Chương 29: Cho đi . .

Đi đón Mẹ Mạc ngoài

Vạn Niên Thanh còn có Ami, dù sao bà cũng là do Ami mời đến, mà cũng

không thể để Mạc Dao Dao thương tật đi đón bà được. Chỉ là Ami không ngờ lại gặp được Vạn Niên Thanh, lúc hai người gặp nhau ở sân bay, Ami chỉ

lạnh lùng cười.

Vạn Niên Thanh cảm thấy có chút khó hiểu, Ami

không biết anh nhưng anh lại biết Ami. Lúc anh còn là cây cảnh, Ami

không ít lần đến nhà Mạc Dao Dao, nhất là lúc cùng bạn trai trước chia

tay, Ami đến hẳn nhà Dao Dao ở. Anh cảm thấy Ami là một người nhiệt tình ngay thẳng, còn có một chút khí khái của Vương Bá nữa, đặc biệt là rất

quan tâm bạn bè.

Theo suy nghĩ của Vạn Niên Thanh, trong lần đầu

tiên gặp mặt giữa anh và Ami, Ami lẽ ra phải thấy được anh là một người

đàn ông trẻ tuổi mười tốt chuẩn mực, lẽ ra phải xúi giục Mạc Dao Dao

chấp nhận anh, một chàng trai trẻ dù có đốt đèn lồng cũng không tìm

được, cô ấy còn phải phải tuyệt đối giúp đỡ anh mới đúng. Ai ngờ tình

huống thực tế trong suy nghĩ và thực tế khách quan lại khác nhau một

trời một vực như vậy, Ami gặp anh lại cười lạnh, mà thông thường, chỉ

khi nào cô ấy đối diện với người cô cực khinh bỉ, cô mới lộ ra nụ cười

như tế.

Gì đây…người giúp đỡ đã không có mà anh lại còn bị bao

vây tứ phía là sao?! Thật là muốn bao nhiêu phiền muộn là có bấy nhiêu

phiền muộn, không được, phải loại trừ hiểu lầm, phải làm cho Ami biết

được anh là một thiếu niên tốt đẹp mới được!

Aizzzz…Vạn Niên

Thanh không biết là, chỉ việc dựa vào ngoại hình của anh ta, đã không

tính là thiếu niên nữa rồi. Thiếu niên thông thường là chỉ những đứa trẻ hơn mười tuổi chưa suy nghĩ chín chắn (Lăng Đầu Thanh(*)),có thể gọi

là đứa con nít có chí tiến thủ. Còn như anh ta, cùng lắm chỉ có thể gọi

là già mà không nên nết mà thôi.

(*)Chú thích Lăng Đầu Thanh Lăng Đầu Thanh [愣头青] Lăng Đầu Thanh, là một từ chúng ta thường dùng trong đời sống, nói về người

nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân

tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái vân

vân của sự việc đã hành động mù quáng, hậu quả, bởi vì phương pháp hành

động mẫu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề

nhỏ không đáng để mắt tới thành ra vấn đề lớn hậu quả nghiêm trọng,

chuyện tốt biến thành chuyện xấu.

[ Nghe đồn là do ] : Tên đầy đủ của Lăng Đầu Thanh là Bách Hưởng Thiên Túc Trùng, cũng là Thổ Long, là quái vật khó thấy được trong truyền thuyết địa phương, tả nó giống như con

rết có nhiều chân, màu xanh biếc, lại to lớn vô cùng, cái đầu to cỡ nắm

tay của người trưởng thành. Hễ thấy cái gì là tấn công liền, cho nên

người ta gọi nó là Lăng Đầu Thanh, ở nông thôn đồn Lăng Đầu Thanh lớn

rất chậm, từ thời thơ ấu đến thời kỳ trưởng thành cần tận mấy trăm năm.

Có điều nó là vì màu sắc cơ thể cùng với cái tên Lăng Đầu Thanh do tập

tính thấy người là cắn lại được sử dụng rộng rãi để chỉ người tính tình

nóng nảy, không phân biệt phải trái.

(Theo Baidu)- Nguồn tham khảo Anh sửa sang lại quần áo, chắc chắn là không có chỗ nào thất lễ, liền đến

trước mặt Ami thân thiện vươn tay ra: “Cô Tô, cô cũng đến đón bác à?”

