Chương 165: Đại chiến bùa hộ mệnh

Hừm… có phải tôi đã

đến Thiên Quốc rồi không? Cơ thể mềm nhũn, nhẹ bẫng như không trọng

lượng, dường như chỉ cần đưa tay lên là có thể bay bổng…

Tôi dần dần mở mắt ra…

O_O Sao thế này? Lại ngửi thấy mùi quen thuộc và đáng sợ~!

Tại sao? Tại sao mắt tôi lại nhòa nhạt đến độ chỉ nhìn thấy một màn trắng toát thế này, hay là tôi đã đến Thiên Quốc thật?

Thấp thoáng, tôi nhìn thấy như có bóng người~, anh… là thiên sứ ư???

“Tiễn Ni! Em tỉnh rồi!”

HOHO~, thì ra không phải thiên sứ, mà là Thuần Hy, là giọng của Thuần Hy! Tôi

chắc chắn là Thuần Hy! ~^O^~ Ha ha, ha ha, thì ra Tử thần vẫn chưa đưa

tôi đi~, chỉ làm cho thị lực của tôi giảm xuống thôi, ha ha, he he…

Đáng ghét! ┯︵┯^… Tại sao toàn thân tôi không chút sức lực nào cả, tôi rất

muốn mở mắt to hơn một tí, để nhìn rõ mặt Thuần Hy hơn, nhưng… nhưng

ngay cả mở mắt tôi cũng không đủ sức…

Làm sao đây? Thuần Hy thấy

dáng vẻ yếu ớt này của tôi chắc sẽ đau lòng lắm? Quách Tiễn Ni, mi phải

mạnh mẽ lên! Tuyệt đối không được để Thuần Hy biết ngay cả mở mắt mà mi

cũng không làm nổi! Nếu không thì anh sẽ đau khổ lắm…

Từng cơn

lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay, nhanh chóng vào thẳng tim tôi. Cơn

lạnh ở mười đầu ngón tay khiến tôi có cảm giác tay mình bắt đầu tê dại…

Tôi sắp chết rồi ư? Phải không? Mẹ ơi, mẹ sắp đến đón con gái rồi sao? Phải không?

Tôi bất giác cắn mạnh môi dưới, mong nó sẽ hiện lên chút sắc máu của sự

sống. Đó có lẽ là việc duy nhất mà hiện giờ tôi làm được chăng?

Bỗng dưng, tôi cảm thấy tay mình được một bàn tay khác nắm thật chặt, thật

ấm áp! Đôi bàn tay ấy như một ngọn đuốc nóng bỏng vậy. Một luồng hơi ấm

từ lòng bàn tay Thuần Hy chậm rãi truyền vào cơ thể tôi, dường như xoá

tan mọi cơn lạnh giá trong người tôi…

“┯︵┯ Tiễn Ni…”. Tiếng Thuần Hy khàn khàn.

Một nỗi đau thương bỗng thoáng lướt qua tim tôi.

Quách Tiễn Ni, mi vẫn khiến anh đau lòng, cho dù mi cố gắng che giấu, ngụy trang thế nào, cuối cùng vẫn khiến anh đau lòng.

“Anh có lỗi với em!” Thuần Hy nắm chặt bàn tay, đến nỗi trong phòng bệnh yên tĩnh, tôi vẫn nghe được tiếng “rắc rắc” khi anh co chặt nắm tay.

Tôi khe khẽ lắc đầu, “Không…”

Thuần Hy nhất định là vì sợ tôi hổ thẹn nên mới đau khổ đè nén nỗi đau trong lòng chăng.

Thượng đế ơi, con đã gần với Người lắm rồi, đúng không? Vậy con có một thỉnh

cầu, Người sẽ nghe được, đúng không? Vậy Quách Tiễn Ni con lấy danh

nghĩa Thần ra thề, chỉ cần Người không hành hạ Thuần Hy, người mà con

yêu thương nữa, thì dù điều kiện gì con cũng chấp nhận, cả sinh mệnh của con!

“Tiễn Ni, anh có lỗi với em! Anh đã nhận lời sẽ không bỏ

cuộc! Nhưng anh không làm được, không giữ được lời hứa, đúng vào lúc

quan trọng nhất thì anh lại bỏ cuộc! Anh lại ngốc nghếch chỉ muốn ở cạnh em vào những ngày cuối cùng!”

