Chương 9: Em có đồng ý lấy anh không?

Cô ấy luôn giống như một Nữ hoàng, mạnh

mẽ, kiên định độc lập, dường như cô không cần gì, không thiếu gì.

Mặc dù đã bước vào thế giới của anh,

nhưng vẫn giữ lại cho mình một không gian rộng lớn phía sau, có thể lại về bất

cứ lúc nào, bỏ lại anh một mình, tiếp tục tự do bay nhảy.

Diệp Tề Mi không có ý định liên lạc với Thành Chí

Đông, anh cũng không liên lạc với cô.

Tiếp tục sống và làm việc như bình thường, một tuần

sau, tất cả đều đã đi vào quỹ đạo vốn có trước đó như chưa từng có chuyện gì

xảy ra.

Nhưng tận sâu thẳm trong trái tim cô biết không phải

như vậy.

Cô bắt đầu mất ngủ, không dám ở một mình, những lúc

một mình lái xe sẽ ch** n**c mắt vì bị ánh nắng mặt trời chiếu vào, trên đường

vô tình bắt gặp những cặp tình nhân tay trong tay yêu thương thì đánh mắt đi

nơi khác hoặc cố chấp nhìn chằm chằm theo bóng họ xa dần.

Cô không biết cảm giác đó gọi là gì, lẽ nào đó chính

là cảm giác thất tình như người ta vẫn nói? Nhưng tới tận bây giờ cô vẫn nghĩ

cảnh anh bỏ đi ngày hôm đó chỉ là một giấc mơ, một tuần, đủ để anh bay tới bất

kì góc nào của thế giới. Cô cũng không có hứng thú với việc đoán xem liệu bây

giờ anh có đang ở trong thành phố này hay không.

Không ngon miệng, không muốn ăn. Trong vòng một tuần

nhìn cô gầy đi thấy rõ, từ lúc bác sĩ Lí Vân nói với anh rằng cô ấy cần có

người chăm sóc, Lận Hòa ngày ngày dồn hết tâm sức chú ý tới cô, đầu tiên là

khuyên cô nên ăn nhiều hơn, sau đó thì không thể kiên nhẫn được, gần như cưỡng

chế lôi cô đi ăn cơm.

Ra khỏi tòa nhà văn phòng cô liền nhìn thấy chiếc xe

quen thuộc, phản ứng đầu tiên của Diệp Tề Mi là nhíu mày, trợ lý Tiểu Mai đi

bên cạnh vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nói: “Bạn trai của luật sư Diệp thật tốt, hôm nay

lại tới đón chị nữa”.

“Anh ấy không phải bạn trai của tôi”. Bên đó Lận Hòa

đã xuống xe bước tới, nhìn thấy cô từ xa đã mỉm cười.

“Tề Mi, mau lên xe đi”.

“Lận Hòa, em đã không sao rồi, chẳng phải em đã nói

không cần tới đón nữa sao?”.

Diệp Tề Mi không biết làm thế nào để giải thích, đành

nhìn Tiểu Mai vừa cười vừa vẫy tay tạm biệt, nói rõ ràng.

“Anh đến đưa em đi ăn cơm, để em tự về thì thế nào

cũng bỏ bữa, bác sĩ nói anh phải chú ý chăm sóc em”.

Diệp Tề Mi nhướn mắt nghiêng mặt sang, cảm thấy có

những chuyện không thể không nói cho rõ ràng: “Là chị ấy hiểu lầm thôi, anh

không phải chăm sóc em”.

“Tề Mi”. Khuôn mặt ôn hòa của Lận Hòa trong ánh chiều

tà hiếm khi trông kiên định đến như thế, “Anh đã nói rồi, anh rất vui vì được

chăm sóc em, có cần anh phải nhắc lại một lần nữa không?”.

Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, dù cho có cố tình

làm ngơ, dù cho hai ngày nay tâm trạng của cô hỗn loạn rối bời, nhưng nghe anh

nói câu này tự nhiên cũng thấy động lòng. Không được, giờ cô còn tâm trí đâu mà

bận tâm tới những việc như thế này nữa, dứt khoát một lần cho xong thôi.

“Tìm một nơi nào đó yên tĩnh mình cùng ăn cơm, em có

chuyện muốn nói”.

Anh mỉm cười, đôi môi cong lên nhìn rất dịu dàng “Được, địa điểm để anh lo”.

Không định đôi co ở đây nên Diệp Tề Mi gật đầu đồng ý.

Kết quả là anh lại lái xe thẳng về nhà, xuống xe Diệp

Tề Mi thắc mắc, chẳng phải nói là muốn ăn cơm sao? Lẽ nào nhìn sắc mặt vừa rồi

của cô không tốt nên anh đã đoán được việc mà cô muốn nói vì thế định rút lui?

Nếu đúng là như vậy thì cũng không tồi, nếu anh đã có

bản lĩnh nhìn mặt đoán ý như thế thì còn đi làm kiến trúc sư làm gì, đeo cái

biển đại sư vào người rồi phổ độ chúng sinh là được.

“Em lên trước đây”. Cô đẩy cửa bước xuống xe.

“Chờ đã”. Anh nhanh nhẹn xuống xe, mở cốp phía sau lấy

đồ ra.

Diệp Tề Mi nhìn anh đang tay xách nách mang túi to túi

nhỏ mà mắt tròn mắt dẹt.

Chiếc túi nilon trắng tinh, còn có vài cọng hành xanh

mơn mởn thò ra ngoài miệng túi, nhìn thật không hợp với anh chút nào, Diệp Tề

Mi muốn đưa tay dụi mắt.

“Anh định làm gì vậy?”.

“Chẳng phải nói là ăn cơm sao? Anh đã hỏi bác sĩ Lí

rồi, chị ấy có đề nghị vài món, rất có lợi cho sức khỏe của em, vì thế anh mới

chuẩn bị những thứ này. Lên thôi, còn một món canh nữa lúc đi anh đã ủ ấm, giờ

chắc có thể uống được rồi”.

“Lận Hòa”. Vốn cô định cùng anh ăn cơm rồi mặt đối mặt

từ từ nói, nhưng lúc này không thể dùng dằng thêm nữa, Diệp Tề Mi hạ thấp

giọng, nói từng từ từng chữ rất rõ ràng: “Anh không thể làm thế, như thế em sẽ

cảm thấy rất không thoải mái”.

Dưới tòa nhà là vườn hoa trung tâm, giữa hè nhưng cây

cối xanh tươi, cành lá xum xuê vươn cả ra ngoài, được bao quanh bởi một vòng

lan can sắt chạm trổ hoa văn, từ chiếc đèn bão kiểu châu Âu tỏa ra thứ ánh sáng

trắng nhạt dịu. Một chiếc xe đang lao ngoặt vào với tốc độ khá nhanh, rồi đột

nhiên nhấn phanh, nhẹ nhàng dừng lại.

Thành Chí Đông ngồi trên ghế lái, chân vẫn đạp phanh,

ngồi im bất động nhìn vào mục tiêu trước mắt mà cảm thấy hít thở cũng khó khăn.

Cả tuần vừa rồi anh đã rất khổ sở. Không thể ở lại

Thượng Hải thêm một ngày nào nữa, sau khi lên xe bỏ đi, ngay hôm sau anh bay về

Mỹ.

Đã ở cách cô rất xa, bay tới phía bên kia của địa cầu

nhưng anh vẫn không thể nào ngủ được, vừa nhắm mắt lập tức lại nhìn thấy cô vẻ

mặt lạnh lùng, từng chữ từng chữ lạnh buốt như băng: “Thành Chí Đông, con anh

đã không còn nữa rồi”.

Mỗi lần nghĩ đến cảnh ấy, tim anh lại đột nhiên quặn

thắt lại, trằn trọc thao thức không sao ngủ được.

Tại sao? Tại sao cô ấy lại làm như vậy?

Lẽ nào cô ấy không hiểu là anh muốn có đứa con này,

không hiểu là anh chỉ muốn đứa con, mà còn là vì nếu có con thì cô và anh sẽ có

mối quan hệ vĩnh viễn không thể bị chia cắt nữa?

Cô ấy lại tàn nhẫn như thế, chỉ vì không liên lạc được

với nhau có hai ngày đã tự mình quyết định bp cht sự khởi đầu ấy, bp cht

niềm vui và hi vọng của anh, tất cả chỉ mới vừa bắt đầu.

Còn cả Lận Hòa. Trong đầu anh tua đi tua lại cảnh

tượng cô ấy đứng nhìn chằm chằm vào vết thương trên mặt anh ta, lẽ nào cô nhìn

thấy vết thương trong tim anh lúc đó đã nghiêm trọng tới mức trái tim sắp vỡ

vụn, khiến anh không thể chịu đựng hơn được nữa?

Anh vừa về đến Mỹ liên tiếp tham gia mấy cuộc họp dài

ngày, chủ tịch hội đồng quản trị muốn anh về Mỹ nhậm chức, có người thì chúc

mừng có người biểu hiện lại rất khó đoán, nhưng anh không có thời gian để ý tới

việc đó, vì tâm trạng của anh lúc này đang rất buồn bực.

Chủ tịch hội đồng quản trị năm nay đã gần bảy mươi

tuổi, có mối quan hệ rất thân thiết với anh, nhìn thấy biểu hiện của anh không

bình thường, sau khi cuộc họp kết thúc đã mời anh cùng về nhà ăn cơm.

Hai vợ chồng chủ tịch đã khuyên bảo rất ân cần khi

cùng ngồi ăn cơm: “Thành à, nhiều năm như vậy rồi cậu cứ bay qua bay lại như

vậy cũng đến lúc ổn định rồi. Quyết định lần này của hội đồng quản trị là cơ

hội tốt cho cậu, sự tăng trưởng kinh tế ở châu Á đã bắt đầu chậm dần, quay về

tổng công ty cậu mới có cơ hội phát huy năng lực, không phải cậu lại muốn đi

châu Phi nữa đấy chứ?”.

Giờ tâm trí anh chỉ toàn hình ảnh của cô, làm gì còn

sức mà suy nghĩ tới những việc đó nữa, nên thuận miệng đáp: “Châu Phi cũng

không tồi, hai bác thật hiểu ý cháu”.

Vợ chồng chủ tịch cười lớn: “Ngại quá, công ty vẫn

chưa quyết định liệu có nên phát triển sang thị trường châu Phi hay không, mà

nếu có, cũng không đến lượt cậu đâu, bởi vì bây giờ cậu không thích hợp với

việc bay đi bay lại nữa, cần phải ổn định một chỗ để giải quyết triệt để những

việc nên giải quyết rồi”.

“Việc gì ạ?”.

“Thành”, cuối cùng thì phu nhân chủ tịch cũng lên

tiếng, giọng bà nhã nhặn pha chút hài hước, “Lẽ nào cậu không cảm thấy đàn ông

đến một độ tuổi nhất định nào đó sẽ nhận ra rằng trong cuộc sống ngoài công

việc và thể thao, còn thiếu một thứ sao?”.

“Thiếu gì ạ?”.

Vợ chồng chủ tịch đưa mắt nhìn nhau cười, tỏ ra rất

hiểu ý nhau: “Đương nhiên là một người phụ nữ”.

Một người phụ nữ… Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ

thay đổi vì bất cứ thứ gì, anh đang sống rất ổn, anh chẳng thiếu gì cả.

Nhưng đấy là bởi vì chưa gặp được người đó, nếu đã gặp

rồi, sau đó mất đi, đúng là anh có cảm giác mình không còn nguyên vẹn nữa, như

bị khuyết mất thứ gì đó.

