Chương 3: Chính là vì muốn tiếp cận em

Tình yêu xuất phát từ trái tim, không

thể khống chế được.Chúng ta đều đặc biệt như nhau, anh muốn được làm

partner của em, cho dù em có đồng ý hay không.

Từng bước từng bước tiếp cận em, là vì

anh muốn có em trọn đời này.

Đêm nay, Thành Chí Đông mất ngủ…

Thực ra khi anh thiu thiu ngủ thì đã là rạng sáng,

thời gian còn lại anh tập trung suy nghĩ về cách giải quyết vấn đề với lão

người Nhật Yamada kia, cuối cùng khi trời sáng hẳn mới mệt mỏi chớp mắt được

một lúc, chỉ một lúc ấy thôi, đầu óc anh lại phân tích xem liệu cô gái ấy có

hợp với mình.

Mấy năm gần đây anh đã tôi luyện cho mình bản lĩnh mỗi

ngày chỉ cần chợp mắt hai giờ đồng hồ là có thể khôi phục lại tinh thần, nhưng

do công việc chồng chất, hôm nay chẳng thấy tinh thần khá hơn chút nào, thức mà

đầu vẫn cứ ong ong hỗn loạn khiến vừa tới văn phòng anh đã phải làm cả cốc cà

phê đen đậm.

Vừa uống vừa liếc qua đống tài liệu trên bàn, xem xong

anh đưa chiếc cốc không cho thư ký: “Rót thêm cốc nữa cho tôi, không đường.”

Daisy thận trọng dò xét nét mặt của tổng giám đốc, vừa

định quay đi lại bị gọi lại: “Chờ chút, giúp tôi kiểm tra địa chỉ và điện thoại

của một văn phòng luật sư”.

Phong cách làm việc của anh lúc nào cũng nhanh gọn,

xuống tay dứt khoát, chấm dứt mọi sự rối rắm không cần thiết.

“Dạ? Tổng giám đốc Thành, anh có tên không ạ?”

“Có tên của luật sư, Diệp Tề Mi”.

“Viết thế nào ạ?”.

Viết thế nào? Vấn đề này nhức đầu đây. Anh là người Mỹ

gốc Hoa, nói tiếng Trung khá trôi chảy, đọc viết thì… thực ra rất ít khi sử

dụng tới hai kĩ năng này.

“Có cần tôi tìm xong rồi đặt lên bàn cho cô không?”

Vừa mới sáng ra đã tranh luận đề tài vô vị này, bị

động vào nỗi đau, anh nheo mắt lại.

Daisy cầm cốc bước ra ngoài, dựa người vào cửa hít sâu

một hơi, mọi người đang ngước lên nhìn cô với ánh mắt chờ đợi, nhưng khi thấy

bộ dạng cô như vậy, tất cả đều thất vọng cúi xuống.

Xong rồi, dường như lần này Tổng giám đốc Thành rất

tức giận.

Đúng là anh hơi khó chịu, cả đêm mất ngủ, đầu óc đều

vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng khi thấy Yamada bước vào phòng họp, anh lập

tức nở nụ cười. Cuối cùng sau khi đàm phán xong ra khỏi phòng họp, bước chân

của những người khác có vẻ loạng choạng, anh cũng không đành làm ngơ, tốt bụng

kéo tay Yamada lại “Yamada, để chúc mừng cho việc tiếp tục hợp tác giữa

hai công ty, chúng ta đi ăn một bữa nhé”.

Không cần đâu, giờ ông ta chỉ muốn về nghỉ ngơi ngay

lập tức, Yamada thấp hơn anh một cái đầu như bị ngợp dưới ánh mắt của anh mặt

mày khổ sở nói: “Anh Thành, hôm nay chắc không cần đâu, để hôm khác chúng tôi

sẽ mở tiệc thết đãi quý công ty…”.

“Thế sao được, thời gian tôi ở Thượng Hải không nhiều,

anh cũng biết mà, hôm nay vui vẻ thế này, anh nhất định phải nể mặt tôi một

lần.”

Yamada cứng họng, mọi người gục đầu im lặng, mặt anh

ai dám không nể.

