Chương 13: Đoạn kết

Cho dù mọi thứ đều có giá của nó, nhưng

ngay tại giờ khắc này, cô cảm thấy tất cả đều rất tốt, tất cả đều xứng đáng.

Lần này khi biết mình có thai Diệp Tề Mi không hề ngạc

nhiên.

Cũng phải, Thành Chí Đông thuộc tuýp người hành động,

một khi đã quyết tâm làm điều gì đó thì lập tức dốc sức để thực hiện, phải mấy

tháng sau mới luyện được một que quickstick hai vạch, ngay đến anh cũng cảm

thấy thật không dễ dàng gì.

Sắp Tết rồi, đa phần các công ty đều đã cho nghỉ,

nhưng châu Á đâu phải chỉ có Trung Quốc, thời gian này Thành Chí Đông vẫn bận

rộn như thường, cô được nghỉ ngơi nên cảm thấy rất khỏe khoắn, sau khi biết

mình mang thai liền cẩn thận đi kiểm tra sức khỏe tổng thể lần nữa, mọi thứ đều

tốt đẹp.

Muốn thông báo cho anh nhưng sợ nói qua điện thoại

không rõ ràng, sau khi cầm kết quả kiểm tra trong tay cô quyết định giữ im

lặng, chờ cho tới khi anh quay về Thượng Hải.

Mùa đông năm nay rất lạnh, lại có tuyết rơi suốt mấy

ngày liền, hôm nay mặc dù tuyết đã ngừng rơi nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp, cô là

người rất sợ rét, kiến trúc ở sân bay Phố Đông khá rộng, đến tiếng gió rít cũng

lớn bất thường, từ khu nhà để xe đi lên phòng đợi, chỉ vài bước chân cũng khiến

cô run rẩy.

Cũng may trong phòng chờ khá ấm áp, cô nhìn lên bảng

thông tin các chuyến bay, Thành Chí Đông trước khi lên máy bay còn gọi điện cho

cô, nhắc nhở cô không được tự lái xe ra ngoài, nhưng các công ty trong nước đã

bát đầu nghỉ Tết, lái xe của anh đương nhiên không ngoại lệ, mặc dù trên điện

thoại đã đồng ý với anh nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm, vì vậy cô ra khỏi nhà

từ rất sớm, lái xe ra sân bay với tốc độ chậm nhất có thể, thời gian đi gấp đôi

so với bình thường.

Mọi việc đều bình thường, đến nơi cũng vừa kịp thời

gian, cô để lại túi trong xe, cảm giác rất thoải mái, nhẹ nhàng, cô chầm chậm

đi vào cửa ra chuyến bay quốc tế tìm một chỗ trống để ngồi.

Vừa xuống máy bay anh vội vàng đi về phía cửa ra,

Thành Chí Đông bước từng bước dài, lướt đi nhanh như một cơn gió, trong chớp

mắt đã biến mất nơi cuối hành lang.

Thực ra hôm qua anh đã có thể có mặt ở Thượng Hải rồi

nhưng vì trong nước có tuyết lớn, toàn bộ các chuyến bay về Thượng Hải đều bị

hoãn, hôm nay khó khăn lắm mới có thể cất cánh, nhưng sáng nay khi anh ra sân

bay Seoul thì nơi đó bắt đầu có tuyết lớn, không để lỡ làng thêm nữa, anh lái

xe thẳng đến Busan, hôm nay ở sân bay Busan không có chuyến nào bay thẳng tới

Thượng Hải, nhưng vì đã quyết tâm quay về bằng được, anh đành bay tới Hồng Kông

rồi từ Hồng Kông bay về Thượng Hải.

Loanh quanh một vòng như thế, khi anh tới sân bay Phố

Đông thì đã gần nửa đêm rồi.

Do thường xuyên bay đi bay lại anh chỉ mang theo mình

một chiếc túi nhỏ, tất cả mọi thứ đều giản lược tối đa nên làm thủ tục xuất

nhập cảnh khá nhanh, theo thói quen vừa ra khỏi cửa là gọi điện thoại cho cô,

anh vừa đi vừa bấm số, điện thoại vừa đổ chuông đã có người bắt máy, giọng Diệp

Tề Mi ở đầu dây bên kia nghe rất rõ, “Chí Đông, anh đến rồi à?”.

“Bảo Bảo, anh vừa xuống máy bay, em chưa ngủ sao?”

Có tiếng cười nhỏ vọng tới, bên đó khá ồn ào, lạ hơn

nữa là giống hệt âm thanh ở chỗ anh, thậm chí giọng nữ trên loa báo lịch trình

các chuyến bay cũng y hệt.

Hơi sững lại, anh hỏi dồn, “Em đang ở đâu? Sao ồn ào

thế?”.

“Em vẫn ở đây, không đi đâu cả, hôm nay lạnh thế này

mà sao anh mặc phong phanh thế? Muốn chết cóng hay sao?”.