Được thôi, anh thừa nhận, dù cho người phụ nữ đó sẽ

khiến anh phát điên, anh cũng thừa nhận.

Hít một hơi, anh dứt khoát đứng dậy cáo từ.

“Còn chưa ăn xong, cậu định đi đâu?”.

“Về Trung Quốc ạ”.

Vẻ mặt vợ chồng chủ tịch đầy nghi hoặc, “Bây giờ

sao?”.

“Đúng vậy, chẳng phải hai bác nói cháu thiếu thứ gì đó

sao? Nếu đã vậy thì cháu đành phải cố gắng hết sức để đưa cô ấy trở lại thôi”.

Hiểu rồi, hai vợ chồng chủ tịch lập tức vui mừng đứng

dậy chúc anh lên đường may mắn bình an.

Ngồi trên máy bay anh đã nghĩ rất nhiều, tưởng tượng

ra những tình huống sẽ xảy ra khi đối mặt với cô.

Không muốn bỏ lỡ một phút nào nữa, vừa xuống máy bay

anh liền phóng như bay tới nhà cô.

Nhưng bây giờ, tất cả động lực hối thúc anh chạy về

phía cô đều đã hoàn toàn dội ngược trở lại, mạnh mẽ, nhanh chóng khiến anh cảm

thấy khó thở.

Ánh đèn bão màu trắng kiểu châu Âu hắt xuống dịu nhẹ,

xuyên qua lan can của vườn hoa, xuyên qua những tán cây, giữa vườn hoa xanh

mướt của trời mùa hạ, bóng dáng cô mảnh khảnh đứng đó bên cạnh một người đàn

ông khác, ngẩng đầu nói gì đó với anh ta, Lận Hòa hai tay xách mấy chiếc túi

nilon màu trắng, Thành Chí Đông thấy cả những lá hành thấp thoáng thò ra khỏi

miệng túi, Lận Hòa hơi cúi đầu xuống nói chuyện với cô, tư thế của hai người

rất thân mật, như những đôi tình nhân ân ái hay những cặp vợ chồng có thể bắt

gặp ở khắp mọi nơi trong thành phố này.

Không biết nên phản ứng thế nào, hai tay Thành Chí

Đông vẫn giữ chặt vô lăng, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt sũng, mười đầu ngón tay

bấu chặt, rõ ràng phía dưới chỉ là chiếc vô lăng được bọc da, nhưng lồng ngực

anh lại đau thắt lại như đang tự bóp chặt tim mình.

“Tề Mi, anh rất chân thành”. Đặt những thứ đang cầm

trên tay xuống, Lận Hòa đưa tay lên ngăn cô nói tiếp.

Bên ngoài vang lên tiếng phanh xe đột ngột và tiếng

còi thúc giục, theo bản năng Diệp Tề Mi quay người lại nhìn và vụt bỏ chạy.

Thoáng kinh ngạc, Lận Hòa đưa tay ra nhưng không kịp

kéo cô lại, mắt nhìn chằm chằm theo hướng cô vừa bỏ đi.

Anh muốn đuổi theo nhưng khi nhìn về hướng đó, anh

phát hiện ra một chiếc xe rất quen thuộc, một người đàn ông cao lớn đang đẩy

cửa xe bước xuống, đi về phía sau xe mình, động tác rất dứt khoát, trời đã nhá

nhem tối, anh ta bước khá nhanh, trong bóng tối dáng cao sừng sững.

Thành Chí Đông, vẫn là Thành Chí Đông.

Thực ra cô chạy khá nhanh, sắc mặt trắng bệch, ngực

phập phồng, vì bỏ chạy khá đột ngột, mặc dù không nghe thấy, nhưng cũng đoán

được chắc chắn cô đang thở gấp, mắt nhìn như dính vào mục tiêu duy nhất trước

mặt, ánh mắt khẩn thiết.

Một Diệp Tề Mi như thế anh chưa bao giờ nhìn thấy, một

Diệp Tề Mi như thế chỉ có thể hành động như vậy vì một người, biểu hiện như vậy

chỉ dành cho một người.

Những thứ cầm trên tay bỗng nhiên trĩu nặng, bước chân

đã nhấc lên liền thu lại, Lận Hòa đứng yên đó cười đau khổ.

Trong tiềm thức mỗi người đều nghĩ mình mới là trung

tâm của thế giới, mình mới là diễn viên chính duy nhất của vở kịch của cuộc đời

mình, nhưng giờ anh mới hiểu ra, có lẽ trong thế giới của Diệp Tề Mi anh chỉ là

một diễn viên phụ vô danh tiểu tốt mờ nhạt, cô ấy chưa bao giờ so sánh bất cứ

ai với sự tồn tại của Thành Chí Đông, nếu có thể dùng để so sánh chắc đã không

còn là tình yêu.

Nhìn cô ấy một lần cuối cùng, anh quay người đi lên

nhà, nụ cười đau khổ trên môi vẫn còn nhưng nhạt dần.

Tề Mi, hoặc là anh đã không gặp em sớm hơn anh ta,

hoặc là bởi vì anh không phải là anh ta, nếu đã vậy thì anh chúc em hạnh phúc.

Tiếng phanh xe đột ngột đó rít lên từ một chiếc xe

taxi vừa ngoặt vào, phanh lại sát ngay phía sau xe Thành Chí Đông, tài xế kéo

cửa kính xuống thò đầu ra mắng: “Muốn chết hay sao mà lại dừng xe ở đầu đường,

cậy xe đẹp nên huênh hoang phải không? Có giỏi thì đỗ ngang xe ra”.

Bị tiếng la hét làm cho bừng tỉnh, Thành Chí Đông đi

ra đằng sau xe liếc mắt nhìn hai chiếc xe sau đó lạnh lùng nhìn anh ta.

Còn định mắng thêm vài câu nữa, nhưng bị anh nhìn như

thế, người tài xế taxi trạc tuổi trung niên đang gân cổ lên hung hăng bỗng im

lặng, rụt đầu vào, nhấn ga phóng vụt đi.

Rõ ràng là đang ở giữa đường phố rất rộng, nhưng sao

anh cảm thấy thật khó thở, thiếu không khí trầm trọng, chỉ muốn ở một mình, cho

dù phải lái xe vòng vèo không chủ đích cũng được, không sao, anh nhất định sẽ

tìm được một nơi khiến mình có thể thoải mái hít thở, nhất định có thể.

Lên xe đóng cửa, anh cúi đầu nhấn nút khởi động, thả

phanh cho chiếc xe từ từ tiến về phía trước, ngẩng đầu lên xém chút nữa hồn

xiêu phách lạc, anh vội đạp phanh, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Diệp Tề Mi chẳng kịp nghĩ gì, cứ thế chạy thẳng tới

trước đầu xe của anh, nhìn thấy anh cúi đầu khởi động xe cô hơi nhíu mày, cô đã

đưa ra một quyết định mà chính mình cũng không thể tin nổi, cô đập mạnh lên mũi

xe bóng loáng, mũi xe rất nóng, giọng cô rất lạnh: “Thành Chí Đông, anh xuống

xe cho tôi”.

Cô đứng thẳng trước đầu xe, giận dữ nhìn thẳng vào anh

nhưng hai má đỏ ửng, sắc mặt thì lại trắng xanh, hơi thở dồn dập, mới một tuần

không gặp, rõ ràng cô đã gầy đi rất nhiều, các đường gân nơi cổ cũng phập phồng

theo mỗi nhịp thở của cô.

Thành Chí Đông, anh xuống xe cho tôi. Trước nay chưa

từng có người nào dám dùng kiểu nói ra lệnh như thế với anh, nhưng cô thì khác,

nếu là cô thì sẽ khác.

Anh xuống xe, động tác rất nhanh, hai tay kéo mạnh cô

vào lòng, cho dù cô có giằng co thế nào anh cũng kéo cô vào lòng ôm thật chặt,

mắng xối xả: “Em điên rồi hay sao, suýt chút nữa là anh đã đâm chết em rồi biết

không hả, nếu anh không nhìn thấy anh thì làm thế nào, nếu anh nhấn ga thì làm

thế nào hả?”.

Trong vòng tay anh phảng phất hơi ấm thân quen, vòng

tay anh siết chặt, vốn đang suy nhược cơ thể, cô bị anh ôm chặt vắt kiệt tới

luồng khí cuối cùng, hai tay vừa dùng sức để đẩy anh ra vừa hét lên: “An im đi,

anh làm gì có tư cách mà mắng tôi, anh dựa vào cái gì hả, Thành Chí Đông, anh

im ngay cho tôi”.

Cơn phẫn nộ bốc lên kèm theo rất nhiều thứ hỗn loạn

không thể gọi thành tên, Thành Chí Đông buông một tay ra mở cửa, tay kia ôm

chặt lấy eo cô và bước lên xe.

Gần như bị ném vào xe, sau khi trấn tĩnh lại Diệp Tề

Mi thò chân ra, chân còn chưa chạm đất người đã bị anh ép xuống, kèm theo đó là

một nụ hôn nồng cháy, môi răng hòa quyện, anh giữ chặt hai cánh tay cô, nhưng ở

chỗ tiếp xúc với làn da nhạy cảm của mình cô cảm nhận được mười đầu ngón tay

anh như run lên, giằng co một lúc nhưng cũng không thể thoát khỏi anh, lần thứ

hai vẫn muốn cố gắng, trái tim đã mềm nhũn, cô ngửa đầu ra phía sau, bật khóc.

Cô ấy khóc.

Nước mắt lã chã, má hai người áp chặt vào nhau, những

giọt nước mắt nóng hổi chạm vào da thịt anh rồi lăn xuống đau đớn.

Nhất thời mất tự chủ, cuối cùng Thành Chí Đông cũng

buông tay, vùi mặt vào vai cô, không còn chút giận dữ nào nữa: “Anh xin lỗi,

đều là do anh không tốt, hãy tha lỗi cho anh”.

Anh là người sống rất nguyên tắc, việc này cho tới tận

hôm nay anh vẫn cho rằng mình không có lỗi gì hết, nhưng lúc này nhìn thấy cô

khóc trước mặt mình, khóc rất đau lòng, lập tức anh muốn vứt tất cả những nguyên

tắc trên thế giới này vào thùng rác, không cần nguyên tắc gì nữa, anh xin lỗi

vô điều kiện, chỉ cần cô đừng khóc nữa.

Nước mắt tuôn ra như con đập bị tràn, ấm ức tủi thân

tới cực điểm, nghe anh nói lời xin lỗi lại càng đau lòng hơn, không thể dừng

lại được, Diệp Tề Mi đưa tay che mặt, nhưng cũng chẳng che được. Cứ thế khóc

nước mắt nước mũi giàn giụa, trông rất nhếch nhác.

Mặc dù đã đóng cửa xe, nhưng vừa rồi xảy ra chuyện

kinh thiên động địa như thế nên vẫn còn có những người đi đường đang tò mò đứng

xem.

Biết rõ cô không muốn bị mất thể diện trước mặt người

khác, Thành Chí Đông một tay ôm cô ngồi lên, sau đó quay người sang lái xe đi.

Xe chạy rất nhanh, cảnh vật hai bên vụt lùi lại phía

sau, cô vẫn khóc, dùng mu bàn tay để lau nước mắt, lau đi lau lại liên tục

khiến mặt đỏ bừng lên, bộ dạng đáng thương hệt như đứa trẻ học mẫu giáo.

Anh luống cuống vội vàng rút khăn giấy đưa cho cô, hơi

thở của cô gấp gáp xen lẫn những tiếng hỉ mũi, cô nói rất khó nghe: “Dừng xe,

tôi muốn về nhà”.

