Chương 6

Trong góc nhà hàng.

Những món ăn được sắp xếp

khéo léo trước mắt, Lạc Thải Lăng tay cầm dao nĩa, tao nhã ăn cơm. Chàng trai đối

diện chăm chú nhìn cô, đôi mắt mang nét cười, ánh nến chập chờn làm đường cong

của khuôn mặt anh tuấn càng thêm nhu hòa, có ảo giác gần như trìu mến.

“Trên mặt em có dính thức

ăn sao?”

Đỗ Phi Vân hơi ngạc

nhiên, cười khẽ: “Không có!”

“Vậy sao anh không ăn, cứ

ngồi đó nhìn em làm gì?”

Anh lắc đầu. “Nhìn em ăn,

cũng là một sự hưởng thụ”. Mỗi lần ở cùng một chỗ với cô, anh sẽ không để thời

gian của mình bị lãng phí vào những thứ khác.

“Miệng anh thật ngọt,

đáng tiếc là bổn cô nương sẽ không bởi vậy mà sung sướng, vui vẻ đến mức quên

mất mình là ai. Anh hãy dành chiêu này lại để đối phó với những người ái mộ đếm

không hết của anh đi”. Cô quen biết Đỗ Phi Vân đã nhiều năm, em gái Đỗ Phi Vụ

của anh là bạn thời tiểu học với cô, gia thế của hai người cũng tương đương

nhau, hai bên cha mẹ cũng từng có ý ghép đôi bọn họ.

Anh là một hình mẫu “bạch

mã hoàng tử” điển hình mà các nữ sinh thầm ngưỡng mộ, văn võ song toàn, tuấn tú

tao nhã, khí chất đường hoàng, ăn nói lịch sự. Những năm 9, 10 tuổi còn chưa

hiểu chuyện, cô cũng từng là một trong số những “nữ sinh” kia.

Anh giúp cô học toán, dạy

cô chơi bóng, cùng cô trò chuyện. Người tất cả mọi thứ đều xuất sắc như anh, dễ

dàng trở thành đối tượng trong lòng các cô gái trẻ. Khi đó cô cảm thấy, trên

đời không có ai toàn vẹn hơn anh, vĩ đại hơn anh. Trong lần sinh nhật năm đó,

cô còn ước nguyện là sau này sẽ kết hôn với anh, bảo anh chờ cô 10 năm.

Tim anh cũng được xem là

đủ mạnh mẽ, không bị cô dọa cho bỏ chạy, còn vuốt tóc cô, cười cười chấp nhận

lời thổ lộ: “Được, chờ Lăng Lăng lớn lên, anh sẽ lấy em!”

Cô có tài đức gì mà có

thể được như thế? Cư nhiên làm cho “bạch mã hoàng tử” trong cảm nhận của mọi

người chấp nhận lời cầu hôn của mình, nếu để đám nữ sinh thầm mến anh biết

được, cô sẽ bị vây đánh.

Nhưng theo thời gian dần lớn

lên, càng hiểu chuyện thì cô càng hiểu rõ tình cảm ấy đơn thuần chỉ là sự

ngưỡng mộ, trong giai đoạn trưởng thành của mỗi người, đều có những mối tình mơ

mộng như vậy, nhưng đối với tình yêu chân chính vẫn còn là khoảng cách rất xa.

Như lời nói đùa thời thơ ấu, dường như đã là chuyện quá khứ xa xôi, rốt cuộc

cũng không ai nhắc lại.

Bây giờ hai người họ

giống như bạn bè, thỉnh thoảng tụ tập, trò chuyện về những điều lặt vặt trong

cuộc sống. Anh có nhiều bạn gái, “lịch sử tình trường” từ nhỏ đến lớn của anh,

cô còn biết rõ hơn cả cha mẹ anh nữa.

Nếu nói là một người bạn

lâu năm, chi bằng hãy nói anh là vị thần bảo hộ của cô.

Trong trí nhớ, tựa như

không có gì là anh không làm được, bất cứ chuyện gì xảy ra đến tay anh đều có

biện pháp giải quyết. Khi còn nhỏ, một số bài tập toán rắc rối đã được giải

quyết dễ dàng dưới ngòi bút của anh. Thành tích tốt của cô chính là nhờ có anh.

