Chương 13: Người phụ nữ dạy tôi biết tự tin

Sau khi tỉnh dậy, nhận ra mọi việc tồi tệ đó đều không phải

nằm mơ, tất cả đều là sự thực, tôi phải dũng cảm đối mặt với nó. Tôi gọi về nhà

nói không thể gửi tiền được, đương nhiên tôi không nói đã bị lừa hết tiền mà

chỉ nói là tiêu hết rồi. Mãi lâu sau bố tôi mới nói: “Có phải công việc gặp khó

khăn không?”

“Bố, không có gì... thật sự là không có.”

Bố tôi ý tứ sâu xa nói: “Ân Nhiên, năm đó bố bị kẻ khác hãm

hại, ngày nào cũng phải chiến đấu với sự tuyệt vọng, hụt hẫng và chán nản. Có

lúc bố sụp đổ, tự than rằng “Không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này”.

Nhưng sau khi vượt qua rồi, nhìn lại thấy mình lúc đó thật

ngu ngốc, có thời gian tuyệt vọng không bằng dùng khoảng thời gian đó cố gắng

phấn đấu. Không sợ kẻ khác chặn đường mình, sợ nhất là tự mình chặn đứng trái

tim mình, con hãy nhớ, đừng bao giờ dễ dàng từ bỏ!”

Ngắt máy, tôi cố gắng kiềm chế không cho nước mắt rơi. Giờ

không phải ngày tận thế, tôi còn hạnh phúc hơn rất nhiều người khác, tôi vẫn

còn rất trẻ, còn có chí tiến thủ. Ra khỏi địa lao, không khí trong lành, ánh

nắng chan hòa, một lần nữa tôi lại gia nhập đội quân tìm việc, đoàn người này

còn đông đúc hơn cả khi xếp hàng mua vé buổi biểu diễn của Châu Kiệt Luân.

Vất vả năm năm tiểu học, cần cù ba năm cơ sở, quên ăn quên

ngủ ba năm trung học, vào trường thì cố gắng lấy được cái bằng đại học, giờ

bằng đại học là cái quái gì chứ? Lơ mơ học hành bốn năm, lấy chứng nhận tiếng

Anh cấp bốn, chứng nhận tin học, có bằng tốt nghiệp, giấy chứng nhận học vị

nhưng chẳng thể tìm được công việc như ý, thậm chí có người còn không tìm được

việc, vừa tốt nghiệp thì thất nghiệp. Bốn năm trời cầm trong tay vài cái bằng,

cảm giác như bị lừa vậy, sinh viên bây giờ đáng mấy đồng chứ?

Thế giới này có quy luật thải hồi, anh không thích ứng được

với xã hội thì xã hội sẽ đào thải anh. Nếu không muốn bị đào thải thì hãy tự

tin đạp lên mọi trở ngại mà bước tiếp.

Sau mấy ngày khổ cực trên trận tuyến tìm việc, một đơn vị đã

quyết định nhận tôi, vị trí làm nhân viên văn phòng. Khi nói về đãi ngộ với bộ

phận nhân sự thì tôi mới trố mắt, doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài, còn nằm

trong top 500 các doanh nghiệp mạnh thế giới, làm trong doanh nghiệp như vậy áp

lực rất lớn, ngày nào cũng đi làm, một tháng một nghìn hai trăm tệ, nói ra ai

tin được chứ? Tôi vừa có chút không vui là một ông nước ngoài đập bàn: “Cậu là

cái thá gì? Sáng tôi fire cậu, chiều có thể tìm ngay người khác!”

Tôi trở về địa lao, nghĩ tới nghĩ lui, chần chừ không biết có

nên đến làm ở cái công ty thuộc top 500 thế giới, lương tháng nghìn hai lại còn

không có cả bảo hiểm không. Hơn nữa ký một cái là ba năm luôn, cũng có nghĩa là

trong ba năm đó tôi không từ chức thì bình quân mỗi tháng được nghìn rưỡi tệ.

Ba năm liền như thế, cái khác chưa nói, ngay việc ăn thôi cũng thành vấn đề.

Ở cái thành phố chi tiêu đắt đỏ như Hồ Bình này, chút lương

đó chỉ có thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Chưa đi làm mà tôi đã nhìn thấy bộ

dạng tuyệt vọng hơn của mình trong tương lai rồi. Thế thì thà đi vác xi măng

còn hơn!

