Chương 122: Kết thúc trong bắt đầu

“Chào chú, hôm nay chú làm ăn có khá không ạ? ”

“ồ ,Tiễn Ni đó à, hôm nay tại sao lại là cháu đến? Bố đâu rồi? He he, chắc là cùng hàng xóm đi câu cá rồi chứ gì...” ông chú vừa đưa món rau bắp

cải tôi vừa mua vào tay tôi, vừa mỉm cười hỏi thăm.

“He he, dạ,

bố nói sẽ ở nhà với cháu, thế mà lại chạy đi câu cá, chang thấy bóng

dáng đâu cả, còn bận rộn hơn cả lúc đi làm trước kia nữa, cháu nghĩ hay

cứ để bố đi làm thì sẽ tốt hơn.” Tôi cười đưa tiền cho ông chú.

“Á, xin lỗi...” Bỗng một cô bé đột ngột đâm sầm vào tôi, nó rối rít xin lỗi rồi chạy đuổi theo tên con trai gây chuyện.

Nhìn theo bóng dáng cô bé đó, tôi thầm nghĩ nếu bây giờ tôi và Thuần Hy còn ở bên nhau thì chắc cũng hạnh phúc như vậy nhỉ... Ngốc quá, lại nghĩ gì

nữa rồi! Nhưng hai năm qua đúng là dài dằng dặc.

Sau cái đêm ở

khu công viên trò chơi, tôi đổi số điện thoại, đối tất cả mọi thứ, tất

cả những thứ trước đây. Ngày hôm sau tôi rời khỏi thành phố đó và đến

chỗ bố tôi, không nói gì với Tú Triết và Tịnh Mỹ.

Có lẽ tôi cần

một không gi­an hoàn chỉnh đế bắt đầu lại từ đầu chăng. Bố cũng tạm nghỉ việc, mở một cửa hàng nhỏ ở thị trấn này, đủ đế nuôi sống hai bố con...

Trên đường, người bộ hành vội vã qua lại, bên đường có mấy cô cậu bé đang

đùa nghịch, trông rất vui vẻ hạnh phúc. Nhưng niềm vui của họ, không

liên quan đến tôi... he he, chỉ có hai năm, mà tôi lại cảm thấy hư đã

thương hải tang điền...

Ô! 0_0 Tôi nhìn thấy ai kia? Tú Triết!!! 0_0

Tú Triết cũng có vẻ rất sửng sốt khi nhìn thấy tôi thị trấn này, vừa khóc

vừa cười lên tiếng chà!!! A_A Cái tên này, sao qua một thời gi­an dài

thế mà vẫn như xưa nhỉ, he he...

Bên cạnh anh có một cô bé xa lạ

nhìn rất giống búp bê. Nhìn thấy anh mắt dò hỏi của tôi. Tú Triết đỏ

bừng mặt gãi đầu gãi tai, xem ra cuối cùng anh cũng tìm thấy hạnh phúc

của riêng mình rồi.

Xem như cố nhân trùng phùng, tôi mời họ đến

quán cà phê đế ôn chuyện cũ... He he, ôn chuyện cũ??? A_A Đúng vậy, như

đã lâu lắm rồi.

“Tiễn Ni, em tuyệt tình quá! Tối hôm đó anh chỉ

chợp mắt chút xíu dưới vòng đu quay thôi, mà lúc tỉnh dậy đã chẳng thấy

em đâu, hôm sau lại càng biệt tăm... Em có biết không, sau khi em biến

mất, bọn anh đều tìm em khắp nơi như điên ấy... Nhưng em thật sự rất

tuyệt tình, không hề để lại chút manh mối gì, Tịnh Mỹ còn gào khóc đòi

tuyệt gi­ao với em!”

Hehe, không ngờ tôi cũng có thế khiến cho nó điên lên như thế.