Cô cùng Đỗ Phi Vụ cãi nhau, la hét đòi tuyệt giao, nhưng sau lưng lại khóc đến

chết đi sống lại, vẫn là anh ở giữa đứng ra hòa giải. Cách xử sự, đối đãi người

khác của cô chịu sự ảnh hưởng rất lớn của anh. Sau này hai người đều có đối

tượng để tìm hiểu, cô bị mối tình đầu phụ bạc, là anh dùng nắm đấm thay cô trút

giận. Lúc đó cô mới phát hiện cú đấm của người đàn ông phong nhã này, lực tuyệt

nhiên không hề yếu.

Anh hiểu cô hơn so với

bất cứ ai khác, gặp phải chuyện gì, người đầu tiên cô tìm đến không phải là

người cha đụng thì ít cách xa thì nhiều, mà là anh. Trong những năm tháng

trưởng thành cô độc của cô, chỉ có anh làm bạn, anh đối với cô mà nói, còn thân

thiết hơn cả người nhà.

Đỗ Phi Vân nhâm nhi chút

rượu vang, sau đó mới cầm dao nĩa, tao nhã ăn cơm. “Gần đây luôn không gặp được

em, đang bận việc gì?”

“Bận yêu chứ sao!” đối

với tất cả mọi chuyện của mình, cô chưa từng nghĩ sẽ giấu anh, trên đời này anh

là người hiểu cô nhất, cô với anh, không có bí mật.

Hai tay dừng lại, anh

ngạc nhiên nhìn cô: “Yêu?”

“Đúng vậy, em thích một

người, anh có mừng cho em không?”

Vẻ mặt của anh không có

nửa phần thay đổi, tiếp tục ăn cơm. “Chọn một ngày dẫn anh ta đến gặp anh, mắt

nhìn người của em thì cần phải xem lại”.

“Anh nói gì, Đỗ Phi Vân!”

cô phản đối.

“Để anh nghĩ lại xem lần

trước em nói câu này là vào lúc nào?” nhẹ nhàng nói, dường như ám chỉ về khoảng

thời gian trong quá khứ, làm cô nhất thời đỏ mặt.

“Chuyện đã lâu như vậy,

anh vẫn nhớ kỹ như thế để làm gì?”

Thản nhiên nhướng mày

“Anh cũng không muốn”. Thực sự mối tình đầu của cô làm anh ấn tượng quá sâu,

đến bây giờ vẫn chưa quên được. Bắt cá hai tay, không… là ba tay, vậy mà cô

chẳng hay biết gì suốt nửa năm, lòng tràn đầy tin tưởng rằng mình đã gặp được

một người đàn ông tốt.

Sau khi sự việc vỡ lở, cô

khóc đứt gan đứt ruột đến tìm anh. Khi biết được chuyện này, anh cũng không

đoán được mình lại tức giận tới vậy, đem gã kia đánh đến phải nhập viện.

“Được rồi được rồi, em

nói thật với anh. Không phải là em không muốn đưa người đó đến gặp anh, mà là

trước mắt, mới chỉ có em đơn phương thích anh ấy, người ta chưa đồng ý làm bạn

trai của em”. Thật là, chuyện này thực xấu hổ, tại sao cứ nhất định bắt cô nói

ra?

“Trên đời này còn có

người dám từ chối Lạc đại tiểu thư em sao?”. Với hiểu biết của anh, có vô số

liệt sĩ tình nguyện ngã gục dưới chân Lạc đại tiểu thư. Chẳng qua là, có lẽ một

khi bị rắn cắn, sợ hãi đến mười năm, mối tình đầu đã để lại trong cô bóng ma

quá lớn, trong tiềm thức cô luôn giữ mình, không còn dễ tin vào đàn ông và tình

yêu.

“Cũng không phải là tại

điều kiện bên ngoài, mà là trong lòng anh ấy đã có người khác rồi. Cho nên anh

không cần lo lắng là em lại bị lừa, anh ấy không thèm lừa em.”

“Tại sao em thích anh

ta?” thích đến cho dù người kia trong lòng đã có người khác, vẫn không bỏ cuộc?

Cô là cô gái có lòng tự trọng rất cao, mà phải đến độ như vậy, sợ rằng không

phải chỉ là yêu thích đơn thuần.

