Quyển 2 - Chương 21: Thế cuộc thiên hạ. À�Thủ đả canh tân】

Thế cuộc thiên hạ. �Thủ đả canh tân】

“Các ngươi nguyện ý đi theo ta, thì nói cho Sênh ca, còn không muốn thì mau giải tán đi. Ngư�i nhà của các ngươi ta đã đưa toà n bộ v� rồi.� Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt nhìn thoáng qua đám thủ vệ không chịu tản đi, h�i hợt nói một câu, li�n r�i đi kh�i phủ đệ của Thượng Quan Cẩn.

Muốn tiêu diệt Kỳ Nguyệt. Tất cả m�i thứ, rốt cuộc đ�u đã kết thúc. Vậy mà trong lòng lại có chút mệt m�i, mệt m�i? �ây là cảm giác nhi�u năm chưa từng có. Nà ng vẫn cho rằng lòng mình đã đủ kiên cư�ng rồi, nhưng kì thực, hóa ra nà ng không lì lợm.

“Mạch nhi, nà ng đi nhanh quá, ta đuổi không kịp.� Tư �ồ Cảnh Diễn đi theo Thẩm Thiển Mạch trở lại khách đ**m, không có ý đuổi theo, không phải là đuổi theo không kịp, mà là không muốn đuổi theo.

Hắn hiểu Thẩm Thiển Mạch nhất định là muốn một mình suy nghĩ một chút, cho nên suốt đoạn đư�ng, Tư �ồ Cảnh Diễn chỉ yên lặng ở sau lưng Thẩm Thiển Mạch, không nói l�i nà o, đến khách đ**m, Tư �ồ Cảnh Diễn thấy nét mặt Thẩm Thiển Mạch dần dần nhu hòa, mới mở miệng giả v� oán trách nói.

Thẩm Thiển Mạch nghe l�i nói của Tư �ồ Cảnh Diễn, hơi nhíu mà y, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn Tư �ồ Cảnh Diễn chằm chằm, qua hồi lâu mới nở nụ cư�i như mặt tr�i mới m�c buổi sớm là m rung động lòng ngư�i, mang theo và i phần yêu mị cùng khí phách nói. “Cảnh Diễn không phải nói muốn lấy thiếp là m hậu, tại sao lại không đuổi kịp?�

“� nà ng là , nguyện ý theo ta v� Thiên Mạc?!� Tư �ồ Cảnh Diễn nhíu mà y, trong mắt đã hiện lên một tia vui mừng, bước một bước tới gần Thẩm Thiển Mạch, nhẹ nhà ng đặt tay lên vai nà ng, sương mù che đi con ngươi gi� đã lộ ra cảm xúc rõ rà ng.

Thẩm Thiển Mạch nở nụ cư�i nhẹ, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt, sâu xa nói. “Không phải chà ng nói lấy Mị Huyết lâu là m sính lễ đó sao?�

“Nếu Mạch nhi nguyện ý gả cho ta, Mị Huyết lâu kia, tùy ý nà ng thưởng thức.� Trong mắt Tư �ồ Cảnh Diễn mang theo cưng chi�u nồng đậm, gi�ng điệu lại có khí phách giang sơn.

“Cảnh Diễn! Thiển Mạch tỷ tỷ!� Ngoà i cửa bất ng� vang lên một gi�ng nói tinh nghịch không đúng lúc, thanh âm trong suốt ngây thơ chất phác vốn có.

“Ngôn Tu Linh.�

“Tu công tử.�

Thẩm Thiển Mạch và Tư �ồ Cảnh Diễn đồng thanh lên tiếng, có đi�u gi�ng nói lại hoà n toà n bất đồng. Gi�ng nói của Từ �ồ Cảnh Diễn mang ba phần tức giận bảy phần bất đắc dĩ, còn gi�ng nói của Thẩm Thiển Mạch dịu dà ng xen lẫn đùa giỡn.

“Cảnh Diễn, cái ngư�i nà y thật là hung dữ, chỉ có Thiển Mạch tỷ tỷ là dịu dà ng.� Ngôn Tu Linh không chút khách khí, đi thẳng và o nhà ngồi xuống, vẻ mặt oán trách liếc Tư �ồ Cảnh Diễn một cái, sau đó là m bộ muốn kéo tay Thẩm Thiển Mạch.

Tư �ồ Cảnh Diễn lách ḿnh chắn trước ngư�i Thẩm Thiển Mạch, trong mắt mang theo và i phần cảnh cáo, Ngôn Tu Linh hậm hực thu tay v�, bộ dạng không biết là m thế nà o, mà con ngươi lại lướt qua một tia giảo hoạt sâu xa.

