Chương 67: Chó giữ nhà (2)

Editor: lynzmix

Beta: Shoorin Yumi

"..." Chẳng lẽ hiện tại cậu nên nói, xin

chào, rất vui được biết ngài sao?.... được rồi, nói như vậy, có đôi khi có thể

đắc tội nhân viên văn phòng chính phủ nhưng tuyệt đối không thể đắc tội nhân

viên bảo vệ.

Thế là sau màn bắt tay ngắn gọn mà không mất lễ

phép, Lạc Tái không thể không dựa theo trình tự bình thường mà mời khách vào

nhà "Rất vui được biết ngài. Ngài muốn vào nhà ngồi một chút chứ?"

"Được."

"Như vậy xin mời đi theo tôi"

Cerberus sửa lại cà vạt, đi theo phía sau Lạc Tái,

khi đi ngang qua Thrus thì nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hai người ngồi xuống, Lạc Tái rất có tự giác của

chủ nhà pha một ấm trà cho hắn. Cerberus đối với trà Trung Quốc cũng không cự

tuyệt, cầm lấy chén trà.

Thrus lại thực khó chịu đặt mông ngồi trên lưng ghế

sô pha. Puppy vừa được buông ra liền vui vẻ chạy đến bên người Cerberus.

Nam nhân đang uống trà liền buông chén xuống, vươn

tay đem cún con bế lên, tư thế ôm rất là quen thuộc, đem nó đặt lên đầu gối.

Puppy tựa hồ muốn đem thanh xương mài răng mỹ vị trong miệng đặt vào tay hắn.

Bàn tay to của nam nhân một lần sờ qua ba cái đầu của chúng nó, bình tĩnh cự

tuyệt hảo ý của chúng: "Con ăn đi, cha không thích ăn mấy miếng bánh bích

quy nhỏ dễ mắc răng ấy."

Tại sao thanh xương mài răng cứng rắn đến đau răng

ấy lại có thể dễ dàng bị nói thành bánh bích quy nhỏ thơm ngon giòn tan vậy?.........Tuy

rằng bình thường quả thật Thrus cũng đem mấy thanh xương mài răng kia trở thành

bánh bích quy mà ăn vặt...

Lạc Tái lấy lại bình tĩnh, rất nhanh tìm được trọng

điểm vấn đề "Xin hỏi Cerberus tiên sinh, ngài tới đón Puppy về nhà

sao?"

"Đúng vậy" Ánh mắt của Cerberus thẳng tắp

nhìn về phía Lạc Tái, hoàn toàn là loại biểu tình tới nhà trẻ đón bé con tan học

nhưng gặp thầy giáo nên không thể không dừng lại tán gẫu vài câu xã giao,

"Lúc trước bởi vì phải tham gia một hội thảo nghiên cứu và thảo luận cấp

quốc tế nên phải rời đi một đoạn thời gian, ta lo lắng không muốn đem Puppy để ở

nhà một mình"

Vậy chẳng lẽ đem cún con bỏ trước cửa chỗ ở tạm của

em trai bỏ nhà đi bụi thì rất yên tâm sao?!

Kỳ thật Lạc Tái cũng không có tò mò muốn biết, chỉ

thuần túy là lời nói lễ phép bình thường mà thôi:"Chắc là một hội thảo

nghiên cứu và thảo luận tương đương quan trọng."

"Đúng vậy. Cuộc hội thảo này có ý nghĩa thời

đại. Bởi vì hiện tại phương tiện giao thông nhanh chóng phát triển, khoảng cách

đều bị rút ngắn. Tùy theo toàn cầu hóa, xã hội và văn hóa của nhân loại trong

quá trình trao đổi đã dần xảy ra biến hóa." Nam nhân chậm rãi nói thoạt

nhìn vô cùng tự tin, mang theo phong phạm của một nhân viên hành chính cao cấp.