“Uh, thật sự rất thích,

thích đến cảm thấy… nếu đời này được người ấy yêu, làm cho người ấy trong mắt

chỉ có mình em, như vậy tình yêu trong cuộc đời này của em không hề hối tiếc”.

Tuy cô không còn là một nữ sinh mới hơn mười tuổi, nhưng những tình cảm sâu xa

nhất, vẫn theo bản năng thổ lộ với anh, có lẽ là vì, trên đời này anh là người

hiểu và chiều cô nhất; cũng có lẽ bởi vì, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, anh vĩnh

viễn là người cô có thể dựa vào.

Thật không? Người đàn ông

này đối với cô ấy, có tầm quan trọng như vậy?

Đỗ Phi Vân buông dao nĩa,

ngồi suy ngẫm. “Mấy ngày nữa là sinh nhật hai mươi tuổi của em, muốn anh tặng

gì?”

“Muốn thứ gì à…” cô nghĩ

nghĩ, lắc đầu cười khẽ. “Em cũng không thiếu thứ gì cả. Thứ muốn nhất thì… e

rằng phải cố gắng thêm một thời gian nữa.” Cũng không biết là có được hay

không.

Không cần phải nói, anh

đã hiểu được. Anh đưa tặng cô một hộp quà được bọc đẹp mắt. “Vốn định sinh nhật

này mời em ăn một bữa cơm, nhưng anh nghĩ, hẳn là em hy vọng anh ta sẽ ở cùng

với em, anh tặng quà cho em trước, chúc sinh nhật hai mươi tuổi của em thật vui

vẻ”.

Không ngờ anh nhớ rõ sinh

nhật của cô, lại còn là người đầu tiên tặng quà cho cô. Trong lòng cảm thấy ấm

áp, ngọt ngào, miệng không quên lí nhí: “Gì chứ, nói cứ như thể em trọng sắc

khinh bạn không bằng…”

“Không phải sao?” anh làm

bộ thu tay về “Vậy để bữa đó anh tặng em được không?”

“Được rồi được rồi!” với

dáng dấp như kẻ cướp, cô nhanh chóng đoạt lấy gói quà, đổi lấy một tràng cười

của anh. Anh tặng quà sinh nhật hai mươi tuổi, sao có thể không lấy.

Anh nhìn đồng hồ một

chút: “Anh vẫn còn thời gian, đợi ăn cơm xong em có muốn đi đâu hay không? Hay

để anh đưa em về nhà?”

“Không cần đâu”.

“Anh đã đưa em đi thì

phải đưa em an toàn trở về nhà” đây là sự tin tưởng của ba cô với anh. “Hay

là…” ngừng một chút, trêu chọc nói: “Có người trong lòng, sợ anh ta hiểu lầm,

nên không muốn để anh đưa về?”

“Không phải mà” cô hờn

dỗi, thì thầm thú nhận “Lát nữa anh ấy tan làm, tiện đường qua đây đón em”.

Đỗ Phi Vân gật đầu: “Khi

nào anh ta đến?”

“Khoảng nửa tiếng nữa…”.

“Khó trách em đứng ngồi

không yên”.

“Nào có”.

Đỗ Phi Vân không để ý đến

lời biện minh của cô, đưa tay gọi bồi bàn tính tiền.

“Em có thể lấy một cái

bánh sandwich không?”

“Cho anh ta?”

“Bác sĩ bảo không nên để

dạ dày của anh ấy chứa nhiều thức ăn cùng lúc, nên chia thành từng bữa nhỏ”.

Đỗ Phi Vân không nói gì

thêm, quay đầu dặn bồi bàn: “Vậy mang thêm cho tôi một phần sandwich”.

“À, súp hải sản cũng tốt

lắm” súp hải sản ở nhà hàng này ăn rất ngon, Quan Nghị nhất định sẽ thích.

“Thêm một súp hải sản”

lặp lại như cô muốn.

Đợi bồi bàn đi rồi, cô

cười nói: “Cảm ơn, lần sau đến em mời lại anh”.

Chăm chú nhìn vẻ mặt mãn

nguyện của cô, Đỗ Phi Vân khẽ nhếch môi: “Anh nghĩ, em nhất định rất yêu anh

ta”.

