hai chữ nương tử, sắc mặt Tịch Thanh tối sầm.

Đường Thải Nhi vỗ vỗ vai hắn, chỉ chỉ lên đầu, "Đừng để ý, Dạ Nhi nơi này.

. . . . . Ừ, ngươi hiểu chứ."

Tịch Thanh thở phào nhẹ nhõm. Sắc mặt hòa hoãn rất

nhiều.

Đường Thải Nhi: "Tịch huynh mới vừa đi ra ngoài

làm gì vậy?"

"Hôm nay là đại hội giám bảo, bên ngoài có rất

nhiều người."

"Oa a! Nhìn có náo nhiệt không? Không đúng, giám

bảo, chính là giám Phi Sắc Lưu Ly của ngươi?"

Tịch Thanh lắc đầu, "Không phải, là Nha Cửu

kiếm."

"Nha Cửu kiếm? Nha Cửu Chi Thần kiếm do kiếm sư

chế tạo ra?"

"Đúng vậy, không ngờ Hình Dận có được thanh kiếm

đó." Tịch Thanh trầm giọng nói.

Đường Thải Nhi vuốt cằm, "Anh hùng xứng với bảo

kiếm, aizz, ta cũng thiếu một thanh bảo kiếm a."

"Ngươi?" Khóe miệng Tịch Thanh nhếch lên, vẻ

mặt châm chọc, "Vẫn nên tiếp tục dùng cây đoản kiếm kia của ngươi

đi."

Đường Thải Nhi không đếm xỉa đến lời châm chọc của

Tịch Thanh, cúi đầu mắt nhìn thanh kiếm hắn đang ôm, "Tịch huynh sử dụng

kiếm gì?"

"Thắng Tà." Tịch thanh ngửa đầu kiêu ngạo

nói, bộ dạng vênh vênh váo váo.

Đường Thải Nhi đưa thay sờ sờ, "Ai nha nha, đây

chính là một trong năm thanh kiếm nổi tiếng trong truyền thuyết Âu Dã Tử sao.

Kiếm tốt nha! Quả nhiên là kiếm tốt!"

Tịch Thanh chán ghét cách xa bàn tay thúi của Đường

Thải Nhi, dùng ống tay áo của mình lau lau vỏ kiếm, "Ngươi muốn làm gì

đây?"

"Hê hê. Trạm Lô kiếm và Thắng Tà kiếm hình như là

từ trước đến nay không hề tách rời ~ Tịch huynh có Thắng Tà kiếm, vậy cũng có Trạm Lô kiếm. . . . . ."

"Cường đạo vô sỉ! Chúng ta bụng ăn không no còn

nghèo rớt mùng tơi, bọn ngươi vọng tưởng tước đoạt chí bảo nhà ta!"

Đường Thải Nhi nở nụ cười gian trá, "Ai u này,

nói như vậy, là ở Tịch Gia bảo của người sao?"

"Này, một mình ngươi dùng một thanh là đủ rồi,

làm gì chiếm cả hai thanh bảo kiếm! Rất lãng phí a!" Đường Thải Nhi mang

vẻ mặt không đồng ý.

"Đừng mơ tưởng!" Tịch Thanh lạnh lùng hừ một

tiếng, xoay người không để ý tới Đường Thải Nhi.

"Ta cho ngươi một trăm lượng, đổi lại ngươi một

thanh kiếm mẻ nhiều năm không tu sửa, đáng giá ~" Đường Thải Nhi đi tới

trước mặt Tịch Thanh, hướng về phía hắn nở nụ cười vô hại.

"Chớ có vũ nhục bảo kiếm!" Tịch Thanh bực

tức nói.

"Hẹp hòi!" Đường Thải Nhi liếc mắt, không hề

đòi hỏi nữa.

Dạ Ngu Ngốc nhìn hai người một chút. Sau đó cùng Đường

Thải Nhi có chung ý tưởng đen tối, hướng về phía Tịch Thanh khẽ hừ, "Tiểu

Tịch Tịch thật nhỏ mọn."

"Ta. . . . . ." Tịch Thanh á khẩu không trả

lời được, nói lảng sang chuyện khác, "Đường huynh, độc của Tần phu nhân

giải được rồi sao?"