“Bốp” một tiếng, nắm tay siết chặt của anh đấm mạnh vào tường.

“Đừng!!! ┯O ┯ Xin anh… ~~~~~>_

Tôi rất muốn nắm chặt lấy tay anh, nhưng tôi không làm được, tôi đã không

còn sức để nắm tay Thuần Hy nữa rồi. ┯︵┯ Giây phút ấy, tim tôi đau đến

nát tan…

Tôi gào lên trong lòng hết lần này đến lần khác, Thuần

Hy!!! Thuần Hy!!! Anh có biết không, thực ra người phải nói lời xin lỗi

là em, là Quách Tiễn Ni này!

┯︵┯ Thuần Hy… em có lỗi với anh! Mọi việc đều do lỗi của em, nếu để em chọn lựa lại, em thà rằng không bao

giờ xuất hiện trong cuộc đời anh…

“Tiễn Ni!!!”. Thuần Hy như đã

bình tĩnh lại, “Tiễn Ni! Anh quyết định sẽ để em phẫu thuật! Cho dù tỷ

lệ thành công là bao nhiêu, cũng không thể từ bỏ hy vọng!”

Giọng

Thuần Hy nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng kỳ thực tôi hiểu rõ, sự bình thản

của anh không phải là thật, Thuần Hy rõ ràng đã cố đè nén nỗi đau trong

lòng.

Quách Tiễn Ni! Cho dù là vì Thuần Hy hay vì bản thân, mi

đều không thể bỏ cuộc, vì như vậy Thuần Hy sẽ không đau lòng vì mi nữa!

p(>_

“Dạ”. Tôi khẽ gật đầu.

Tôi

cố sức để mình trông có vẻ khá hơn, như thế thì có lẽ Thuần Hy sẽ không

hổ thẹn và tự trách mình nữa – giống như Thuần Hy đang cố gắng hết sức

để nén chịu nỗi đau trong lòng.

“Em không sợ, Thuần Hy, em nhất định sẽ không sao, đúng không?”

“Đúng!”

“Thuần Hy! Trước kia em từng nhận lời anh, cho dù anh nói gì, làm gì, em cũng vẫn tin anh!”

“Ừ!”

“Em không sợ, thực sự là không sợ gì hết, Thuần Hy, có anh ở cạnh, em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian!”

“Tiễn Ni…”

Tôi bỗng sực tỉnh, thì ra bắt ép Thuần Hy đối diện với hiện thực tàn khốc

này, đối với anh, chắc còn khó khăn hơn cái chết. Nếu đổi lại là tôi,

nhất định tôi sẽ không được như anh. Đối diện với hiện thực rằng người

mình yêu thương sắp ra đi mãi mãi, có lẽ bất kỳ ai trên thế giới này

cũng sẽ có cảm giác sống không bằng chết chăng!

“Tiễn Ni~, Tiễn

Ni~, anh chàng siêu đẹp trai khoa Thể dục của trường Đại học Sâm Vĩnh

đến thăm em đây~, HOHO~!”. Một con búp bê vải nhìn rất quái dị nhảy vọt

vào trong phòng bệnh.

Mới nghe đã biết là giọng của Lý Tú Triết ngốc nghếch rồi, chỉ có anh mới làm những việc ấu trĩ buồn cười thế này thôi.

“Tiễn Ni, ~^O^~ bọn mình đến thăm cậu đây!”. Tịnh Mỹ ôm một bó hoa hướng dương rất to bước vào, phía sau còn có Long Nhật Nhất.

“He he, Tịnh Mỹ, cám ơn các cậu đã đến thăm, bây giờ tớ thấy khỏe hơn rồi”. Tôi cố gắng tỏ ra dáng vẻ tạm chấp nhận được.

“Tiễn Ni, để mọi người ở lại với em, anh đi tìm bác sĩ bàn việc phẫu thuật”.

Nói xong Thuần Hy bước ra ngoài. “Tiễn Ni, đây là bùa hộ mệnh hôm qua tớ cầu cho cậu ở chùa Pháp Trụ nè~! Người ta ai cũng nói bùa hộ mệnh ở đó

là linh nghiệm nhất đấy~!” Vừa nói, Tịnh Mỹ vừa cẩn thận rút ra tấm bùa

hộ mệnh từ trong túi xách. “Đẹp quá! Tịnh Mỹ, cám ơn cậu!” Tôi mỉm cười.