Tia giảo hoạt nà y không thể thoát kh�i ánh mắt của Thẩm Thiển Mạch, trong lòng nà ng không kh�i nâng lên một nụ cư�i đùa giỡn, xem ra cuộc sống sau nà y sẽ rất thú vị đây. Ngư�i như Tư �ồ Cảnh Diễn, lại không thể là m gì Ngôn Tu Linh.

“Ngôn Tu Linh, ngươi thật sự là cà ng ngà y cà ng....�

“�áng đánh đòn.� Tư �ồ Cảnh Diễn vẫn chưa nói xong, Ngôn Tu Linh duỗi cái lưng mệt m�i, lư�i biếng nói, sau đó ngước mắt lên chẳng h� để ý Tư �ồ Cảnh Diễn.

Tư �ồ Cảnh Diễn thấy chiêu nà y hoà n toà n không còn tác dụng, b� qua “uy h**p� Ngôn Tu Linh, tiếp theo hắn lạnh lùng nhìn Ngôn Tu Linh, h�i, “Tìm ta có chuyện gì, biên cương tiểu quốc có gì khác thư�ng?�

“Ngược lại đầu óc rất linh hoạt.� Khóe miệng Ngôn Tu Linh treo lên ý bất cần đ�i, trong lúc vui vẻ lại bộc lộ tà khí cùng ngây thơ vô hại trong ánh mắt tạo thà nh sự chênh lệch rất rõ rà ng, tuy nhiên lại không khiến ngư�i ta cảm thấy đột ngột.

“Nếu không ngươi còn có thể có chuyện gì.� Tư �ồ Cảnh Diễn trút giận quá lỗ mũi, khoanh tay đứng trước mặt Ngôn Tu Linh, là m như vô cùng hiểu rõ Ngôn Tu Linh.

Thẩm Thiển Mạch chợt nở nụ cư�i, có chút hứng thú nhìn hai ngư�i, h�i, “Hai vị đang đà m luận thế cuộc thiên hạ? Không ngại cho Thiển Mạch nghe một chút chứ?�

“Thiển Mạch tỷ tỷ thông minh như vậy, chắc chắn vừa nghe đã hiểu.� Ngôn Tu Linh nhìn Thẩm Thiển Mạch, con ngươi thoáng qua một tia hà i hước, cố ý nở nụ cư�i ngây thơ, liếc nhìn Tư �ồ Cảnh Diễn một cái, thấy nét mặt Tư �ồ Cảnh Diễn vẫn trầm ổn, tà mị tươi cư�i, Ngôn Tu Linh thu hồi nụ cư�i, nhanh như vậy đã bị Tư �ồ Cảnh Diễn nhìn thấu mánh khóe của hắn, thật không dễ chơi.

“Mấy năm gần đây Lê Quốc lại cà ng ngà y cà ng hưng thịnh rồi sao?� Ngôn Tu Linh tiếp tục nói, gi� phút nà y trong mắt hắn không còn ngụy trang vẻ ngây thơ, chỉ có một mảnh đen tĩnh mịch, dư�ng như sâu không thấy đáy, không cẩn thận là mất mạng.

Nét mặt Tư �ồ Cảnh Diễn không lộ vẻ kinh ngạc, chỉ là ý cư�i tà mị, con ngươi thâm trầm như biển xẹt qua một tia sáng, khẽ cư�i nói. “Lê Quốc thật sự có thế hùng mạnh, chỉ tiếc là , Lê vương đã già , sợ rằng không còn sống được bao lâu nữa, thái tử thì tà n bạo, các hoà ng tử không phục, Lê vương chết, Lê Quốc tất loạn. �ợi khi chúng ta gỡ Kỳ Nguyệt xuống, tự nhiên Lê Quốc cũng trở thà nh vật nằm trong tay.�

“Không tệ.� Ngôn Tu Linh tán đồng nói, trong mắt là dã tâm già nh thiên hạ, “Có đi�u mặc dù Kỳ Nguyệt đã mất đi ngư�i tâm phúc, nhưng dù sao cũng là đại quốc đã tồn tại ngà n năm, chỉ sợ không thể dễ dà ng gỡ xuống như vậy.�

“�i�u nà y ta đã có dự tính.� Tư �ồ Cảnh Diễn vẫn cư�i tự tin, con ngươi đen nhánh lộ ra một tia chắc chắn, nếu như ngươi thấy ánh sáng trong đôi mắt như vậy, bất luận là l�i nói hoang đư�ng như thế nà o, ngươi cũng sẽ kiên định tin tưởng, bởi vì trong con ngươi ấy như có một loại sức quyến rũ, bảo ngươi không thể không tin.

