Chương 39

“Lý Phỉ tỷ!” Xuân Vân chạy vào. Lý Phỉ nghe thấy tiếng của nàng lập tức ngồi dậy. Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh

mắt Xuân Vân hồng hồng cảm thấy kỳ quái, đang định mở miệng hỏi thì Xuân Vân nhảy nhào vào. Tựa vào bả vai Lý Phỉ khóc lên.

Lý Phỉ vội vàng ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lưng của nàng an ủi: “Làm sao vậy?”

Trong miệng

hỏi nhưng trong lòng lại nhịn không được hâm mộ Xuân Vân, tâm tư Xuân

Vân đơn thuần không có phiền não gì, cho dù có người mẹ lắm điều nhưng

lại cực yêu thương nàng. Nàng muốn khóc liền khóc, thương tâm thì tìm

người dựa vào, còn mình thì sao?

“Lý Phỉ tỷ, hu hu, tỷ nói đi, Hoa Tử ca sẽ không sao chứ?”

Lý Phỉ nhìn

Xuân Vân hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn mình, cười lắc đầu, nàng nghĩ

nếu mình cũng tìm người dựa vào chắc là không được rồi.

“Lý Phỉ tỷ,

chẳng lẽ Hoa Tử ca sẽ có chuyện! hu hu hu ~~” Xuân Vân thấy Lý Phỉ lắc

đầu thì nghĩ là Hoa Tử sẽ có chuyện thì khóc mãnh liệt hơn!

“Không phải, không phải.” Lý Phỉ không ngờ nàng hiểu lầm vội ôn nhu an ủi: “Ngươi

yên tâm đi, Hoa Tử không sao đâu, ngày kia sẽ được đi ra.”

“Thật sự?” Xuân Vân nhìn chằm chằm Lý Phỉ đợi nàng cam đoan.

“Thật sự, ta khi nào thì lừa ngươi! Đúng rồi!” Lý Phỉ nhìn cái mũi nhỏ hồng hồng

của Xuân Vân, cười xấu xa nói: “Làm sao bỗng nhiên lại lo lắng cho Hoa

Tử vậy hả?”

Xuân Vân lập tức ngồi xuống lau nước mắt, ngượng ngùng cúi đầu: “Ta chỉ là lo lắng cho Hoa Tử ca.”

“Hoa Tử ca?

Khi nào thì gọi Hoa Tử ca vậy?” Lý Phỉ cười càng vui vẻ, kỳ thật hai

người này Lý Phỉ vẫn rất coi trọng, Hoa Tử ổn trọng, Xuân Vân hoạt bát

đơn thuần, rất xứng đôi.

Kỳ thật Lý

Phỉ làm chủ tử đúng là không xứng chức. Tuy rằng mẹ Xuân Vân làm một số

việc thật sự làm cho người ta không thích, nhưng đối với chuyện của con

gái mình thì rất quan tâm, thấy con gái sắp mười bốn, cho nên bắt đầu

tìm con rể. Ánh mắt mẹ Xuân Vân cũng không tệ, liếc mắt một cái liền coi trọng Hồ Hoa.

Cha Hồ Hoa

là quản sự, mẹ cũng là quản sự, tuy rằng không thích bà nhưng là xem ở

con bà không tệ nên không so đo. Hồ Hoa tuổi còn trẻ có thể lên làm quản sự, chỉ sợ không ít người nghĩ muốn gả cho hắn. Hơn nữa hai nhà ngay

tại một khu, nữ nhi không phải gả xa, tùy lúc có thể chạy đến, dù sao mẹ Xuân Vân cũng chỉ có một đứa con gái thôi.

Mẹ Xuân Vân

quyết định tiên hạ thủ vi cường, hơn nữa dựa vào quan hệ Xuân Vân và Lý

Phỉ, Lý Phỉ cũng sẽ đồng ý. Cho nên có nói trước với Lý Phỉ định ra Hồ

Hoa, đến tuổi lại thành thân. Kỳ thật mẹ Xuân Vân cũng không đem sự tình nói cho Xuân Vân biết, bà nghĩ để định ra rồi mới nói. Nhưng mẹ Xuân

Vân xuất phát từ quan tâm đại sự cả đời nữ nhi, vì thế mỗi ngày không có việc gì sẽ đi sang nhà Hồ Hoa cách vách ngồi quan sát Hồ Hoa. Bản thân

ra ngoài mua đồ xong về lại đi sang cửa hàng nhà Hồ Hoa ngồi tiếp tục

quan sát.