“Tiễn Ni, chúng ta là cặp đôi vàng “thợ săn ác quỷ” danh tiếng lẫy lừng mà,

xem cậu kìa, bây giờ có vẻ khiêm tốn quá! Cậu mau chóng hồi phục đi, tớ

đang đợi cậu tái xuất giang hồ đấy!” Nói xong, Tịnh Mỹ cười, giúp tôi

cắm hoa vào lọ.

Bó hướng dương Tịnh Mỹ tặng thật đẹp, mỗi bông sắc vàng rực như một mặt trời nho nhỏ, ấm áp chiếu sáng tôi.

Tiếng nói quen thuộc của Tịnh Mỹ như khiến tôi trở về quãng thời gian trước

kia. Bỗng trong lòng tôi như có một sức mạnh đang trỗi dậy, rất dịu

dàng, rất ấm áp, ~^O^~ hi hi…

“Khụ khụ”. Tú Triết cố ý ho lên,

như muốn mọi người chú ý đến, “Xin mọi người nhìn đây, đây là bùa hộ

mệnh mà siêu cấp đẹp trai vô địch trường đại học Sâm Vĩnh cầu cho Tiễn

Ni~!”. Nói xong, “xoạch” một cái, anh lấy ra một tấm bùa hộ mệnh nhăn

nhúm.

Tịnh Mỹ và Long Nhật Nhất thấy tấm bùa hộ mệnh nhăn nhúm, méo mó thì cùng cười phá lên.

“Có gì đáng cười! Sao nào? Ghen tỵ vì tấm bùa tôi xin cho Tiễn Ni quá đẹp chứ gì?” Tú Triết giơ tấm bùa lên với tôi.

“He he, cám ơn anh nhé, Tú Triết”. Tú Triết thật quá đáng yêu, bắt đầu từ

hôm tôi quen anh, anh luôn sống rất vô tư vui vẻ, thực ra được làm bạn

với người như anh là một điều rất hạnh phúc!

Tôi nhìn quanh quất… Lạ quá? Sao Tuấn Hạo không đến? Anh làm gì mà không đến thăm tôi? Chẳng lẽ anh vẫn còn giận tôi ư?

Thân Tuấn Hạo, đồ nhỏ mọn! Cái tên không biết giữ lời! Anh đã không pha trà hoa Margaret cho em lâu lắm rồi đấy!

Tịnh Mỹ cắm hoa xong, cầm tấm bùa hộ mệnh lên rồi đi đến cạnh giường tôi, “Tiễn Ni, nào, tớ giúp cậu đeo tấm bùa này nhé!”

“Ừ”.

Tịnh Mỹ dè dặt quàng tấm bùa vào cổ tôi.

Nhìn gương mặt Tịnh Mỹ, tôi bỗng thấy chua xót quá, chúng tôi từng là cặp

đôi vàng “thợ săn ác quỷ” tiếng tăm lừng lẫy, nhưng giờ đây…

“Khoan đã! Tại sao Tiễn Ni phải đeo cái của em, vậy bùa hộ mệnh của anh phải làm sao?”, Tú Triết cuống quýt túm lấy tay Tịnh Mỹ.

“-_- Buông tay!!!”. Trong phòng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Long Nhật Nhất.

“Không buông, không buông đấy, hừ~! Rồi sao??? Tôi không sợ cậu đâu! Đừng nghĩ tôi sẽ sợ cậu, tôi không tin chỉ mình cậu mà đánh được tôi và Thuần

Hy!!!”. Tú Triết vừa nói vừa kề gương mặt đáng yêu lại gần Long Nhật

Nhất.

“Không tin thì chúng ta thử xem!! Cái tên tiểu tử thối đáng chết!”

“Long Nhật Nhất, cậu bảo ai là ‘tiểu tử thối đáng chết’???”. Tú Triết buông

tay Tịnh Mỹ ra, sải bước đến trước mặt Long Nhật Nhất.