Sắc mặt Đường Thải Nhi lúng túng, gật đầu không nói.

"Vì sao sắc mặt Đường huynh lại khó coi như vậy?

Chẳng lẽ Hình Dận kia không chịu trả lại Phi Sắc Lưu Ly? !"

"Không, hắn sẽ trả. Ta chỉ là có chút mệt mỏi mà

thôi."

Tịch Thanh cúi đầu suy nghĩ một chút, nhìn Đường Thải

Nhi định mở miệng, lại xấu hổ cn m** d**, quay mặt qua chỗ khác không hề

nhiều lời nữa.

Đường Thải Nhi nhìn bộ dạng không được tự nhiên của

hắn thật sự buồn cười, "Tịch huynh, ngươi làm sao vậy? Chẳng lẽ là muốn

đưa Trạm Lô bảo kiếm cho ta sao?"

"Đa. . . . . . Đa tạ." Tịch Thanh lắp ba lắp

bắp phun ra hai chữ, ngược lại làm cho Đường Thải Nhi sửng sốt.

"Nếu không phải là Đường huynh giúp một tay, tại

hạ tuyệt đối không thể đem Phi Sắc Lưu Ly trở về được." Khóe miệng Tịch

Thanh co quắp, nhìn về phía Đường Thải Nhi, đúng là quay đầu lại cười. Đôi mắt

quyến rũ thẹn thùng, môi đỏ cười cười, tuyệt thế kiêu ngạo, dung mạo phục thị

khuynh thành.

Làm cho Đường Thải Nhi tâm thần hoảng hốt, đành phải

si ngốc nói: "Mỹ nữ. . . . . ."

"Vô

sỉ! Ngươi mắng ai đó!" Tịch Thanh lần nữa nổ tung. Khuôn mặt dữ tợn nhìn

Đường Thải Nhi.

Đường Thải Nhi trong nháy mắt thức tỉnh, nhìn khuôn

mặt bỉ ổi trước mắt, thầm mắng mình mới vừa rồi không ngờ lại thấy hắn là mỹ

nữ, lập tức phun một câu, "Lão tử ta khen ngươi nha, thật là phụ lòng

người tốt!"

"Ngươi mới chính là nữ tử! Bổn thiếu gia là thuần

gia môn nhân! Chớ có vũ nhục!"

"He! He! He! Dạ Nhi, đừng để ý tới hắn! Ta đi

~" Đường Thải Nhi liếc mắt, túm tay Dạ Ngu Ngốc, sãi bước đi đến cửa viện.

Lúc đi đến cửa viện, quản gia mang theo mấy nha hoàn

đi tới, nhìn thấy Đường Thải Nhi liền cung kính khom lưng nói: "Thật đúng

lúc, chủ thượng sai lão hủ tới mời mấy vị đến tiền thính dùng bữa."

Hai mắt Đường Thải Nhi sáng lên, "Làm phiền dẫn

đường."

Dạ Ngu Ngốc cười híp mắt đi theo, mà Tịch Thanh còn

lại là muốn kiêng cữ một chút, nhưng không ngờ hai người kia một chút kiêng kỵ

cũng không có, đã sớm vui vẻ bỏ đi thật là xa, vì vậy đành phải đi theo.

Đi tới tiền đường, trên một cái bàn lớn đã chuẩn bị

đầy đủ rượu và thức ăn. Hình Dận và Tần Ly ngồi ở ghế trên trò chuyện ngẫu

nhiên, thấy đám người Đường Thải Nhi đi vào, Tần Ly làm bộ muốn đứng lên lại bị

Hình Dận một kéo về chỗ ngồi.

Đường Thải Nhi cũng không để ý, cười ha ha chắp tay cúi

đầu, "Hình lâu chủ, Tần phu nhân."

Đôi mắt Tần Ly lóng lánh nước nhìn Đường Thải Nhi, nhớ

tới cảnh tượng dẫn cổ vừa rồi, hai gò má không khỏi có chút hồng hồng, cúi đầu

ngượng ngùng không nói lời nào.

