Chương89: Quấy rối hôn lễ (1)

Tú tài nghèo túng mặc dù không có tài sản gì cả, nghi thức cưới hỏi

vẫn được tiến hành đàng hoàng, nhưng nhìn mặt tân lâng thật khó coi. Tìm hiểu ra mới biết tú tài nghèo này sẽ phải ở rể trong Truy Phong sơn

trang.

Bùi Mạch Ninh buồn cười ngắm nhìn tân

lang trong truyền thuyết kia. Thật ra bộ dáng trông có vẻ thanh tú, linh hồn coi như cũng thanh thuần, đáng tiếc cho một tú tài, cưới phải một

người như Công Tôn Ngọc. Nhìn sắc mặt của y trắng bệch, khiến người ta

không thể hoài nghi liệu hắn có bị ép hôn hay không?

Công Tôn Duẫn ôn hòa chạy đi tiếp khách. Bề ngoài ôn nhuận như ngọc

mười phần của hắn nhận được biết bao sự hoan nghênh từ phía nữ tử. Thanh danh của muội muội bị hủy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thanh danh của

hắn, nữ quyến ở đây ai cũng chỉ hận không thể đem hắn ăn sạch thôi!

Đột nhiên, đôi mắt Bùi Mạch Ninh chớp lên như tìm được một thân ảnh

quen thuộc. Mắt phượng khẽ chớp, nàng không nhìn lầm. Người ngồi phía

góc kia tựa hồ cũng như đang xem trò vui không phải chính là tiểu sư

muội Vân Dao của Tư Không Thu Trạm hay sao? Thế nào mà nàng ta lại xuất

hiện ở đây?

Còn chưa kịp định thần trở lại, liền nhìn thấy tân lang mặt mày vẫn

còn chưa tốt lên tí nào đang đi gần đến bàn của nàng chúc rượu. Một bàn

này chỉ có nàng ngồi, thật sự rất vắng vẻ. Thấy tân lang đến bàn của

mình, khóe miệng Bùi Mạch Ninh hơi cong, chỉ sợ mình hứng trí quá mà làm mọi chuyện mất hay.

“Vị này….” Tân lang hơi hơi mở to mắt nhìn nàng, làm như không ngờ tới chỗ vắng vẻ này mà cũng có người ngồi, sắc mặt có chút hơi

túng quẫn muốn mời rượu nàng.

Bùi Mạch Ninh buồn cười thấy trong mắt y lóe lên không cam lòng và

tức giận. Thú vị, nguyên lai y cũng không nguyện ý cưới Công Tôn Ngọc~

Bùi Mạch Ninh không tiếp nhận rượu y mời, ngược lại nàng đứng dậy đi đến bên cạnh hắn. Tân lâng bây giờ mới phát hiện ra thiếu niên ở trước mắt

trông rất đẹp, mặc dù không phải tuyệt sắc, nhưng cũng hết sức đẹp mắt.

Chỉ tiếc ở đây nữ quyến đều nhìn chằm chằm Công Tôn Duẫn không chú ý tới người này nếu không cũng thiếu niên này cũng khó trốn khỏi mấy ánh mắt

nóng bỏng .

”Ngươi thật sự muốn thành thân với Công Tôn Ngọc sao?” Bùi

Mạch Ninh không có nửa điểm khách sáo, trực tiếp mở miệng hỏi thẳng vào

vấn đề. Tân lang ngây ngẩn cả người, lập tức sắc mặt có chút khó coi

nói: “Vị khách nhân này, hôm nay là ngày đại hỉ, xin đừng lại chỉ trích ta.” Xem ra có vẻ đây không phải là lần đầu tiên y bị hỏi câu này.

Bùi Mạch Ninh cười khẽ một tiếng, lại lập tức nheo con ngươi, nghiêm túc hỏi: “Ngươi nhất định phải cưới nàng sao? Nếu không phải là nguyện ý thì ta có thể giúp ngươi.”

Tân lang nghi hoặc nhìn Bùi Mạch Ninh. Có vẻ như y đang nhìn xem

người này có phải đang nói đùa giễu cợt mình không. Trong mắt y có giãy

giụa, Bùi Mạch Ninh đều thấy rõ toàn bộ.

“Ta trong nhà vốn đã có vị hôn thê. Vì nghèo túng nên mới bị

người ta bán đứng ký kết một tờ hôn ước. Ta thật sự không phải với vị

hôn thê kia.”Tú tài thật đúng là mù quáng, trong lòng dù sao cũng có người, tuyệt nhiên là không muốn hôn sự này. Công Tôn Ngọc kia quả thực quá điêu ngoa. Y thật sự không dám tưởng tượng về sau sinh hoạt cùng

một chỗ với một vị đại tiểu thư kiêu kỳ thì sẽ thế nào.

Chiếm được đáp án hài lòng, Bùi Mạch Ninh mỉm cười, lập tức vỗ vai tân lang nói: “Không sao, ngươi cứ tiếp tục làm sự tình của ngươi, kế tiếp liền giao cho ta.” Nói xong, cũng không để ý tới ánh mắt kỳ lạ của tân lang, nàng liền phất ống tay áo rời đi khỏi đại sảnh.