Chỗ tôi ở không thấy được bầu trời trong xanh, những căn nhà

xiêu vẹo và một đống dây điện chằng chịt che lấp cả bầu trời, ngẩng đầu cảnh

vật tiêu điều, cúi đầu lại là một cảnh tượng khác của nhân gian.

Ở đây giá cả rẻ mạt, tiền thuê nhà cũng rẻ, quá nhiều chỗ

treo đầu dê bán thịt chó, có quá nhiều gái đứng đường, thu hút những người lao

động chân tay từ mọi ngóc ngách của thành phố nghe danh mà đến. Với những người

công nhân giá trị con người rẻ mạt thì đây đúng là thiên đường.

Tôi sống ở địa lao, chính là tầng hầm, khi lên tầng một thì

phần khách thuê nhà đều là gái m** d*m. Nửa đêm hai, ba giờ sáng còn nghe được

những âm thanh dm đng, không biết có thật sự hưng phấn đến mức đó không.

Còn có cả những cuộc cãi vã mặc cả, tiếng đánh mạt chược thâu

đêm, tiếng kêu phấn khích của những kẻ thắng tiền và tiếng kêu gào chửi bới của

những kẻ mất tiền...

Hàng ngày đi ra đi vào chỗ tôi ở còn có những đứa trẻ bán

sách báo, băng đĩa khiêu dâm và hoa hồng, trai gái có cả, thường là con của

những người công nhân từ thành phố khác, không có tiền đi học, bố mẹ cũng không

muốn để ở nhà. Bố mẹ tôi cả đời vất vả, các cụ vẫn bảo chăm chỉ thì sẽ giàu có,

nếu không cho ba đứa trẻ chúng tôi đi học thì có khi bố tôi đã bước vào ngưỡng

cửa những gia đình hàng đầu rồi.

Tôi lại hiểu được sự tàn khốc của hiện thực, lương nhận được

ở chỗ rửa xe, những từ một trăm tệ toàn là tiền giả. Chẳng trách mà tay giám

đốc đó bảo vài ngày rồi tính lương một lần, thì ra đã có âm mưu từ trước.

Đi qua một quán bar, “Cánh cổng thiên đường” tuyển bảo vệ,

yêu cầu ít nhất tốt nghiệp cấp ba, cao mét bảy nhăm trở lên, cơ thể cường

tráng, vẻ ngoài ưa nhìn. Tôi vào xem.

Cạnh tranh với tôi còn có vài anh chàng cao to khác, nhưng

may mắn học lực, sức khoẻ và vẻ bề ngoài đã giúp tôi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy

mình hơn người khác. Đường đường là sinh viên tốt nghiệp đại học cầm mấy cái

bằng chứng nhận đi ứng tuyển bảo vệ, hầy hầy, thật nực cười nhỉ?

Nhưng công việc này khá tự do, muốn đi lúc nào cũng được, hơn

nữa lương cũng không thấp.

Công việc của tôi là giám sát từ mười giờ tối đến hai giờ

sáng hôm sau, nếu thấy khách có xích mích hoặc gây chuyện thì lập tức ngăn

chặn, kiêm việc giúp các cô gái thoát khỏi những người bám dính lấy mà không

chịu bỏ thêm tiền.

Hàng ngày, tôi phải giám sát tại nơi mù mịt khói thuốc, ăn

nói tục tĩu, nhìn những kẻ có tiền đùa giỡn các cô gái: ép uống rượu hút thuốc,

uốn éo uống th**c l*c, sờ trên sờ dưới, thậm chí còn véo nọ nhéo kia hoặc tát

cho mấy cái. Các cô gái không những không được thể hiện sự đau đớn mà còn phải

tỏ ra lẳng lơ thích bị ngược đãi để lấy lòng bọn chúng. Tôi giống như con chó

giữ nhà, vì sinh tồn mà bán sức lao động, nhưng lại nhìn người khác sống để

phát tiết tinh lực dư thừa. Tôi nghĩ mình suy sụp rồi, hoặc có thể nói là, tôi

hư hỏng rồi...

Tôi sợ gặp phải bạn học hoặc đồng nghiệp trước đây, sợ nhìn

thấy tất cả những ai mình quen biết...

Hôm đó tôi nghỉ, ngoài “Cánh cổng thiên đường” ra tôi chẳng

còn chỗ nào để đi, tôi không muốn mốc meo trong cái địa lao này, vì vậy tôi

thay một bộ quần áo bò sạch sẽ thoải mái đến “Cánh cổng thiên đường”.