Động tác này, giọng điệu này, dáng vẻ này, Mạc Dao Dao mà thấy chắc chắn sẽ

rối loạn mất thôi. Đây có phải là cái tên hoa yêu cuồng M mặt dày mày

dạn hay không? Quả nhiên là Vạn Niên Thanh có nhiều kênh, bên ngoài là

kênh tinh anh, bên trong…là kênh M + Kênh Hàm trư thủ (**)+ Kênh nữ

vương Mạc Dao Dao.

(**) Chí thích “Hàm trư thủ”: tay heo muối, từ dùng để chỉ bàn tay xấu xa của những kẻ chuyên sàm sỡ.

Ami nhìn tay Vạn Niên thanh đưa ra, cười lạnh nói: “Biết vì sao tôi có thành kiến với anh không?”

Vạn Niên Thanh rất trung thực trả lời: “Thật sự là không biết, tôi nghĩ mình cũng chưa làm gì để cô Tô phải ghét cả.”

Ami nhàn nhạt liếc Vạn Niên Thanh một cái, không để ý đến cánh tay anh vẫn

đang đưa ra: “Khi chưa xác định rõ chuyện gì, tôi sẽ không nói. Nhưng

vừa qua, tên của anh tôi nghe cứ như sấm bên tai. Hiện giờ tốt nhất anh

không nên lôi kéo làm quen với tôi, chờ đến khi tôi đem mọi việc điều

tra ra chân tướng, nếu đúng là sự thật thì đời này anh nên cút xa ra,

đừng ở trước mặt Dao Dao lắc lư qua lại. Nếu việc này là giả, thì tôi sẽ đến nhà nhận lỗi, lúc đó anh muốn đánh mắng thế nào cũng được.”

Lúc này Vạn Niên Thanh tự dưng cảm thấy khó hiểu, tóm lại là tin đồn gì mà

khiến cho Ami ghét anh đến mức dù vẫn chưa xác nhận rõ được mà đã như

vậy? Anh là phần tử tri thức của thời đại mới, nghiêm túc nỗ lực làm

việc, mọi người trong cơ quan đều thích anh, vậy thì lời nói xấu từ đâu

mà có? Vậy nên anh cực kỳ chân thành hỏi lại: “Cô Tô, chúng ta hình như

là có hiểu lầm gì đó thì phải?”

“Tôi không biết có phải hiểu lầm

hay không, chỉ là bây giờ tôi sẽ không làm gì, mọi việc mà chưa rõ ràng, cho dù một ngày anh cũng đừng nghĩ đến việc có thể tiếp cận Dao Dao.

Lần trước bị cái tên vô tình vô nghĩa Triệu Ngộ Minh lừa dối, tôi không

muốn bên cạnh Dao Dao lại có thêm một kẻ vô tình vô nghĩa nữa.” Ami vừa

nói vừa cắn răng, vẻ mặt ân hận, cô cứ vì chuyện trước kia mà hối hận

mãi.

Trí nhớ Vạn Niên Thanh lướt nhanh qua, anh còn nhớ rõ thằng

cha Triệu Ngộ Minh trèo cao lại chơi trò bắt cá hai tay kia, Ami đã nhắc đến tên kia như thế, có nghĩa là trước khi tên đó cùng Mạc Dao Dao chia tay, cô ấy có thể đã phát hiện ra có điểm mờ ám rồi, ai ngờ trước đây

Triệu Ngộ Minh lại che giấu qua loa như vậy. Sau khi sự việc bị phơi

bày, lúc đó lại không kịp thời phát hiện tầm quan trọng của vấn đề, Ami

chắc là hết sức tự trách bản thân. Như vậy tình huống bây giờ chính là

một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng. Nhất định là có thông tin gì

đó làm cho Ami hiểu lầm anh cùng với tên Triệu Ngộ Minh kia có sai lầm

giống như nhau rồi.

“Cô Tô, nếu tôi thật sự không thẹn với lương

tâm, thì bây giờ cô chính là đang làm tổn thương một thanh niên vô tội

nội tâm yếu đuối đấy! Tại sao chúng ta không đem sự việc bày ra, tôi

chết thế nào cũng phải biết rõ tội danh của mình chứ?”