Đến kẻ ngốc cũng biết giờ mà dừng xe thì hậu quả sẽ

thế nào nên tạm thời Thành Chí Đông giả điếc.

“Tôi bảo anh dừng xe, anh có nghe thấy không vậy”. Cô

cao giọng nhắc lại nhưng đã khóc tới mức này rồi, lời nói của cô chẳng còn chút

uy lực nào nữa.

Khi chiếc xe dừng bên dưới chung cư anh ở, Diệp Tề Mi

đã ngừng khóc nhưng những vệt nước mắt vẫn còn đan xen trên hai má, cô ngồi

thẳng, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Anh ở khu vực quốc tế, giờ đã là giờ cơm tối, trên

đường vắng vẻ không một bóng người, ánh đèn neon hắt xuống dịu nhẹ.

“Tề Mi…”. Không dám mở khóa cửa xe, Thành Chí Đông

ngồi yên trên ghế lái quay người sang, khó nhọc nói: “Anh xin lỗi”.

Ngẩng đầu lên nhìn anh, Diệp Tề Mi mấp máy môi, giọng

rất nhẹ nhưng khá rõ ràng: “Không cần đâu”.

Anh bắt đầu bối rối, đến lời xin lỗi mà cô ấy cũng

khước từ, vậy tiếp theo nên làm gì đây?

Hai mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn sáng lấp lánh trên mi, cô

hơi ngước mắt lên, một luồng ánh sáng vụt qua: “Không cần xin lỗi, em cũng có

chỗ sai”.

Vốn đang không biết nên nói gì tiếp lại nghe thấy

những lời vừa rồi của cô, Thành Chí Đông càng ngạc nhiên hơn.

Khóc xong, Diệp Tề Mi cảm thấy rất sảng khoái.

Cô luôn cho rằng mình là điển hình của kiểu phụ nữ

sống lý trí, xử lý chuyện tình chuyện lý đều rất phân minh.

Cô và anh có quá nhiều điểm giống nhau, cũng tôn thờ

chủ nghĩa độc thân, cũng rất bận rộn, cuộc sống vật chất đầy đủ. Vì thế cho

rằng bản thân đã đủ mạnh mẽ, cảm thấy cuộc sống không còn gì phải nuối tiếc

nữa, đều cho rằng người kia chẳng qua cũng chỉ là thêm hoa trên gấm, cho rằng

cả hai đều đã tìm được một đối tác thích hợp cùng chung chí hướng… chỉ là đối

tác, đối tác mà thôi.

Hợp thì tiếp tục, không hợp thì chia tay.

Nhưng khi đi tiếp con đường này chuyện gì đã xảy ra?

Chẳng phải cũng đã có dằn vặt, sự khác biệt, mâu

thuẫn, chẳng phải cũng đã tức giận, rồi chiến tranh lạnh và cuối cùng là vứt bỏ

cả lòng tự trọng hay sao.

Chưa bao giờ cô nghĩ sẽ có ngày mình lại mất kiểm soát

như thế, không màng tới sinh mạng lao tới trước đầu xe của anh, đứng giữa phố

la hét, cãi cọ, khóc lóc như một đứa trẻ, khóc xong lại cảm thấy rất dễ chịu.

“Bảo Bảo…”. Nghi ngờ thính lực của mình, Thành Chí

Đông ngập ngừng xác nhận.

“Em phải xin lỗi, còn có một vài chuyện muốn nói với

anh, nói ngay trên xe này sao? Em đói rồi”. Rút tờ khăn giấy cuối cùng, cô lau

khô nước mắt còn đọng trên mi.

Không có tiếng trả lời, anh vòng tay sang ôm lấy cô,

cái ôm rất chặt khiến cô phải kêu lên.

Đường trong khu chung cư khá yên tĩnh, vòng xe ra

đường lớn cũng không quá ồn ào.

Một dãy nhà hàng nằm trong hoa viên bên cạnh bờ sông,

trong đêm tối yên tĩnh ánh đèn sáng xuyên qua những tấm kính, nhìn từ xa giống

như một chiếc hộp thủy tinh nhỏ.

Cô lễ tân nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên đường,

vội tươi cười chạy tới kéo cửa, “Anh chị lại đến đấy ạ, bếp trưởng của bọn em

vừa mới nhắc lâu rồi không được gặp hai người”.

Vừa bước xuống xe anh đã nắm lấy tay cô, càng đi gần

tới chỗ ánh đèn thì tay anh

càng nhích dần lên trên, sau đó lướt từ cánh tay cho tới phần eo, nhíu mày,

giọng nói cũng khác lạ: “Bảo Bảo, sao em lại gầy thế này, mới một tuần mà đã

gầy trơ hết cả xương ra rồi, ai ngược đãi em?”.

Cô gái đi bên cạnh che miệng cười, thật ngại quá, Diệp

Tề Mi hất tay anh ra: “Đừng có đụng vào em”.

“Anh không đụng vào em thì ai đụng”. Ngồi xuống lật

lật cuốn thực đơn anh vẫn nói tiếp: “Lẽ nào cả tuần rồi em không ăn cơm? Còn cả

tên hàng xóm đáng chết kia nữa, sao cứ quanh quẩn bên cạnh em thế?”.

Người này nói chuyện câu trước câu sau chẳng liên quan

gì đến nhau, cũng may đã sớm quen với tính cách ấy, cô đang định trả lời anh

thì anh đã quay sang nói gì đó với nhân viên phục vụ, đôi lông mày đen và rậm,

vừa nói vừa nhìn cô, sau đó nhanh chóng quay lại, hình như còn nghe thấy cả

tiếng anh thở dài não nề.

“Đừng gọi nhiều như thế”. Loáng thoáng nghe thấy những

gì anh nói, vội nuốt những lời định đối đáp với anh vào trong, Diệp Tề Mi lên

tiếng ngăn cản.

“Đừng nghe lời cô ấy, chỗ chúng tôi đây đang có dân tị

nạn”. Anh thản nhiên gấp menu lại đưa cho nhân viên phục vụ, sau đó quay sang

nhìn cô.

Quen nhau lâu như vậy, nhưng thực ra hai người bọn họ

đã quen với việc mỗi người một nơi, đừng nói là một tuần, cho dù là một tháng

không gặp nhau được một lần cũng là chuyện bình thường, nhưng lần này chỉ vài

ngày ngắn ngủi, được ngồi đối diện với nhau thế này, cảm giác như đã xa cách cả

một thế kỉ.

Không nói nữa, cô gầy yếu xanh xao, nhưng anh cũng có

hơn gì đâu, cũng tiều tụy như nhau cả thôi.

Muốn giải thích, nhưng lại thấy có hàng vạn lời giải

thích cũng chỉ là giả dối. Có gì đáng nói chứ? Vẫn còn yêu nhau thì cho dù lí

do gì cũng có thể chấp nhận được.

Nhưng vẫn phải xin lỗi, cô sai rồi, thực ra cả hai

cùng đã sai, đã làm tổn thương lẫn nhau, kết quả là khiến cô càng thêm tổn

thương hơn, cũng đã bị trừng phạt, nói nhiều có ích gì đâu.

Từng món được đưa lên bày đầy bàn, đúng là rất đói, cô

không nói thêm nữa, cúi xuống bắt đầu ăn.

Anh cũng im lặng, mùi vị cơm hải sản Tây Ban Nha thơm

lừng, bánh bao vị tỏi điểm thêm chút hương liệu màu xanh, khoai tây vàng rộm

bày dưới ốc sên nướng.

Dùng con dao bằng bạc quết sốt Mayonnaise lên một mặt

của chiếc bánh bao, lấy một ít cơm hải sản, dùng đĩa chọn những con sò tươi

ngon béo ngậy nhất, những con sò màu vàng nhạt, rưới nước sốt lên những chú ốc

sên, Thành Chí Đông không nói không rằng, gắp đầy chiếc đĩa trước mặt cô.

Khi cùng ăn cơm anh có thói quen gắp hết thứ này tới

thứ khác cho cô, đây không phải là lần đầu tiên, nhưng lần này biểu hiện quả

thật hơi khoa trương, giống như không nhồi nhét cho cô chết no thì nhất định

không dừng tay.

Cảm thấy không ổn, miệng vẫn còn đang uống canh, Diệp

Tề Mi giơ một tay lên trừng mắt nhìn anh muốn ngăn lại, nói: “Đừng gắp nữa, em

không ăn hết đâu”.

“Ăn hết đi”. Chỉ đúng ba từ, trông anh rất nghiêm túc,

chân thành.

Muốn trừng mắt với anh, nhưng trái tim và cái dạ dày

bị bỏ đói đã lâu bỗng dưng được lấp đầy, mới nhướn mày thôi mà hai mắt đã cay

cay, sợ lại không thể kiềm chế được tình cảm lúc này, cô liền cúi đầu tiếp tục

ăn.

Khi đi tắm cô tự đứng nhìn mình trong gương và thở

dài, gầy tới mức này rồi sao? Giống dân tị nạn lắm sao? Cẩn thận sờ vào xương

sườn, đúng là hơi lộ ra thật, nhưng bảo trơ hết xương ra thì hơi quá đáng.

Than thở xong cô bước vào trong bồn tắm, vừa mở nước

thì cửa cũng bật mở, hốt hoảng ôm lấy người, suýt chút nữa cô đã hét ầm lên “Thành Chí Đông, anh đừng có làm bậy”.

Anh cầm chiếc áo có hình thủy thủ Popeye đi vào, liếc

nhìn cô, mày nhíu chặt, “Tắm xong ra ăn thêm chút đồ, anh đã gọi đồ ăn đêm

rồi”.

Trợn tròn mắt nhìn anh bước ra, hơi thở như bị giữ

chặt nơi ngang ngực giờ mới thoát ra được.

Lại ăn nữa sao? Đến sức để la hét cô cũng không còn

nữa rồi.

Cuối cùng sau khi cả hai đã nằm trên giường anh không

nói câu nào, trong bóng tối hai cơ thể bị ngăn cách bởi chiếc áo hình thủy thủ

Popeye, đôi tay anh từ từ tìm kiếm dò dẫm, cho rằng anh lại bất chấp tất cả để

làm bậy, Diệp Tề Mi đưa tay ra đẩy, nhưng anh vẫn cố chấp vòng tay qua người

cô, sau đó lật cô lại, vùi đầu vào lưng cô thở dài.

Má anh áp chặt vào giữa sống lưng cô, hơi thở nóng ấm

và nặng nề, trong bóng tối giọng anh vang lên mơ hồ u ám, chỉ một câu ngắn ngủi

mà nghe rất khó khăn: “Bảo Bảo, đau lắm phải không em?”.

Cô muốn quay người lại nhưng bị anh ôm rất chặt

từ phía sau.

Cô đã nghĩ rồi, ngày mai sẽ đưa cho anh xem tờ kết quả

kiểm tra sức khỏe đó và cả vé máy bay nữa.

Thể xác đương nhiên rất đau, lại cảm thấy tủi hờn nữa,

những ngày vừa rồi cô đã sống rất khổ sở, tính cách của cô không thích hợp để

nói chuyện mập mờ, cô sẽ cho anh biết mọi chuyện từ đầu tới cuối.

Nhưng lúc này, người đàn ông mạnh mẽ vô song đó lại

đang úp mặt vào lưng cô thở dài, giọng u buồn, từ chối không cho cô quay người

lại, hai tay ôm chặt không chịu buông.