“Còn... Thuần Hy... A_A” Nhắc đến cái tên này, Tú Triết liếc nhìn tôi vẻ dò

xét. Tôi cố gắng để khi nghe cái tên này thì không thay đổi tâm trạng

nhiều lắm.

“Thực ra, em đã trách nhầm Thuần Hy rồi...Thực ra, đêm hôm ấy là Thuần Hy bảo anh đi tìm em... Cậu ấy đã nói hết cho anh nghe

về kế hoạch phục thù của cậu ấy...”

Tú Triết cho tôi biết rằng

lúc đầu Thuần Hy chia tay với tôi là vì muốn bảo vệ tôi. Lúc đó Phác

Trân Hiền đã dùng những tấm ảnh nd của tôi để uy h**p anh, bảo rằng

nếu anh không chịu hẹn hò với cô ta thì sẽ tung những tấm ảnh đó lên

mạng. Thuần Hy đành phải tương kế tựu kế. Khi đã bắt được cô ta phải

nhận hình phạt thích đáng, anh quay lại tìm tôi, nhưng tôi đã biến mất

rồi...

Còn cái gọi là thất thân, cũng lộ chân tướng dưới sự điều

tra của Thuần Hy - đó chỉ là kế hiểm của Phác Trân Hiền, cô ta muốn tôi

xấu hố thấy không xứng với Thuần Hy mà tự động rời xa anh. Tên con trai

hôm ấy vốn là một người mắc chứng “dị ứng với con gái”. Hễ động vào con

gái là bị dị ứng toàn thân. A_A

“Thuần Hy không đế em biết sự

thật cũng vì muốn 'trước khi lừa gạt kẻ địch thì lừa gạt người của mình

trước', ai ngờ em lại...” Tú Triết e dè nhìn tôi nói.

Quách Tiễn

Ni, mi là con ngốc! Thuần Hy chẳng đã tỏ ý với mi hết lần này đến lần

khác hay sao? Mi chẳng đã thề thốt sẽ luôn tin tưởng anh ấy hay sao?

Nhưng tại sao đến cuối cùng... tại sao mi không bao giờ kiên trì đến

phút cuối cùng...>o

Không hiểu vì sao mà tôi không còn

thấy hận Phác Trân Hiền nữa, cô ta đã bị trừng phạt thích đáng rồi,

Thuần Hy đã vì tôi mà trừng phạt cô ta rồi.

Nhưng điều đó giờ đây còn tác dụng gì? Tôi chưa bao giờ căm giận mình đến thế, căm giận sự

ngu dốt ngây thơ của mình, căm giận sự điên cuồng tự cho mình là đúng

ấy...

Tôi đã không thế tìm Thuần Hy được nữa, Tú Triết bảo với

tôi, cả nhà Thuần Hy đã di cư sang Mỹ một năm sau khi tôi mất tích...

A_A

Có một số điều, có lẽ đã được số phận an bài, không ai có thể cố gắng mong cầu mà có được... A_A

Cuối cùng, tôi vẫn quyết định về lại thành phố ấy một chuyến, nơi mà tình yêu của tôi đã bắt đầu...

Đi trên con đường quen thuộc, đến ngôi trường trước kia, gặp lại những

người quen, hồi tưởng lại tất cả những gì liên quan đến tôi và Thuần Hy ở mỗi góc phố...

Cuối cùng, tôi đến đồng cỏ thiên đường. Lần này là lần cuối, đơn giản chỉ để nhớ lại tình yêu của mình và Thuần Hy... A_A

Tôi đến cạnh tảng đá tình yêu của mình, sờ vào dòng chữ khắc tình yêu “Kim Thuần Hy + Quách Tiễn Ni”, hồi ức lại ùa về...

“Thuần Hy, chúng ta khắc tên hai đứa lên tảng đá này được không? Đe tàng đá

này làm chứng cho tình yêu của chúng ta. ” tôi bỗng nảy ra ý tưởng. Em

muốn phá hoại vãn vật à? "

"Gì chứ? Tảng đá này mà là văn vật à? Ai bào thế? Nhìn thế nào cũng thấy không giống.

