Chương 12: Lẻn vào Vân Thiên lâu

Bên trong tiêu cục Phú Quý.

Lâm Bưu ngồi trong gian phòng u ám, mượn ánh nến nhìn

Thiên Châu trong tay, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn kéo ra một tia ý cười quỷ dị,

"Đường Cảnh, không hổ là độc y đại hiệp, Vẫn Thiên Châu lại ở trong tay

của ngươi, trách không được ta thay chủ thượng tìm kiếm đã nhiều năm cũng không

tìm ra manh mối."

Trong góc tối đột nhiên hiện lên một bóng đen, Lâm Bưu

cười cười đặt Thiên Châu vào trong hộp báu, hướng về phía bóng đen kia nói "Sao người có thể khẳng định, Đường Cảnh sẽ đi Vân Thiên lâu?"

Bóng đen phát ra một hồi tiếng cười rất nhỏ, "Ta

thuận dòng đẩy thuyền xuống."

Lâm Bưu vuốt vuốt chòm râu, đôi mắt nhỏ híp lại thành

một đường, "Độc y đại hiệp từ trước đến giờ không dễ dàng cứu người, tính

tình lại càng thêm cổ quái, âm tình bất định, chẳng qua cục diện hiện nay, hắn

không muốn cứu cũng không được nữa rồi, đại nhân, mưu kế của ngài quả thật

không tệ."

"Hừ, đa tạ Lâm các chủ khen ngợi."

Lâm Bưu cười to, "Ha ha! Lâm mỗ chỉ là một tiểu

nhân vật thu tập tình báo mà thôi, danh xưng Các chủ thì không dám nhận đâu.

Đại nhân người gọi như vậy thật làm tiểu nhân sợ hãi."

"Sợ hãi? Không nhìn ra."

"Ha ha, Vẫn Thiên Châu này, còn phải làm phiền

đại nhân giao cho chủ thượng." Nói xong, cầm hộp báu ném vào trong góc,

bóng đen giơ tay lên vững vàng bắt lấy, "A, Vẫn Thiên Châu này có thể trở

về trong tay Đường Cảnh hay không đều chưa thể biết được."

Bóng đen sửng sốt, "Tại sao Lâm các chủ lại nói

những lời ấy?"

Lâm Bưu dừng một chút, cầm bình trà lên tự rót một

chén trà, "Lâm mỗ chẳng qua là lo tính cách quật cường của Đường Cảnh, nếu

vẫn không chịu cứu, đến lúc đó, chủ thượng nhất định sẽ giận dữ đem. . . . .

." Vừa nói tay làm hình lưỡi dao, để ở trước cổ cắt một cái.

Thân hình bóng đen nhoáng một cái, ngay sau đó nắm

chặt hộp báu trong tay, "Đường Cảnh sống hay chết, không cần ta và ngươi

phải trông nom."

"Sao? Lâm mỗ nghe nói người và hắn có quan hệ

không nhỏ đấy."

"Quen biết mấy ngày mà thôi, chẳng qua là mặt

ngoài quen biết, Lâm các chủ suy nghĩ nhiều rồi." Giọng nói của bóng đen

lãnh đạm, nghe không ra một tia tâm tình.

Lâm Bưu cười cười, "A? Là nhỏ mà nhiều người

lo."

"Là quá lo lắng, Lâm các chủ có một số việc nhỏ

trước khi mở miệng hãy thận trọng chút, để tránh làm mất tính mạng." Bóng

đen lần nữa chợt lóe, biến mất trong bóng đêm.

Trong đôi mắt Lâm Bưu hàm chứa ý cười, nhìn về phía

cây nến bên cạnh, nghe tiếng cháy rất nhỏ "‘Xèo xèo", "Đến lúc

đó, không biết ai mới mất mạng."

Hai ngày bôn ba, ba người Đường Thải Nhi rốt cuộc cũng

đi tới Phần Dương gần Vân Thiên lâu, gửi ngựa trong trại ngựa trước cửa thành,

ba người lửng thững mà đi.

Trên mặt Dạ Ngu Ngốc vẫn nở nụ cười nhàn nhạt với

Đường Thải Nhi, theo sát bên cạnh nàng xuyên phố qua hẻm, đôi lúc nghỉ chân

cũng có mấy người thưởng thức dung nhan bọn họ, tuy nhiên cũng không dám tiến

lên một bước, bởi vì bọn họ cũng nhìn thấy Tịch Thanh cầm kiếm trong tay, cùng

với cái vẻ mặt hung tợn, nhưng mà vẻ mặt như vậy lại đặt ở khuôn mặt tinh khiết

kia thật là có chút quái dị.

