Chương 71: Sói theo đuôi (3) - HOÀN

Editor: lynzmix

Beta: Shoorin Yumi

"Xin lỗi bác sĩ, lại gây phiền phức cho anh rồi..."

Or cắn lỗ tai Thrus đang phun lửa phun vô cùng vui

sướng, ý bảo hắn ngậm miệng lại, rồi mới nhìn về phía bác sĩ. Lạc Tái lúc này

đang bi kịch nhìn sàn nhà đầy vụn gỗ do vuốt sói cào ra, vòng đen do lửa địa ngục

thiêu trụi hay vệt ăn mòn do nước bọt axit, a, không......cậu đã có thể nhìn thấy

những tờ tiền đáng yêu đang mọc đôi cánh nhỏ "phạch phạch phạch" từ

trong ví tiền của cậu vỗ cánh bay về phía thiên đường....

"Không sao, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi

mà." Tuy rằng thịt đau, nhưng dù sao đây cũng không phải lỗi của Or và

Thrus. So với loài chó Husky bướng bỉnh thích phá hỏng đồ đạc trong nhà, chó

Doberman hai đầu nhà cậu bất quá thỉnh thoảng cũng chỉ cắn cắn tạp chí mà thôi.

Nhưng Or vẫn cảm thấy thực có lỗi "Có lẽ

chúng tôi nên rời đi, đều bởi vì chúng tôi làm hại bác sĩ không thể sống một cuộc

sống bình thường được"

Ánh mắt Thrus nhìn chăm chú Lạc Tái, ánh mắt mang

theo kiêu căng nhưng lại khó có thể che dấu được thật sâu quyến luyến. Ngữ khí

thực ác liệt "Ai muốn ở lại nơi này?! Tôi đã sớm muốn rời đi!!" Những

lời này nghĩ một đằng nói một nẻo, càng nói càng nhỏ.

Lạc Tái ngẩn người.

Vừa nghĩ đến việc trong nhà rốt cuộc không thể

nghe được tiếng rống giận táo bạo của Thrus hoặc tiếng gọi ôn nhu của Or, trái

tim của cậu có loại cảm giác như lòng trứng bị dùng máy đánh trứng không ngừng

quấy, lòng đỏ và lòng trắng đều giảo thành một đống hỗn độn.

"Không! Đợi đã!"

Bác sĩ ôm lấy cổ của cẩu cẩu.

"Bác sĩ?"

"Không có hai người, sinh hoạt của tôi mới có

thể không bình thường"

Lời này của Lạc Tái khiến cho hai cái đầu đều lập

tức không có phản ứng.

Lặng yên ở trong phòng lan tràn nhưng cũng không

phải là cảm giác lạnh như băng.

Cẩu cẩu đem đầu của bọn họ đặt ở hai bên vai của Lạc

Tái. Or vô cùng thân thiết vừa cọ cổ bác sĩ vừa ngửi ngửi. Mà Thrus tuy rằng biểu

tình thực không cam lòng nhưng vẫn gác đầu ở trên vai, hai lỗ tai dựng thẳng

run nhè nhẹ.

( Shoorin Yumi: cái đồ khẩu

thị tâm phi

╭(╯^╰)╮

)

"Bác sĩ nguyện ý luôn luôn ở cùng chúng tôi

sao?"

"Đương nhiên" Lạc Tái không chút do dự

nói. Tuy rằng lúc đầu cậu cũng không tính nuôi bọn họ, nhưng sau đó người ra

quyết định để bọn họ ở lại chính là cậu.

( Shoorin Yumi: chúc mừng, anh tự kí tên bán

mình rùi ^3^)

Trong mắt Or lộ ra chút ánh sáng. Hắn nhớ rõ lúc

nói chuyện điện thoại với mẹ của bác sĩ, bà ấy từng oán giận nhắc qua, "Tiểu

Lạc bề ngoài có vẻ thiếu quyết đoán nhưng lại chính là thành phần ngoan cố, đã

quyết định rồi là sẽ kiên trì đến cùng. Giống như lúc vào đại học chọn chuyên

ngành bác sĩ thú y, ngay cả lão ba của nó cầm roi da đánh nó cũng không chịu

thay đổi ước nguyện ban đầu."

"Chỉ cần một. Duy nhất một người."

Or nhẹ giọng thì thào.

Thrus lại phát ra tiếng phì phì từ trong mũi, thái

độ thật không tốt "Hiển nhiên tôi không thể không ở lại! Nếu không phải

dùng chung một thân thế với Or, tôi tuyệt đối sẽ không ở lại đây!!"