Trong lúc nói chuyện tay Vạn Niên Thanh vẫn đưa ra, cứ như là không hề thấy mỏi vậy.

Ami cuối đầu nhìn tay Vạn Niên Thanh vẫn đưa ra, có chút dao động, nói “Anh yên ổn vào làm việc, ngay cả thi thố cũng không có, cứ như vậy vào

làm, không cần thử việc mà thành nhân viên chính thức. Ngày đầu tiên

tiệc tùng cùng công ty, Mặc Ngôn tự mình đưa anh về nhà. Việc đó đã làm

mấy người ngồi cùng trợn tròn mắt. Tiền lương tháng đầu tiên của anh so

với nhân viên kỳ cựu còn nhiều hơn, tháng thứ hai thì hạng mục lập tức

do anh phụ trách, anh giải thích việc này như thế nào?”

“Vậy cô

nghe lời đồn đãi giải thích như thế nào?” Anh có thể giải thích thế nào

đây? Nói cho cô biết thật ra Mặc Ngôn là Đại Hắc, ngoài lạnh trong nóng, bị anh tinh mắt phát hiện ra rồi dựa vào?

“Quan trọng nhất, mấy năm nay Mặc Ngôn đều không có tiếng xấu truyền ra, có người nghi ngờ anh ta là thủy tinh (càfé: là cái gì vậy trời!== mình đoán là gay không biết có phải không). Ngoại hình của anh thật đúng là không tệ.”

Vạn Niên Thanh bĩu môi: “Ngay cả tưởng tượng tôi cũng không muốn!”

Nếu bị cái tên Mặc Ngôn răng nhọn kia chạm vào đóa hoa nhỏ mảnh mai của anh dù chỉ một chút thì thật sự đúng là bi kịch. Hoa nhỏ của anh, ngoài Mạc Dao Dao thì bất luận kẻ nào cũng không được đạp lên!

Mặc dù hiện tại Vạn Niên Thanh là kiểu “nhân khuông cẩu dạng” (càfé: mình dịch chữ này ra là “chó đội lốt người”, nhưng câu này lại là câu

khen ngợi, mình đọc nhiều truyện thấy người ta cũng dùng câu này khi

khen ai đó, khó hiểu thật) giỏi giang khôn khéo. Nhưng mà nếu bỏ

đi tầng da đó thì anh ta vẫn là một cây hoa chỉ biết nghiên cứu làm sao

để có thể bị Mạc Dao Dao S thành M hoa thôi. Ba câu không rời sở trường.

“Tôi không phải đồ ngốc. Thời buổi này tuy rằng đam mỹ phổ biến thật, nhưng

mà trong cuộc sồng bình thường, đó cũng là số ít. Nhưng dù gì thì vẫn có lời đồn, tôi không thể không để ý.”

“Gì chứ?” Anh và Mặc Ngôn có thể có quan hệ gì??? Ngoại trừ việc anh nợ tiền anh ta thì cũng chỉ có

nợ tiền anh ta, và cũng chỉ nợ tiền anh ta…….

“Mặc Ngôn có một cô em gái, anh với cô ta có quan hệ rất tốt thì phải. Có người chụp được

ảnh các người cũng nhau ra khỏi khách sạn, Mặc Ngôn đã dùng số tiền lớn

để cắt bài đó khỏi tạp chí phát hành. Nhưng tấm ảnh kia tôi đã thấy

được. Lúc đó tôi còn chưa biết Dao Dao đã dính vào anh, nếu không ngay

từ đầu tôi đã đem việc này bp cht từ trong nôi rồi.”

Vạn Niên

Thanh ngẩn ra, anh không ngờ lúc anh và Mặc Miêu Miêu ra khỏi khách sạn

lại bị chụp lén. Cái ông Mặc Ngôn kiệm lời khó chịu kia coi vậy mà cũng

làm không ít chuyện nhỉ! Nói thật chứ việc này nếu như bị Mạc Dao Dao

biết, đến lúc đó bị hai người phụ nữ đuổi giết, anh cũng không biết bên

nào so với bên nào đáng sợ hơn. Mạc Dao Dao khi giận lên không phải đáng sợ mà là tuyệt tình, anh không thể chịu được việc bị cô khinh bỉ và

lạnh nhạt. Còn cái cô Mặc Miêu Miêu kia khi nổi điên….Vạn Niên Thanh

rùng mình một cái, đó không phải là hai kẻ hung bạo bình thường đâu. Cho dù anh là một đóa M hoa cũng không thể chịu đựng nổi được!