Anh ngồi trên xe nghe điện thoại của Daisy: “Tổng giám

đốc Thành, địa chỉ và điện thoại của văn phòng luật sư Diệp Tề Mi tôi đã gửi

vào mail và điện thoại của anh, địa chỉ của văn phòng đó ngay bên cạnh nhà

hàng, chút nữa khi anh đi dùng cơm sẽ nhìn thấy ngay”.

Nhìn thấy rồi, có gửi cả bằng tiếng Anh và tiếng

Trung, cô thư ký này thực đúng là biết học hỏi.

Anh nở nụ cười thỏa mãn, phó tổng giám đốc Lí ngồi cạnh

hiếu kì: “Chí Đông, có chuyện gì vui sao?”

Liếc nhìn người ngồi phía sau qua gương chiếu hậu,

Thành Chí Đông đưa tay vỗ vai anh ta: “Chúng ta vừa kháng Nhật thành công, lẽ

nào không phải là chuyện vui?”

Phó tổng giám đốc Lí toát mồ hôi. công ty chúng ta là

công ty nước ngoài, hơn nữa anh cũng chẳng phài là người Trung Quốc chính

thống, đúng là chủ nghĩa yêu nước kì quái của Hoa Kiều.

Bữa tiệc đặt toàn những món ăn nổi tiếng, phòng ăn rất

tráng lệ, hoa văn trên rèm cửa đều là màu vàng, ánh đèn chiếu lung ling khiến

viền cạnh bàn ăn được mạ vàng sáng lấp lánh, phải cẩn thận nếu không rất dễ bị

hoa mắt chóng mặt.

Rèm cửa được vén sang hai bên, góc view hai trăm bảy

mươi độ, có thể quan sát toàn bộ từ đường phố phồn hoa cho tới một mặt của tòa

nhà cao tầng sừng sững bên cạnh. Nhìn từ trên xuống có thể thấy xe đỗ chật kín

hai bên con đường nhỏ giữa hai tòa nhà cao tầng.

Giữa buổi tiệc Thành Chí Đông đứng dậy nói lời cáo từ “Thật ngại quá, tôi mới nhớ ra là có việc gấp cần phải

giải quyết, mọi người cứ ăn từ từ, phó tổng Lí, phải tiếp đãi ngài Yamada chu

đáo đấy!”

Hả? Mọi người đều nghệch mặt ra nhìn.

Anh bước ra rất dứt khoát, ra tới cửa còn quay đầu lại

dặn dò phục vụ: “Phiền cô kéo rèm cửa sổ vào”

Anh vừa xuống xuống tới tầng trệt thì nhìn thấy cô

đang đi về phía chiếc Volvo S40 màu đỏ, con đường nhỏ giữa hai tòa nhà khá hút

gió, vạt áo khoát màu kem của cô bị thổi tung, để lộ đôi chân thon dài, đôi

giày cao gót màu rất giản dị.

Ôi, giữa bao nhiêu loài động vật trong tòa nhà văn

phòng này, cô đúng là hạc giữa bầy gà. Anh cảm thấy mình giống như chàng trai

mới lớn đứng đợi người con gái mình thích ở cổng trường trung học ngày nào,

trái tim liền đập loạn nhịp.

Làm thế nào bây giờ, cứ thế bước tới gọi tên cô ư?

“Chào cô, tôi có ấn tượng rất tốt về cô, có thể mời cô

uống cà phê không?”

Người Trung Quốc gọi đó là lưu manh thì phải – Anh tự

gạt bỏ.

Chỉ vì chần chừ, cô đã đi gần tới chỗ đỗ xe, con đường

nhỏ chỉ thấy xe là xe, người đi bộ qua lại không nhiều, mắt anh hoa lên, từ con

ngõ nhỏ sâu hút bên cạnh, một người đàn ông lực lưỡng lao ra, gào thét điều gì

đó bằng tiếng Thương Hải với cô.

Giống như mặt trăng hiu quanh đột ngột có một đoàn

người ngoài hành tinh tới thám hiểm, khám phá, những người rỗi việc tới hóng

chuyện chỉ trong tích tắc không biết từ đâu kéo tới đông như kiến, vây thành

một vòng tròn tới con kiến cũng không thể chui vào, khiến anh không thể nhìn rõ

được bên trong đang xảy ra chuyện gì, Thành Chí Đông vội vàng lao tới, chạy rất

nhanh, thiếu chút nữa bị một chiếc xe vừa quẹo đầu đâm phải, anh đấm một cái

xuống đầu chiếc xe taxi, không kìm được bật ra: “Shit”

Khi anh chen lấn vào trong, những tiếng la ó vang lên “Làm gì vậy? Đừng chen nữa”

Lúc cuống lên anh tuôn ra một tràng tiếng Anh toàn từ

lóng.