Thẩm Thiển Mạch nhìn Tư �ồ Cảnh Diễn rồi lại nhìn Ngôn Tu Linh, con ngươi xinh đẹp chuyển động, nhếch miệng nở nụ cư�i yếu ớt, mang theo và i phần hà i hước nhìn v� phía hai ngư�i. “Ta vẫn rất hiếu kì, sau khi bắt Kỳ Nguyệt cùng các tiểu quốc khác, hai ngư�i các ngươi sẽ là m gì bây gi�? Chia đ�u thiên hạ?�

Con ngươi đen nhánh của nà ng nâng lên một tầng sương mù nhà n nhạt, Thẩm Thiển Mạch khẽ cư�i nhìn hai ngư�i. Chia đ�u thiên hạ sao?! Có lẽ đối với ngư�i khác mà nói, đi�u đó có thể, nhưng đối với Tư �ồ Cảnh Diễn mà nói, đó là không thể nà o.

Hắn là một nam tử ngông cuồng không ki�m chế được, thế nà o lại cho phép ngư�i khác chia sẻ thiên hạ với hắn. �ó là nà ng, cho nên hắn mới nguyện ý cùng hưởng, nhưng cũng chỉ là hắn yêu nà ng, hoặc là nói, bởi vì hôm nay, chính là hắn đưa cho nà ng, trong lòng hắn, những thứ kia vẫn là của hắn.

“�ến lúc đó, dựa và o bản lĩnh của chính mình.� Gần như cùng th�i khắc đó, hai gi�ng nói cùng lên tiếng.

Tư �ồ Cảnh Diễn và Ngôn Tu Linh nhìn đối phương một chút, trong mắt cũng thoáng qua một tia sáng chói, tương giao của hai ngư�i rất sâu đậm, biết rõ đối phương cũng giống như mình, tuyệt đối không thể nà o dễ dà ng chắp tay như�ng thiên hạ được, nhưng nếu là đánh nhau, không tránh được phải hao tổn rất nhi�u lực lượng, chi bằng hợp tác trước, mặt khác tiêu diệt toà n bộ lực lượng đối phương, đến lúc đó quang minh chính đại tranh già nh thiên hạ, chẳng phải nhanh hơn sao.

“Hai vị chuẩn bị cầm Kỳ Nguyệt thế nà o đây?� �áp án của Thẩm Thiển Mạch tuyệt không ngoà i ý muốn b�n hắn, nà ng nghiêng đầu, giống như vô tình h�i.

“Kỳ Nguyệt, dĩ nhiên là phải diệt rồi.� Tư �ồ Cảnh Diễn vẫn nở nụ cư�i tà mị, chỉ là trong mắt hắn không có nửa phần ý cư�i, Thẩm Thiển Mạch chỉ có thể nhìn thấy trong mắt hắn một loại dã tâm vương giả.

Kỳ Nguyệt quốc, đối với nà ng mà nói, là nơi đã nuôi dưỡng nà ng. Có đi�u, nếu nói ngư�i nhà cũng phản bội nà ng, bị nà ng diệt trừ từng ngư�i một. Cái g�i là quốc gia ấy, nà ng cũng ngầm đồng ý, từng bước từng bước đi v� phía diệt vong.

Nà ng vốn là ngư�i máu lạnh vô tình như vậy. Cùng tương quan với nà ng, nà ng có thể th� sống chết tương trợ, không có quan hệ gì với nà ng, nà ng th� ơ. Có đi�u, lần nà y, không phải là mấy tính mạng, cũng không phải hơn mấy chục, mấy trăm tính mạng, mà là tính mạng và i chục vạn dân chúng của Kỳ Nguyệt quốc.

Tư �ồ Cảnh Diễn đã từng cam kết với nà ng sẽ b� qua cho dân chúng của Kỳ Nguyệt. Nà ng tin tưởng Tư �ồ Cảnh Diễn có thể là m được, chỉ là ngư�i của �ô thà nh, lại không thuộc hà ng ngũ dân chúng. Nhi�u quan viên như vậy, nhi�u hoà ng thân quốc thích như vậy, nếu giữ lại, thì đó chính là dư nghiệt, thử h�i là m sao Tư �ồ Cảnh Diễn giữ lại dư nghiệt được?!

Nếu muốn giết, vật thì liên lụy ngư�i thân của b�n h�, cần phải giết sạch rồi, nếu không, chính là nhổ c� không tận gốc. Nhưng là , nếu thật là m như vậy, chỉ sợ cả �ô thà nh lại nổi lên một hồi gió tanh mưa máu.

“Thiếp muốn �ô thà nh Kỳ Nguyệt.� Thẩm Thiển Mạch lư�i mở miệng, con ngươi không nhìn v� Tư �ồ Cảnh Diễn, giống như chỉ thuận miệng nói ra.