Sống mũi cay cay, cứ thế dần dần lan tới từng nơron

thần kinh, đến ngay cả những đầu ngón tay cũng có cảm giác tê liệt, không thể

lật người, Diệp Tề Mi đưa tay cầm lấy hai bàn tay anh áp vào má mình, đột nhiên

lại nghĩ đến buổi tối mà cô đã tức giận đá tất cả mọi thứ trên giường xuống

đất, rất thèm có ai đó ôm mình, cảm thấy lạnh, lúc này được anh ôm chặt trong

lòng, cảm giác như mình vừa từ một thế giới khác trở về. Không muốn nói gì,

nghiêng nghiêng đầu, cô nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay anh.

Giấc ngủ này thật dài.

Cứ nghĩ rằng bản thân mình đã quen với việc mất ngủ,

thì ra chỉ cần phần mình thiếu kia quay lại, tất cả sẽ trở về quỹ đạo bình

thường.

Cô vẫn ngủ rất nhanh và rất sâu, hai bàn tay cuộn tròn

đặt trong lòng bàn tay anh, cơ thể anh cũng cảm thấy rất thỏa mãn, tự nhiên và

sung sướng chừa ra một vị trí vừa vặn với cô trong lòng mình.

Cuối cùng tiếng chuông điện thoại reo mãi không ngớt

đã đánh thức Diệp Tề Mi, cả cơ thể cuộn tròn trong vòng tay anh, không thể cử

động, cô cố gắng vươn tay ra với chiếc điện thoại di động ở đầu giường, hai

ngón tay đã chạm vào được nó, nhưng không thể cầm chặt, được nửa đường thì rơi

xuống đất.

Đẩy anh ra, Thành Chí Đông từ từ lỏng tay trong cơn

ngái ngủ, cuối cùng cô cũng đã nhặt được điện thoại lên bắt máy, giọng trợ lý

Tiểu Mai nghe rất khẩn thiết: “Luật sư Diệp, thân chủ chị hẹn đã đến rồi, chị

đang đi trên đường ạ? Cô ấy hỏi còn phải đợi bao lâu nữa?”.

Cô nhìn đồng hồ sau đó đặt tay lên trán rên rẩm, cổ

nhân đã nói “Hồng nhan là mầm họa”, giờ thì cô đã thấm thía ý nghĩa của câu này

rồi.

Cô vội vàng ngồi dậy mặc quần áo, anh lật người lại ôm

chặt lấy eo cô.

“Mau bỏ tay ra, em còn phải đi làm”.

“Đừng đi nữa, nghỉ một hôm được không”.

“Nghỉ? Em đã hẹn thân chủ rồi, rất quan trọng”.

“Đừng làm nữa, anh nuôi em”.

Không nghe thấy cô trả lời, cô chụm năm đầu ngón tay

lại, rất kiên quyết dí vào trán anh, dùng sức dí cho tới khi đầu anh ngửa về

phía sau, cuối cùng cũng phải tỉnh ngủ.

“Anh đừng làm nữa, em nuôi anh”.

Trong ánh nắng buổi sớm đôi mắt xinh đẹp của cô vẫn

còn hơi mọng đỏ, vừa ngồi dậy nên mái tóc xõa tự nhiên trên vai, trông hơi lạ

so với hình ảnh gọn gàng nghiêm chỉnh hàng ngày.

Anh đã tỉnh hẳn, biết là mình nói sai, nhưng anh rất

thật lòng.

Tề Mi rất khác, nhưng đôi khi thật sự anh mong cô

giống như những người con gái khác, ngoan ngoãn đón nhận sự nuông chiều của

người đàn ông, ở nhà an nhàn hưởng thụ, anh đã không còn là một cậu bé hay

chàng thanh niên mới lớn bồng bột nữa, nếu đã nói như thế, nghĩa là sẽ mang lại

cho cô một cuộc sống đầy đủ nhất.

Cô luôn giống như một Nữ hoàng, mạnh mẽ, kiên định,

độc lập, dường như cô không cần gì, không thiếu gì.

Mặc dù đã bước vào thế giới của anh, nhưng vẫn giữ lại

cho mình một không gian rộng lớn phía sau, có thể lại về bất cứ lúc nào, bỏ lại

anh một mình, tiếp tục tự do bay nhảy.

Cô như vậy… khiến anh luôn không có cảm giác an toàn.

Cô vội vàng mặc áo, hơi nhăn, thôi bỏ đi, cô sẽ giải

thích, một lần nữa với tốc độ như đang chiến đấu cô chỉnh đốn lại trang phục

của mình rồi vội vội vàng vàng đi ra cửa.

“Đợi đã”. Anh cũng rất nhanh, “Anh đưa em đi”.

“Không cần đâu, em sẽ gọi xe, mấy ngày nay em toàn làm

thế”. Xỏ chân vào đôi giày đế bệt, suýt thì ngã về phía sau.

“Xe của em đâu?”. Một tay vơ chìa khóa xe, một tay đưa

ra đỡ lấy cô, Thành Chí Đông thắc mắc.

“Bị đâm hỏng rồi, đang sửa”.

Đã đi tới trước cửa thang máy, nghe thấy vậy liền thất

kinh, “Đâm hỏng? Sao lại bị đâm hỏng? Chuyện xảy ra bao giờ?”.

“Tai nạn xe cộ, hai ngày trước khi anh từPhilippines về”.

“Tai nạn xe!”. Tiếng nói vang lên trong thang máy vọng

lại khá lớn, cô bịt chặt hai tai nhìn anh, vẻ mặt trách móc.

“Em bị tai nạn xe sao không nói với anh, có bị thương

ở đâu không?”. Nói xong đột nhiên nhớ lại lúc nhìn thấy cô ở dưới tòa nhà cô ở

ngày hôm đó, anh lắp bắp, tâm trạng rất phức tạp: “Tề Mi, em…”.

“Là tại em, lúc đó sức khỏe không tốt lại vội vàng ra

sân bay mới xảy ra tai nạn”. Nghĩ lại vẫn thấy rất đau, nhưng giờ không phải

lúc để nói tới chuyện này, cô chỉ thuật lại qua loa.

“Em ra sân bay để làm gì? Nếu sức khỏe không tốt, em

còn ra sân bay làm gì?”. Cửa thang máy bật mở, cô bước ra trước bị anh kéo lại.

Cô nhíu mày, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt

của anh, trái tim lại mềm nhũn, hơi quay đầu sang bên, cằm tì vào vai anh, Diệp

Tề Mi nói nhỏ: “Em đã rất lo, muốn tới Philippines”.

Nói xong muốn đi tiếp, nhưng anh nhất định không buông

tay.

“Em đã có hẹn với thân chủ rồi, Chí Đông, Chí Đông”.

Cô van nài.

Trái tim như đau thắt lại, cổ họng như bị ai bóp

nghẹt, trong giây lát anh không thể suy nghĩ bất cứ điều gì.

Chỉ có một ý nghĩ duy nhất, phải giữ lấy cô ấy, vĩnh

viễn, bất chấp mọi giá.

Giữa sảnh tòa chung cư yên tĩnh không người qua lại,

nhân viên bảo vệ đang đứng nhìn họ với ánh mắt kì lạ từ ngoài cổng lớn, anh ôm

rất chặt, má áp vào đầu cô, giọng cầu khẩn: “Bảo Bảo, chúng ta kết hôn đi, được

không em?”.

Đây không phải là lần đầu tiên cô được nghe người khác

cầu hôn.

Bữa tối dưới ánh nến, hoa hồng, anh chàng học khóa

trên ngồi trước bàn ăn từ từ mở chiếc hộp nhỏ bọc nhung, ánh mắt đầy mong đợi.

Câu trả lời của cô là gì?

Xin lỗi, em không muốn kết hôn, em là người theo chủ

nghĩa độc thân.

Cuối cùng trước khi kéo cửa bỏ đi, anh ta đã hét lên

với cô đầy tức giận: “Chủ nghĩa độc thân? Cô không phải dùng cái cớ vớ vẩn đấy

để từ chối tôi, Diệp Tề Mi, tôi sẽ đợi xem cả đời này cô có kết hôn hay

không!”.

Dường như là chuyện xảy ra từ kiếp trước lúc này lại

hiện lên rõ ràng trong trí nhớ của cô.

Cô nên trả lời thế nào đây? Kẻ cướp của cô, người đàn

ông mang lại niềm vui, mang lại nước mắt cho cô.

“Chí Đông…”. Giọng cô mềm mỏng, đưa tay ra đẩy nhưng

anh nhất định không buông.

“Em hãy nhận lời anh trước đã”. Anh cương quyết.

Vừa tức lại vừa buồn cười, làm gì có ai lại cầu hôn

như thế chứ? Thế này gọi là bức hôn thì đúng hơn.

Muốn vùng vẫy tìm lại chút tự do, nhưng ngực người đàn

ông này sao mà ấm áp thế, như làm tan chảy cơ thể, trái tim cô. Cô hơi cúi đầu

xuống, vừa đúng tầm dựa vào vai anh, ảo ảnh hiện ra trước mắt, quá khứ và tương

lai đan xen nhau lướt qua, suy nghĩ cuộn lên trong đầu, cô nên tự hào mới phải,

bởi đã thu phục được một con đại bang.

“Bảo Bảo!”. Anh bắt đầu thấp thỏm, ôm cô chặt hơn.

“Anh thật sự biết là mình đang nói gì chứ?”. Cô xác

nhận lại một lần.

Ấm ức, anh nhíu mày: “Anh đang cầu hôn, tiếng Trung

nói vậy không đúng sao? Em cũng biết tiếng Trung của anh không tốt, vậy anh nói

bằng tiếng Anh nhé”.

Cô muốn cười nhưng phải kiềm chế không bật thành

tiếng, mái đầu gục xuống vai anh khẽ gật nhẹ.

Thành Chí Đông nghi ngờ tri giác của mình có vấn đề,

anh buông cô ra dùng tay giữ chặt hai vai và nhìn thẳng vào mắt cô không chịu

rời.

Vừa tách khỏi anh Diệp Tề Mi liền bừng tỉnh, cô nhướn

mày: “Anh đừng quá kích động, tối nay gặp nhau rồi nói tiếp”.

Hả? Trả lời kiểu này sao? Thành Chí Đông chưng hửng.

Diệp Tề Mi ruột nóng như lửa đốt vội vàng tới văn

phòng, trợ lý Tiểu Mai đang đứng đợi ở cửa, nhìn thấy cô vừa thở phào vừa chạy

tới: “Luật sư Diệp, em lại cứ tưởng chị lại xảy ra chuyện gì”.

Thành Chí Đông cũng nhảy xuống xe, đưa tay kéo cô lại

từ phía sau, “Em đừng đi nhanh như thế, cẩn thận kẻo ngã”.

“Em đã lớn rồi”. Nhanh chóng lấy lại phong thái thường

ngày, Diệp Tề Mi giật tay từ chối.

“Nhớ ăn cơm trưa, chiều anh đến đón em”.

“Anh? Đợi anh xong việc thì em đã bò được về nhà rồi”.

Bị cô chọc giận, anh lớn tiếng: “Anh đã nói đến đón

em, có được không hả?”.

Đã quen với tính cách của anh nên không đợi Thành Chí

Đông nói hết, cô vội đưa tay bịt chặt tai, Tiểu Mai đứng bên cạnh thất sắc,

tình huống này… cô lén cắn ngón tay, đau mà, không phải mơ.

Cuối cùng quý ngài kẻ cướp cũng đã rời đi, Diệp Tề Mi

quay người bước nhanh lên lầu, Tiểu Mai cố gắng đuổi theo phía sau: “Luật sư

Diệp, không cần vội nữa, cô Ân đó đã đi rồi”.