Tất cả các cô gái ở đó nhìn thấy tôi đều rất kinh ngạc, họ

không thể ngờ một Ân Nhiên mặc bộ đồng phục bảo vệ nhem nhuốc thường ngày lại

cường tráng, lại đẹp trai thế này, lại có chút phong trần khoáng đạt. Các cô

gái vây quanh tán tỉnh tôi, kể toàn truyện cười người lớn.

Trước tối hôm nay, tôi mặc bộ đồng phục xám, đội mũ xám chưa

bao giờ dám nói gì với những cô gái xinh đẹp lả lướt kia, không phải tôi không

thích, mà là người ta không coi loại bảo vệ nhỏ bé ra gì. Tuy họ bán thân thể

nhưng nếu may mắn thì thu nhập một đêm của họ có thể còn nhiều hơn lương cả

tháng của tôi.

Những cô gái thoải mái còn nhảy những điệu gợi cảm với tôi.

Bình thường tôi chỉ có thể đứng trong góc tường nhìn họ vui vẻ với khách dưới

ánh đèn, không ngờ tôi cũng có một lần như vậy, tôi quên luôn bản thân mình vui

vẻ cùng họ nhảy.

Khi tôi đang cuồng nhiệt nhảy thì một người bảo vệ khác đưa

cho một mảnh gi- ấy, trên đó có dòng chữ ngay ngắn: “Nhảy rất đẹp, có thể nể

mặt đến gặp tôi tại “Athena” không? Thưởng thức người đẹp của anh.”

“Athena” là tên một gian phòng bao trong “Cánh cổng thiên

đường”. Những người vào đó đều là loại giàu có, họ phải bỏ ra ít nhất hai nghìn

tám để bao. Đương nhiên tổng tiền uống rượu gọi đồ ăn thì không chỉ có vậy.

Thưởng thức người đẹp của tôi?

Hề hề, thật nực cười, tự coi mình là người đẹp, đúng là quá

tự tin. Tôi nhìn mảnh giấy, cười cười rồi vứt đi. Các cô gái ngạc nhiên nhìn

tôi: “Ân Nhiên, có người đẹp mời sao anh không đi?”

“Lương tháng của tôi ngay tiền thuê phòng cũng không đủ, tôi

không dám đi.”

Các cô gái đều cười bất lực.

Nhìn thấy một cô ca sĩ mặc đồng phục học sinh, hở đùi, áo có

mấy cái khuy không cài đang uốn éo điên cuồng trên sân khấu, tôi nghĩ tới hai

đứa em, ban đầu tôi đã nói với bố sẽ lo học phí cho em, nhưng...

Khi tôi gọi điện thì bố tôi đã ngủ vì uống say quá rồi, em

gái lớn đã đến trường, em gái nhỏ khóc nói rằng, học phí của hai chị em là bố

vay được từ một người họ hàng. Lúc đầu người đó không cho vay, nhưng bố đã quỳ

trước nhà người đó hai ngày liền, vì thể diện người đó mới cho bố vay. Người này

hồi xưa nghèo rớt mồng tơi, hồi bố vẫn làm ở huyện đã dùng tên mình bảo đảm ở

ngân hàng thì ông ta mới có cơ hội giàu lên. Ai ngờ bố vừa thất thế là ông ta

lập tức trở mặt không nhận người nhà nữa.

Sau khi ngắt điện thoại, tôi tát mạnh vào mặt mình hai cái,

trong óc có tiếng “u u”. Tôi ngồi ở bar gọi một chai Nhị Oa Đầu, cậu phục vụ

cười hi hi nói “Này, Nhị Oa Đầu nặng như thế, hay là tôi pha cốc Thành phố

bầu trời cho anh lê tê phê nhé!”

“Hừ, có rượu gì phê được như Nhị Oa Đầu?”

Rượu và đồ ăn trong quán bar thường đắt hơn bên ngoài đến N

lần, N tương đương với năm. Tôi bực bội uống hết nửa chai Nhị Oa Đầu, người ta

bảo nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm, tôi càng uống càng ngẩn ngơ... nhìn những

người trong này, ai cũng mang trên mặt nụ cười tẻ ngắt, đó là nụ cười thật sự

sao?