Đường Thải Nhi phe phẩy quạt xếp, khóe môi nhếch lên

nụ cười phóng khoáng. Vốn định quay đầu lại trao đổi cảm ngộ lúc đi vào Phần

Dương cùng hai người một chút, lại nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn như tu la kia.

"Ngươi đang làm gì? !" Khóe miệng của Đường

Thải Nhi co giật, nhìn Tịch Thanh quát lớn: "Ngươi ăn phải phân à? ! Biểu

tình như vậy là sao? !"

Tịch Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ

khác.

"Hắn sao vậy?" Đường Thải Nhi chuyển sang

hỏi Dạ Ngu Ngốc.

Dạ Ngu Ngốc lắc đầu một cái, tiếp tục mỉm cười.

Đường Thải Nhi đau đầu ngắt mi tâm, nhìn đúng một tửu

lâu, nhanh chóng rời đi. Tịch thanh ngẩng đầu nhìn bảng hiệu của tửu lâu, quay

đầu nhìn Dạ Ngu Ngốc, trong nháy mắt giọng nói đã dịu dàng, "Là quán thịt

vịt, Dạ Nhi thích ăn thịt vịt sao?"

"Con vịt! Thích!" Dạ Ngu Ngốc cười rực rỡ.

Sắc mặt Tịch Thanh không khỏi đỏ lên, nhìn bóng lưng

Dạ Ngu Ngốc theo sát Đường Thải Nhi tiến vào trong đầu hốt hoảng một hồi, sau

đó, cúi đầu thầm mắng mình, "Ngươi lại nghĩ bậy cái gì chứ, bình tĩnh bình

tĩnh!"

Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc tìm một vị trí ngồi yên

ổn thưởng thức quang cảnh, một lát sau, nước trà được bưng lên, mới thấy Tịch

Thanh ôm trường kiếm tự nhiên đi vào, nghiễm nhiên một bộ phong phạm giang hồ

hào hiệp.

"Tịch huynh, ngắn mấy thước, nhưng đi cũng khá

nhanh." Đường Thải Nhi tà tà cười một tiếng, liếc mắt nhìn Tịch Thanh.

Tịch Thanh đặt kiếm lên bàn, cầm bình trà lên rót

nước, "Tàm tạm, tại hạ trái lại rất tò mò, hai chân Đường huynh ngắn như

thế, nhưng cũng có thể đi nhanh như vậy, ha ha."

Trán Đường Thải Nhi nổi lên gân xanh, Đường Thải Nhi

nàng hận nhất là bị người khác nói chân của mình ngắn!

"A, tịch Thanh vẫn đang suy nghĩ, nếu Đường huynh

thay nữ trang, nhất định là phong hoa tuyệt đại, không nhìn ra một tia khí khái

của nam nhân." Tịch Thanh cười bn th, đôi mắt xếch cực kỳ hưởng thụ

thưởng thức sắc mặt của Đường Thải Nhi.

Dạ Ngu Ngốc khẽ mỉm cười, "Tiểu Tịch Tịch thay nữ

trang nhất định cũng rất đẹp mắt."

"Ha ha ha! !" Đường Thải Nhi cười to, nàng

vốn là nữ nhân, bị người nói như vậy cũng không sao, nhưng Tịch Thanh là một

đại nam nhân, bị nói như vậy, thật đúng là quá hỉ cảm rồi, huống chi lại bị Dạ

Ngu Ngốc nói.

Sắc mặt Tịch Thanh quẫn bách, chỉnh chỉnh thân thể,

"Dạ Nhi đùa sao, tiểu Tịch chính là nam tử hán chính cống."

Dạ Ngu Ngốc cười nhạt, nhìn Tịch Thanh không có mở

miệng nói bất kỳ lời nào nữa, nhưng làm cho đối phương một hồi đỏ mặt, chợt bắt

lấy cổ tay của hắn.

Đường Thải Nhi kinh hãi, cho là Tịch Thanh sẽ hạ thủ

đối với Dạ Ngu Ngốc, nhưng không ngờ hắn nói một câu, "Dạ Nhi, ta thật sự

chính là nam nhân."

"Ừ! Dạ Nhi tin mà!" Dạ Ngu Ngốc nghiêm túc

trả lời.

"Ba vị gia, thức ăn của các vị." Tiểu nhị

giơ khay lớn, để đĩa thịt vịt lên bàn.

Đường Thải Nhi cười cười, nhìn tiểu nhi, "Tiểu

nhị, có biết Vân Thiên lâu đi như thế nào không?"