Bước chân chậm lại, cô thở dài: “Vậy sao? Phải chờ lâu

như vậy cô ấy tức giận cũng đúng thôi, vậy tôi lên trên gọi điện xin lỗi rồi

tới chỗ cô ấy vậy”.

“Không phải đâu chị, cô ấy không tức giận, chỉ nói là

không khỏe nên về trước. À phải rồi, cô ấy còn nói chút nữa sẽ cho lái xe tới

đón chị tới nhà cô ấy nói chuyện”.

Đã bước vào trong thang máy, nghe thấy vậy Diệp Tề Mi

quay sang hỏi: “Lái xe?”.

“Vâng”. Tiểu Mai gật đầu rất mạnh, vẻ mặt cô nàng mơ

màng: “Cô Ân đó rất có khí chất, ăn mặc cũng đẹp, chị gặp là biết thôi”.

Vậy sao? Tiểu Mai làm việc với cô đã vài năm nay rồi,

nhưng quý bà quý cô giàu sang gặp không ít, hiếm khi nghe thấy cô ấy khen ngợi một

cô gái mới chỉ gặp mặt một lần, Diệp Tề Mi vừa nhún vai vừa ra khỏi thang máy,

vào thẳng văn phòng mở máy tính tìm tài liệu.

Vừa mở được giấy ủy quyền mới nhận tuần trước, điện

thoại nội bộ reo vang, giọng Tiểu Mai vang lên: “Luật sư Diệp, lái xe của cô Ân

đến rồi, em yêu cầu anh ta đợi nhé?”.

Cô đọc lướt qua những nội dung chính hiện lên trên màn

hình, rất đơn giản, chỉ có một điểm khiến cô hơi nhíu mày, thì ra việc li hôn

là do bên nữ chủ động đề nghị, cô Ân này quả thật rất khác người.

Cô cúi đầu trả lời trợ lý: “Nói với anh ta chị xuống

ngay”.

Nói xong, cô gập máy tính lại, chiếc tủ đứng trong

phòng treo sẵn áo vest, cô khoác vào, lúc bước ra ngoài đưa tay lên vén tóc ra

sau tai.

Cô Ân đặc biệt khác người đó có chút khiến cô kì vọng.

Là một nữ tài xế, lúc lái xe đeo găng tay trắng, không

nói lời nào.

Diệp Tề Mi cũng đang có điều phải suy nghĩ, mắt cô

nhìn ra ngoài cửa sổ thẫn thờ.

Chiếc xe lao thẳng về phía ngoại ô thành phố, một màu

xanh mướt lướt qua, chạy dọc theo bên đường là một dòng sông trong mát, không

khí thật dễ chịu, cô hạ cửa kính xuống một chút, hít một hơi thật sâu.

“Cẩn thận gió lớn”. Cô tài xế nhắc nhở, cẩn thận giảm

tốc độ xe.

“Cô Trương, xin lỗi, tôi sẽ đóng lại ngay”.

Phía trước có tiếng cười nhỏ, “Nghe những lời đó tôi

thật sự thấy không quen, luật sư Diệp không cần khách sáo, cứ gọi tôi là A Đệ

được rồi”.

“A Đệ?”.

“Tôi tên Chiêu Đệ, mọi người thường quen gọi là A Đệ”.

Tên như vậy rất nhiều, cô rất tự nhiên hỏi: “Chiêu Đệ,

cô có em trai không?”.

“Không, nhưng có Phán Đệ (mong có em trai) và Nghênh

Đệ (chào đón em trai)”. Nói xong hai người đều bật cười, sau đó là thở dài.

Thở dài xong cô tài xế lại hỏi, có vẻ ngập ngừng “Luật sư Diệp, ra tòa nhất định phải li hôn sao?”.

Lạ thật, tài xế nhìn thẳng vào cô từ gương chiếu hậu.

“Thật ra, ông chủ cũng là người tốt”. Cô ấy nói tiếp

giọng rất nhỏ, nói được nửa câu thấy có lẽ không đúng nên im lặng.

Cũng may vừa lúc đó thì tới nơi, khu biệt thự thấp

thoáng hiện ra phía cuối con đường, cổng lớn mở rộng, xe lướt về phía trước,

thanh barie tự động kéo lên, nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh hành lễ, đường khá

rộng, hai bên trồng rất nhiều cây xanh, một tòa nhà lớn hiện ra, tiếp theo đó

là một thảm cỏ rộng, cách một khoảng cách khá xa nữa mới nhìn thấy tòa nhà tiếp

theo.

Nơi này đúng là rất tốt, giữa đêm vợ chồng mà có đánh

cãi nhau, thậm chí trong cơn tức giận có lỡ tay giết người cũng chẳng ai biết.

Ngôi biệt thự này được sơn màu tro nhạt, trước cửa có

thảm cỏ, trồng xen cả hoa, sắc hoa tươi thắm giữa tiết trời mùa hạ nhìn rất bắt

mắt.

Cửa nhà xe tự động mở, đợi tài xế đỗ xe xong, một bác

mặc đồng phục màu trắng chạy lại: “A Đệ, cháu về rồi đấy à, bà chủ đang đợi”.

A Đệ ra mở cửa xe: “Đây mới là cô Trương, mời luật sư

Diệp xuống xe”.

Cô Trương này rõ ràng là mồm mép hơn A Đệ nhiều, từ

gara vào nhà nói không ngớt.

“Cô luật sư, cô hãy khuyên bà chủ của chúng tôi đừng

li hôn nữa. Làm gì có đôi vợ chồng nào không cãi nhau, cứ cho là ông chủ có lỗi

thì cũng có thể sửa chữa mà. Vợ chồng là oan gia, mỗi người nhượng bộ một tí

chẳng phải tốt hơn sao?”.

Cảm giác như có điều gì đó không thể lí giải nổi,

thường thì thân chủ nếu đã quyết định mời cô làm luật sư, quan hệ vợ chồng giữa

bọn họ đã đến mức như nước với lửa, trở mặt thành kẻ thù rồi, nhà này thật lạ,

còn chưa gặp mặt thân chủ nhưng đã có hai người liên tục xin cô khuyên can.

Cửa phòng khách khép hờ, còn chưa đi đến gần đã nghe

thấy tiếng phụ nữ cất lên: “Là luật sư Diệp phải không? Mời vào trong”.

Một mặt tường của phòng khách được dựng bằng vách kính

trong suốt, phía sau đó là một hoa viên, thảm cỏ xanh chan hòa trải dài, lan

rộng ra tới cả mặt hồ trong lành yên ả. Ánh nắng rực rỡ, một thân hình mảnh dẻ

ngồi ở sofa lập tức đứng dậy, thân mật bắt tay cô, cái nắm tay rất chặt, móng

tay sáng bóng.

Ánh mắt cô nhìn thẳng vào cô gái họ Ân, lời Tiểu Mai

nhận xét quả là không sai.

Cô ấy có mái tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú, chiếc cằm

hơi tròn, khi nhìn thẳng vào người đối diện ánh mắt rất bình thản, hoàn toàn

không thể nhận ra đây là một người phụ nữ đang phải trải qua giai đoạn biến

động trong hôn nhân, quả nhiên rất có khí chất, cô thích những người như thế.

“Chào chị, tôi là Ân Như”. Cô ấy mỉm cười rồi ra hiệu

mời cô ngồi.

“Chào chị, tôi là Diệp Tề Mi, sáng nay tôi tới muộn đã

làm mất thời gian của chị, thật ngại quá”. Gật đầu đáp lại, Diệp Tề Mi nói lời

xin lỗi.

“Không sao. Giờ tôi rất rảnh”. Cô ấy mỉm cười chua

chát, gọi cô Trương mang nước lên.

“Tôi đã xem qua thư ủy thác, chị có thể nói rõ hơn về

nội dung khởi tố không? Nếu vấn đề là tranh chấp tài sản, hai bên đã từng

thương lượng chưa?”.

“Không phải vấn đề tài sản. Tôi chỉ muốn tòa nhanh

chóng đồng ý cho chúng tôi li hôn”.

“Đối phương không đồng ý sao?”.

Cô Ân trầm ngâm.

Cũng đúng thôi, nếu thuận lợi thì còn mời luật sư làm

gì. Nghĩ một lúc Diệp Tề Mi lại hỏi, thấy cũng có chút tàn nhẫn, nhưng đây là

trình tự bắt buộc: “Cô xảy ra bạo lực gia đình không?”.

Mỉm cười, tay áo của Ân Như rất rộng, mềm mại phủ trên

cổ tay, lúc này mới từ từ vén lên: “Thế này có được tính không?”.

Một vệt hằn đỏ, nhức nhối đập thẳng vào mắt cô, Diệp

Tề Mi nhíu mày hỏi: “Những chỗ khác thì sao? Đã đến bệnh viện kiểm tra thương

tật chưa? Cái này có thể làm chứng cứ”.

Bên ngoài vọng vào tiếng bước chân gấp gáp, sau đó cửa

bị đẩy mạnh rầm một tiếng: “Ân Như, em đừng có mơ!”.

Bị giật mình, theo phản xạ Diệp Tề Mi đứng bật dậy

quay người lại nhìn.

Một người đàn ông nước da đen sạm xộc vào, sải bước

rất nhanh, bộ dạng hung hăng chỉ vài bước đã đứng trước mặt họ.

Cảm giác không ổn, cô vội vàng nói: “Này anh, hành vi

bạo lực gia đình là phạm pháp”.

Dường như giờ mới nhận ra sự có mặt của cô, người đàn

ông đó nhíu mắt lại liếc sang, giọng nói nguy hiểm: “Cô chính là vị luật sư

đó?”.

“Đúng, tôi là luật sư”. Mặc dù hơi nghiêng người về

phía sau, nhưng cô cố tỏ ra điềm tĩnh.

“Được”. Anh ta cũng xắn ống tay lên.

Vẫn cầm chiếc túi xách trên tay, phản ứng đầu tiên của

Diệp Tề Mi là muốn thò tay vào lấy dùi cui điện ra, nhưng câu nói tiếp theo của

anh ta khiến cô sững lại không thốt lên lời.

Tay áo vừa được xắn, trên

cánh tay rắn chắc lực lưỡng chằng chịt những vết lằn đỏ, nhìn rất thảm hại “Bạo lực gia đình phải không? Phiền cô nói lại với cô ấy lần nữa, đấy là hành

vi phạm pháp”.

“Liêm Văn, anh buông tay ra”.

Giọng anh ta khá lớn, lời nói nghiêm nghị, nhưng khi

liếc nhìn anh ta, thấy rất rõ sự khẩn thiết sáng rực lên trong ánh mắt, không

muốn nhiều chuyện, nhưng quả thật anh ta khiến Diệp Tề Mi nhớ đến một người.

“Mặc kệ anh ta, chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Không

thèm để ý tới sự có mặt của chồng mình, Ân Như kéo cô đi ra phía cửa.

“Em đứng lại”. Người đàn ông đó đưa tay ra kéo.

Luôn là người có phản ứng khá nhanh nhẹn, Diệp Tề Mi

liền đưa tay ra ngăn cản anh ta hành động tiếp theo: “Anh Liêm, xin hãy để tôi

tìm hiểu tình hình trước đã”.

“Cô là luật sư, có gì mà phải tìm hiểu? Tôi không đồng

ý li hôn”.

“Tôi còn chưa quyết định có chấp nhận ủy thác hay

không, chỉ muốn nói với cô Ân đây vài câu”.

“Cô ấy là bà Liêm”.

Anh ta hét lớn, hai người phụ nữ không hẹn mà cùng đưa

tay lên bịt chặt tai, sau đó quay sang nhìn nhau, ánh mắt như gặp được tri kỉ.