Một cô gái xinh đẹp ngồi bên trái quầy bar đã thu hút tôi,

thật ra tôi không nhìn thấy gương mặt cô ta, mái tóc dài đã che mất rồi, nhưng

chiếc vòng vàng lấp lánh trên cổ cô ta đã thu hút tôi. Khi cô ta trả tiền, lấy

ví ra từ cái túi Prada, trong ví là một đống thẻ ngân hàng, còn cả một sấp tiền

đỏ chót. Những người có tiền thế này, nhẫn hay vòng đeo trên người đều là xa xỉ

phẩm.

Đột nhiên tôi lại có ý định cướp của người giàu chia cho

người nghèo. Cướp của cô ta để chia cho tôi, tại sao lại có người giàu như thế,

có người đến nhu cầu thiết yếu là ăn no mặc ấm cũng thành vấn đề?

Tôi cần hai vạn tệ! Tôi phải đưa hai vạn tệ cho bố tôi. Tôi

không dám tưởng tượng cảnh ông đã hơn năm mươi lại phải quỳ trước cửa nhà của

người kia! Tôi thà người phải quỳ là tôi, không phải ông! Nghĩ thế tôi muốn

mình không sinh ra trên đời này. Người đẹp kia xem ra tâm trạng rất tồi tệ, tay

chống lên trán uống không ít rượu cuối cùng cô ấy định đi...

Tôi phải đi theo cô ta! Hôm nay tôi phải cướp của cô ta, rượu

đúng là thứ khiến gan lớn hơn hẳn. Tôi nhảy xuống khỏi ghế, người vừa đưa tôi

mảnh giấy lại nhét một tờ nữa vào tay tôi, vẫn là dòng chữ ấy: “Không nể mặt

thật sao? Người đẹp vừa đưa giấy cho anh.”

Hừ! Người đẹp...

Người đẹp giống như loài rắn độc nhiều màu sắc, người đẹp đều

có độc cả. Tôi “roạt” một tiếng xé đôi tờ giấy, anh chàng bảo vệ kia ngạc nhiên

nhìn tôi, tôi vỗ vai anh ta: “Anh đừng cho cô ta biết tôi là bảo vệ ở đây, nếu

không thì người ta sẽ thất vọng lắm.”

Nếu người đẹp kia mà biết tôi chỉ là một bảo vệ nhỏ bé của

“Cánh cổng thiên đường”, bạn có nghĩ cô ta sẽ muốn gặp tôi không? Tôi mặc bộ

đồng phục bảo vệ, đội cái mũ to tướng đứng ở đây lâu như thế rồi, có quý cô nào

nhìn tôi chưa?

Đi theo cô gái giàu có kia ra khỏi quán, cô ta không đi đường

lớn mà lại rẽ vào ngõ, đúng là trời giúp tôi rồi. Trong con ngõ tối om chẳng có

một ai, ánh đèn đường lờ mờ chiếu lên trên đường tạo nên cái bóng nghiêng

nghiêng dài dài, thật u ám.

Tôi tấp tểnh đi, cảnh vật trước mắt cứ lắc qua lắc lại, không

thể say vào lúc này được. Cô gái trước mặt để tóc ngang vai, dáng người thướt

tha, chân dài eo thon, mông đầy đặn, chân đi đôi giày cao gót đỏ chót, mỗi bước

đi mông lại đánh qua đánh lại, còn nghe được tiếng bước đi lộp cộp. Tôi lập tức

tỉnh được quá nửa, lắc mạnh đầu một cái, sự mơ màng hoàn toàn biến mất.

Tôi nghĩ mình đúng là đ* h** s*c, tôi bước nhanh hơn, đương

nhiên nhanh nhưng tôi vẫn cố gắng không để phát ra tiếng động, tôi nhón chân đi

để cô gái kia không phát hiện ra. Khi đến gần, tôi đi chậm lại, bước đi cùng

nhịp với cô ta. Cũng may tiếng bước chân của cô ta rất to, át được tiếng tim

đập và tiếng thở của tôi. Tôi bắt đầu thử quan sát cô gái này từ các góc độ

khác nhau.

Đầu tiên tôi ngó bên phải nhìn gương mặt, một gương mặt rất

đẹp, dưới ánh đèn tờ mờ của đèn đường có chút ửng hồng, mái tóc dài đã che mất

phía bên trái của cô ta.