Hắn cầm lấy chén trà trên bàn uống một ngụm, nhuận nhuận yết hầu, "Nhân loại

thờ phụng tôn giáo khác nhau khi tử vong ở vùng đất thuộc về một tôn giáo khác

thì linh hồn của họ sẽ thuộc tôn giáo nào; vấn đề này trở thành chủ đề thảo luận

chính trong hội thảo lần này. Không khí của hội thảo tương đương nhiệt liệt. Vấn

đề người có tín ngưỡng bất đồng nhưng chết ở dị quốc thì sau khi chết nên được

dẫn độ về Địa Ngục nguyên quán hay là cơ quan quản lý địa phương được trực tiếp

xử lý, vân vân và mây mây..... được thảo luận kịch liệt."

"......"

Cậu thật đúng là miệng tiện.....đáng ra không nên

hỏi câu này. Chỉ bởi vì đối phương ngồi ở chỗ kia thái độ quá bình thường, khiến

cho cậu hoàn toàn quên mất lá thư lần trước đã ghi rõ vị này là đi tham gia – hội

nghị nghiên cứu và thảo luận quốc tế của các sứ giả Địa Ngục.

Thrus vốn thờ ơ bỗng nhiên sáp vào một câu "Vậy

kết luận của mấy người ra sao?"

Cerberus nhìn hắn một cái: "Thật đáng tiếc, bởi

vì đại diện của các Địa Ngục ở vài quan điểm còn tồn tại mâu thuẫn, đặc biệt ở

phương diện cân nhắc mức hình phạt lại không thể đạt thành nhất trí. Bởi vậy hội

thảo cũng không có đạt thành hiệp nghị cuối cùng. Nhưng ở phương diện sứ giả địa

ngục thì dưới điều kiện không can thiệp đến chuyện của nhau, chế định [Biện

pháp dẫn độ linh hồn tạm thời], trong đó quy định trước khi tiến vào cửa Địa Ngục,

linh hồn bị dẫn độ đến đâu sẽ do sứ giả Địa Ngục đầu tiên gặp được quyết định."

(Shoorin Yumi: rối nùi gòy, đoạn nài hơi

khó hỉu nha T^T)

"Nói rõ ra thì dù không phải thần dân của

minh chủ Hades, chỉ cần chết ở trên vùng đất của ngài thì vị sứ giả Địa Ngục đầu

tiên đến bắt linh hồn sẽ có quyền quyết định linh hồn kia sẽ được dẫn đến đâu

đúng không?"

"Đúng vậy."

Thrus lộ ra biểu tình vui vẻ, khóe mắt liếc qua Lạc

Tái một cái, nhưng rất nhanh lại phiền não rồi: "Chắc là bác sĩ sẽ được

lên thiên đường đúng không?" trong giọng nói khó nén thất vọng.

Thật sự là vô cùng có lỗi à!

Cậu cư nhiên không phạm mấy trọng tội như giết người

phóng hỏa, gian dâm bắt người cướp của linh tinh gì đó......cho nên sau khi chết

không có vinh hạnh xuống địa ngục đâu!

Cerberus yên lặng nhìn Thrus đang vô cùng phiền

não, mày hơi nhíu lại, tựa hồ có chút bất mãn, không khí có chút ngưng trọng. Một

lát sau, hắn thở dài buông chén trà, ngữ khí cũng nhu hòa một chút, tựa như một

người anh nhìn thấy em trai nhà mình không ra gì nên đành bất đắc dĩ buông tư

thái "Orthrus, nếu là lúc trước em sẽ không hỏi anh vấn đề này."

"Hừ.......Anh có biện pháp gì không?"

"Rất đơn giản."

Cerberus nói "Khiến cho cậu ta sa đọa đi."

"......" =ロ=!

"Phải biết rằng, cổng Thiên Đường rất cao,

nhưng tư cách để xuống Địa Ngục lại vô cùng dễ dàng."

"......" ‎— —!

"Đặc biệt minh chủ Hades của chúng ta lại

không chấp nhận sám hối."

"......" (◎_◎;)

"....." Làm ơn đi hai vị đại ca này!