Vào được trong mới biết vì sao mọi người lại kích động

như vậy, người đàn ông vừa rồi đang nằm ngã dưới đất, chân tay co rút, Diệp Tề

Mi đứng đó cúi đầu nhìn anh ta, một tay giữ điện thoại bên tai, có vẻ đã hết

kiên nhẫn, chân khẽ gõ nhịp, tay kia cầm một thứ gì đó hình cái gậy, khiến anh

không nén được nuốt nước miếng cái ực.

Cái đó hình như là dùi cui điện cầm tay. Anh tự cảm

thấy may mắn vì vừa rồi đã không bộp chộp tới bắt chuyện.

Một tiếng khóc ré lên, Thành Chí Đông thiếu chút nữa

đã quay đầu lại túm lấy cái cổ vừa phát ra thứ âm thanh kinh dị ấy, một người

phụ nữ đầu tóc rũ rượi lao vào trong vòng tròn đó, khóc như xé tim xé phổi,

dùng sức cố đẩy cô.

“Đều tại cô mà ra cả, giờ thì chồng tôi thực sự muốn

li hôn với tôi rồi, cô còn dám đánh chồng tôi nữa!”.

Khuôn mặt dữ tợn này trông rất quen, khuôn mặt này một

tuần trước còn khóc không ra hơi ở Hiệp hội bảo vệ phụ nữ, kéo vạt áo trước lên

cho cô xem những vết sẹo xấu xí bên trong, giờ lại ngoạc mồm ra như muốn ăn

tươi nuốt sống cô ngay lập tức.

Diệp Tề Mi hơi ngạc nhiên, chân lùi lại phía sau theo

bản năng, đôi giày cao gót bước hụt xuống, Diệp Tề Mi ngã mạnh xuống đất, vật

đang cầm trên tay bị bn r rất xa. Đám người đứng xem vội vã tản ra.

Quá nhiều người, anh đã đẩy

đám người chắn đường trước mặt nhưng vẫn không kịp cứu cô, chỉ nhìn thấy người

đàn bà kia lại định lao tới kêu khóc ầm ĩ, chậc, vẫn còn mặc nguyên đồ ngủ.

“Không được cử động”

Nghe không hiểu những gì cô ta gào rú, anh thét lên

một tiếng.

Cử động thế nào được! Người ta đã bị anh tóm cổ rồi

còn đâu, đám người đứng xem như muốn vỗ tay, vụ ồn ào hôm nay thật kinh điển,

còn hay hơn cả đóng phim.

“Chồng chị tấn công tôi giữa phố, tôi chỉ tự vệ, tôi

đã báo cảnh sát rồi.”

Diệp Tề Mi lên tiếng, quả nhiên tiếng còi cảnh sát đã

hú lên rất gần.

“Haizz”. Không còn gì vui để xem nữa, đám người xung

quanh liền thở dài.

Anh chạy tới nhặt điện thoại bị văng ra giúp cô, ngã

mạnh đây, tuột cả pin, cô đang cố gắng đứng dậy nhưng không được.

Anh ngồi xuống, cúi đầu nhìn vào chiếc tất rách toạc

của cô, trên chân có vết xước, đôi chân nhỏ xinh nuột nà thế mà…

Thành Chí Đông húng hắng ho, tha thứ cho anh, dù gì

anh cũng là đàn ông mà.

“Sao rồi?”

“Bị trẹo chân”

“Tôi đỡ cô nhé?”

Tim Thành Chí Đông như nở hoa, ánh mắt vẫn đang bực

bội nhìn đôi vợ chồng kì quái kia giờ bỗng thay đổi.

Ông anh vẫn đang nằm dưới đất, bà chị còn đang mặc

nguyên bộ đồ ngủ kia, mặc dù hành động của hai người đúng là rất thô lỗ, thiếu chút

nữa thì đã được gọi là bn th, nhưng thời gian, địa điểm lại rất đúng lúc

đúng chỗ, có được kết quả này anh rất thỏa mãn.