Rồi tôi nhìn ngực, ngực cô ta rất to, rất hấp dẫn, có sức mê

hoặc khiến người ta muốn sờ. b** ng*c lớn đó phập phồng lên xuống không ngừng,

rõ ràng là thở rất gấp, có lẽ là đi đêm nên sợ hãi, cũng có thể là phát hiện ra

tôi đang đi theo.

Địa điểm gây án rất quan trọng, đầu tiên là xung quanh không

được có người, nếu không cô ta mà hét lên là tôi bị bắt xử bắn. Tiếp nữa là

phải tối, nếu không bị cô ta nhận mặt thì tôi chỉ có hai con đường: hoặc giết

người diệt khẩu, hoặc bị xử bắn. Nghĩ đến xử bắn là tôi run lên. Nghe nói trong

nước nhiều tỉnh đã xoá bỏ hình phạt xử bắn, thay vào đó là dùng thuốc ngủ.

Không biết tỉnh này đã xoá bỏ xử bắn chưa? Nhưng nếu bị bắt, chết luôn lại tốt,

trên toà, thẩm phán mà gạch một dấu nhân, bố tôi không tức chết thì cũng thành

bại liệt.

Có điều, nghĩ tới việc bố tôi vì hai vạn tệ mà chịu nhục, tôi

lại kiên quyết ý định cướp tiền.

Thủ đoạn gây án đương nhiên cũng rất quan trọng. Tôi có thể

đánh ngất cô ta trước rồi cướp ví, cướp dây chuyền? Hoặc lấy gì đó trói cô ta

lại, đánh ngất đi, nhưng nếu làm không thoả đáng thì thành hai cái mạng rồi. Vì

tôi suy nghĩ do dự quá nhiều nên chỉ có thể theo cô ta suốt như thế, không may

là con đường này càng ngày càng sáng, gan tôi càng ngày càng nhỏ.

Phía trước, bỗng nhiên sáng trưng, đầu người nhấp nhô qua

lại, chúng tôi đã đi vào một khu buôn bán tấp nập. Đáng chết! Biết thế mình ra

tay sớm, giờ thì chỉ có thể tiếp tục theo dõi cô ta thôi.

Để không bị phát hiện và không mất dấu, tôi cố gắng duy trì

một khoảng cách nhất định. Đôi mắt tinh tường của tôi xuyên qua dòng người tấp

nập khoá chặt lấy cô ta. Chỉ thấy mái tóc dài của cô ta bay lên trong gió, vô

cùng xinh đẹp. Vào khoảnh khắc ấy trong lòng tôi bỗng nhiên có cảm giác lo lắng

kỳ lạ.

Cứ theo như thế đến ngã tư, tôi thấy bên đường có một anh

cảnh sát. Tôi giật mình, toàn thân sởn gai ốc, tôi vô cùng căng thẳng sợ cảnh

sát sẽ nhìn ra tôi là tên lưu manh có xu hướng phạm tội. Nếu bị bắt, theo luật

thì tôi thuộc giai đoạn có ý định phạm tội, xử lý theo tội h**p dâm bất thành,

theo điều khoản nào đó, ít nhất bị xử ba đến mười năm tù.

Thế là tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, hơn nữa còn nhìn quanh

quất như đang rất nhàn rỗi, nhưng thực tế thì toàn thân tôi đang run lẩy bẩy.

Khi đến gần anh cảnh sát đó tôi không dám ngẩng đầu lên.

“Đồng chí, đứng lại!” Anh ta bỗng chỉ tôi, nói.

“Có nghe thấy không, bảo anh đứng lại kìa!” Tôi giả vờ gọi

một tên ăn mặc như lưu manh ở bên cạnh, “Chú cảnh sát gọi con hoang cậu kìa!”

“Mẹ kiếp, cút đi, là gọi con hoang mày ấy.” Tên lưu manh chửi

tôi.

“Đồng chí cảnh sát, nó chửi tôi, anh có quản không?” Tôi nói.

“Không sao, cậu đi đi, tôi gọi anh ta.” Tay cảnh sát thả cho

tên lưu manh đi, giữ tôi lại.

“Đồng chí, tôi là dân lành, anh không được bắt tôi.” Tôi run

rẩy, nghĩ bụng, quả này xong rồi, sẽ bị xử bắn mất.

“Anh đưa chứng minh thư đây!”

“Đây, anh xem, tôi là người tốt, cái ảnh này rất đẹp trai

đúng không, làm gì có kẻ xấu nào đẹp trai như tôi?”