Cuối cùng thoát thân an toàn là bởi vì đúng lúc ấy

điện thoại của Liêm Vân vang lên, anh ta nhất định không buông tay, ấn nút tắt,

nhưng tiếng chuông lại tiếp tục reo.

Ân Như cười nhạt: “Anh không sợ xảy ra án mạng?”.

Anh ta tức giận, dúi điện thoại vào tay Ân Như, “Em tự

nghe đi”.

Ân Như hất ra: “Tôi không có hứng”.

Cảm giác như đang được xem kịch, Diệp Tề Mi sốt ruột

đưa tay lên nhìn đồng hồ, thời gian của cô quý hơn vàng, bao nhiêu hiếu kì tự

nhiên tan biến hết, cô đưa tay ra nhặt chiếc điện thoại đang đổ chuông liên

hồi: “Tôi nghe nhé?”.

Không ai trả lời, cô bắt máy thật.

Vừa bắt máy đã nghe thấy một tràng tiếng địa phương,

giọng nói rất vang, có vẻ gấp gáp, cũng may cô nghe hiểu được nội dung đại

khái, “Anh Liêm, cuộc điện thoại này anh phải nghe”.

Hai người vẫn còn đang hằm hằm nhìn nhau nghe thấy vậy

liền cùng quay sang nhìn cô, cô lạnh lùng nhìn tiếp: “Hình như ở nhà máy xảy ra

chuyện gì đó, anh mà không nghe e là xảy ra án mạng thật đấy”.

Liêm Vân vội vàng rời đi, trước khi đi còn dùng ánh

mắt cảnh cáo lần lượt nhìn hai người phụ nữ, sau khi anh ta đi khỏi, Ân Như thở

dài, sau đó nhìn cô cười ngượng ngập.

Người phụ nữ trước mặt đã lấy lại dáng vẻ xinh đẹp

lạnh lùng như lúc mới gặp, cảm thấy hơi lạ, Diệp Tề Mi nhíu mày hỏi: “Hai người

thật sự muốn li hôn?”.

“Chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Cô ấy nói xong liền

bước ra ngoài.

Tư thế lái xe của Ân Như nhìn rất thành thục, dứt

khoát, khi đưa xe vào chỗ đỗ phong thái cũng rất man, phanh xe rít lên một

tiếng.

Dù nhìn thế nào cũng không thấy cô ấy giống một phụ nữ

an nhàn ở nhà lo tề gia nội trợ, quán cà phê cô ấy chọn cũng toàn dân văn phòng

ngồi, xung quanh đều là những tiếng thảo luận sôi nổi, thời gian nghỉ trưa

nhưng không thấy ai ngồi an nhàn lật giở tạp chí, cho dù có đi một người cũng

mang theo máy tính, mười đầu ngón tay lướt nhanh lên bàn phím, bận rộn không ngẩng

được đầu lên.

Nhìn một lượt khắp quán, Ân Như thở dài, giọng rất nhỏ

như đang nói cho chính mình nghe: “Họ rất bận rộn, nhưng tôi rất nhớ cảm giác

đó”.

Cảm giác lần được ủy thác này rất thú vị, Diệp Tề Mi

xác nhận lại một lần nữa: “Chị thật sự muốn li hôn sao? Tôi không can thiệp vào

chuyện vợ chồng cãi nhau”.

Nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt Ân Như tối sầm: “Chúng

tôi lấy nhau là vì tình yêu”.

“Vậy thì thứ mà hai người cần không phải là tôi”. Tề

Mi nhìn đồng hồ, rất muốn nghe câu chuyện của cô ấy, nhưng còn phải làm việc

nữa, cô cũng không phải chuyên gia tư vấn tâm lí hôn nhân.

Cổ tay bị túm lấy, là Ân Như, cô ấy nắm nhẹ tay Diệp

Tề Mi, rất kiên quyết: “Đừng vội, tôi muốn li hôn”.

“Như thế không được coi là bạo lực gia đình”. Cô chỉ

ra sự thật.

“Phải”. Cô ấy gật đầu xác nhận.

“Hai người đã li thân hai năm rồi?”. Nhìn thì đâu có

giống thế.

“Không, nhưng một tháng nhiều nhất cũng chỉ gặp anh ấy

một lần”.

Chính xác đấy chính là vấn đề, nhưng những cặp vợ

chồng như vậy rất nhiều: “Việc ấy không thể trở thành lí do để li hôn, anh ta

có ở cùng những người phụ nữ khác không?”.

Cô ấy im lặng, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Chắc không

đâu”.

“Cô khẳng định?”, rất nhiều thân chủ của cô, chồng

lập phòng nhì bên ngoài mà vẫn cho rằng chồng mình bận rộn vì công việc, mỗi

lần nghe điện thoại đều đau lòng vì sự vất vả của anh ta, tự oán trách mình

không gánh vác bớt được trách nhiệm giúp chồng.

Ân Như ngẩng đầu nhìn cô, biểu hiện kìm nén: “Không

khẳng định”.

Diệp Tề Mi thở dài, không thể tin tưởng, đây mới chính

là nguyên nhân gây đổ vỡ.

“Tôi đã nghe điện của một người phụ nữ khác gọi đến,

không chỉ một lần”.

“Có ghi âm lại không?”.

“Không cần, cô ta không phải là vấn đề”.

“Vậy vấn đề là gì?”.

“Tôi nhớ tiếc tôi của ngày xưa, tôi đã đánh mất mình

vì cuộc hôn nhân này, đấy mới là vấn đề”.

Diệp Tề Mi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cô chỉ thở

dài.

“Yên tâm”. Ân Như nhìn đồng hồ, “Tôi biết chị thu phí

thế nào, thời gian nói chuyện cũng sẽ trả phí theo quy định”.

Rất tốt, cô thích công việc của mình, càng thích những

thân chủ như cô ấy.

Ân Như nói ngắn gọn, thiên về tổng kết nhiều hơn, tính

ra kể lại câu chuyện của mình cũng hết sức đơn giản.

Trước khi kết hôn cô ấy làm ở NKC, là chuyên viên tư

vấn có tiếng trong ngành, gần đứng đầu trong bảng xếp hạng ở châu Á, ba mươi

tuổi đã đi khắp mọi nơi trên thế giới.

Mỗi dự án đều ở các nước khác nhau trên thế giới, thời

gian làm việc cứ hết tuần này đến tháng khác, người ngoài nhìn vào thấy sợ,

nhưng đối với cô ấy đó là một sự hưởng thụ.

Cũng phải, có hứng thú mới có thể xuất sắc hơn người,

nếu cảm thấy khổ sở vất vả thì chẳng khác nào chọn nhầm nghề.

Tốt nghiệp đại học ở một trường nước ngoài danh giá,

làm việc trong một công ty tốt nhất trên thế giới, bạn bè đều là các nhân vật

tinh anh ở mọi lĩnh vực khác nhau, cô ấy nổi bật xuất chúng, không hổ là con

người quốc tế.

Liêm Văn thì ngược lại, sinh ra và lớn lên ở trong

nước, liệt tổ liệt tông đều là thương nhân, dựa vào trực giác để đứng vững và

phát triển trong cái thế giới hỗn loạn này, là một thương nhân bẩm sinh, nói dễ

nghe thì anh là một doanh nhân thành công, nói khó nghe thì anh là một doanh

nhân nông dân.

Từ bất động sản cho đến sản xuất, công ty trở thành

tập đoàn, quản lý càng ngày càng có vấn đề, anh tỉnh táo hiểu rằng muốn tiếp

tục duy trì thì cần có một chuyên gia hàng đầu tới chỉnh đốn và sắp xếp lại cơ

cấu công ty.

Công ty tư vấn tốt nhất, đội ngũ chuyên gia tốt nhất,

kết quả cuối cùng khiến ai cũng thỏa mãn. Công ty phát triển mạnh mẽ, anh cũng

có được một nửa của mình.

“Chính chị đã vứt bỏ cuộc sống trước đây”. Diệp Tề Mi

lạnh lùng kết luận.

“Phải, không ai có thể chịu đựng được những cuộc hẹn

hò vội vã ở sân bay, thậm chí có lúc không thể bảo đảm những cuộc hẹn hò như

thế, hôn nhân cần sự hi sinh”.

“Vì vậy người hi sinh là chị?”.

Ân Như cười đau khổ: “Tôi đã bị chinh phục, khao khát

được ở bên anh ấy”.

“Kết quả thì sao?”.

“Cuộc sống cực kì vô vị, công ty anh ấy bắt đầu quốc

tế hóa, còn tôi bị giam chân ở nhà”.

“Hai người không nói chuyện với nhau sao? Hoặc là chị

cũng có thể giúp đỡ anh ấy về mặt nghiệp vụ?”.

“Họ Liêm vô cùng bảo thủ, trước khi kết hôn phải ký

giao ước, không được phép tham gia vào việc của công ty”.

Diệp Tề Mi kinh ngạc, không dám tin vào những gì mình

vừa nghe thấy, “Một giao ước như vậy mà chị cũng ký sao?”.

Ân Như cúi đầu, thái độ cay đắng, “Luật sư Diệp”.

“Gọi tôi là Tề Mi được rồi”.

“Tề Mi, chị đã từng yêu một ai đó sâu sắc chưa?”.

Lần này tới phiên cúi đầu, lặng lẽ thở dài.

Cũng thời gian đó, Thành Chí Đông kết thúc hội nghị,

mọi người lần lượt ra khỏi phòng họp.

Daisy tay ôm tập tài liệu vừa mới đi được vài bước thì

bị gọi giật lại từ phía sau: “Daisy, cô vào cất tài liệu rồi tới phòng tôi”.

Hả? Vẫn còn có việc sao? Cô quay

người lại văng da, than thầm trong lòng.

Vừa bước vào phòng đã thấy tổng giám đốc ngồi nhìn

chăm chú vào màn hình máy tính nhăn trán nhíu mày, biểu hiện rất phức tạp.

Lại chuyện gì nữa đây? Cảm giác lạnh hết sống lưng,

Daisy hỏi: “Tổng giám đốc Thành, anh gọi em có việc gì ạ?”.

“Cô có bạn trai chưa?”. Anh hỏi thẳng.

Sao đột nhiên lại quan tâm tới cuộc sống riêng của cô,

càng thêm bối rối, không biết nên trả lời thế nào thì tốt, đắn đo một lúc cô

quyết định nói thật: “Có rồi ạ”.

“Tốt lắm”. Anh gật đầu, “Nếu anh ta cầu hôn, liệu cô

có trả lời đừng kích động, tối nay sẽ nói chuyện sau?”.

Hả? Chuyện gì thế này? Mặt

Daisy tái nhợt.

“Sao? Câu trả lời đó không bình thường à?”.

Đầu óc hỗn loạn, ông chủ ơi là ông chủ, đột nhiên anh

tìm tôi để chơi trò thử tài nhanh trí hay sao? Nhưng ánh mắt anh đang nhìn chằm

chằm chờ đợi, cảm giác rất áp lực, không biết trả lời thế nào, cô đành hỏi “Tổng giám đốc Thành, rốt cục là ai cầu hôn?”.

“Tôi”.

“Hả?”. Quá kinh ngạc, Daisy sững người.

“Daisy”, không đợi được câu trả lời của cô, Thành Chí

Đông bắt đầu nhấn mạnh ngữ khí, nghĩ một lúc rồi bổ sung, “Đừng kích động, tối

nay mình sẽ nói chuyện sau có nghĩa là không đồng ý phải không?”.