“Cảm ơn”. Cô vẫn rất kiệm lời

Cô đang định đưa tay cho anh thì bỗng được xốc nách

kéo dậy. Động tác này hồi nhỏ ba hay làm, có điều nếu là ba, bước tiếp theo sẽ

là bế cô lên cao, trời xanh mây trắng trôi qua trước mắt.

Cô còn chưa kịp nghĩ gì thêm thì chân phải không chịu

được sức nặng của cơ thể khiến cô suýt ngã, đành phải dựa vào người anh. Người

đàn ông này rất cao lớn, ngực cũng rất ấm áp.

Một viên cảnh sát đi tới nói; “Theo chúng tôi về đồn

lấy lời khai, họ sẽ bị tạm giam mười lăm ngày”

“Tôi không sao, thôi bỏ đi”

Cô đẩy Thành Chí Đông ra, tập tễnh bước lên phía

trước: “Bạo lực là sự khiếm khuyết về tính cách, nếu một người đàn ông liên tục

đánh chị, thì sau này cũng không thể ngừng đánh, tôi vẫn đề nghị nên li hôn,

chị hãy suy nghĩ cho kĩ đi”

Tiếng khóc lại vỡ òa ra: “Nhưng ở Thượng Hải tôi chỉ

có anh ta, li hôn rồi tôi biết đi đâu?”

Cô thò tay lấy ra một tấm danh thiếp: “Trên này có địa

chỉ, điện thoại của Hiệp hội trợ giúp phụ nữ, chị cầm lấy”.

“Cô vẫn còn muốn nghe lời cô ta?” Người đàn ông kia

chân tay rung rẩy, nhưng vẫn quát rất to.

Diệp Tề Mi không thèm nhìn anh ta, nói với cảnh sát

“Tôi đề nghị bắt giam anh ta”.

Đừng mà! Một người gào to hơn, người kia đờ đẫn.

Cuối cùng những người đứng xem tới phút chót cũng tản

đi, cô quay sang nhìn thấy anh vẫn đứng đợi bên cạnh.

“Cảm ơn anh”.

“Cô đi được không? Cô cần tôi đưa cô về không?”

Cô chỉ vào chiếc xe của mình: “Tôi lái xe”

“Cô lái được không?”. Anh nhìn xuống chân cô, tiếc

thật vẻ đẹp của chân cô đã bị phá hoại, mắt cá chân của cô vừa đỏ vừa sưng,

haizz, thật khiến anh đau lòng.

Diệp Tề Mi bắt đầu quan sát anh thật kĩ, một người đàn

ông xa lạ, ăn mặc rất thoải mái, có điều giá của chiếc đồng hồ trên tay anh còn

đắt hơn giá trị chiếc xe cô đang đi, hơn nữa vừa rồi còn đưa tay ra giúp đỡ,

chắc không có gì nguy hiểm.

Nhưng tính cách của cô vốn rất cẩn thận, đây đâu phải

là thế giới chân thiện mỹ gì.

“Đừng sợ, tôi là người tốt”

Bị cô nhìn, anh tự động cung khai, nghĩ thế nào còn

rút bằng lái xe trong ví ra cho cô xem: “Tôi biết lái xe”

Tâm trạng cô đang rất phức tạp, nhưng tình huống này

quả là hài hước, không nhịn được cô phì cười.

Chúa ơi, anh đã nhìn thấy cô cười như thế này khi ngồi

xổm dưới đất nhìn cô bé ăn xin trong ánh sáng biển hiệu của tiệm bánh hấp nhân

mặn hôm đó, đuôi áo khoác quệt xuống đất dính đầy bùn đất, cũng chính chiếc áo

này đây… ảo ảnh như ùa về, mắt Thành Chí Đông mờ đi.

Ghế lái bị đẩy về phía sau khá nhiều, cũng hết cách,

chân anh hơi dài mà. Bên trong xe giống y như những gì anh đã nghĩ, không hề

được trang trí, chỉ có một ngôi sao nhỏ bằng thủy tinh được treo ở gương chiếu

hậu, những ngôi sao sáng lấp lánh(*),thảm

rồi, tự nhiên anh muốn hát.