“Nói ít thôi, có biết anh đã phạm lỗi gì không?”

Tôi nghĩ bụng, lẽ nào anh ta nhìn ra tôi là tội phạm cướp

của, dù thế nào tôi cũng không thể thừa nhận, bèn lắc đầu quầy quậy: “Tôi có

phạm lỗi gì đâu, anh đổ oan cho tôi rồi!”

“Cảnh sát nhân dân không bao giờ đổ oan cho người khác! Cho

anh biết, anh vừa vượt đèn đỏ!”

Nghe thế tôi thở phào: “Khụ, chỉ là vượt đèn đỏ thôi mà, có

gì đâu. Nào nào, mời anh điếu thuốc.”

“Đừng có giả vờ với tôi, anh có biết vượt đèn đỏ nguy hiểm

thế nào không?”

“Đúng đúng, anh nói phải, sau này tôi không dám nữa.”

“Được rồi, anh nộp phạt năm mươi tệ rồi đi đi.”

Tôi đành buồn bực lấy tiền nộp phạt, sau nghĩ lại không bị xử

bắn coi như may mắn rồi, còn bận tâm năm chục tệ sao? “Cảm ơn anh, tôi đi được

chưa?”

Bị dằng dai một lúc, tuy không bị bắt nhưng đối tượng của tôi

không biết biến đi đâu rồi.

Tôi hơi chán nản không biết làm sao, nhìn biển người không

biết tìm cô ta ở đâu bây giờ. Tôi đành cứ thế đi không mục đích, nhưng được cái

tôi cũng may mắn, lại nhìn thấy mái tóc dài kia một góc đường, nhưng rồi chớp

mắt cái đã lại biến mất trong bóng tối.

Tôi liều mình chạy sang mặc kệ có nguy cơ bị phát hiện, đuổi

theo cô ta đến một con ngõ nhỏ tối om, nhưng ở đó chẳng thấy gì, cô ta lại biến

mất rồi.

Lần này tôi thất vọng hoàn toàn, một cảm giác cô đơn tột cùng

xộc thẳng vào tim tôi. Tôi châm điếu thuốc, rít vào từng hơi dài, trong đầu cứ

lởn vởn mãi bóng dáng của cô gái đó.

Mình làm sao vậy? Có phải thích cô ta rồi không? Tôi nghĩ.

Tại sao lúc này điều hấp dẫn tôi lại là con người cô ta chứ

không phải dây chuyền vàng, túi Prada, ví tiền?

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ mông lung thì cô gái đó đột nhiên

xuất hiện. Cô ta đi ra từ một cửa hàng bán quà tặng.

Cô ta bất ngờ xuất hiện khiến tôi trở tay không kịp, cuống

cuồng vứt đầu thuốc đi. Trong đêm tĩnh mịch, tiếng “lộp cộp” từ gót giày của cô

ta vô cùng rõ ràng, dáng người thướt tha đó cũng dần biến mất trên con đường

tối tờ mờ, mái tóc bay phấp phới theo gió. Có lẽ đúng là cô ta đã uống rất

nhiều rượu, túi xách không khoác trên vai kẹp vào nách mà là treo ở bàn tay

đung đưa theo từng bước đi. Tôi động thủ đây!

Tôi sải bước lại gần, chỉ cần cướp cái túi là được, trong túi

của cô ta ít nhất phải có vài nghìn tệ, cướp đồ trang sức thì hơi khó, tôi chỉ

cần giật lấy túi rồi chạy, chắc chắn cô ta không đuổi kịp.

“Soạt” một cái, có kẻ từ con ngõ bên trái chạy ra nẫng tay

trên của tôi. Hắn giật lấy cái túi rồi chạy mất.

Mẹ kiếp! Lại còn thế này, con mồi tôi nhắm cả nửa ngày trời

lại để kẻ khác nẫng mất! Hắn giật được cái túi rồi chạy mất, khốn kiếp, tôi

phải đuổi theo hắn cướp lại cái túi. Hắn ta người thấp bé có lẽ không chạy

thoát được tôi đâu.

Tôi chạy vượt qua người cô gái kia, nghe thấy cô ta hét lên “Á! Ăn cướp!”

Tên kia tay cầm túi, chạy hết con ngõ này lại vòng sang ngõ

khác, chắc chắn hắn không thể ngờ tôi là đồng liêu của hắn, hắn nghĩ cướp được

cái túi rồi, nào biết được bọ ngựa bắt ve sầu lại có chim sẻ đứng sau? Tôi cũng

có thể coi là chim sẻ?

