Chương 3: Ma đầu Nhâm Thương Long

Không dám phát sinh ra tiếng động, ta nhẹ nhàng đem

hàng hóa qua hướng khác, may là ánh mắt của ta quen nếp mai phục ngày đêm, nên

trời tối cũng không chịu ảnh hưởng gì.

Cẩn thận đẩy ra hai bên những cành cây nhỏ trong rừng,

dưới ánh trăng mờ nhạt hiện ra bóng người cao lớn đen thui… ừ… Quả nhiên là hắn

đang giải quyết vấn đề dân sinh nghiêm trọng nhất.

Dựa vào thủ đoạn thân thể linh hoạt tiện lợi, chậm rãi

lục lại quá khứ, ngón tay nhẹ nhàng bn r khoảng không điểm huyệt. Bóng dáng

cao to nọ vì vậy vẫn duy trì động tác xách quần kia, đực mặt ra.

A ha ha… Ta cố hết sức cười thật nhã nhặn, trước đi

qua kiểm tra hàng hóa, tấm tắc, vóc người này, thắt lưng này, tên này cũng thật

chuẩn nha.. (che miệng).

Lần này thông suốt, vất vả đem người đến đặt dưới tàng

cây, hắn trừng mắt nhìn ta, ban đầu ánh mắt tàn bạo, khi tay của ta cởi đai

lưng của hắn ra thì biến thành kinh ngạc, sau đó khi ta hôn lên miệng hắn thì

lại biến thành xấu hổ và giận dữ, sau cùng thời điểm ta c** q**n hắn ra đột

nhiên nhớ ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng —– hàng hóa của ta đâu rồi ?

Nhanh chóng xoay người, dạo qua một vòng trong rừng

cây nhỏ, khốn! Ta đem hàng hóa bỏ ở cái cây nào rồi ????

Gần như một canh giờ, ta rốt cục cũng tìm thấy hắn,

mất rồi tìm lại được, cảm tình của ta nảy lên, đã ôm hắn khóc vài tiếng, sau

nghĩ lại, trước tiên hưởng dụng mỹ thực quan trọng hơn, thời gian không còn

nhiều. Vì vậy quay người lại, trơ ra, TMD (TMD= con mẹ nó) ta lại đem mỹ thực

để dưới cái cây nào rồi??? (đến đây là đủ để nhìn ra, ngoài nghiệp vụ khinh

suất, đây còn là người mù đường kinh điển.)

Vì vậy lại tìm một vòng nữa trong rừng, lần này thông

mình hơn khiên theo hàng hóa, cuối cùng sau một canh giờ ta phát hiện ra hắn.

Hắn thấy ta khiên một người, càng thêm kinh ngạc , ta đem hàng hóa đặt xuống,

hai bên trái phải, một lần nữa cúi người xuống.

c** s*ch y phục hắn ra, làn da căng mịn kia, cảm xúc

kia, cơ thể mạnh mẽ kia, ta nuốt nuốt nước bọt, tay giải á huyệt cho hắn, hắn

lập tức la lên uy phong: “Ngươi dám chạm vào ta thử xem?”

Hả dám uy h**p! Mắt ta sáng rực, có tính cách… a

“Cung kính không bằng tuân mệnh!” Ta nhìn lại dáng

người trắng ngà dưới ánh trăng kia do dự nên lấy tay hay dùng miệng đây… Quên

đi, tay miệng đều xài hết.

Hôn từ cổ hắn đi xuống, đùa bỡn tiểu anh đào trước

ngực, hắn cực lực cố nén, nhưng mà ngực phập phồng càng lúc càng nhanh, tay

trực tiếp mò xuống dưới, lướt qua bụng dưới, âm thanh của hắn có điểm khàn khàn

: “Dừng tay”

Vì vậy ta thu hồi tay lại, vuốt cằm nở nụ cười: “Thì

ra bảo bối không thích người khác dùng tay nha.” Vì vậy dùng miệng chậm rãi đùa

hai hạt ngọc trước ngực hắn, hô hấp của hắn càng ngày càng ồ ồ, lại càng hung

hăn mắng: “Ngươi tốt nhất khẩn cầu lần sau không rơi vào tay ta.”

“A haha…” Ta cười rất vang dội, người này rất mẫn cảm

nha, xem ra lần nay ta có thể tiết kiệm không dùng dược:”Ừ, thật ra ta không

ngại đến mai khai nhị độ đâu.”

(“Mai khai nhị độ” thành ngữ ý chỉ một việc không ngại

làm hai lần.)

“Ngươi!”. Mặt hắn thoáng xanh, thoáng trắng, phía dưới

cái đó cũng đã cứng như sắt, hai tay ta cẩn thận ôm lấy thắt lưng mạnh mẽ, cả

người hắn run rẩy, biểu tình vừa như là cười, vừa như thống khổ, khuôn

mặt tuấn tú vì nín nhịn gắng ngượng mà biến dạng.

Ta hồ nghi sờ sờ thắt lưng hắn, có cần khoa trương như

vậy không?.

Ta hung hăng sờ loạn vài cái, nhìn nam nhân tàn bạo

phía dưới cười đến rung rẩy, cảm giác này… Thật sự là thú vị. Hắn phát ra âm

thanh rõ ràng là muốn tiếp tục uy h**p, nhưng nói thế nào cũng không đạt được

hiệu quả. Vì vậy từ “Buông ra” đổi thành “Đừng chạm vào” sau cùng là “Giải

huyệt đạo cho ta, để ta làm.”

“Thật sự?” Ta nghiêng đầu nhìn hắn, hắn th* d*c vài

cái mới gật đầu: “Thực sự, kỹ thuật của ngươi quá tệ.”

Mấy chữ này, khẩu khí rất bình thản nhưng mà lại

đả kích ta rất thâm sâu, đây là tôn nghiêm của một hái hoa tặc nha!!! Sau đó ép

hắn uống một viên cực lạc đan, tại thắt lưng hắn lưu luyến gãi mấy cái, tiếp đó

nâng hàng hóa lên, hừ, lão nương ta đi!!!

May mắn thấy mặt trong quần áo hắn, dường như có vật

gì sáng long lanh, vì vậy tiện tay lôi ra, bỏ vào trong người, đi đi đi, giao

hàng thôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.