Hai mắt tiểu nhị căng thẳng, tay mất thăng bằng, khay

rời tay rơi xuống đất, Tịch Thanh giơ mủi chân, nhẹ nhàng tiếp lấy sau đó khay

lần nữa trở về trong tay tiểu nhị.

Tiểu nhị lau mồ hôi, lại nhìn trường kiếm trên bàn,

hiểu được mấy vị này nhất định là người trong giang hồ, vội vàng nói "Thành Tây ba mươi dặm trong sườn núi."

"Đa tạ tiểu nhị."

"Mấy vị gia nhất định là tới tham gia đại hội

giám bảo đúng không? Nếu là bình thường, không có ai dám đi, cũng không có

người có thể đi đến Vân Thiên lâu."

Tịch Thanh nhíu lông mày, cùng Đường Thải Nhi liếc mắt

nhìn nhau, "Đại hội giám bảo cái gì?"

"Nghe nói Vân Thiên lâu lấy được một món võ lâm

chi bảo, ngày mai cử hành đại hội giám bảo, cùng giang hồ hào kiệt chiêm ngưỡng

phong thái bảo vật."

Tịch Thanh tức xanh mặt, bàn tay muốn đánh lên mặt bàn

để bày tỏ tức giận, Đường Thải Nhi vội vàng vững chắc tiếp được chưởng của hắn,

nói thầm trong lòng, huynh đệ, món ăn trên bàn còn chưa có ăn qua, một chưởng

của ngươi xuống, cái bàn sẽ bị vỡ nha.

. . . . . .

Tiểu nhị thấy bộ mặt tức giận của Tịch Thanh, không

dám nhiều lời nữa, vội vàng lui xuống.

Tịch Thanh nhìn mình bị Đường Thải Nhi cầm tay, vẻ mặt

chán ghét đem hất ra, "Đường huynh tự trọng!"

"Tự trọng bà nội ngươi! Ngươi phải chú ý đến mọi

người chứ? ! Ngươi tùy tiện nổi giận như vậy, gặp nạn chính là đồ ăn trưa của

chúng ta!"

"Hừ! Hình Dận chết tiệt đã đoạt vật gia bảo của

người khác, còn dám lấy ra khoe khoang!"

"Bình tĩnh, ăn cơm đi."

"Ăn không vô!" Tịch Thanh lạnh lùng hừ.

Đường Thải Nhi gắp lên một cái đùi vịt thả vào trong

chén của Dạ Ngu Ngốc, cười híp mắt nhìn hắn, "Dạ Nhi, ăn cơm đi."

"Ừm!"

Tịch Thanh nhìn hai người đang ăn cơm không chịu để ý

tới mình đang hung hung hổ hổ, ngực không khỏi có chút buồn bực, mắng to rằng

Đường Thải Nhi lãnh huyết vô tình.

"Thích thì ăn không thì thôi, ai quản ngươi ~ Dạ

Nhi, ngu ngốc! Phun ra! Không được nuốt xương!"


Sau giờ ngọ, mặt trời rực rỡ chiếu rọi từ trên cao, ba

người ngồi xổm dưới chân tường (chú ý là chân tường của

Vân Thiên lâu)thành một hàng, bàn bạc làm cách nào để lẫn vào trong

đó.

Đường Thải Nhi nháy mắt ra dấu, ngay sau đó lấy một

loại tư thế quật cường như đà điểu lén lút theo chân tường đi đến chỗ rẽ. Tịch

thanh nhìn bóng lưng Đường Thải Nhi, thật sự cảm thấy tư thế khom lưng lén lút

đó quá xấu đi, vì vậy phần lưng dán chặt vào mặt tường, đi ngang về phía trước.

Dạ Ngu Ngốc theo cuối cũng trừng lớn hai mắt, nhìn động tác xấu xí của hai

người phía trước không khỏi nhíu mày, sống lưng đĩnh trực chậm rãi đi theo.

Đường Thải Nhi đã đi đến góc khuất, Tịch Thanh lập tức

cũng theo tới sau, "Dạ Ngu Ngốc đâu?"

"Hả?" Tịch Thanh vội vàng quay đầu lại, phát

hiện sau lưng lại không có một bóng người.

Đường Thải Nhi không chút lưu tình thô bạo đánh Tịch

Thanh một cái, "Tại sao không nhìn thấy người!"

Lúc hai người đang thấp giọng tức giận cải vả, giọng

khêu gợi của Dạ Ngu Ngốc truyền vào trong tai.

"A a, ừm! Được! A a!" Dạ Ngu Ngốc nói như

thế.