Tịch Thanh nhíu mày, sau đó khinh bỉ nhìn Đường Thải

Nhi một cái. Trong lòng thầm nói: Hay cho Đường Cảnh ngươi, ngay cả gia quyến

của Hình đại ma đầu ngươi cũng dám quyến rũ, háo sắc bẩm sinh.

Đường Thải Nhi kéo Dạ Ngu Ngốc ngồi xuống bàn. Sau đó

Tịch Thanh cũng chậm rãi ngồi xuống, mặt đen lại không nói được lời nào.

Hình Dận đưa chén rượu lên, "Bổn tọa kính Đường

công tử một chén, cám ơn ân cứu mạng của Đường công tử."

Tần Ly nghe vậy cũng cầm chén rượu lên, "Ly Nhi

cám ơn Đường công tử."

Đường Thải Nhi nâng chén đáp lễ, "Không cần đa

lễ, Tần phu nhân nên lấy trà thay rượu đi. Bệnh nặng mới khỏi, uống rượu vào sẽ

tổn hại thân thể a."

"Được, đại ân của Đường công tử không cách nào

hồi báo. Về sau nếu có chuyện muốn nhờ vả, chỉ cần nói một tiếng." Tần Ly

cười hoà nhã một tiếng.

Tịch Thanh cầm chén rượu, nhìn mấy người đang hàn

huyên với nhau. Oán khí trong lòng khó tiêu.

Dạ Ngu Ngốc gặm đùi gà, cười ha ha huých Tịch Thanh

một cái, "Tiểu Tịch Tịch, ăn đi ăn đi."

"Không

đói bụng." Tịch Thanh nói ra hai chữ. Sau đó ngửa đầu uống cạn rượu trong

chén.

Hình Dận dùng khóe mắt liếc nhìn Tịch Thanh, đối với

câu nói của người kia không rảnh để bụng, hướng về phía quản gia phía sau lưng

ngoắc ngoắc ngón tay. Người sau đem một khối lệnh bài đưa đến tay Đường Thải

Nhi.

"Đây là?" Cặp mắt Đường Thải Nhi sáng loáng,

vàng nguyên chất nha! !

Hình Dận lãnh đạm nói: "Đây là lệnh bài Vân Thiên

Kim, nếu có đại sự gì có thể tìm tới người của Vân Thiên lâu tương trợ, thấy

lệnh bài như thấy bổn tọa, bọn họ sẽ gắng sức tương trợ."

"Hào phóng như vậy sao?"

Hình Dận hừ lạnh, "Ngươi cho rằng bổn tọa là

người keo kiệt?"

"Không có, Hình lâu chủ từ trước đến giờ luôn

thoải mái, vậy Đường mỗ sẽ thu nhận, ha ha." Đường Thải Nhi hưng phấn đem

bỏ vào trong túi, nghĩ trong bụng rằng, coi như lúc không có tiền ăn cơm, bán

khối vàng này đi cũng có thể đủ để nàng sống hưởng thụ.

Một bàn rượu và thức ăn, ăn trong im lặng, tức giận có

chút lắng xuống. Nguyên nhân là, từ trường của Hình Dận quá mạnh mẽ. Hắn không

nói, liền làm cho mấy người ngồi trên bàn không dám thở mạnh.

"Hình lâu chủ, bọn ta tính tối nay sẽ lên đường

rời khỏi quý phủ." Đường Thải Nhi mỉm cười nói, chờ Hình Dận giao Phi Sắc

Lưu Ly và Vẫn Thiên Châu ra.

Hình Dận cười nhạt, khoát tay ra hiệu cho nô bộc cầm

hai món bảo vật lên, đem Vẫn Thiên Châu đưa cho Đường Thải Nhi, còn Phi Sắc Lưu

Ly giao cho Tịch Thanh.

"Không biết mấy vị từ nay về sau sẽ đi đâu."

Tần Ly cười cười, nhìn về phía mấy người, "Sao không ở lại đây thêm vài

ngày."

Đường Thải Nhi: "Ha ha, đa tạ lời mời của Tần phu

nhân, chỉ là chờ ta còn có những chuyện quan trọng khác, không tiện ở

lâu."