Không cần dùng thái độ chính nghĩa như nhân viên chính phủ đang thông báo tin tức

để nói ra loại chủ đề hắc ám này được không hả! Anh như vậy so với phần tử khủng

bố vẻ mặt dữ tợn vừa nhìn liền biết không phải người tốt còn đáng sợ hơn đó cha

nội!!

Hơn nữa ở trước mặt đương sự lại thảo luận làm sao

dụ dỗ hắn sa đọa hoặc thậm chí sau khi chết vì tội ác tày trời mà xuống địa ngục

như vậy cũng được sao?!

Lạc Tái tỏ vẻ không lời gì để nói, mà bên kia

Thrus lại tỏ vẻ thực rối rắm "Nhưng tôi vẫn thích bác sĩ giống như bây giờ

hơn."

"Đây là lựa chọn của em." Cerberus cũng

không có chút bắt buộc nào "Mặt khác, em rời nhà cũng khá lâu rồi đấy."

"Tôi sẽ không trở về!"

"Vì sao?"

"Không vì cái gì cả!"

"Là anh của chú mày, anh cũng không thấy được

chú mày ở đây sẽ thoải mái hơn ở Địa Ngục chút nào. Căn phòng nhỏ xíu này chỉ lớn

cỡ một viên gạch ở Địa Ngục thôi." Cerberus lại nhìn về phía Lạc Tái

thoáng gật đầu nói, "Xin thứ lỗi."

Lạc Tái rút trừu khóe miệng, thật có lỗi à, nhà của

cậu ngay cả WC đều không bằng, cũng chỉ lớn bằng một viên gạch mà thôi. Vậy anh

rốt cuộc lớn tới cỡ nào hả?! Cần lớn như vậy sao?...

Suy xét đến kích cỡ khổng lồ đáng sợ của Địa Ngục

Khuyển xuất hiện trong mấy bộ phim ảnh, cậu lại nhịn không được ngắm nhìn cún

con ba đầu Labrador đáng yêu đang nằm trên đầu gối của nam nhân. Lại suy xét tới

tốc độ trưởng thành mười năm vẫn không lớn lên được chút nào của nó, vậy phải mất

bao nhiêu lâu mới trưởng thành hả?!

Cerberus tựa như gặp phải nan đề nhíu mày "Em

như vậy làm anh thực khó xử."

Thrus nói "Khó xử thì anh đừng có xen mỗm

vào, dù sao việc này cũng chẳng liên quan quái gì đến anh cả!!"

"Không thể nói là không liên quan, chỉ cần em

vẫn là Orthrus, không chỉ là anh hoặc là mẹ, mà chỉ cần là thành viên trong gia

tộc đều sẽ không bỏ mặc em."

"Thế thì sao? Đừng tưởng rằng như vậy sẽ khiến

tôi khuất phục! Tôi tuyệt đối sẽ không làm theo cái ý tưởng chết tiệt đó

đâu!!" quả thực giống như bị đạp trúng bạo điểm, Thrus gần như nổi điên.

Giọng nói của Cerberus thực nghiêm túc "Kéo

dài huyết mạch của gia tộc Phorcydes là trách nhiệm mà em phải làm."

"Gia tộc quái vật con mẹ nó biến hết đi!!"

"Cerberus tiên sinh." khống chế chó

ngoan nhà mình không để nó trong lúc tức giận cắn người là việc mà tất cả các vị

chủ nhân đều biết. Lạc Tái nhẹ nhàng đè lại bả vai của Thrus, mỉm cười nhìn về

phía Cerberus: "Tuy rằng tôi cũng không biết lý do Or và Thrus bỏ nhà đi bụi.

Nhưng tôi nghĩ, so với nhân loại, bọn họ càng nên được hưởng tự do, không ai có

thể điều khiển ý chí của bọn họ, bắt buộc bọn họ làm những việc mà bọn họ không

muốn."

Cerberus yên lặng nhìn chăm chú vào Lạc Tái, tựa hồ

đến hiện tại mới ý thức được sự tồn tại của nhân loại này, trong ánh mắt lộ ra

chút kinh ngạc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.