Chương 29: Gặp được người bạn chờ mong trong biển người mênh mông

Hân Nhan từ nhà An Thành đi ra, còn chưa kịp đóng cửa

thì đã nghe bên trong vọng ra tiếng vang thật lớn, là âm thanh đồ vật bị vỡ.

Chẳng biết anh lại ném gì nữa. Hân Nhan thấy buồn

cười, anh vẫn ấu trĩ như hồi đó.

Buổi tối cô đến nhà Tô Vãn.

Tô Vãn vừa mới sinh em bé, đặt tên là Hàn Thạc, tiếng

khóc của bé trai đặc biệt to rõ.

Tô Vãn ôm em bé, vẻ rất đau đầu: “Đứa nhỏ này có tài

làm chuyên viên luyện giọng bẩm sinh."

Hân Nhan ca ngợi hết lòng: “Tô Vãn, Hàn Phong thật tốt

với cô.” Thời này mà còn người chồng hết lòng chăm sóc cho vợ thật là hiếm

thấy.

Tô Vãn nghe xong

lại cười: “Không dám đâu, từ khi đứa

nhỏ ra đời, địa vị của tôi tuột dốc không phanh. Suốt ngày anh ấy cứ ôm nó

không rời, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái."

Hân Nhan nhịn không được cười rộ lên: “Thôi đi cô, cô

xem cô được người ta chăm sóc chu đáo đến nỗi mập mạp như vậy còn muốn gì nữa.

Hàn Phong phải vất vả làm việc bên ngoài, về còn phải chăm sóc em bé và cô nữa

mà."

Đúng lúc Hàn Phong bưng trái cây đến, anh ta cười nói “Hân Nhan, vẫn là cô hiểu biết lý lẽ. Nói chứ, tôi mới là người có địa vị thấp

nhất nhà này đấy.” Dứt lời, anh ta ngồi xuống cạnh Tô Vãn, nắm tay cô ấy, vẻ rất

yêu chiều.

Cô nhớ trong câu chuyện "Tình Yêu” của Trương Ái Linh đã từng viết: ‘Giữa biển người mênh

mông lại gặp được người bạn hằng mong chờ, trong ngàn vạn năm luân chuyển,

trong thời gian xa xăm bất tận, không sớm không muộn một bước nào, đúng lúc

lướt qua nhau, cũng không có điều gì khác để nói, chỉ có thể khẽ khàng hỏi: “Ồ,

anh cũng ở đây ư?”’


Trương Ái Linh chạm ngõ văn chương và nổi tiếng với tiểu thuyết đầu tay khi mới

12 tuổi, Trương Ái Linh được xem là một trong những nhà văn nữ có sức ảnh hưởng

lớn đối với nền văn học Trung Quốc. “Sắc giới” được xem là một trong những tác

phẩm nổi tiếng của Trương Ái Linh.

Tô Vãn thật sự là người may mắn, bạn trai trước bỏ cô

đi ấy, trong lúc cô ấy giày vò trong đau khổ, may thay trời xanh xui khiến cô

ấy gặp được Hàn Phong, không sớm cũng không muộn, anh ta đến đúng khi cô ấy cô

đơn hiu quạnh, mà Hàn Phong cũng trân trọng tình cảm này, thế là ngày càng yêu

sâu đậm lúc nào không hay.

Hân Nhan thật lòng mừng thay cho Tô Vãn.

Tô Vãn kêu Hàn Phong đi cho em bé ăn, tiếp đó hỏi Hân

Nhan: “Cô và An Thành, hai người còn muốn giận nhau đến khi nào?"

Hân Nhan mỉm cười: “Tôi không có giận mà anh ấy cũng

không. Lúc sáng tôi đã gặp

anh ấy rồi, anh ấy sống rất tốt và tôi cũng rất tốt."

Tô Vãn xua tay: “Thôi thôi, tôi không thích nghe mấy

thứ này. Rõ ràng trong lòng hai người vẫn có nhau, sao lại không quay về bên

nhau chứ? Mấy năm nay cô không ở thành phố S, tôi đã thay cô theo dõi anh ta.