Trong mắt Tần Ly thoáng qua một tia mất mát,

"Vậy. . . . . . Đường công tử ngày khác nếu đi ngang qua Phần Dương, nhất

định phải đến thăm Ly Nhi."

Đường Thải Nhi dịu dàng cười một tiếng, "Đương

nhiên."

Trên mặt Hình Dận nổi lên một tia tức giận,

"Đường công tử là người bận rộn, nói vậy chứ không có nhiều thời

gian."

"A, Đường công tử, có thật không?"

Đường Thải Nhi không đành lòng cự tuyệt mỹ nhân, lại

nhìn thấy Hình Dận đang dùng loại ánh mắt ăn thịt người nhìn mình, không khỏi

nuốt một ngụm nước bọt, cười ngây ngô nói: "Ha ha, Tần phu nhân, người

giang hồ phiêu bạc chân trời không chỗ ổn định, rất khó nói rất khó nói."

"A, vậy Ly Nhi không làm khó Đường công tử

nữa." Tần Ly hờ hững cúi đầu.

Đường Thải Nhi liếc mắt nhìn Hình Dận, thừa dịp bất

ngờ, thấp giọng nói: "Có rảnh rỗi ta liền tới thăm ngươi." Nói xong

ánh mắt phát tán, làm bộ như người không có chuyện gì.

Hình Dận trừng lớn hai mắt, đang muốn nổi giận, lại

nhìn thấy mỹ nhân cười má lúm đồng tiền như hoa bên cạnh, trong lòng không nỡ

làm mất hứng, huống chi Đường Thải Nhi vốn là nữ tử, cũng không ngại, vì vậy

sau đó khẽ thở dài phân phó nô bộc: "Chuẩn bị ngựa."

"Vâng!”

"Làm phiền Hình lâu chủ." Đường Thải Nhi ôm

quyền cảm tạ.

Mấy người vừa đi vừa nói, trong nháy mắt đã tới cổng

chính Vân Thiên lâu. Tịch Thanh lấy lại được Phi Sắc Lưu Ly, sắc mặt cũng tốt

lên rất nhiều. Lúc này ly biệt, cũng miễn miễn cường cường hướng về phía Hình

Dận ôm quyền.

"Chủ thượng, có ba xe ngựa chờ ở cửa, bảo là muốn

tới đón Đường công tử." Một tên hộ vệ báo lại.

Sắc mặt Hình Dận vẫn như thường, cũng không có chút gì

gọi là kinh ngạc, "Đã có người đến đón Đường công tử, vậy bổn tọa và Ly

Nhi cũng không tiễn nữa."

Trong đầu Đường Thải Nhi đầy dấu chấm hỏi, cười khan

hai tiếng, "Vậy! từ biệt."

Dứt lời, kéo Dạ Ngu Ngốc đi ra ngoài.

Mới ra Vân Thiên lâu, đã nhìn thấy một đoàn xe ngựa

thật dài, rất hoành tráng. Người không biết còn tưởng rằng đây là tới đón dâu.

Ai ngờ, ý tưởng này mới vừa rơi xuống đất, trên chiếc xe ngựa đầu tiên có một

người nhảy xuống, một thân cẩm bào hồng sam, đúng là Lam Anh!

"Lam đại ca? ! Huynh làm sao. . . . . ."

Đường Thải Nhi trợn mắt há mồm, có chút không hiểu tình huống bây giờ là thế

nào.

Tịch Thanh như có điều suy nghĩ nhìn đoàn xe ngựa thật

dài, tự lẩm bẩm trong miệng, "Chẳng lẽ là tới đón đâu?"

Dạ Ngu Ngốc ghé sát vào Tịch Thanh, bốn mắt nhìn nhau,

"Ngươi nói cái gì?"

"Không có." Tịch Thanh sợ hết hồn, nhìn Dạ

Ngu Ngốc cách mình gần như thế không khỏi lui về phía sau một bước, "Ta

cái gì cũng chưa nói."

Lam Anh cười dịu dàng, vuốt tóc Đường Thải Nhi,

"Tới đón nàng, đi thôi, về Giang thành."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.