Vì thế Xuân Vân phát hiện mẹ nàng có chỗ kì quái nên hỏi, mẹ nàng trả lời thế này: “Nha đầu ngốc, còn không phải là vì ngươi.”

Mẹ Xuân Vân

chỉ là nói nhỡ miệng, mà Xuân Vân liên tưởng đến hành vi của mẹ mình mấy ngày nay, mới biết được mẹ mình chuẩn bị nói chuyện hôn sự.

Vì thế Xuân

Vân vốn không có ý tưởng gì, nhưng khi biết tướng công tương lai là Hồ

Hoa thì nhịn không được miên man suy nghĩ. Cái này cũng không thể trách

Xuân Vân, dù sao thời đại này kết hôn sớm, nữ hài tử cho dù là đơn

thuần, lớn như vậy thì cũng biết một ít tình hình. Xuân Vân khi không

biết Hồ Hoa sẽ là phu quân mình thì có thể thản nhiên đàm tiếu cùng Hồ

Hoa. Hiện tại nhìn thấy Hồ Hoa, chỉ cần hắn vừa bước lên thì Xuân Vân

ngoại trừ ngượng ngùng thì cũng chỉ còn lại ngượng ngùng mà thôi.

Vốn mẹ Xuân Vân đã coi trọng, chuẩn bị tìm Lý Phỉ nói vậy mà lại xảy ra chuyện này.

Lý Phỉ tiễn

bước Xuân Vân, bản thân một mình ngồi một lúc sau thì Đoạn Dật Sơn trở

lại. Hắn hiển nhiên không có thu hoạch gì, Lý Phỉ hiển nhiên không thèm

để ý, ngày mai…

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Phỉ vừa dậy mang theo Nữu Nữu và ba con chó chạy bộ trong sân.

Lý Phỉ cảm

thấy thân thể phải được rèn luyện từ nhỏ, nơi này thiết bị chữa bệnh lạc hậu, bản thân mà không có thân thể tốt, như vậy thì có kiếm được nhiều

tiền cũng không địa phương tiêu.

Cho nên mang theo Nữu Nữu chỉ có hai tuổi chạy trong sân.

Nữu Nữu chỉ

làm như đang chơi cùng nàng nên rất là vui vẻ. Nó nhấc cái chân ngắn thi chạy với ba con chó, thỉnh thoảng nhìn thấy bông hoa xinh đẹp lại đòi

hái xuống nói là muốn Lý Phỉ đội cho nó.

Hiển nhiên

Lý Phỉ thực hưởng thụ cuộc sống như vậy, nàng chạy chậm rãi ở phái sau,

mấy nha đầu cũng quen như vậy, không giống lần đầu tiên chạy vài bước đã thở hổn hển.

Tiếp theo ăn điểm tâm, Lý Phỉ để bọn họ mang Nữu Nữu đi về trước, chính mình cưỡi ngựa đi cùng Đoạn Dật Sơn.

Đoạn Dật Sơn không cưỡi, mỗi ngày chỉ nắm ngựa, để Lý Phỉ ngồi trên lưng ngựa rồi dắt ngựa đi rong.

Tuy rằng Lý Phỉ cảm thấy rất quái dị, nhưng làm một cái đệ tử tốt, không dám phản bác chỉ thị của lão sư.

“Phu nhân, lão gia tử bọn họ đến đây.” Một nha hoàn báo lại.

Lý Phỉ lập tức xoay người xuống ngựa, trong lòng nghĩ đến bọn họ tìm mình rốt cuộc là chuyện gì.

Đến đại sảnh thì thấy mẹ và cha Xuân Hoa đều ở.

“Tiểu Phỉ, con, con không sao chứ.” Cha Xuân Hoa lo lắng nhìn Lý Phỉ hỏi.

Lý Phỉ đại khái đoán được là chuyện gì, chắc là nghe được lời đồn đãi bên ngoài đi.

“Không sao.”

“Ai.” Cha

Xuân hoa thở dài một hơi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn mẹ Xuân Hoa: “Đây đều là mẹ con tạo nghiệt! Ngươi nói ngươi gọi tỷ tỷ ngươi tới bàn chuyện hôn nhân, còn chưa nói gì đã loạn truyền khắp nơi, bây giờ

thì tốt rồi, hại ngay con gai mình.”

Cha Xuân hoa cả giận nói.