(*)

Lời bài hát thiếu nhi Ngôi sao nhỏ.

Cô ngồi trên ghế lái phụ lắp lại điện thoại đã bị tung

ra, chiếc áo khoác ngoài cũng không che được chỗ rách ở tất, nhìn có vẻ nhếch

nhác.

“Có cần đi bệnh viện không?”

“Không cần, trẹo chân thôi mà, về nhà chườm đá là

được.”

“Vậy có muốn đi uống một ly không?”

Chuyển chủ đề nhanh thật, cô không kìm được ngẩn người

quay sang nhìn anh, anh ngồi đó mỉm cười, như đang ngắm một bông hoa.

Uống một ly… cũng được, hôm nay cũng muốn uống một ly.

Lúc xuống xe anh đưa tay ra đỡ cô, cô cũng hào phóng

đón nhận, khi rút tay lại theo thói quen cô nói lời cảm ơn. Quán bar nhỏ nên

không đông lắm, ban nhạc và ca sĩ cũng có chút lười biếng, đang chơi một giai

điệu du dương nhẹ nhàng, rất phù hợp để vừa uống vừa nói chuyện.

Cô đột nhiên nhớ đến tấm bằng lái xe quốc tế: “Anh là

Hoa Kiều?”

“Ừ, tên Trung Quốc của tôi là Thành Chí Đông, làm ở

KJ, head office của khu vực châu Á đặt ở Thượng Hải, vì thế tôi mới thường tới

đây.”

“Tôi tên Diệp Tề Mi, là luật sư”

Phía trên quầy bar treo một giàn ly thủy tinh, ánh đèn

chiếu khúc xạ lên mặt cô, đôi lông mày đen nhánh rất có thần, còn chưa uống mà

anh đã thấy mình chuếch choáng say.

Động tác uống rượu của cô rất dứt khoát, vừa uống vừa

lặng lẽ ngồi nghe người ca sĩ da đen hát, nhấp từng chút từng chút, chỉ khi

Thành Chí Đông hỏi cô mới quay đầu sang nhìn anh chăm chú, suy nghĩ một lát rồi

trả lời.

Khi hai người vào bar bắt đầu đông, hai người mới

thoải mái hơn.

“Có thường xuyên gặp những chuyện như vậy không? Vụ

như vậy cô cũng nhận sao?”

“Không, tôi chỉ thỉnh thoảng tới Hiệp hội bảo vệ phụ

nữ, một dạng làm công ích thôi, rất nhiều người không thể thuê được luật sư,

hơn nữa tôi cũng không có nhiều thời gian”.

Hiểu rồi, nhưng vấn đề đáng quan tâm ở câu hỏi sau cơ “Bạn trai cô không lo lắng sao?”

Diệp Tề Mi liếc nhìn anh, không cần phải nói dối: “Tôi

chưa có bạn trai.”

Tốt lắm! Tim như đang bắn

pháo hoa, Thành Chí Đông cười rất vui vẻ.

“Tôi cũng còn độc thân, bay đi khắp nơi, không dừng

lại được”

“Bay khắp nơi?”

“Trước đây phụ trách khu vực châu Âu, giờ chuyển sang

phụ trách khu vực châu Á, phải đi rất nhiều nước, cũng đã từng có bạn gái, mới

đầu thì không sao, sau này nghe điện thoại chỉ thấy khóc lóc, trách tại sao anh

lúc nào cũng không ở đây, tại sao chưa quay về? Rất phiền phức, thế là độc

thân”

“Không muốn dừng lại?”

“Tôi thích cuộc sống như thế, đến một nơi hoàn toàn xa

lạ, việc gì cũng phải tự mình làm, thiết lập quan hệ ngoại giao với chính phủ

nơi đó, thiết lập quan hệ với người ở đó, cuối cùng là được nhìn thấy tất cả

mọi việc đi vào quỹ đạo, cảm giác rất tuyệt, tiếc là ở châu Á cũng chẳng còn

lại mấy nước, sau này sẽ chuyển sang châu Phi”. Anh mường tượng, háo hức muốn

được thử sức.

“Vậy thì anh không thích hợp để lập gia

đình.”

“Đúng, vì vậy tôi theo chủ nghĩa độc thân.”

Rất thẳng thắn, cũng là một phẩm chất tốt, cô tán đồng

gật đầu: “Tôi cũng vậy.”