Thoạt tiên Thành Chí Đông không hiểu, tay anh giữ điện

thoại, chân bước chậm lại, lúc này anh đã sắp đi ra khỏi cửa lớn, khu phòng đợi

lúc nào cũng đông như mắc cửi, dù muộn tới đâu cũng vẫn có rất nhiều người

trông ngóng hướng về phía cửa ra.

Giữa đám đông ồn ào đó có người giơ tay lên vẫy vẫy

anh, thấy bộ dạng như không tin vào mắt mình của anh, cô cười rất tươi, hai

khóe môi cong lên cao, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Niềm vui quá bất ngờ, anh bước nhanh tới chỗ cô đứng,

quên cả tắt điện thoại.

Nhưng vừa ôm cô trong tay câu đầu tiên là trách móc,

“Chẳng phải bảo em không phải đi đón sao, muộn thế này, ngoài trời còn có

tuyết”.

“Tuyết ngừng rơi từ hôm qua rồi. Nếu không máy bay của

anh làm sao mà hạ cánh được?”.

Nhìn anh phong trần mệt mỏi, trên người còn vương mùi

máy bay quen thuộc, nhưng cô vùi đầu vào ngực anh chỉ cảm thấy rất yên tâm, cảm

thấy vô cùng vui vẻ, Diệp Tề Mi thậm chí còn nhón chân thơm nhẹ vào má anh một

cái.

Ngọt ngào quá, không ổn rồi, nếu không phải chút ý

thức còn sót lại nói với anh rằng đây là nơi công cộng đông người, Thành Chí

Đông đã thể hiện tình cảm dạt dào như núi lửa tuôn trào của mình ngay tại chỗ.

Ra khỏi khu nhà chờ, một cơn gió lạnh lùa tới, cô mặc

một chiếc áo khoác ngoài khá dài, khăn quấn nhẹ nhàng quanh cổ, lúc này như hơi

co người lại, Thành Chí Đông dang tay ra, ôm chặt lấy eo cô, khuôn mặt Diệp Tề

Mi áp sát vào vai anh, ấm áp vô cùng.

Đến chỗ đỗ xe anh vẫn còn lưu luyến nụ hôn vừa rồi,

sau khi ngồi vào ghế lái, anh giơ tay kéo cô vào lòng hôn tới tấp.

Nụ hôn mạnh mẽ và kéo dài khiến mặt cô đỏ hồng lên,

đẩy anh ra, Diệp Tề Mi th* d*c.

“Kẻ cướp, đừng làm bừa”.

Tay bắt đầu không ngoan ngoãn, anh cười dỗ cô, “Tại

sao không thể làm bừa, anh không làm bừa với em thì với ai đây?”.

Không thể để anh lấn tới nữa, Diệp Tề Mi vừa cười vừa

tránh nói nhỏ, “Em nói thật đấy, cẩn thận nhóc kẻ cướp”.

Cô vừa nói vừa cười nên có chút mơ hồ, thoạt tiên anh

hoàn toàn không hiểu, cho tới khi hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó, mọi hành động

của Thành Chí Đông đột ngột dừng lại, ngẩn người không biết nói gì.

“Này?”. Đợi một lúc vẫn không thấy anh phản ứng gì,

Diệp Tề Mi huơ huơ tay trước mặt anh, đang định nói lại lần nữa thì tay đã bị

anh giữ chặt, Thành Chí Đông nhìn cô chằm chằm, sau đó ngập ngừng xác nhận lại,

“Ý em là chúng mình có con rồi”.

Nhìn biểu hiện của anh lúc này, khóe môi Diệp Tề Mi cong

lên như cười, mím chặt môi rồi gật đầu, định nói gì đó nhưng anh đã cười híp

mắt chẳng nhìn thấy gì nữa, nắm chặt nắm tay giật mạnh một cái bật ra từ yes.

“Ngốc ạ”.

Bị sự hưng phấn của anh truyền sang, Diệp Tề Mi cười

rất tươi.

Xe ra khỏi tầng hầm lên tới mặt đất mới biết tuyết đã

lại rơi từ bao giờ, tuyết không lớn lắm nhưng những bông tuyết trắng bay bay

trong không khí, trở nên tuyệt đẹp trong ánh đèn đêm.

Đường cao tốc từ sân bay về thẳng tắp thênh thang,

trên đường không có nhiều xe, nhưng một người có thói quen lái xe như bay như

anh hôm nay bỗng dưng hết sức thận trọng, đi với tốc độ rất chậm, lại còn thỉnh

thoảng quay sang nhìn cô, nở nụ cười hạnh phúc.

Cô cũng cảm thấy rất vui, trong xe thật ấm áp, bên

cạnh lại là khuôn mặt thân thương, ngoài kia là cảnh tuyết rơi, còn cả con

đường thênh thang trải dài trước mắt cũng mang lại cho cô cảm giác vui vẻ và

hạnh phúc, cho dù mọi thứ đều có giá của nó, nhưng giờ khắc này, cô cảm thấy

tất cả đều rất tốt, tất cả đều rất xứng đáng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.