An Thành không hề có ý kết hôn, chứng tỏ anh ta vẫn đang đợi cô. Cô còn sợ gì

nữa? Quá khứ đã qua thì hãy cho nó qua luôn đi."

Hân Nhan vẫn giữ nụ cười trên môi: “Tô Vãn, cô không

hiểu đâu. Mấy năm nay tôi đã đi rất nhiều nơi, cũng

nghiệm ra rất nhiều điều. Trời đất bao la, mà chúng ta chỉ là những hạt cát nhỏ

nhoi. Một tảng đá lớn trải qua hàng triệu năm ở sa mạc cũng sẽ bị gió bào mòn

thành hình thù mới, còn chúng ta chỉ sống vài thập niên đã nhắm mắt xuôi tay,

ba năm cũng là một khoảng thời gian khá dài. Rất khó nói trong ba năm này chúng

tôi không có bất cứ thay đổi, hay rào cản nào, nói ở bên nhau thì sẽ ở bên nhau

được ngay. Tôi không phải sợ, mà muốn xác định rõ tình cảm của chính mình rồi

mới quyết định bước tiếp theo. Tôi đã hai mươi tám tuổi rồi, anh ấy cũng đã hơn

ba mươi, đã ở ngưỡng tuổi này cũng đâu còn chơi trò bắt chước người lớn như đứa

con nít nữa. Tôi chỉ muốn suy nghĩ kỹ."

Tô Vãn nhìn Hân Nhan chằm chằm, cuối cùng cười tươi

đáp: “Được rồi, tôi hết nói nổi cô rồi. Sao cũng được, miễn cô đừng tự đánh mất

cơ hội đời mình là được."

Hân Nhan gật đầu nói: “Sẽ không đâu. Tôi biết phải

sống vì mình thế nào."

Buổi tối, Tô Vãn cứ ngăn không cho Hân Nhan về khách

sạn, bắt cô phải ở lại nhà của mình, vì thế Hân Nhan đành đồng ý .

Một lát sau, Tô Vãn đi nghe điện thoại, sau khi quay

lại thì cười mờ ám nói với Hân Nhan: “An tổng gọi đến, nói anh ta đang bao vây

dưới lầu nhà tôi, bắt tôi giao nộp cái người tên ‘Hân Nhan' nếu không anh ấy sẽ

g**t ch*t không tha."

Hân Nhan ngớ người, sau đó bực tức nói: "Bệnh tâm

thần."

“Ông xã, anh không cần trải giường đâu, tối nay Hân

Nhan không thể ở lại nhà chúng ta rồi.” Tô Vãn quay lại nói lớn với Hàn Phòng

đang trong phòng ngủ, rồi kéo vội Hân

Nhan ra cửa: “Cô đi nhanh đi, anh ta chờ cô nãy giờ đấy, bảo là có chuyện muốn

nói với cô."

“Tôi không đi đâu.” Hân Nhan đứng khựng lại, hờn dỗi

nói: “Cứ để anh ấy rộn chuyện một mình đi."

“Cầu xin cô đó.” Tô Vãn liếc mắt cười ranh mãnh: “Lỡ

anh ta làm những chuyện kinh thiên động địa gì thì tôi chẳng có mặt mũi ở lại

đây nữa. Đi nhanh đi, tôi đã cảnh cáo anh ta phải nhẹ nhàng với cô một chút

rồi."

Hân Nhan ngán ngẩm: “Tô Vãn cô... Cô thông đồng với

anh ấy phải không?”

Tô Vãn lại cười: "Không

dám đâu, tôi cũng chẳng muốn quan tâm chuyện hai người xa nhau hay không, chỉ

tổ hao hơi phí sức thôi, chẳng có lợi ích gì cả. Thôi đi nhanh đi, tôi phải đi

ngủ rồi. Hôm nào sẽ mời cô ăn cơm."

Dứt lời, Tô Vãn liền đẩy Hân Nhan ra khỏi nhà không

chút thương tiếc.

Tô Vãn trước khi đóng cửa cũng không quên nói thêm “Nhờ từ từ nói chuyện nha."