Lạc Tái nhớ tới tin tức vừa mới biết được về gia tộc

quái vật kỳ quái kia. Cậu vô cùng lo lắng cẩu cẩu nhà cậu sẽ bị dụ dỗ đi mất

"Hai người ở đây sẽ không bị phát hiện chứ? Tốt nhất là gần đây không nên

tùy tiện ra ngoài."

Thrus từ trong mũi hừ một tiếng: "Phỏng chừng

là tới bây giờ người đàn bà kia vẫn chưa phát hiện chúng tôi không có ở nhà nữa."

Or cười khẽ "Bác sĩ, anh không hiểu......Chúng

tôi đối với bọn họ chỉ là Orthrus mà thôi."

"?"

"Bác sĩ, "Puppy" cũng không phải là

tên của Puppy"

"Không phải sao?"

"Sau khi nó lớn lên, nó cũng sẽ chỉ là

"Cerberus" mà thôi" giọng nói của Or có chút trầm trọng "Bởi

vì vô luận là "Cerberus" hay "Orthrus" từ thời viễn cổ cho

tới nay đều không có cái thứ hai. Anh không thể tưởng tượng được vì để có một

Cerberus, vượt qua cả "Ngăn cách sinh sản" mà bác sĩ từng nói, người

đàn ông kia đã phải cùng bao nhiêu con quái vật giao phối."

Lạc Tái ngây ngẩn cả người. Kỳ thật cậu hoàn toàn

không thể tưởng tượng được người đàn ông có tác phong cứng ngắc kia là làm thế

nào để có thể bình tĩnh vì sinh ra một con chó ba đầu mà lại lên giường với rất

nhiều quái vật. Cũng khó trách vị ma thú lão đại cuồng bạo tới ngay cả thần

Odin đều dám ăn kia lại có thể phát điên đến như vậy.

"Thế là sau khi Puppy sinh ra liền đến lượt cậu?"

"Đúng vậy. Tôi và Thrus cũng không nguyện ý

trở thành một con chó mặc người bài bố cho nên bỏ trốn......ở nhân gian lưu lạc

một đoạn thời gian....."

Nhớ lại bộ dạng ảm đạm của Or và Thrus trong lần đầu

tiên gặp họ, Lạc Tái liền cảm thấy đau lòng.

Nhất định là một khoảng thời gian không dễ dàng đi?

Từ trong Địa Ngục đi ra, Or và Thrus bắt đầu tiếp

xúc với văn minh nhân loại hoàn toàn xa lạ. Vì tránh cho bị tìm thấy mà luôn phải

trốn tránh ngủ ở trong góc đường dơ bẩn hoặc dưới gầm cầu lạnh lẽo. Không tìm

được công việc liền không có tiền mua thức ăn, thậm chí phải giống như những

con chó hoang mà lục tìm thức ăn trong rác rưởi, thật sự là làm cho người ta

đau lòng!

Lạc Tái vỗ vỗ thân thể rắn chắc tao nhã của cẩu cẩu,

an ủi bọn họ: "Huyết thống của chó tương đối ổn định và di truyền những đặc

tính tốt đẹp, huống chi là một con chó vĩ đại lại đặc biệt như cậu. Ai cũng sẽ

muốn hậu đại của cậu"

"...Bác sĩ, anh đang khen chúng tôi sao?

Nhưng tôi lại không cảm thấy cao hứng chút nào..."

"Đây cũng không phải là khen ngợi mà là sự thật.

Nhìn này..." bởi vì tư thế ghé vào người cậu nên hai chân của cẩu cẩu đều

dạng ra. Lạc Tái không hề chướng ngại vươn tay xuống, sờ sờ tiểu kê kê ở giữa

khố gian của con chó nào đó. Vô cùng chuyên nghiệp kiểm tra bên trong âm nang

có đúng là chứa hai khỏa cao hoàn hay không "Không có hiện tượng ẩn tinh

hoàn."

(Shoorin Yumi: quỷ sứ hà, xao

lại sờ của người ta zị nà

o(*≧▽≦)ツ)

Hiển nhiên là bởi vì sử dụng cùng một thân thể cho

nên cả Or và Thrus đều bị nắm túi túi. Lông của Thrus đều dựng thẳng lên, hắn

banh thẳng cổ vô thanh ngửa mặt lên trời thét dài. Mà Or lại rụt rè hơn một chút,

chỉ đem đầu chôn ở cổ của Lạc Tái cọ xát.