Mẹ Xuân Hoa

không mở miệng, việc hôn nhân này là tỷ tỷ nhắc tới, chính mình cảm thấy có thể cho nên mới chuẩn bị đi nhìn xem. Sau đó mọi người đều không

đồng ý thì nghĩ chắc không có việc gì, không ngờ là tỷ tỷ mình kia thế

nhưng chưa biết tình huống thế nào đã nói cho Hà sự. Hà Sự biết có người nói thân thì không nói cái gì, còn rất cao hứng chuẩn bị đi nhìn xem,

không nghĩ tới lại thấy tin tức này: nói người ta không muốn, không nói

chuyện!

Hà Sự nghĩ

Lý gia đùa giỡn mình thì đương nhiên mất hứng. Sau đó biết chuyện rõ

ràng, Hà Sự thẹn quá thành giận mới có chuyện sau này.

“Ta, ta cũng không biết sẽ thành như vậy.” Mẹ Xuân Hoa trong lòng cũng không chịu

nổi, con gái mình lại vu tội thành như vậy: “Ngày mai ta trở về nói cho

tỷ ấy.”

“Còn cái nhà tỷ phu kia của ngươi nữa! Sau này không được lui tới với bọn họ nữa!”

Cha Xuân Hoa hung hăng trừng mắt nhìn mẹ Xuân Hoa, mẹ Xuân Hoa rụt cổ

lại không dám phản bác.

“Cha, ta không sao, người đừng lo lắng.” Lý Phỉ đương nhiên biết cha Xuân Hoa là thật tâm lo lắng cho mình nên an ủi hắn.

Tiễn bước cha mẹ Xuân Hoa, Lý Phỉ bảo Đoạn Dật Sơn nhìn họ Ngô, còn mình mang theo Đạt Tử và mấy gã sai vặt cao lớn ra cửa.

Lý Phỉ ra ngoài thì trực tiếp đi tới nhà Trương Cường.

Quả nhiên

nhà Trương Cường chỉ có bốn bức tường, Lý Phỉ trực tiếp bảo người ta đẩy cửa đi vào. Trương Cường đang nằm ở trên giường thấy một đoàn người đi

vào thì theo bản năng bật dậy quỳ xuống ôm đầu cầu xin tha thứ: “Đại gia tha mạng!”

Lý Phỉ không nói gì Đạt Tử đã mở miệng: “Ngươi là nên cầu xin tha thứ! Ta nói cho

ngươi, ngươi tốt nhất là khi gặp quan lão gia thì nói là ngươi oan uổng

mẹ và ca ta.”

Trương Cường vừa nghe thấy không phải là siết nợ! Nhưng nhìn thấy đến nhiều người

như vậy cũng không dám quá kiêu ngạo, choáng choáng nhìn chằm chằm Đạt

Tử.

“Mẹ và ca ta chính là chưởng quầy cửa hàng bánh ngọt, chính ngươi vu tội bọn họ, hại bọn họ phải vào nhà lao. Hôm nay chúng ta mang theo ông chủ chúng ta

đến đây, ngươi nói thực ra đi.”

Trương Cường vừa nghe thì ra là ông chủ cửa hàng bánh ngọt. Hắn ngẩng đầu nhìn Lý

Phỉ, trong ánh mắt có cái gì đó làm cho Lý Phỉ cảm thấy không thoải mái.

“Ngươi nói ngươi ăn đồ cửa hàng chúng ta liền trúng độc?”

Trương Cường gật đầu, ánh mắt vẫn mê đắm nhìn chằm chằm Lý Phỉ, bởi vì lời đồn đãi

nên trong thành không ai không biết Lý Phỉ là nữ nhân.

“Đúng, chính là ăn đồ ăn cửa hàng của ngươi mới như vậy.”

“Nếu là như

vậy chúng ta có thể bồi thường, ngươi muốn được bồi thường cái gì?” Lý

Phỉ vẫn là vẻ mặt ôn hoà như dĩ vãng, Đạt Tử ở bên cạnh nhìn bất mãn,

hẳn là trực tiếp xông lên đánh hắn một trận cam đoan khai hết.

Trương Cường liếc mắt nhìn Lý Phỉ một cái, nữ nhân chính là cái nữ nhân, vừa lên đã

mềm nhũn. Trương Cường đứng lên lấy một cái ghế duy nhất trong phòng

ngồi xuống: “Bồi thường cũng được, một trăm lượng đi.”