Thôi, là bọ ngựa vậy.

Hồi đi học, ở trong khoa, với các hạng mục chạy ngắn một

trăm, hai trăm, bốn trăm mét, chạy cự ly trung và dài, tôi ít khi có địch thủ.

Tên cướp kia chưa chạy hết con ngõ thứ hai thì bị tôi đuổi đến sau lưng, hắn

cũng dự đoán trước có người đuổi đằng sau, đột nhiên vung tay lên, tôi thấy

trong tay hắn là một con dao găm. May mà tôi không đứng quá gần, nếu không thì

bụng bị một rạch rồi.

Nhãi con, dám giết tao?

Tôi nhanh tay tóm lấy cánh tay cầm dao của hắn kéo về phía

mình, thuận thế đưa chân lên đá hắn. Túi và dao đều rơi xa, tôi xông lên túm

lấy tóc đập đầu hắn xuống đất mấy phát. Lần này toàn thân hắn mềm nhũn, từ các

con ngõ khác có mấy tên đồng bọn của hắn chạy ra, tôi nhặt cái túi rồi chạy.

Chạy qua vài con ngõ, vừa chạy vừa nhìn về phía sau, khi chắc

chắn không còn ai đuổi nữa tôi mới chậm lại. Cúi nhìn cái túi trong tay, phía

trước đụng phải một người, tôi vội vung túi lên định đập, nhưng... người đó lại

là cô gái bị giật túi.

Cô ta vẻ mặt đầy cảm kích cầm lấy túi từ tay tôi: “Cảm ơn

anh, cảm ơn đã lấy lại giúp tôi!”

Tôi sững sờ...

Khi bình tĩnh lại, tôi cúi đầu nghĩ xem có nên cướp không,

nhưng cô ta lại tò mò nhìn tôi, đã nhìn rõ mặt tôi rồi. Nếu tôi cướp, cô ta đi

báo cảnh sát thì khả năng bị bắt là rất lớn.

“Thật sự cảm ơn anh, tôi là Chi Lan, anh tên gì?”

Khi ngẩng lên nhìn cô ta, tôi sững sờ, Chi Lan, quả nhiên là

tiên nữ xinh đẹp diễm lệ thướt tha... Bỗng một cảm giác kỳ lạ khiến tôi không

nói được gì, đôi mắt to tròn trong sáng càng khiến ý định cướp giật của tôi tan

thành mây khói. Tôi không tự chủ được quay người, vẫy tay: “Tạm biệt!” rồi ngẩn

ngơ bước đi.

Tôi châm một điếu thuốc, chán nản đi ra khỏi ngõ, không ngờ

cô ta vẫn đi theo, dùng tay khẽ chạm vào mu bàn tay tôi: “Này, anh sao vậy?”

“Con gái buổi tối đừng có đi vào những con đường thế này!

Chút thường thức đó cô cũng không biết sao?!” Tôi đột nhiên quát lên, bản thân

cũng thấy giật mình.

“Đến trung tâm thương mại Hoa Nhuận đi đường này gần mà.”

“Cô ngốc à? Đừng có theo tôi!”

Tôi ra khỏi ngõ, đi đến con đường ăn vặt đầy náo nhiệt, cô ta

kéo tay tôi nói: “Tôi mời anh ăn chút gì được không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta nói: “Cô Chi Lan, tôi vốn là một

tên cướp! Vừa rồi tôi định cướp của cô nhưng lại bị tên khác ra tay trước, tôi

không phải bắt cướp giúp cô mà chỉ vì cái túi kia thôi! Tôi cho cô hay, đừng có

tin người có vẻ ngoài lương thiện đoan trang, đặc biệt là loại người như tôi!”

Gương mặt thiên thần, dáng người ác quỷ, Chi Lan chính là kiểu người đẹp đó,

tôi bất giác không kìm được cho cô ta biết tôi là trộm cướp. Tôi muốn cho cô

biết rằng không bao giờ được tin những người có vẻ ngoài xinh đẹp. Dù sao tôi

chạy rồi thì cô ta cũng không đuổi được, hơn nữa tại sao tôi lại phải chạy, dù

cô ta đi báo cảnh sát thì cũng chẳng có chứng cứ!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.