Hân Nhan vừa xuống lầu, đã thấy An Thành đang tựa lưng

vào xe hút thuốc.

Đang giữa hè, cây long não sau lưng anh sinh sôi tươi

tốt, hương thơm thoang thoảng trong gió, tán cây rộng cành hắt bóng xuống đỉnh

đầu của An Thành, dưới ánh đèn đường vàng vọt, hình ảnh đẹp như tranh vẽ mang

đến cảm xúc khó tả.

Trông thấy cô, anh chỉ ngước nhìn, thản nhiên tiếp tục

hút thuốc chờ cô bước đến gần.

Hân Nhan không có đôi cánh, bởi thế không thể sải cánh

bay qua đỉnh đầu của anh, cô đành phải chầm chậm bước qua. Lúc bước tới chỗ của

anh, đã thấy anh dập tắt điếu thuốc và đứng thẳng người lên.

Mùi thuốc lá trên người anh, quyện cùng mùi hương của

cây long não xộc vào mũi cô.

Sắc mặt anh không được tốt lắm, nhìn hơi buồn rầu ủ

rũ.

“Anh...”

Cô còn chưa nói hết câu, đột nhiên cảm thấy trời đất

tối tăm quay cuồng, lưng đau điếng. Kịp phản ứng thì mới nhận ra cô bị anh ép

vào thân xe, anh dùng lực rất mạnh khiến cả lưng cô đụng mạnh vào xe. Cô cố

giằng ra trái lại còn bị anh ôm ghì vào lòng. Bả vai bị anh ôm chặt như thể

muốn bóp nát cô.

Hân Nhan ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cùng với mùi

thuốc lá, thật sự rất chán ngán.

Buồn bực dồn lại, dùng sức đẩy anh: “An Thành, anh lại

uống rượu rồi lái xe nữa sao? Bộ anh không muốn sống nữa hả? Anh có biết như

vậy rất nguy hiểm lắm không?”

An Thành vùi đầu tại hõm vai của cô, lời nói mơ hồ

không rõ: “Hân Nhan, em ly hôn đi. Anh không thể chấp nhận được chuyện em đã

kết hôn, em hãy ly hôn với người đó ngay đi, anh không chịu được, một chút cũng

không chịu được..."

Gió lại thổi làm những cành cây đung đưa xào xạc, như

tiếng nức nở nghẹn ngào trong thầm lặng.

Hân Nhan thở dài, cô đỡ lấy An Thành: “Anh say rồi, để

em đưa anh về."

Nhưng An Thành không cho Hân Nhan nhúc nhích, lại ấn

đầu cô sát vào ngực mình: “Em đừng lấy người khác, được không? Ở bên anh, được

không em?"

Giọng nói van nài chất chứa bao đau khổ.

“An Thành …” Hân Nhan ngẩng đầu lên, định nói với anh

gì đó, bỗng nhiên anh lại buông cô ra, chạy đến gốc cây long não nôn thốc nôn

tháo.

Hân Nhan chỉ cao 1m63 mà phải kéo một người cao 1m8

như An Thành quả là một chuyện vừa nhọc nhằn vừa hao tâm tốn sức. Sau khi An

Thành nôn, anh đã hoàn toàn bất tỉnh, đôi lúc lại lẩm bẩm vài câu gì đó, cũng

chẳng biết là anh đang nói gì. Hân Nhan đành phải lái xe đưa anh về, rồi lại

phải kéo anh từ bãi đỗ xe lên tận trên nhà.

An Thành hoàn toàn vô lực, sức nặng của cả người anh

đè lên đôi vai gầy yếu của Hân Nhan. Cô tức giận đánh mạnh vào vai anh, anh chỉ

cười ngây ngô rồi thều thào tên “Hân Nhan”, còn muốn ôm cô vào lòng. Hân Nhan

cảm giác dây thần kinh hai bên huyệt thái dương của mình căng như dây đàn, giây

phút kế tiếp sẽ đứt thành nhiều đoạn.

Thật vất vả đỡ được An Thành vào phòng ngủ, sau đó cô

lấy khăn ướt lau cho anh.

