Chương 6

Sau khi nhờ anh hai

vác dùm mớ đồ đạc lên phòng, Âu Tử Tuyết không do dự nằm dài lên giường, hai mắt bắt đầu dò xét căn phòng. Chiếc giường kingsize màu xanh biển

nhạt, tường sơn màu trắng tạo nên sự sáng sủa và sạch sẽ cho căn phòng,

quả thật rất hợp ý cô. Bên kia là chiếc bàn học nho nhỏ được sắp xếp vô

cùng gọn gàng. Cạnh nữa là chiếc bàn trang điểm bằng gỗ xịn với vài ba

thỏi son đơn giản. Cuối cùng là một cái tủ đồ siêu bự màu trắng. Cô thật rất tò mò không biết bên trong cái tủ đó có những gì.

Bật dậy

khỏi giường và mở toang cái tủ ra, Âu Tử Tuyết tròn mắt nhìn đống quần

áo bên trong. Quần áo bên trong phần lớn đều là váy, quần áo ngược lại

không có bao nhiêu. Kiểu cách những bộ váy kia tương đối thanh lịch,

không phải loại hở hang như trong truyện đã miêu tả. Phía dưới là giày.

Phần lớn là giày cao gót và giày búp bê, không có giày thể thao mà cô

yêu thích.

Âu Tử Tuyết thở dài, mặc dù gu ăn mặc của nguyên chủ

cũng không quá tệ, nhưng thực sự không hợp với sở thích của cô a. Thật

vất vả lôi ra một cái thùng lớn, đem gần như toàn bộ quần áo giày dép

của nguyên chủ tống vào đó, chỉ chừa lại vài bộ cần thiết, rồi nhét

chiếc thùng vào một góc tủ. Cái tủ vốn chật ních lập tức trở nên thoáng

hẳn ra.

Liếc nhìn cái tủ đồ trống rỗng, Âu Tử Tuyết không khỏi nở nụ cười khổ. Xem ra cô cần phải đi sắm thêm ít đồ rồi. Dù sao hiện tại

cũng còn sớm, Âu Tử Tuyết với tay lấy cái thẻ tín dụng cấp bạch kim mà

ba ba đã tặng nhân ngày sinh nhật mười lăm tuổi, thay một bộ đồ thoải

mái, rồi phóng thẳng xuống nhà nhờ bác tài xế chở tới trung tâm mua sắm. Lúc cô bước vào, mấy nhân viên ở đây lập tức tụm lại xì xào, vẻ mặt

khinh bỉ nhìn cô. Nhưng mà Âu Tử Tuyết nửa điểm cũng không thèm để ý,

chỉ nhanh chóng tìm đến nơi mình cần đến. Mua liền một đống quần áo yêu

thích, mang đến quầy quẹt thẻ thanh toán, Âu Tử Tuyết cảm thấy thật hạnh phúc. Kiếp trước lúc là học sinh, cô đã luôn mơ ước có một ngày được

như thế này, cuối cùng hôm nay cũng được toại nguyện.

Nhanh nhẹn

vác đồ về xe, Âu Tử Tuyết bảo bác tài chở mình về nhà, trong lòng cảm

thấy có chút may mắn. Trong rất nhiều tiểu thuyết nữ phụ cô từng đọc đa

phần sẽ có tình huống nữ chính sau khi xuyên vào nữ phụ sẽ phát nản vì

gu ăn mặc của nữ phụ, sau đó đi đến mua đồ ở trung tâm mua sắm rồi bắt

gặp nữ chủ nam chủ tay trong tay tiến tới. Một mô típ vô cùng quen

thuộc, nữ chủ sẽ giả dạng bạch liên hoa yếu đuối khiêu khích, nữ chính

sẽ lạnh lùng đáp trả và lọt vào tầm ngắm của nam chủ. May mắn hôm nay cô không có đụng phải tình huống này. Mặc dù cô không sợ nam chủ nữ chủ,

nhưng cô rất ngại phiền toái a. Tránh được cái gì thì tránh vẫn tốt hơn.