Đường Thải Nhi và Tịch Thanh từ trong bóng tối thò đầu

ra, nhìn thấy một nam tử trung niên có bộ dạng như chủ quản đem một đống sách

giao vào tay Dạ Ngu Ngốc, cũng đưa tay chỉ đường, "Đem đến Tàng Thư các

phía Tây là được, đây là tiền thưởng của ngươi." Nói xong xoay người rời

đi.

Hai cánh tay Dạ Ngu Ngốc đang ôm một chồng sách lớn,

xoay người tìm kiếm hai người Đường Thải Nhi và Tịch Thanh khắp nơi

"Thải Nhi? Tiểu Tịch Tịch?"

Đường Thải Nhi đứng thẳng lên, đi tới bên người Dạ Ngu

Ngốc, mặt đầy vẻ khiếp sợ nhìn đống sách trên tay Dạ Ngu Ngốc.

Dạ Ngu Ngốc cười cười, "Mới vừa rồi Đại bá nhờ ta

đưa cái này đến Tàng Thư các, Dạ Nhi muốn đi giúp hắn làm xong chuyện này, Thải

Nhi với tiểu Tịnh Tịnh nghĩ xong biện pháp, nhớ phải đợi Dạ Nhi trở lại

nha!"

Khóe miệng Đường Thải Nhi nhếch lên, cười khan hai

tiếng, "Ngu ngốc, chúng ta cùng đi vào."


Sau một nén nhang, ba người mặc y phục màu đen nô bộc

của Vân Thiên lâu đứng thành một hàng trước cửa phòng bếp.

Đường Thải Nhi liếc mắt nhìn hai tay trống rỗng của

Tịch Thanh, nghi ngờ nói: "Kiếm của ngươi đâu?"

"Giấu ở trong đống củi." Tịch Thanh cúi đầu

liếc nhìn Đường Thải Nhi, mỉm cười nói.

Đường Thải Nhi nhíu mày, "Chính là đặt trong đống

củi ở bải cỏ phía sau sao?"

Tịch Thanh lại gật đầu, "Đúng vậy."

Đường Thải Nhi lạnh nhạt nói: "Ta mới nhìn thấy

mấy tên nô bộc mang củi ném vào lò nướng trong nhà bếp rồi, bảo là muốn thêm

lửa nướng vịt." Dứt lời, chỉ cảm thấy luồng gió tạt qua bên tai, quay đầu

nhìn đã sớm không thấy bóng dáng Tịch Thanh đâu.

Dạ Ngu Ngốc nhìn chung quanh một cái, "Tiểu Tịch

Tịch đi đâu rồi?"

"Tiểu mnh cn của hắn bị bỏ vào lò nướng."

"A."

"Vậy chúng ta phải đợi hắn sao?"

"Không đợi, đi, đi tìm bảo vật." Đường Thải

Nhi cười rực rỡ một tiếng, lôi cánh tay Dạ Ngu Ngốc đi khỏi.

"Đợi đã." Tiếng đầu bếp gọi lại phía sau,

Đường Thải Nhi tiếc hận thở dài, quay lại cười tủm tỉm.

Đầu bếp vẫy tay về phía hai người, "Đưa cái này

đến Dật Hương cư."

"Vâng” Đường Thải Nhi hơi cúi đầu, hai tay nhận

lấy khay, liếc nhìn cái chén bạch ngọc trên khay mới để sát lỗ mũi vào ngửi một

cái, đây là. . . . . .

Đầu bếp nhìn vẻ mặt Đường Thải Nhi đang tìm tòi nghiên

cứu, cười sẳng giọng: "Tiểu tử ngươi đừng có ăn vụng, đây cũng không phải

là đồ ăn ngon gì, là thuốc cho Vân cô nương, mau đưa đi, nếu không chủ thượng

nổi giận, sẽ lấy cái mạng nhỏ của người!"

"Dạ dạ dạ! Tiểu nhân đi ngay."

"Còn ngươi nữa, đưa cái này cho Tần phu

nhân." Đầu bếp nói xong, đem một khay mứt hoa quả đưa cho Dạ Ngu Ngốc,

"Còn không mau đi!" Đầu bếp thúc giục lần nữa.

Hai người mỗi người bưng một khay đứng trong hành

lang, nhìn con đường quanh co khúc khuỷu trước mặt, không khỏi liếc mắt nhìn

nhau.

"Thải Nhi, phải đi như thế nào?" Dạ Ngu Ngốc

mang vẻ mặt mờ mịt nhìn Đường Thải Nhi.

Đường Thải Nhi hơi cúi đầu ngửi chén thuốc trên khay

một lần nữa, chân mày hơi nhíu lại, "Ta nghĩ, ta biết nàng ấy đang ở

đâu."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.