“-O- Đương nhiên là nói cậu.” Long Nhật Nhất thách thức, “Nếu không thì cậu nghĩ…”

“Hai người ồn quá, câm miệng hết cho tôi!!!”. Tiếng “sư tử gầm” của Tịnh Mỹ đã mang lại sự yên tĩnh cho căn phòng.

“Tiễn Ni! Đeo tấm bùa của anh được không? Đi mà~~~ Tiễn Ni…”. Tú Triết chưa

yên được hai giây đã quay sang tôi, như một đứa trẻ, nắm lấy một góc

chăn, khẽ lắc.

“Em là bạn tốt như chị em với Tiễn Ni! Hơn nữa bọn em là cặp đôi vàng “thợ săn ác quỷ” tiếng tăm lừng lẫy, còn anh là gì

của Tiễn Ni nào? Nghe nói chỉ có bùa hộ mệnh do người thân nhất tặng thì mới hữu dụng”. Tịnh Mỹ nhìn Tú Triết, không nén được cười.

“Anh

cũng là bạn tốt như anh em với Tiễn Ni mà, à không, là bạn thân mới

đúng”. Tú Triết cuống lên, “>O

“Không được, em là bạn thân của Tiễn Ni, phải đeo của em!”

“>O

“Ai thèm, Tiễn Ni không muốn đeo bùa của anh (>o

“Muốn!!! Tại sao không muốn??? p(>o

“Không muốn!!!”

“Muốn!!!”

“Không muốn!!!”

“Muốn!!!”

-,.-^ Oh my God!!! Tịnh Mỹ và Tú Triết cãi nhau to rồi~, giống như hai đứa trẻ, trong phòng bệnh bỗng náo nhiệt hẳn.

Tịnh Mỹ từ lúc nào cũng biến thành đại ngốc nghếch như Tú Triết thế nhỉ?

Ha ha, tốt thật, Tịnh Mỹ cuối cùng cũng trở về là nó trước đây rồi~,

Yeah~, tuyệt quá, (^o^)/ xem ra nó quen Long Nhật Nhất cũng không phải

việc xấu, Long Nhật Nhất đã khiến nó có can đảm trở lại chính mình

chăng, sức mạnh tình yêu thật vĩ đại, he he.

Nhìn Tịnh Mỹ và Tú

Triết cãi nhau, tôi biết nó rất hạnh phúc! He he, tốt lắm, Tịnh Mỹ, cuối cùng cậu đã tìm thấy hạnh phúc, tớ vui lắm~, Tịnh Mỹ, cố lên!!! Phải

giữ gìn hạnh phúc của cậu đấy!!! Nhất định phải trân trọng nó, he he,

biết chưa…

“-_- Các người cãi nhau đủ chưa?”. Cửa phòng vang lên giọng nói lạnh lùng của Thuần Hy.

“Tiễn Ni, ngày mai phải phẫu thuật rồi, bây giờ cô ấy cần yên tĩnh nghỉ ngơi”. Thuần Hy lặng lẽ đến bên giường tôi.

“Tôi không tiễn mọi người nữa”. Lại giọng điệu lạnh lẽo. Căn phòng đang náo

nhiệt bỗng chốc tĩnh lặng. “~^O^~ Tiễn Ni, ngày mai anh sẽ đến thăm em,

bùa hộ mệnh này em phải giữ kỹ đấy nhé!”. Tú Triết đặt nó lên giường tôi rồi ra ngoài.

Bó hoa hướng dương bên cửa sổ vẫn lặng lẽ đứng đó, căn phòng yên tĩnh như thể chẳng có việc gì xảy ra.

“Thuần Hy, sao Tuấn Hạo không đến?”

“Có lẽ cậu ta không có thời gian… Được rồi, em ngủ đi! Lúc nãy anh đã nói

chuyện với bác sĩ, quyết định ngày mai sẽ mổ, nên hôm nay bắt buộc em

phải nghỉ ngơi”.

“Dạ”. Tôi khẽ nhắm mắt lại.

Thuần Hy, em

sẽ nghe lời anh, không cãi nhau với anh nữa, không chọc anh giận nữa,

anh nói gì em sẽ ngoan ngoãn nghe theo, không bao giờ khiến anh nhọc

lòng vì em nữa. Nên cho dù là vì anh hay là vì chính em, em cũng sẽ dũng cảm…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.