Chương 116: Sinh nhật của Phác Trân Hiền

“Xin hỏi bạn Phác Trân Hiền thân mến, tìm tôi có việc à?” (ôi! ôi! Cười xấu xí quá!)

Bây giờ tuy nói là không ghét gì cô ta nữa, nhưng cũng không nào thích

được, he he, thực là ngại, Quách Tiễn Ni này không có tâm lòng độ lượng

tu thành chính quả đâu.

“Kẹo que nhãn hiệu mới, bạn thích mùi

nào?” Không phải chứ, cô ta móc ra mười mấy chiếc kẹo que to nhỏ khác

nhau từ túi xách, cứ cố nhét vào tay tôi.

“Hừm, rất ngon! Nhưng nhiều thế này, mình tôi không ăn hết được ~!” Tôi nói với vẻ vui mừng.

“vậy bạn cứ từ từ thưởng thức đi, thích loại nào thì lần sau mình mang đến

cho bạn!” Cái gì, cô ta gọi tôi kính cẩn thế nhỉ? Tuy thái độ rất ư là

thành thật, nhưng tôi cũng đâu có già đến thế? Toát mồ hồi lạnh ing~.

“Không... không cần phiền thế, cám ơn, he he”.

“Ai da, tất của bạn...” Cô ta đột ngột quỳ xuống chân tôi, dịu dàng giúp tôi kéo chiếc tất bị tuột lên độ cao như cũ.

Tôi ngã... -;-AAA Sao tôi thấy cô ta giống như một bà mẹ thế nhỉ... Sự thay đổi của cô nàng này hình như hơi bị quá...

“Ây da, cái túi xách nặng thế này bạn mang sẽ đau lưng mất! Để mình xách

giúp bạn nhé!” Cô ta vừa đứng dậy đã định cướp lấy túi của tôi, tốc độ

nhanh thật. “-,.-A ...” Thôi, xem ra không để cô ta xách thì cô ta

không chịu rồi. “Trân Hiền”.

“Tiểu thư Tiễn Ni, xin hỏi bạn có dặn dò gì ạ?” Ọe~! Buồn nôn quá!

Con bé này có phải vì lần trước bị mọi người lạnh nhạt tránh như tránh bệnh đích hạch, đau khổ quá mức nên đầu óc có gì trục trặc nhỉ? ừ ~, khả

năng này cũng có thể lắm chứ... “Cậu có cần khoa trương thế không? Làm

vậy cứ như tôi sai khiến cậu gì ấy...”

“Vâng, tiểu thư Tiễn Ni”. Choáng... - .-AAA

Xem ra những lời tôi vừa nói, cô ta nghe từ tai nọ xọ qua tai kia rồi bay

đi mất. “Này-, Phác Trân Hiền, rốt cuộc cậu định bắt cóc túi xách của

tôi đi đâu thế hả?”

Chủng tôi rõ ràng không cùng đường, mà cô ta

cứ hí ha hí hửng, hì hục xách tủi của tôi đi theo hướng của cô ta. Ra

khỏi cổng trường khá xa rồi, tôi bắt buộc phải gọi cô ta lại. “He he!

Đến nhà thờ! He he!”

“Cái gì? Cậu mang túi của tôi đến nhà thờ á?”

“Ồ ~, là thế này, cứ nghĩ đến trước kia đối xử tệ với tiều thư Tiễn Ni là

mình thấy rất đau buồn. Nhưng tiểu thư Tiễn Ni lại không tính toán

chuyện trước kia mà tha lỗi cho mình, khiến mình vui vô cùng, mình quyết định đưa tiểu thư Tiễn Ni đến nhà thờ để nghe mình rửa tội”.

“Không đi!” Làm gì có chuyện mời người ta đến nhà thờ...

“Tiễn Ni...”

Không gọi tiểu thư nữa, bắt đầu bình thường rồi, nhưng trong chớp mắt cô ta

lại dùng tuyệt chiêu của mình - bộ dạng thảm thương, nước mắt long

lanh... Con bé này, rốt cuộc có thay đổi không???

Mặc kệ có thay đồi hay không, yên tâm! Lần này tôi sẽ không mềm lòng nữa, tuyệt đối không mềm lòng...

“Tiễn Ni, hôm nay là sinh nhật mình...”

“Hử ~? Thật à?” Không tin cho lắm...

“Mình cho cậu xem chứng minh nhân dân nhé! Này-!” Cô ta rút phắt chứng minh

thư ra, quả nhiên là thật, “Mình muốn cuộc đời mình có sự khởi đầu mới!”

“Cậu đi là vì nguyên nhân này thật à?”

“ừ”.

“Cần thiết thế thật à? Có phải khoa trương quá không?”

“Mình biết bây giờ đối với bạn, mình là người cực kỳ xấu xa. Trước kia mình

xấu, mình đã làm rất nhiều việc có lỗi với bạn, mình cũng không mong bạn có thể tha thứ cho mình...” -_-A Chính xác, cũng tự biết cơ à...