Cứ thế loay hoay hết một ngày, Âu Tử Tuyết cũng có chút mệt phờ, cơm tối

cũng không thèm ăn, trực tiếp lăn ra ngủ. Âu Tử Kỳ và Âu Thiên Lãnh định gọi cô dậy ăn cơm, nhưng nghĩ đến cô vừa mới khỏi dậy nên vẫn để yên

cho cô ngủ. Tối hôm đó, Âu Tử Tuyết đã có một giấc ngủ thật ngon lành.


Trời vừa hừng sáng, Âu Tử Kỳ đã rời khỏi giường, đích thân vào bếp làm đồ ăn sáng cho em gái cưng. Dì La - đầu bếp của gia đình - hiếm hoi có được

một bữa nghỉ ngơi, cảm thấy vui vẻ không thôi. Trong lòng bà cũng không

khỏi cảm thán, thiếu gia thật sự quá cưng chiều tiểu thư mà. Thế nhưng

bà cũng không vui mừng được quá lâu. Đại thiếu gia ăn sung mặc sướng từ

nhỏ như Âu Tử Kỳ thì làm gì mà biết nấu ăn. Bà đành phải đứng bên cạnh

chỉ dạy từng chút một, nhưng Âu Tử Kỳ mãi vẫn không chiên nổi một quả

trứng nào.

Dì La đứng cạnh đó lệ rơi đầy mặt, năn nỉ van xin

thiếu gia đứng qua cho bà làm đi. Nhưng mà thiếu gia thật quá cố chấp,

nhất định đòi tự tay làm cho tiểu thư ăn. Thật không biết lát nữa tiểu

thư xuống có nuốt nổi mấy món này của thiếu gia không nữa. Đáng thương

cho bà, lát nữa phải tốn mớ thời gian dọn dẹp bãi chiến trường do thiếu

gia bày ra rồi.

Loay hoay trong bếp suốt một tiếng đồng hồ, Âu Tử Kỳ vẫn chưa làm được món gì ra hồn. Nhìn bánh mì và trứng cháy đen thui trên đĩa, anh không khỏi thở dài, định đem đi đổ thì chợt nghe tiếng

chuông cửa, liền đặt chúng xuống ra xem sao.

Bên ngoài kia, Chu

quản gia vẻ mặt cực kỳ khó coi dắt hai người một nam một nữ vào bên

trong. Hai người này, nam thì tuấn lãng vô song, mày kiếm mắt sáng, môi

mỏng, mũi cao, làn da trắng không thua gì con gái. Nữ thì thanh thoát

xinh đẹp, bộ dạng thập phần nhu nhược, khiến cho đàn ông không nhịn được mà muốn yêu thương. Hai người này không ai khác chính là nữ chính gian

xảo giả tạo Lục Sắc Vi và vị hôn thê trong truyền thuyết của Âu Tử Tuyết - Hàn Thiên Dật.

Âu Thiên Lãnh vừa lúc bước xuống dưới nhà cùng

Âu Tử Kỳ vừa chạy từ bếp ra trông thấy hai người này nét mặt lập tức tối sầm. Hàn Thiên Dật không chút để ý tới vẻ mặt của hai người, kéo Lục

Sắc Vi ngồi xuống, nhàn nhạt mở miệng -Âu chủ tịch, Âu thiếu, xin chào.

Âu Tử Kỳ nét mặt lạnh lùng nhìn hai người thân thiết như đôi vợ chồng mới cưới kia, chán ghét hỏi -Hai người đến đây có chuyện gì?

Hàn Thiên Dật hơi nhếch môi, bá đạo ôm chặt Lục Sắc Vi vào lòng, không chút kiêng dè nói -Tôi đến đây tất nhiên là để huỷ hôn. Phiền toái mau gọi cô ta ra đây. Tôi

muốn cô ta biết rằng cả đời này người tôi yêu nhất chỉ có Vi nhi mà

thôi.

Lục Sắc Vi bày ra vẻ mặt ngọt ngào rúc đầu vào người Hàn

Thiên Dật, trong mắt xẹt qua một tia đắc ý. Mà phía bên kia, hai cha con của Âu thị sắc mặt lại âm trầm tới cực điểm, hận không thể g**t ch*t

đôi cẩu nam nữ kia.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.