Quả nhiên là sư tử há mồm bự, Lý Phỉ trong lòng cười lạnh.

“Một trăm lượng không có, mười lượng, hơn nữa ngươi phải chứng minh là ngươi vu hãm, cũng phải đem người sau lưng nói ra.”

“Mười lượng, ngươi cho ta là ăn mày à! Không nói! Ta chính là ăn các đồ cửa hàng các người bị trúng độc.” Nói xong cười vẻ mặt vô lại.

“Ngươi đúng

là đồ không giống người, trước đánh cho ngươi một trận rồi nói sau.” Đạt Tử nói xong mang theo vài gã sai vặt cao lớn giơ nắm đấm nện xuống.

Trương Cường ôm đầu vừa trốn vừa kêu: “Đừng đánh! Đừng đánh!”

Lý Phỉ ngăn

lại Đạt Tử không cho hắn động thủ. Tuy rằng Đạt Tử tức Trương Cường

nhưng không dám vi phạm mệnh lệnh của Lý Phỉ, chỉ là lấy ánh mắt trừng

Trương Cường.

Trương Cường vừa thấy không có người đi lên đánh lại thẳng lưng kiêu ngạo nói: “Ta

nói cho ngươi, nếu ngươi đánh ta, ta liền cáo trạng với thanh thiên đại

lão gia, các ngươi chờ ngồi tù đi!”

“Các ngươi là ai?”

Lý Phỉ đang

định nói chuyện thì chợt nghe thấy thanh âm một nữ tử phía sau truyền

đến. Lý Phỉ quay đầu nhìn thấy một nữ tử hơn hai mươi tuổi, quần áo trên người có chút cũ nát nhưng vẫn rất sạch sẽ. Nàng sợ hãi nhìn bọn họ. Lý Phỉ cảm thấy nàng ta thực nhìn quen mắt.

Không đợi Lý Phỉ nói chuyện, Trương Cường đã mở miệng, ngữ khí mười phần không tốt “Đã về rồi? Sao lại trễ như vậy? Bán được ăn không?”

Lý Phỉ thấy

nàng kia thưa dạ đáp lời, cẩn thận lấy từ trong rổ ra hai cái bang đưa

cho Trương Cường, Trương Cường không nói hai lời cầm lấy liền ăn.

“Phi! Sao lại lạnh như thế chứ! Khó ăn đã chết!”

Nói xong ném một cái bánh nện vào mặt nàng kia, giở cái tính tình đại gia.

Lý Phỉ lạnh

mắt nhìn nữ nhân kia chắc là vợ của Trương Cường, xem người này đối đãi

với vợ của mình như vậy thì biết người này là mọt cặn bã! Lý Phỉ vừa rồi nhìn thấy rổ ra của nàng đó, bên trong đều là một ít lá rau vụn nát.

Tuy rằng nữ tử kia cúi đầu đáp lời nhưng lại cẩn thận đưa ánh mắt nhìn Lý Phỉ, Lý Phỉ nhìn thấy trong mắt khiếp sợ nàng!

Khiếp sợ? Nàng khiếp sợ cái gì?

Tuy rằng Lý Phỉ nghi hoặc trong lòng nhưng không biểu hiện ra ngoài, bây giờ còn có chuyện trọng yếu phải làm.

Lý Phỉ nhìn tên vô lại trước mắt này, thấy phải đối phó người như thế nên dùng loại này biện pháp.

“Được! Chúng ta không đánh ngươi!” Lý Phỉ ôn tồn như trước.

Trương Cường nghe xong cười càng đắc ý: “Ha ha, cho nên mới nói, ngươi cái phụ nữ

vẫn là ở nhà mà ôm con đi! Nếu không giúp ta ôm đứa nhỏ cũng không tệ!

Ha ha…”

Lý Phỉ thấy

hắn càng nói càng thái quá, sắc mặt trầm xuống, đang định mở miệng thì

nữ tử bên cạnh đã mở miệng trước: “Cường Tử, ngươi, ngươi đừng nói như

vậy, con người Lý cô nương không tệ!”

“Liên quan

gì tới ngươi, cút sang một bên cho ta.” Nói xong một phen đẩy nàng kia

ra, nàng kia lảo đảo lui hai bước. Lý Phỉ nghe xong nhìn thoáng qua nữ

tử kia, tin rằng mình chưa từng gặp qua nữ nhân này.

Nhưng vì sao nàng lại gọi mình là Lý cô nương?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.