Anh nhướn mày, cô kiên nhẫn giải thích: “Tôi chuyên

thụ lý vụ án li hôn, gặp nhiều rồi, thấy không còn hứng thú”.

“Cô đã yêu bao giờ chưa?”

Cái này có được gọi là xúc phạm không nhỉ?

“Đương nhiên là đã từng”. Diệp Tề Mi không do dự đáp.

Thật ra nhiều năm trước, một anh khóa trên ở trường

đại học trước khi đóng sầm cửa bỏ đi đã tức giận gào lên với cô “Chủ nghĩa độc thân? Cô đừng dùng cái cớ vớ vẩn ấy để

qua mặt tôi, Diệp Tề Mi, tôi sẽ chống mắt đợi xem cả đời này cô có kết hôn hay

không!”

Thời buổi này còn có người đàn ông oán trách vì không

có danh phận, những gì cô nói không nhận được sự đồng tình của bất kì ai, tốt

nhất là không nói.

Hợp quá, trực giác của anh quả không sai, cô ấy chính

là người phù hợp nhất, tác phong của Thành Chí Đông từ trước tới nay vẫn rất

thẳng thắn nhanh gọn, anh tỏ ra hết sức chân thành, thành khẩn nhìn thẳng vào

mắt cô, “Chúng ta rất giống nhau, nếu đã như vậy, có muốn tìm một partner

không?”

Hai người im lặng, khoảng cách gần như vậy, lông mi

của cô rất dài, anh có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong đôi mắt sáng

ấy.

“Không được” Cô trả lời rất thẳng thắn, anh sụp đổ.

“Tại sao?”

“Tôi có nguyên tắc, không chơi tình một đêm, sợ AIDS”.

Cô nói xong quay người bỏ đi, bước đi hơi tập tễnh,

nhưng vẫn sải bước đi nhanh thoăn thoắt, bóng dáng dịu dàng đó mang lại cho anh

cảm giác bị áp đảo rất lớn, tới khi Thành Chí Đông vượt qua được trở ngại về

tâm lý chạy đuổi theo thì chỉ kịp thấy đuôi của chiếc xe Volvo lao vút đi.

Về nhà Diệp Tề Mi lấy đá chườm, chườm xong lên giường

nằm lại nhớ tới vẻ mặt lúc sau cùng của người đàn ông đó.

Cô hơi giận, nghe xem anh ta nói cái gì. Nhưng vừa lật

người cô lại bật cười, loại người này chắc chưa nếm qua vị bị từ chối bao giờ?

Khi nhắm mắt lại cô cảm thấy có chút đắc ý, mặc dù hôm

nay bị đẩy ngã giữa phố, mặc dù còn kinh động tới cả cảnh sát, mặc dù làm ơn

mắc oán, mặc dù có người đã đưa ra một yêu cầu hết sức kì lạ với cô, nhưng khi

nằm yên tĩnh suy nghĩ lại thấy khá thú vị.

Ngày hôm sau, gần hết giờ làm có bưu kiện chuyển phát

nhanh từ Hồng Kông gửi tới yêu cầu cô ký nhận, bóc ra xem, đó là một lọ dầu bóp

của một nhãn hiệu lâu đời, tìm khắp cái túi không thấy có một lời nhắn gửi nào

nhưng cô biết là ai.

Ngoài anh chàng Thành Chí Đông ra thì còn có thể là

ai? Cô mỉm cười.

Buổi tối còn có hẹn với đương sự, không kịp mở hộp ra

xem kĩ bên trong, cô cầm cái túi ra khỏi văn phòng.

Trợ lý thấy lạ khi nhìn cô cầm chiếc túi chuyển phát

nhanh vừa đi vừa cười, sáng nay khi tới văn phòng còn nhăn nhó, đi lại thì tập

tễnh, hỏi thì cũng không nói là đã xảy ra chuyện gì, giờ tâm trạng sao lại vui

vẻ thế kia?

Diệp Tề Mi vào xe, tiện tay vứt chiếc túi ở ghế bên

cạnh. Sắp sáu giờ, đường tắc kinh khủng, xe xếp thành hàng dài.