“Nhưng, nhưng trong lòng mình Tiễn Ni là người rất tốt, mình đã có lỗi với bạn

nhiều thế mà bạn vẫn chịu giúp mình, các bạn tập bóng đều bài trừ mình,

chỉ bạn là không, mình rất cảm động, thật sự đấy! Nên mình nhất định

phải xin lỗi bạn trước mặt thần thánh...”

“A_0...” Tôi tốt thế à? He he, thật không quen được người khác tán dương ra mặt như thế, mà lại còn dùng lời lẽ kính cẩn nữa chứ...

“Thế nên mình rất muốn xin

lỗi thật đàng hoàng. Mình thật sự cảm thấy rất có lỗi với bạn, mình rất

thành tâm thành ý chỉ cần xin bạn ít thời gi­an thôi... Không biết...

không biết bạn có nể mặt mình không...”

He he! Người ta đã nói

thế rồi, làm sao tôi không nể mặt cho được?!!! Đương nhiên là tôi đi đến nhà thờ với cô ta rồi ~! He he he!

Trân Hiền đưa tôi đến một

nhà thờ gần đó, trước kia tôi chưa từng đến, cảm thấy nơi này thật thần

thánh. Các vị linh mục hình như đều giảng đạo ở bên ngoài nên nơi này tỏ ra vô cùng thanh tịnh.

Xem ra Trân Hiền đã thay đồi thật rồi,

hai tay cô ta chắp lại, sám hối vô cùng thành tâm trước thần thánh, nhìn có vẻ giống một con cừu non lắm ~, he he.

“Tiễn Ni, bạn cũng đến cầu nguyện đi, chắp hai tay nhắm mắt lại và bỏ hết tạp niệm, cầu nguyện thành tâm là được...”

Thuần Hy và Thuần Hiến sức khỏa vừa hồi phục, có lẽ tôi nên cầu nguyện nhỉ. Và cả bố đang ở nơi xa kia, bác trai, bác gái...

Tôi nghiêm túc nhắm mắt lại chăm chú cầu nguyện. Nhưng bỗng nhiên tôi cảm

thấy đằng sau có một thứ gì đó chầm chậm tiến lại gần. Tôi vừa định quay lại thì ý thức được có một vật nặng đập vào đầu, dần dần mất hết suy

nghĩ...

“Tiễn Ni, Tiễn Ni cậu sao thế? Tiễn Ni, Tiễn Ni, Tiễn Ni...”

Trong cơn mê, tôi nghe thấy tiếng Trân Hiền gọi, nhưng tôi không phản ứng nồi nữa. Tệ quá, cô ta không sao chứ? Tôi thật vồ dụng, lại bị đánh ngất đi dễ dàng như thế...

“Ôi ~? Kỳ quá! Đây là nơi nào?” Lúc tỉnh lại phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng lộng lẫy.

“WoaH YaH ôi mẹ ơi...”

Trời ơi ~, sao lại thế này? Sao lại thế này? Sao lại thế này? Sao lại thế nàyyyyy?

Lách...tách... lách... tách...

Ôi! Tiếng nước chảy đâu ra thế?

A_0 Anh... anh là ai?”

Từ phòng tắm bước ra một anh chàng đẹp trai xa lạ, trên người chỉ mặc một

chiếc áo khoác, đang lau mái tóc ướt của mìn­hTôi vội vã lấy chăn quấn

mình lại như quấn nem. *>_

“Em đừng quấn nữa, cơ thể em lúc nãy anh đã thưởng thức rồi. Hê hê”.

“Anh... anh... anh đúng là đồ sói háo sắc!” Tôi gào lên gần như muôn khóc. “Sói háo sắc? Hê hê, anh là ân nhân cứu mạng của em đấy. Em bị ngất xỉu

ngoài nhà thờ, anh đã bế em về đây”.

Rõ ràng tôi ở trong nhà thờ

mà, từ lúc nào lại chạy ra ngoài rồi? Không rõ! Khoan đã, bây giờ không

phải lúc tìm hiểu chuyện vớ vẩn này, mà quan trọng nhất cấp bách nhất là phải tìm hiểu...

“—p(*>o

“Cho em hưởng thụ khoái lạc thế gi­an mà-! Hê hê!”

“Ý gì thế?” Không hiểu!!!

A_0 Lừa... lừa gạt! Anh lừa gạt!!!”

“Này ~, chắc em không đến nỗi quên hết chứ?” Thật sự không còn nhớ gì cả...

“Anh nói thật đấy. Thấy em ngất đi ngoài kia có vẻ rất đau đớn, nên anh đã

hy sinh sửa ấm cho em, ai ngờ em tự Ồm lấy anh, sau đó...”

“Sao lại thế được?! Không thể nào!! —p(*>o

“Em không nhớ gì thật à? Lúc nãy rõ ràng em rất sảng khoái...”

“Anh đang nói bậy bạ gì thế hả? Cái gì mà sảng khoái? Cái tên chết tiệt này...” Lẽ nào tôi đã bị cái tên súc sinh này...

Nỗi đau khổ áp đến, tôi như ngàn dao đâm chém, lại ngất đi...

Cứ thế này mãi mãi đi, không bao giờ tỉnh dậy nữa...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.