Lẽ nào lại có người trả lời anh như thế? Cô rất muốn

hỏi anh câu đó, nếu đúng là thật, thì cô rất muốn được làm quen với người phụ

nữ đó ngay lập tức, đối mặt với lời cầu hôn của ông chủ lại có thể trả lời lạnh

lùng như thế, khả năng phản kháng mạnh mẽ như vậy, chắc chắn là người cô thấy

núi sập xuống trước mặt cũng không biến sắc.

Khi Diệp Tề Mi về tới văn phòng cũng đã gần tới giờ

tan sở, trợ lý đã chuẩn bị xong đồ đạc để ra về, nhưng hình như cô ấy không có

ý định đi mà áp mặt vào cửa kính nhìn chằm chằm xuống dưới.

“Nhìn gì vậy?”. Cô hỏi một cách hiếu kì rồi bước lại

gần.

Tiểu Mai quay phắt người lại thở hắt ra, dường như

đang làm việc gì xấu bị người ta bắt gặp, mắt cô ấy trợn tròn.

Cô thở dài, “Anh ấy không đến sớm vậy đâu, muốn nhìn,

ít nhất cô cũng phải đợi đến bảy giờ”.

Tiểu Mai lắp bắp: “Em… em không phải là muốn nhìn anh

lúc sáng đưa chị đến”.

“Vậy cô định đợi thần tiên xuất hiện mách bảo cô hôm

nay nên mua thức ăn gì sao?”. Diệp Tề Mi vừa nói vừa cười, vỗ vỗ vào vai cô ấy,

“Đến giờ của món canh sườn rồi, còn không mau về đi”.

“Vâng”. Có chút thất vọng, Tiểu Mai cầm túi của mình,

nghĩ một lúc lại không cam tâm, cô hỏi với giọng hứng khởi: “Có phải chị đổi

bạn trai rồi không?”.

Hỏi vậy là có ý gì? Diệp Tề Mi quay hẳn đầu lại nhìn

cô ấy.

“Anh chàng đẹp trai ngày trước thôi rồi hả chị?”.

Lúc ấy mới nhớ ra anh hàng xóm đáng thương, tha thứ

cho cô, phụ nữ đối với người đàn ông mình không yêu, trừ phi là bất đắc dĩ, còn

thì đều không có thời gian nghĩ đến họ.

Tuy nhiên người ta đã mấy lần ra tay cứu cô, không có

công lao cũng có khổ lao, hơn nữa ý đồ muốn theo đuổi rất rõ ràng, cô không tin

trên đời có người không cần báo đáp, kiên trì làm Bồ Tát sống hành thiện mỗi

ngày, đã bỏ ra thì chắc chắn có yêu cầu gì đó.

Con người đến một độ tuổi nhất định đôi lúc cũng không

biết mình muốn gì nhưng lại biết rất rõ mình không muốn gì.

Cũng thật đáng tiếc, Lận Hòa không tồi nhưng cô không

thích.

“Chỉ là bạn thôi”. Cô buông lời giải thích rồi giục cô

trợ lý ham vui: “Còn không mau về đi, hay là ở lại làm thêm với tôi?”.

“Ai da, em mới nhớ ra còn rất nhiều việc, không về

nhanh thì không kịp mất, em về đây, về đây, tạm biệt chị”.

Vừa nghe thấy hai từ làm thêm, Tiểu Mai đi nhanh hơn

gió.

Nhìn theo Tiểu Mai cô lắc đầu cười, thật ra sau khi

nói chuyện với Ân Như xong tâm trí cô có phần bất ổn, nhưng vừa ngồi vào bàn

làm việc là bắt đầu bận rộn, giải quyết hết việc này tới việc khác, tay làm

việc đầu óc cũng làm việc, đột nhiên tâm trạng trở nên bình tĩnh hơn, cảm giác

rất thoải mái.

Chẳng trách người ta được về nhà thì vui mừng sung

sướng, còn cô càng bận càng hứng thú, công việc giúp cô vui vẻ, hơn nữa, có về

nhà cũng không có ai cùng thưởng thức món cơm sườn.

Tự nhìn bóng mình mờ mờ trên màn hình máy tính, cô mỉm

cười, món sườn rất dễ làm, nhưng tìm người ăn cùng mới khó, Diệp Tề Mi thấy rất

rõ ràng, đó cũng chẳng phải việc gì đáng ngưỡng mộ.

Cô lại nhớ đến Ân Như. Giờ này cô ấy đang làm gì? Ngồi

trong phòng khách rộng mênh mông đó đợi cô Trương dọn cơm? Người đàn ông kia

rất thành công, rất bận rộn, không phải anh ta không muốn hai người ở bên nhau

mà là không thể.

Khi cô bận rộn cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi mà suy

nghĩ tới việc khác, nói một cách khác thì người đàn ông cũng thế, không thể mỗi

phút mỗi giây đều nghĩ đến một người phụ nữ, đấy là đạo lí bất di bất dịch.

Trừ phi yêu cuồng nhiệt, tạm thời sẽ như bị ma quỷ ám,

hoặc là cuộc sống của anh ta quá đơn điệu, thời gian rảnh rỗi chẳng biết làm

gì, lúc ấy thì không thể không nghĩ.

Quả nhiên người phụ nữ ở nhà nội trợ là đáng thương

nhất, không có phương thức nào khác để tiêu hoa tinh lực, mỗi khi rửa một cái

bát lại suy nghĩ rất nhiều. Nếu chồng suốt ngày kè kè bên cạnh thì bắt đầu coi

thường là kém cỏi không thể cho mình một cuộc sống sung sướng, còn khi người

đàn ông bắt đầu thành công thì lại nuối tiếc cuộc sống vợ chồng mặn nồng, tay

cầm bát, lúc oán hận không thể đập được ai.

Điện thoại bên cạnh đổ chuông, cô nhấc máy: “A lô?”.

Giọng Thành Chí Đông vang lên: “Bảo Bảo, em đang làm gì thế?”.

Cô bất giác mỉm cười, chẳng có cách nào, đây là phản

ứng tự nhiên: “Em đang làm việc”.

“Vẫn còn làm việc, anh đến rồi”. Anh nói nhanh.

“Được, em xuống ngay”. Cô đưa tay gập máy tính lại.

Không có gì phải lo lắng cả, cô biết mình muốn gì.

Thành Chí Đông đang đứng đợi ngoài xe.

Chiều muộn ngày hè, không khí cũng mang hương vị ngọt

ngào, thân xe Q7 khá cao, anh đứng dựa vào đó chăm chú ngắm nhìn dòng người qua

lại.

Những người đi trên đường vội vàng kia đều là những

công chức vừa tan sở, cô đi tới gần bước chân rất êm, đến bên cạnh rồi anh mới

nhận ra.

“Hey”, cô mỉm cười.

Anh đưa tay ra ôm, bàn tay ấm áp đặt lên đôi vai mỏng

manh của cô, sau đó mới từ từ buông ra: “Lên xe đi”.

“Đi đâu vậy?”.

“Ăn cơm”.

Anh trả lời bằng giọng chắc nịch, dáng vẻ quen khống

chế mọi việc, thường thì hiếm có ai nói chuyện với cô như vậy, nhưng anh là

Thành Chí Đông.

Thành Chí Đông thì khác bởi vì cô yêu anh, khi yêu một

người thì dù anh ấy có làm gì cũng cảm thấy là tốt, trước khi kết hôn Tiểu Mai

đã nói với cô với anh mắt mơ màng: “Sao em cảm thấy khi anh ấy xì hơi cũng rất

đáng yêu”.

Vừa nghĩ vừa cười, túi công văn đặt ở phía trước, theo

thói quen đầu gối khép rất chặt, người hơi nghiêng về phía anh.

“Đã về rồi còn ôm túi làm gì?”. Anh đưa tay ra cầm

lấy, tay anh dài, nên đặt túi xuống ghế sau cũng rất dễ dàng, đầu gối trống

rỗng bỗng nhiên lại được lấp đầy, Diệp Tề Mi tròn mắt.

Một bó hoa rất to, hoa hồng màu champagne, rất hiếm

thấy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt anh đang nhìn mình chăm

chăm, nét mặt hơi đáng nghi: “Cảm ơn anh”.

Anh ậm ừ trong miệng, không biết đã nói gì.

Cảnh vật bên ngoài lướt qua cửa xe, anh nhìn về phía

trước lái xe, cô quay đầu sang nhìn anh rất chăm chú, người bị nhìn lẩm bẩm

hỏi: “Em nhìn gì thế?”.

“Hôm nay đến chỗ em nhé?”. Cô nói ngắn gọn.

Hả? Anh quay đầu sang nhìn lại, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Nhà cô? Nơi đó đương nhiên anh rất thân thuộc, nhưng

lúc nào cũng chỉ dừng lại dưới lầu, cô chưa bao giờ mời anh lên nhà, và anh

cũng chưa bao giờ đề nghị.

“Anh đã đặt nhà hàng rồi, có chuyện muốn nói với em”.

“Em cũng có chuyện muốn nói với anh, nhà hàng không

quan trọng, em cũng có thể nấu ăn”.

Phần sau của câu nói đó mới đúng là phần quan trọng,

nhà hàng lập tức bị vứt lên tận chín tầng mây, anh gật đầu lia lịa.

Cái mà cô gọi là em cũng biết nấu ăn khiến anh kì vọng

chờ đợi thì ra chỉ là món cơm rang.

Nhưng theo sự hướng dẫn của cô xe vòng vào một con

đường nhỏ bên cạnh khu chung cư, bên trong đó đúng là riêng một cõi khác biệt.

Một khu chợ cóc ồn ào náo nhiệt, có một vài hàng rau thậm chí còn bố trí quầy

ngay sát lề đường, trời lúc này đã rất tối, nhưng tiếng cười mặc cả vẫn khá sôi

nổi, tôm cá tươi rói nhảy loi choi trong những chiếc chậu nhựa chứa nước to như

bồn tắm, tiếng gà tiếng vịt quàng quạc không ngớt, rau xanh non mơn mởn bày đầy

trên sạp, ớt tươi đỏ rực, điểm vào đấy là màu trắng của tỏi, rất nhiều người

vừa chọn vừa mặc cả, cũng có người hai tay xách hai túi nilon lớn, đi ra khỏi

khu chợ rất nhanh như muốn chạy đua với thời gian.

Cô cầm theo cặp tài liệu, đi lướt qua từng quầy từng

hàng một, thong thả như đang đi dạo, bác bán rau đứng sau quầy lên tiếng mời

mọc: “Hôm nay cà tím tươi lắm, vào xem đi cháu”.

Anh chưa bao giờ tới những nơi như thế này, vừa bước

chân vào có cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Sự ngờ nghệch vẫn

chưa kịp qua đi thì trên tay đã có thêm vài chiếc túi nilon, trước mắt thì chỉ

thấy bóng cô lướt qua lướt lại, cô mặc một bộ vest chỉnh tề, lựa chọn cà tím

rất thành thục, những quả cà tím dài tươi bóng được cô cầm trong tay tạo ra một

hình tượng đối lập rất mạnh, Diệp Tề Mi đứng giữa chợ, nhìn thật không hợp chút

nào…

Xì, anh tưởng anh hợp với nơi này sao?

Cả hai người đều rất nổi bật, đúng là một cảnh tượng

đẹp mắt.

Sau khi về tới nhà đỗ xe vào vị trí quen thuộc, anh

xách đồ, hai tay xách đầy các loại túi vẫn còn quay đầu lại nhắc: “Đừng quên

hoa đấy”.

Bó hoa rất to, cầm trên tay nhìn đúng là rất khoa

trương, gặp mấy bác hàng xóm lớn tuổi dìu nhau đi qua, Diệp Tề Mi cảm thấy hơi

ngại, cô cúi xuống như muốn giấu mặt vào bó hoa.