Gõ gõ ngón tay theo nhịp trên vô lăng một cách thiếu

kiên nhẫn, cô quay sang nhìn chiếc túi rồi quay lại nhìn dòng xe vẫn đang bất

động không nhích lên được thêm tí nào, cuối cùng không kìm được, cô cắn môi thò

tay ra sờ cái hộp.

Hộp đựng lọ dầu xoa bóp này đậm chất Trung Quốc, cô

gái với hai bím tóc dài mặc võ phục, sau lưng còn thò ra hai chui kiếm. Cô mở

ra xem, bên trong là một chiếc lọ to màu

đỏ, kèm theo một tấm thiệp nhỏ, bên trên từng nét chữ Trung Quốc viết có vẻ rất

vất vả: “Không phải tình một đêm, tôi cũng sợ AIDS”, phía sau là một dãy điện

thoại ý đồ quá rõ ràng, không hề úp mở.

Đường vẫn rất tắc, trong ma trận toàn xe là xe có

người đã bắt đầu chửi đổng, người đó vừa quay đầu sang nhìn thì giật nảy mình,

chúa ơi, cô gái trong chiếc xe Volve bên cạnh tay cầm một lọ dầu xoa bóp cười

rũ rượi.

Kiên trì không chịu từ bỏ - người đàn ông tên Thành

Chí Đông này đúng là rất thú vị. Nhưng vừa mới đấy mà đã ở Hồng Kông rồi, đúng

là một sky walker đích thực.

Đợi mãi không thấy Diệp Tề Mi gọi điện, sự háo hức ban

đầu của Thành Chí Đông giờ đã biến thành nỗi chán chường thất vọng.

Khi ở Nhật bị khách hàng túm đi uống rượu tâm sự: “Chí

Đông, thật ngưỡng mộ cậu, lúc nào cũng tự do tự tại.”

Người đàn ông trung niên Nhật Bản uống nhiều tới mức

líu lưỡi, túm lấy tay anh để trút bầu tâm sự.

Trên đường còn có một cô gái chạy tới kéo anh, tiếng

Nhật nói nghe rất sx.

Một bên là ông chú lảm nhảm lải nhải, một bên là cô

gái đi chân trần trong gió lạnh, phiền, thế giới này quả là hỗn loạn.

Trong đầu đầy ắp những hình ảnh của cô ấy, muộn thế

này rồi, cô ấy liệu có đi ăn đêm không? Liệu có cười dịu dàng vẫy gọi đứa bé

đó? Còn cả đôi chân nhỏ xinh kia nữa… Haizz, hay là bỏ qua Hàn Quốc về thẳng

Thượng Hải nhỉ?

Rũ bỏ phiền phức bên phải bên trái, Thành Chí Đông đi

lên phía trước, ngẫm nghĩ thế nào, bước chậm lại, cứ thế này quay về, liệu có

được không?

Buồn bực ghê, Thành Chí Đông cảm thấy đau đầu nhức óc.

Sáng sớm thứ sáu cô lại nhận được bưu kiện chuyển phát

nhanh, một phong bì tài liệu được gửi từ Thượng Hải. Không ghi tên người gửi,

chắc là tài liệu cần dùng cho vụ án nào sắp tới, Diệp Tề Mi vội đi tới tòa án,

tiện tay vứt lên bàn cũng không mở ra.

Sau khi xong việc quay về, cô vừa ngồi xuống thì trợ

lý đi vào.

“Chuyện gì thế?”

“Luật sư Diệp, vừa rồi có mấy cuộc gọi tới tìm chị, em

đã ghi lại cả đây.”

Cô đưa tay ra nhận, hờ hững liếc qua một lượt, nhìn

thấy số điện thoại cuối cùng rất lạ, nhắn lại một câu cũng rất kì quái: “Đã xem

chưa? Nếu không hồi âm, tôi coi như cô đã ngầm đồng ý, ok?”

Diệp Tề Mi chỉ vào số điện thoại đó hỏi: “Ai gọi đến

vậy?”

Cô trợ lý đăm chiêu suy nghĩ: “Là một người đàn ông,

hỏi anh ta cũng không để lại họ tên, nói là chị sẽ biết.”