Truy Phong sơn trang tuy rằng cũng rộng rãi, cho dù không lớn bằng Tư Không gia cùng Tần gia bảo, sở dĩ quẹo trái rẽ phải, Bùi Mạch Ninh cố

gắng đi tìm tới tân phòng nơi có dán chữ hỷ. Tới tới lui lui khắp nơi

đều là nha hoàn cùng gia đinh, khách nhân cũng nhiều, cho nên Bùi Mạch

Ninh đi lại cũng không gây chú ý.

Tân phòng được làm trong đình viện nhưng thật ra thanh tĩnh hết sức.

Chưa đi vào trong nhà, liền nghe bên trong có thanh âm giận dữ mắng mỏ: “Các ngươi làm cái gì vậy? Ta không phải nói muốn ăn cháo ngân nhĩ sao? Tất cả các ngươi muốn làm phản rồi phải không?” Nghe ra thanh âm đó là của Công Tôn Ngọc, Bùi Mạch Ninh hừ lạnh một tiếng ~ ả ta vẫn kiêu ngạo đến không chịu nổi.

“Tiểu thư, bây giờ còn không thể ăn này nọ, phải đợi cô gia đến, mới có thể…..” Thanh âm nha hoàn nhát gan theo sát sau vang lên. “Cô gia?” Thanh âm yêu kiều bén nhọn lại dậy lên, hừ hừ nói: ” Tên tiểu tú tài nghèo túng kia mà cũng đòi xứng đôi với ta ư? Dám gọi

hắn là cô gia? Nếu không phải đại ca khăng khăng, ta từ đầu cũng không

muốn gả cho hắn, hắn là cái thá gì chứ?” Không ngừng mắng, cũng không biết rằng, người ta cũng đâu có muốn cưới nàng.

“Nhưng là…. “

“Hãy bớt sàm ngôn, ta là chủ tử hay hắn? Còn không cút xuống lấy một ít đồ ăn, ngươi muốn bỏ đói tiểu thư ta hả?” Chỉ nghe thấy ‘ba’ một tiếng đập nát, một nha hoàn vội vội vàng vàng từ bên trong trốn ra.

”Tiểu thư, nô tỳ lập tức đi…. “

Chờ nha hoàn kia đi rồi, Bùi Mạch Ninh mới quang minh chính đại lảo

đảo đi vào. Dù sao bên trong bên ngoài cũng chưa những người khác. Bên

trong gian phòng, toàn bộ đều là màu đỏ. Người ngồi trên giường giờ phút này mặc hỉ bào, ngay cả trên đầu cũng che lại khăn hỉ, bởi vậy nên

không thấy được Bùi Mạch Ninh.

Nhưng nghe thấy tiếng bước chân, đại tiểu thư yêu kiều kia lập tức mở miệng: “Gọi ngươi đi lấy ăn, ngươi lại chạy về tới làm cái gì? Truy Phong sơn trang chúng ta nuôi không ngươi sao?Đồ vô dụng!” Thanh âm bén nhọn kch thch lỗ tai Bùi Mạch Ninh cũng bắt đầu đau. Hừ

lạnh một tiếng, nàng đứng ở chỗ cũ chờ vị đại tiểu thư kia phát hiện sự

tồn tại của nàng. Không ai đáp lời, Công Tôn Ngọc cuối cùng cảm thấy

không được bình thường, lập tức nổi giận đùng đùng xốc khăn cưới lên.

Đập vào mắt của ả chính là khuôn mặt cười cũng như không cười kia của

Bùi Mạch Ninh, ả hốt hoảng muốn hét lên. Một đạo bạch quang chợt lóe, cả người ả đều bị định ở chỗ cũ, thanh âm cũng không phát ra được. Công

Tôn Ngọc hoảng sợ nhìn lên Bùi Mạch Ninh trước mắt, dường như hồi lâu ác mộng giống như đã trở thành sự thật. Tin tưởng nếu Bùi Mạch Ninh không

kịp thời định trụ lời của ả, ả sẽ kêu lên sợ hãi liên tục.

“Công Tôn tiểu thư, chúng ta hình như đã lâu không gặp?” Bùi

Mạch Ninh cười nhạt mở miệng, một chút cũng nhìn không ra nàng có oán

hận gì. Nhưng là ánh mắt kia lạnh như băng, nhìn đến khiến Công Tôn Ngọc run lên.

”Ai u, ta thiếu chút nữa quên mất, ngươi bây giờ không thể nói chuyện nhỉ!” Như cảm thấy ánh mắt ả ta có chút lấy lòng mình, nàng thật cao hứng mà

chém ra một đạo bạch quang, Công Tôn Ngọc này mới phát hiện mình có thể

nói chuyện, cơ hồ muốn lập tức thét lớn.

Chỉ tiếc, ả có kêu phá yết hầu cũng không có ai xuất hiện. Bùi Mạch

Ninh không có cự tuyệt nàng ‘Luyện thanh quản ” tùy ý để ả không ngừng

gọi bậy, nhiều nhất bây giờ ả ta cũng chỉ kêu lên được vài tiếng nhỏ nhỏ mà thôi!

”C…ứ…u ….c….ứu…… m…ạn…g”

Chậc chậc, đến cứu mạng cũng hô ra miệng được, mình làm ả ta bị dọa đến mức đó sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.