Bác trai cười ha ha, sau đó liền bị bác gái đẩy một

cái: “Ông nhìn xem vợ chồng người ta kia kìa, sao chưa bao giờ tôi thấy ông mua

hoa tặng tôi?”.

“Ai nói tôi không tặng? Hôm qua chẳng phải mới mua về

một chậu đấy sao”.

“Ai dô, vậy rau cỏ hoa hoét hằng ngày tôi đi chợ mua

về cũng được gọi là hoa”.

Những tiếng cãi cọ cười đùa tan vào trong gió bay đi,

họ nói bằng tiếng Thượng Hải, Thành Chí Đông nghe không hiểu, thấy cô đứng im

không đi, anh vòng qua đầu xe giục: “Bảo Bảo, đi thôi”.

Ngẩng đầu lên nhìn anh, sắc đêm dịu dàng, nhìn bộ dạng

anh cầm túi thức ăn trông rất buồn cười, nhưng cô cảm thấy thật vui vẻ.

“Vâng”. Đôi lông mày hơi cong lên, cô mỉm cười đáp.

Trong tưởng tượng của anh, nhà cô chắc chắn được bài

trí theo phong cách hậu hiện đại cực kì đơn giản với những đường nét gọn gàng

dứt khoát, nhưng cửa vừa mở ra Thành Chí Đông sững lại, sự thật khác xa với

tưởng tượng của mình.

Đồ đạc trong nhà đều có màu gỗ nhìn rất ấm áp, mỗi

phòng được dán một loại giấy tường khác nhau, phòng khách thì dùng loại giấy có

hoa văn nhỏ màu trắng, phòng ăn được dán giấy màu da cam, nhìn vào rất bắt mắt,

rất hấp dẫn.

Một đôi dép lê màu kem được đặt rất ngay ngắn gọn gàng

trước tủ giày, cô cúi người thay dép, rồi mở tủ giày

quay sang nhìn anh.

Trong đó có dép lê, ở dưới tầng cuối cùng, một loại là

để trắng quai xanh, một loại lại là để xanh quai trắng, anh cười: “Đôi nào cũng

được”, rồi tự mình cúi xuống lấy một đôi.

Phòng bếp thiết kế mở, cô bận rộn trong đó, tiếng nước

chảy róc rách, vẫn không dừng tay, cô quay qua nhìn anh: “Vào giúp em một tay

đi”.

Thành Chí Đông vốn cảm thấy như đang ở trên mây giờ

rớt xuống, trở về với thực tại.

Cũng may, dù có hơi sợ thật, nhưng Diệp Tề Mi vẫn là

Diệp Tề Mi, chưa biến thành một người khác.

Các món khá đơn giản, rau xào, cá om cà tím, canh

trứng nấu bí, nhìn cô luôn tay làm một cách thành thục, anh đứng bên cạnh mà

hoa mắt chóng mặt, tay vẫn đang vo gạo theo hướng dẫn của cô, những hạt gạo bị

chà xát trắng tinh, chà chà trong tay cảm giác thô ráp tê tê, rất lạ.

Đặt vào trong nồi cơm điện cảm thấy cho nước chưa vừa,

anh rút ra hỏi cô: “Như thế này đã được chưa?”.

Nghiêng đầu qua nhìn, Diệp Tề Mi phì cười: “Kẻ cướp,

anh định nấu cháo đấy à?”.

Thế nghĩa là chưa được, hiểu rồi, anh quay đi đổ bớt

nước, cô đang nấu nồi gì trên bếp, liếc mắt sang nhìn, không dừng được bèn tắt

bếp đi tới cầm lấy tay anh: “Đừng đổ nữa, sắp hết cả nước rồi”.

Căn bếp không rộng lắm, cô vừa về tới nhà liền thay

một chiếc áo màu xanh nhạt, mái tóc buộc túm lên gọn gàng.

Mùi dầu mỡ bốc lên, mặc dù bật điều hòa, nhưng trong

bếp vẫn rất nóng, trên người cô thoang thoảng mùi hương, lẫn với mùi khói lửa

nhân gian cho anh cảm giác lạ lùng.

Thân hình mảnh dẻ sượt qua ngực anh, những ngón tay

thon mềm đặt lên tay anh, giọng nói như có ý cười.

Anh cảm thấy lồng ngực được lấp đầy, cảm giác có gì đó

muốn trào ra, anh đưa tay ôm gọn cô vào lòng trong tiếng kêu kinh ngạc của cô “Anh yêu em, Bảo Bảo, chúng mình kết hôn”.

Lần này anh dùng câu khẳng định, chắc như đinh đóng

cột.

Cả cơ thể bị anh ôm chặt vào lòng, mùi hương quen xộc

thẳng lên mũi, cô rất muốn nhắc nhở anh, này, anh không biết em là người ưa nhẹ

nhàng chứ không ưa cứng rắn sao? Nhưng trong tim có một niềm vui khó tả, vui

tới mức không thể nói thành lời.

Cô từ bỏ ý định giằng co, thả lỏng cơ thể, tận hưởng

cái ôm ngọt ngào này.

Hơi thở của anh trở nên nặng nhọc, anh tìm thấy môi

cô, cuồng nhiệt gắn chặt môi mình vào đó, khi kết thúc còn nhấn mạnh một lần

nữa trong hơi thở đứt quãng của cô: “Kết hôn”.

“Kẻ cướp”. Cô vừa điều hòa hơi thở vừa trả lời, ngẩng

đầu lên trợn mắt với anh, đáng tiếc là không có chút khí thế nào, thấy anh cúi

đầu định hôn, vội đưa tay lên ngăn lại, lần này thái độ khá nghiêm túc, cuối

cùng cũng khiến anh phải nghiêm túc nhìn mình.

Cô vốn định sẽ nói chuyện này với anh khi đã ngồi vào

bàn ăn, không ngờ anh chàng lại nóng vội thế, thôi được rồi, coi như cô đánh

giá cao sự kiên nhẫn của người đàn ông này.

“Chúng ta có thể ở cùng nhau”. Cô nói bằng giọng khẳng

định.

“Em đồng ý rồi?”. Mắt anh sáng bừng lên.

“Ý em là ở cùng nhau”. Cô nhấn mạnh từ đó, sau đó nhìn

anh thăm dò, mỉm cười đưa tay ra ôm lấy cổ anh.

Thật là, đứng đây để nói chuyện, còn bắt cô phải nhón

chân lên.

“Hãy nghe em nói, em cũng yêu anh, và muốn ở cùng với

anh”.

“Vì thế chúng ta hay kết hôn đi”. Anh lập tức đưa ra

kết luận.

“Hai người ở cùng nhau là bởi vì chúng ta đều muốn ở

với nhau, không phải hôn nhân, anh không hiểu sao?”.

“Anh không hiểu”.

Nói mãi không thông, cô bắt đầu tức giận: “Không hiểu

thì thôi”.

“Chỉ vậy thôi sao? Em không muốn kết hôn?”. Anh bắt

đầu lớn tiếng, phải, anh đã độc thân rất nhiều năm là bởi vì không có ai cho

anh có được cảm giác khao khát đó. Phụ nữ, loài người đã tiến hóa hàng nghìn,

hàng vạn năm rồi, đàn ông biết các cô không phải phụ kiện của họ, nhưng giờ các

cô lại muốn bước qua cả đàn ông, muốn biến họ thành phụ kiện của các cô, như

thế chẳng phải rất quá đáng sao?

“Tề Mi, anh muốn ở bên em mãi mãi, hôn nhân là sẽ sống

với nhau cả đời, anh biết rất rõ mình đang nói gì”.

“Hôn nhân chẳng qua cũng chỉ là tờ giấy, chẳng có gì

bảo đảm, anh thích thử thách, không phải là người đàn ông có thể dừng lại ở nơi

nào đó lâu dài, anh sẽ vì hôn nhân mà thay đổi nếp của mình sao? Cho dù có thay

đổi, em nghĩ những năm tháng sau này chắc chắn anh sẽ ân hận vì quyết định đó.

Cũng giống anh, em không thể hoàn toàn vứt bỏ cuộc sống của mình để cho phù hợp

với anh, bởi vì nếu từ bỏ tất cả mọi thứ vì một người, khi tình cảm thay đổi

hoặc nhạt đi, thì lúc chia tay sự đau khổ sẽ nhân lên hàng nghìn hàng vạn lần,

cả phần đời còn lại sẽ sống trong bóng tối, quá đáng buồn”.

Đây là những lời mà một người phụ nữ sau khi nghe

người đàn ông của mình cầu hôn nên nói ư? Tức tới muốn nổ đom đóm mắt, Thành

Chí Đông quay người bước thẳng ra ngoài.

Tim cô đau nhói, muốn kéo anh lại nhưng cô nhẫn nhịn

cắn chặt môi đứng im.

Vết xe đổ của Ân Như vẫn còn đó, làm sao cô có thể lặp

lại những sai lầm ấy, người phụ nữ xuất sắc như vậy lại hoàn toàn thất bại

trong hôn nhân, cô phải biết tự lượng sức mình.

Nhưng cô muốn ở bên anh, rất muốn, hoặc có thể trong

thời gian chung sống với nhau họ có thể tìm ra một mô hình hoàn toàn mới, nhưng

việc ấy cần phải có thời gian, hơn nữa dù có tìm ra nó vẫn ẩn chứa đầy những

nguy hiểm khó lường.

Chí Đông, em có thể cam kết sẽ ở bên anh, còn những

thứ khác giờ vẫn còn quá sớm, anh hiểu không? Còn quá sớm.

Cánh cửa đóng sầm một tiếng, sau đó tất cả chìm vào

yên tĩnh, đèn bếp vẫn sáng, cô từ từ quay người, rõ ràng là căn bếp đang nóng

bừng, thiếu một người đột nhiên lạnh lẽo hẳn.

Cô cứ đứng sững như vậy một lúc lâu, bên ngoài cửa

vọng vào tiếng động nhẹ, cô vội lao ra mở cửa, đèn ngoài hành lang rất sáng,

anh đứng trước cửa hít một hơi thật sâu.

Cô không nói gì, chỉ một bước chân đã lao ra ngoài, ôm

chặt lấy eo anh, áp chặt má vào ngực anh, dồn sức vào cánh tay.

“Được rồi”. Anh thở dài, đưa tay lên vuốt mái tóc dài

của cô, sau khi vào liền đóng cửa lại.

Cô vẫn ôm dính lấy anh, không chịu ngẩng đầu lên,

giọng buồn bã: “Sao anh quay lại?”.

Haizz, rõ ràng dính chặt vào anh như keo thế còn nói

cứng, Thành Chí Đông thở dài: “Quay lại để ăn cơm, anh đói lắm rồi. Hơn nữa cơm

là do anh nấu, không ăn thì cũng tiếc”.

Không nhắc lại việc cầu hôn nữa, nhưng đêm đó Thành

Chí Đông mất ngủ, anh cứ lăn qua lăn lại trên giường trằn trọc mãi, nửa đêm khi

Diệp Tề Mi tỉnh giấc, thấy mắt anh vẫn mở chong chong trong đêm tối, không khí

trong phòng mát mẻ yên tĩnh, giọng ngái ngủ, cô hỏi: “Sao anh không ngủ?”.

Anh đưa tay qua nhẹ nhàng ôm lấy cô, nói nhỏ: “Anh có

việc phải suy nghĩ, em ngủ đi, có anh đây rồi”.

Cảm thấy rất yên tâm, hơn nữa cũng rất mệt, cô cuộn

người trong lòng, lại ngủ thiếp đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.