Cô suy nghĩ một lúc, bảo trợ lý ra ngoài trước, nhìn

chằm chằm vào số điện thoại đó trí não như chiếu film, hình như cũng có chút ấn

tượng, nhưng không thể nhớ ra được, lẽ nào muốn đe dọa? Làm luật sư thường

xuyên gặp phải những chuyện như vậy, cô cũng quen rồi.

Cô đặt tờ giấy đó xuống, cầm phong bì được chuyển tới

buổi sáng xé ra xem, bên trong là một cuốn sổ mỏng, báo cáo tình trạng sức

khỏe, ở bìa có dán ảnh.

Đó là một tấm thẻ bốn nhân sáu, người đàn ông trong

ảnh không cười, vẻ mặt có chút miễn cưỡng.

Trợ lý ngồi bên ngoài đang cắm cúi gõ chữ, bỗng nghe

thấy tiếng cười phá lên, lạ lẫm ngẩng đầu nhìn, lẽ nào là luật sư Diệp?

Qua lớp kính cửa cô nhìn thấy Diệp Tề Mi đang cho tài

liệu vào phong bì, không thể nào, cô lại cúi đầu cặm cụi đánh máy, haizz, công

việc khiến người ta nhanh già, áp lực lại lớn, cô còn trẻ thế mà đã bắt đầu mắc

chứng lãng tai.

Diệp Tề Mi cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại cảm

thấy có ấn tượng với dãy số điện thoại kia, lọ dầu xoa bóp tác dụng rất tốt, cô

tiện tay để ở tủ giày cạnh cửa ra vào, mỗi lần ra ngoài lại liếc nhìn nó bất

giác cười.

Nhét quyển số báo cáo về tình trạng sức khỏe vào phong

bì, cô bắt đầu làm việc.

Bình thường cô làm việc rất hiệu quả, chút việc nhỏ

này chỉ cần một tiếng đồng hồ là có thể hoàn thành, hôm nay dềnh dàng thế nào,

từ ba giờ cho tới năm giờ mới hoàn thành xong một nửa, rõ ràng là không tập

trung, chốc chốc lại phân tâm bởi chiếc phong bì bên cạnh.

Cô vứt bút xuống, phì cười, với tay lấy điện thoại,

Thành Chí Đông tiên sinh, anh quả thật rất lợi hại, tôi phục rồi.

Lúc nhận được điện thoại anh đang họp, hết người này

tới người khác cẩn thận dè dặt lên báo cáo. Điện thoại rung, ban đầu anh không

để ý, nhưng nghĩ đến cô liền nhấn nút nghe.

“A lô?”

Tiếng đầu tiên đã khiến anh chấn động, cuối cùng, cuối

cùng…

Chỉ cần kiên trì thì sắt cũng mài thành kim được.

Trong phòng không ai nói gì, mọi người đều chăm chú

theo dõi nét mặt của anh. Cuộc điện thoại quan trọng đến thế nào mà tổng giám

đốc Thành nghe rồi không nói câu gì, lẽ nào head office của khu vực Châu Á bị

giải thể…

Làm một động tác hất tay dứt khoát ra hiệu cho mọi

người cứ tiếp tục, Thành Chí Đông cầm điện thoại bước ra ngoài.

Không có ai nói gì, Diệp Tề Mi nhìn điện thoại, rõ

ràng đã bắt máy rồi mà, cô đang định cúp máy thì đầu dây bên kia có tiếng nói

vọng tới; “Em đã xem chưa?”

“Xem rồi.”, cô lại phì cười, “Anh Thành, anh rất khỏe

mạnh”.

“Cảm ơn”. Anh lập tức đáp.

“Ngày mai anh có ở Thượng Hải không?”

“Có, cuối tuần này anh ở Thượng Hải, cùng ăn cơm nhé?”

“Để tôi xem lại lịch đã! Ngày mai chỉ rảnh buổi trưa.”

“Vậy được, anh đang họp, họp xong sẽ gọi lại cho em.”

Thành Chí Đông sợ cô đổi ý, lập tức nhận lời, hành

lang không có ai, ngắt máy xong không kìm được nắm chặt tay nói: Yes.

Đàm phán xong với quan chức Việt Nam cũng không khiến

anh vui đến thế, Diệp Tề Mi chính là Diệp Tề Mi, gần một tháng mới… trái tim

Thành Chí Đông lại một lần nữa tràn ngập ánh nắng mặt trời ấm áp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.