Mà trong lòng nà ng lại có mấy phần thấp th�m. � đồ của nà ng muốn �ô thà nh Kỳ Nguyệt, dĩ nhiên là muốn bảo vệ tính mạng những ngư�i dân vô tội kia, với trí thông minh của Tư �ồ Cảnh Diễn, sẽ không thể không nhìn thấu ý của nà ng.

Nhưng là , giữ lại nhưng ngư�i dân vô tội kia, thì đồng nghĩa với việc để lại hậu h�a, Tư �ồ Cảnh Diễn thật sự sẽ để cho mối h�a nà y tồn tại như vậy sao.

Nếu hắn cự tuyệt, nà ng nên là m thế nà o đây? Cãi nhau với hắn, sử dụng tất cả lực lượng đi ngăn cản? Nà ng, thật sự sẽ vì những ngư�i đó mà đối đầu với hắn?! Không, nà ng sẽ không là m như vậy, bởi vì nà ng luôn luôn là một ngư�i ích kỉ, nà ng tuyệt đối sẽ không vì những ngư�i không liên quan là m tổn thương ngư�i nà ng yêu.

Nhưng mà , nếu thật như vậy, nà ng sẽ khó chịu, sẽ áy náy. Dù sao, những ngư�i dân đ�u vô tội. Dù sao cũng là vì nà ng báo thù, mới khiến Kỳ Nguyệt đi tới tình trạng ngà y hôm nay.

“�ược.�

Giống như trải qua một th�i gian dà i như cả thế kỷ, rốt cuộc Thẩm Thiển Mạch cũng nghe được câu trả l�i của Tư �ồ Cảnh Diễn. Chỉ có một chữ, được. Chỉ là một chữ nà y, lại bao hà m bao nhiêu cưng chi�u và bao bung, bao nhiêu tin tưởng cùng yêu say đắm.

Thẩm Thiển Mạch vừa ngước mắt đã nhìn thấy con ngươi cưng chi�u của Tư �ồ Cảnh Diễn, con ngươi dịu dà ng như nước, giống như mở ra tấm lưới vô hình, từng chút từng chút đem lòng nà ng nhốt và o trong lưới.

Tư �ồ Cảnh Diễn, cả đ�i nà y, thiếp không có cách nà o r�i b� chà ng rồi.

Trong phút chốc Thẩm Thiển Mạch cùng Tư �ồ Cảnh Diễn nhìn thẳng và o mắt nhau, trong mắt Ngôn Tu Linh thoáng qua một tia sáng khác thư�ng.

Tư �ồ Cảnh Diễn lại vì Thẩm Thiển Mạch là m được như thế. Vẫn cho là Tư �ồ Cảnh Diễn có Thẩm Thiển Mạch trợ giúp, tất nhiên như hổ thêm cánh, nhưng mà xem ra hiện gi�, hình như không phải như vậy.

Một ngư�i khi nảy sinh tình yêu, chính là có nhược điểm. Hôm nay Tư �ồ Cảnh Diễn có thể vì không đà nh lòng nhìn Thẩm Thiển Mạch khổ sở mà giữ lại dư nghiệt, như vậy ngà y sau, sẽ vì nà ng mà gặp nhi�u nhược điểm hơn nữa. Mà chút nhược điểm đối với ngư�i bình thư�ng mà nói, có thể không là ǵ, nhưng đối với một vị vua muốn tranh già nh thiên hạ mà nói, đó là đại kỵ.

Trận tranh tranh già nh già nh nà y, ta sẽ không như�ng. Cảnh Diễn, cho dù ngươi là bạn tốt tri kỷ của ta, ta cũng sẽ không đem tặng thiên hạ cho ngươi. Cho nên, nếu ngươi đã lựa ch�n toà n tâm toà n ý yêu một ngư�i, vậy, thiên hạ nà y, có lẽ ngươi với không tới rồi.

Phải biết rằng, không muốn tiếp tục cô độc nữa, thì không có khả nãng ngồi vững trên vị trí tối cao cô độc nà y lần nữa đâu.

Thiên Tuyệt Lâu. Tửu lâu đệ nhất kinh thà nh, cùng ông chủ Thiên Khuyết Lâu, là cùng một ngư�i, chỉ là không ai biết ngư�i ông chủ đứng sau đệ nhất tửu lâu và khách đ**m nà y, là ai.

Bên trong một gian phòng thượng hạng của Thiên Tuyệt Lâu, một bà n rượu và thức ăn, món ăn mê ngư�i, mùi rượu ng�t ngà o thuần khiết, có đi�u ngư�i xung quanh bà n tiệc nà y, hình như không có khẩu vị gì, món ngon rượu ngon trước mắt như vậy, gần như không h� nhúc nhích.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.