Áo sơ mi của An Thành nhăn nhúm nhếch nhác, trên áo

còn dính những vệt bẩn do anh nôn. Hân Nhan cảm thấy chịu không nổi liền giúp

anh thay quần áo, anh thì lại nằm ngủ ngon lành, không còn gây ồn ào, yên tĩnh

vô cùng, ngoan ngoãn ngủ yên như một đứa bé.

Hân Nhan ngồi trên giường chăm chú nhìn gương mặt bảnh

trai kia một lúc. Nghe anh trở mình miệng lẩm bẩm: “Hân Nhan, ở lại đi...”

Mũi cô chợt cay cay, nỗi xót xa dâng trào trong từng

hơi thở. Hân Nhan cũng không rời đi, cô bước ra ghế sô pha nằm ngủ, nhưng không

hiểu sao đêm nay cô ngủ rất ngon.

Khi tỉnh dậy, Hân Nhan thấy mặt mình đang áp sát một

khuôn ngực rắn chắc. Không cần nghĩ cô cũng biết An Thành thừa lúc nửa đêm cô

đang ngủ trên sô pha ôm cô vào giường, và rồi ôm chặt cô vào lòng. Đã nhiều năm

như vậy mà anh vẫn chưa sửa được cái tật này, cứ chiếm hữu cô như món đồ chơi.

Cô tức giận giãy giụa trong lòng anh: “An Thành, anh

bệnh tâm thần rồi, trời nóng muốn chết mà ôm em chặt như vậy. Mau buông em

ra."

An Thành lại im lặng không lên tiếng.

Tay anh đang v**t v* ngón tay của cô, sờ đến ngón áp

út bên tay trái của cô, chậm rãi nói: “Hân Nhan, nhẫn cưới của em đâu?"

Hân Nhan rút tay lại, trả lời gỏn lọn: “Không có

đeo."

Nghe vậy An Thành lại cười vui vẻ: “Tại sao lại không

đeo ? Hay là em không hài lòng cuộc hôn nhân của bản thân? Hay hắn không tốt

với em?”

Cuối cùng, Hân Nhan cũng thoát khỏi anh, đứng dậy

trừng mắt liếc anh một cái: “Sao anh hỏi nhiều quá vậy?"

An Thành lẳng lặng nhìn cô, than thở: “Hân Nhan, em

nói thật đi, em rốt cục đã kết hôn hay chưa?"

Cô im lặng. Hồi lâu sau cô mới nở nụ cười, nụ cười vừa

nhẹ nhàng vừa chân thành: “An Thành, em có kết hôn hay không quan trọng đến vậy

sao? Chúng ta đã không gặp nhau ba năm rồi, cho dù muốn quay lại cũng chẳng dễ

dàng. Em cũng không còn là em trước kia, có lẽ những thay đổi của em anh chưa

nhận ra, anh có dám chắc muốn lấy em nữa không?"

An Thành im lặng không nói gì, không gian im ắng chỉ

nghe được hơi thở của hai người.

Một lúc sau, An Thành mới ngẩng đầu nhìn Hân Nhan,

kiên định trả lời: “Anh chắc chắn, cho dù sau này em có trở thành người thế nào

đi chăng nữa anh vẫn muốn ở bên em.”

Hân Nhan sững sờ, tiếp theo cười ha hả lộ cả chiếc

răng khểnh: “Nhưng em lại không chắc chắn. Vì bây giờ em không còn dũng cảm như

ba năm trước nữa."

Sắc mặt An Thành lập tức trở nên rất khó coi.

Cảm thấy nhiều lời vô ích, cô đứng lên, bình thản cười

nói với anh, "An Thành, hôm nay em phải về thành phố B rồi. Vốn không nghĩ

sẽ gặp anh, nếu đã gặp rồi, thế thì chào anh một tiếng vậy.” Hân Nhan vươn tay

ra, "Tạm biệt, An Thành."

An Thành nhìn chằm chằm tay cô một lúc. Lúc ngước mắt

lên, lửa giận đã ngút trời.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.