Ami

lại nói tiêp: “Nói thật chứ tôi thấy tính chân thật của việc đó coi như

cũng đã xác định được rồi, anh đừng nói với tôi anh cùng với một cô gái

vừa có tiền vừa trẻ trung xinh đẹp chạy đến khách sạn chỉ để tâm sự thôi nhé?! Bây giờ tôi đồng ý với anh đợi khi chân tướng rõ ràng thì mới nói cho Mạc Dao Dao biết chính là giới hạn tối đa của tôi rồi, cũng chỉ vì

Mạc Dao Dao bị thương nên tôi không muốn nó bị kích động thêm nữa. Được

thôi, anh nói có thể cho tôi một lời giải thích, tôi sẽ xem xem anh có

thể đem việc này giải thích như thế nào.”

Vạn Niên Thanh suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Cô cứ nói cho Mạc Dao Dao biết đi, tôi sẽ giải

thích rõ ràng với cô ấy, việc này cũng không thể nào giải thích với cô

được”.

Ami nổi giận rồi, mấy kẻ bên cạnh Dao Dao sao toàn là thứ gì không vậy?!

“Ý anh là do tôi khó đối phó nên anh mới muốn giải thích cùng Mạc Dao Dao để dễ lừa gạt hơn?”

Đối mặt với sự chất vấn của Ami, Vạn Niên Thanh chân thành nói: “ Cho đến

bây giờ tôi chưa hề lừa gạt cô ấy, cô ấy biết bí mật lớn nhất của tôi.

Mà bí mật này không thể cho người khác biết, cho nên tôi chỉ có thể giải thích với một mình cô ấy. Tôi chỉ có thể nói với cô, lúc đó tôi với Mặc Miêu Miêu là hoàn toàn trong sạch, có một số việc không phải như mình

nhìn thấy.”

Sau đó Vạn Niên Thanh không nói gì nữa, chuyên tâm nhìn bảng điện tử, chờ máy bay đáp xuống.

Ami nhìn Vạn Niên Thanh hồi lâu mới nói: “Tôi quyết định tạm thời giữ lại

chuyện này, sau này sẽ nói sau. Dù gì hiện tại nó cũng đang bị thương,

Bác Gái lại sang đây, vào lúc này cũng không thể không buông lỏng. Hơn

nữa tôi tin anh cũng sẽ không làm gì một kẻ bị thương tật nên hiện tại

cũng không cần phải gấp gáp.”

“Cô sẽ không ngăn cản tôi chăm sóc Dao Dao?!” Vạn Niên Thanh nhíu mày.

Ami ngẩng đầu cười: “Không ngại có thêm culi”

Vạn Niên Thanh vô cùng chững chạc quay đầu tiếp tục nhìn bảng điện tử,

trong đầu lại hiện ra một bản Q Vạn Niên Thanh khác: khoa tay múa chân,

giơ ngón tay chữ “V” , nhảy audition.

Hoan hô, lại đánh hạ một

người nữa. Đừng thấy Ami mang bộ mặt “không biết, tôi không tin vẻ ngoài của anh” như thế mà lại chịu để cho Vạn Niên Thanh chăm sóc Mạc Dao Dao đang bị thương, thật ra là cô ấy đang cố tình cho qua thôi. Ai mà không biết phụ nữ yếu đuối nhất là khi cảm động chứ.

Kế hoạch “nông

thôn bao vây thành thị” đang tiến hành hoàn mỹ, những người xung quanh

giờ chỉ còn lại một mình Mẹ Mạc mà thôi. Vạn Niên Thanh ngẩng đầu nhìn

bảng điện tử, trong lòng lại lại lẩm nhẩm: “Mẹ vợ à, người đến nhanh

đi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.