Cái tên này, chả biết tình tứ gì hết, lúc nào cũng phá hoại sự lãng mạn của tôi. “Anh bảo the!” Đáng ghét!

“Em mặc kệ, em muốn khắc! =. = ”

“ôi, tay tê chết mất!” Tôi ngừng lại, cố gang động đậy cánh tay đang tê dại của mình.

Ngắm thành quà lao động của mình, quả nhiên chỉ có vài đường mỏng toét không nhìn thấy gì. Tại sao tôi khắc lâu thế mà chang tiến triến tí nào vậy? A T

“Ngốc! Cứ theo cách của em thì đến bạc tóc cũng chang khắc nổi một nửa. ”

Có phóng đại quá không? Mặc kệ anh, tiếp tục đi! Tôi khắc, tôi khắc, tôi khắc, khắc, khắc...

“Đưa cho anh!” Thuần Hy đưa tay ra.

“Gì thế? ”

“Viên đá trên tay em! Ngốc!”

“Thuần Hy, anh đúng là thiên tài! Có phải anh đã đi học chuyên về khắc bia mộ không? ”

“Không ổn! Thuần Hy, anh không thấy như thế là thiếu gì à? Hai cái tên này

đứng đơn độc chẳng liên quan gì cả, ai mà biết chúng tôi là một đôi!”

“Thuần Hy, anh thêm dấu (+ lên đây đi, chính giữa hai cái tên ấy, thêm một dấu vào!” Tôi nhảy chồm chồm quanh anh như một con bọ nhảy.

“Ôi ~! Kim Thuần Hy + Quách Tiễn Ni, Kim Thuần Hy + Quách Tiễn Ni, yeah— Ị” Tôi cao hứng khoa chân múa tay.

“Thuần Hy, đây chính là đá tình yêu của chúng ta, sau này chúng ta đến thăm nó thường xuyên nhé?”

“ừ”

“Thuần Hy, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, anh không rời xa em, em không rời xa

anh, cứ thế mãi mãi, mãi mãi ở bên nhau. Vì bắt đầu từ bây giờ, anh có

nghĩa là em, em có nghĩa là anh, Kim Thuần Hy và Quách Tiễn Ni không bao giờ xa nhau. Đúng không, Thuần Hy?”

“ừ--”

“Thuần Hy, em

đã về rồi đây, em đã về thật rồi, nhưng anh đang ở đâu??? A_A Chúng ta

chẳng đã hứa với nhau rằng anh không xa em, em không xa anh, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau sao? Tại sao bây giờ em không tìm thấy anh? ” Nước

mắt đã lâu không chảy giờ đây đang tuôn trào, "Xin lỗi, em không nên

thiếu tin tưởng ở anh, anh đã từng nói em phải tin anh vào bất cứ lúc

nào... Em là con ngốc, siêu ngốc! ~~>0

“ Em nói đúng rồi, ngốc!”

Bỗng một giọng nói lạnh lùng vang lên, “ùng” một tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, tôi ngước lên nhìn.

A_0... Chàng trai đang bước ra từ một bên tảng đá tình yêu, dùng một tay chống lên mặt tảng đá với dáng rất đẹp, dùng ánh mắt thuộc tính “kim” vô tiền khoáng hậu đầy ma lực bao vây lấy tôi kia, không phải là Kim Thuần Hy

tôi ngày nhớ đêm mong thì còn là

ai??!

Thuần Hy

đứng dậy, nhìn tôi chăm chú, bỗng đưa hai cánh tay ra với tôi, hai cánh

tay tạo nên một chữ “L”, tiếp đó, anh cười, nụ cười khuynh quốc khuynh

thành vô cùng ấm áp, vô cùng tình cảm...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.