Ngón tay linh hoạt của bác sĩ đụng đến vị trí

d**ng v*t "Không có dị tật bẩm sinh hoặc là hiện tượng túi bao chặt dương

v*t. Tôi cũng để ý qua lúc cương không có gì khác thường, cũng không có tình huống

không thể lùi về d**ng v*t. Nói cách khác, hai người tùy thời tùy chỗ có thể tiến

vào trạng thái giao phối."

Một cái đầu đã thích đến nghiến răng nghiến lợi, một

cái khác lại nhắm mắt rên hừ hừ.

"Cái gì đó" ở giữa khố gian thoải mái tới

phát run, thắt lưng duyên dáng cong lên, cơ thể căng thẳng. Thực tà ác dựa theo

trạng thái khỏe mạnh, d**ng v*t chậm rãi ở trong tay Lạc Tái duỗi thẳng, biến lớn...

"Hay là tôi giúp các cậu cắt đi nhé?"

"!!" =ロ=!

"??" Σ(°△°|||)︴

Động tác của hai cái đầu và cả cái kia bên trong

mang xương cốt không cần cương cũng có thể nhô ra bên ngoài nhưng mới vươn đến

một nửa thì nháy mắt cứng ngắc tại chỗ.

Bác sĩ Lạc đứng ở góc độ thú y chuyên nghiệp, thực

nghiêm túc thương lượng với cẩu cẩu nhà mình: "Đối với chó trường kỳ không

giao phối thì làm giải phẫu tuyệt dục cắt bỏ t*nh h**n có tác dụng phòng ngừa

các bệnh tuyến tiền liệt cùng với nham chứng ở d**ng v*t

(nham chứng ~> một căn bệnh mà một bộ phận

cơ thể tựa như hóa đá vì các thần kinh cảm giác ở chỗ đó bị thoái hóa)

, trừ bỏ không thể giao xứng còn lại tất cả đều

không có bất kỳ ảnh hưởng gì." ┐( ̄ー ̄)┌

"......." (¯―¯٥)

"......" — —!

"Lúc nãy vệ sinh lò sưởi âm tường khiến cả

người đều là bụi, tôi phải đi tắm rửa cái đã!"

Dùng cánh tay chống đỡ hai bên sô pha đứng lên đã

muốn trở lại là thanh niên anh tuấn nhưng tr*n tr**, hắn nhanh chóng nhặt quần

lên che lại nơi riêng tư. Động tác nhanh nhẹn thậm chí có chút lửa đốt mông, giống

như Adam sau khi ăn quả của cây trí tuệ mới vừa hiểu được ngượng ngùng.

"Chờ tôi tắm xong, chúng ta liền nhóm lửa đem

lò sưởi âm tường đốt lên ~" âm cuối biến mất ở đằng sau cánh cửa phòng tắm

đóng chặt.

Lạc Tái ngồi thẳng người, nhìn nhìn phương hướng cẩu

cẩu nhà mình biến mất.

Cúi đầu, ngón tay ở trong không khí nhéo nhéo, tựa

hồ xác định hình dạng của thứ gì đấy sau đó vừa lòng mỉm cười "Thực khỏe mạnh..."

Đúng vậy, cẩu cẩu của bác sĩ hôm nay cũng thực khỏe

mạnh nha ~

Tham khảo tư liệu ghi chú Fenrir: Ma thú hình sói cực lớn trong thần thoại Bắc

Âu, là con trai của Loki, tính cách cuồng bạo hung tàn, khi hé miệng thì mõm có

thể chống đỡ trời và đất. Bởi vì mang đến các loại tai nạn mà bị các vị thần

tính kế nhốt lại nhưng cuối cùng lại đào thoát, trong cuộc chiến Ragnarok đã cắn

nuốt vị thần đứng đầu đỉnh Olympus – thần Odin.

Skoll: con trai của Fenrir, là con sói cắn nuốt mặt

trời trong cuộc chiến Ragnarok.

(xuyên vòng vàng =)

Hati: đứa con trai khác của Fenrir, cắn nuốt mặt

trăng

(xuyên vòng bạc =)

Hậu ngữ: Bác sĩ, cậu quỷ súc!!![Ngoài ra, đúng là

một gia đình tai họa...Fenrir lão đại...]

Shoorin Yumi: cúi cùng cũng hoàn Q1 zùi, giờ

ta sẽ tập trung beta lại các bộ trong nhà, nên thời gian post truyện sẽ chậm

chút xíu, các tềnh eo đừng hối ta nhe~

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.