Biết cô đã nhiều năm,

chưa từng thấy cô đối với ai như thế, ngay với cả mối tình đầu đã làm cô tổn

thương sâu sắc cũng không được như vậy.

Tính tiền xong, rời khỏi

nhà hàng, anh cùng cô đứng đợi ở cửa.

“Nếu anh ta quan trọng

với em vậy, phải thật nỗ lực để đạt được hạnh phúc, nhất định phải khiến cho

bản thân mình vui vẻ, biết không?”

“Vâng, cám ơn anh, Phi

Vân!” cô kéo tay anh, kiễng mũi chân, ngửa đầu hôn anh một cái.

Chốc lát sau, Quan Nghị

đến, cô chào tạm biệt anh, vui vẻ chạy đi.

Cảm giác được rằng cô ấy

thật sự thích anh ta, Đỗ Phi Vân không tới chào hỏi, đứng từ xa nhìn cô ngồi

sau xe máy cùng người kia rời đi.

Anh không có di động, chỉ

lặng lặng đứng yên trong bóng tối, cơn gió hơi thấm lạnh thổi tan độ ấm của cái

hôn vừa rơi trên má anh.

Anh Phi Vân … Khi còn

nhỏ, cô luôn gọi anh như vậy

“Mười năm sau, em muốn

kết hôn với anh, anh phải thích em, không được thay lòng đổi dạ” giọng nói ngọt

ngào, có chút ngang tàng mà ra lệnh.

Anh có bạn gái đầu tiên,

cô tức giận đến một tháng không thèm nói chuyện với anh.

Vẻ nũng nịu, những trò

xấu, tính tình trẻ con cùng với những biểu hiện ngọt ngào khác của cô đều ẩn

sâu trong trí nhớ. Sau này, nó sẽ dành cho một người đàn ông khác…

Một người có thể làm cô

mỉm cười, có thể đem đến cho cô hạnh phúc.

Anh cụp mắt xuống, che

những tâm tư đang dâng lên như thủy triều trong mắt.

———-

Đỗ Phi Vân đoán đúng, cô

muốn cùng Quan Nghị trải qua sinh nhật, nhưng cô không muốn nói cho anh biết.

Gần đây, từ trong mắt anh

có thể đọc ra hai từ “áy náy”, số lần càng lúc càng nhiều, cô cũng hiểu được,

đó là bởi vì cảm nhận rõ ràng mỗi một thành ý của cô, nhưng anh không có cách

nào đáp trả.

Nếu lúc này, nói cho anh

chuyện sinh nhật, lại giống như đang cố tình đòi hỏi cái gì. Cô không muốn làm

khó anh, càng không muốn anh lo lắng suy nghĩ đón sinh nhật với cô thế nào. Chỉ

cần anh cùng cô, lặng lẽ qua một ngày này, sau đó đến 12 giờ đêm, nghe anh nhẹ

nhàng nói một câu “sinh nhật vui vẻ”, thế là đủ.

Nhưng là, cô không dự

đoán được ngay cả tâm nguyện nhỏ nhoi này cũng không thực hiện được.

8 giờ sáng cô mua bữa

sáng đến nhà anh định ăn cùng anh, anh không ở đấy, vì thế cô chờ.

Đợi đến giữa trưa, bữa

sáng đã nguội, vì thế cô lấy bữa sáng đã nguội ấy làm cơm trưa cho mình.

Lại đợi đến tối, anh vẫn

không trở về, vì thế một phần nữa của bữa sáng trở thành bữa tối.

Trước giờ anh vẫn không

có bạn bè thân thiết gì có thể làm anh biến mất cả một ngày. Cho nên cô không

gọi điện thoại, cứ nghĩ ngay sau đấy anh sẽ xuất hiện. Nhưng thời gian trôi qua

lâu như vậy, cô lại không có dũng khí gọi điện thoại. Người có thể khiến anh

mất tích cả ngày, cô gần như có thể đoán được…

Nâng mí mắt đã buồn ngủ,

12 giờ 5 phút, sinh nhật tuổi hai mươi, cứ như vậy mà trôi qua.

Cô tự cười khổ, khi chuẩn

bị đứng dậy rời đi, nghe thấy tiếng mở khóa cửa.

Đẩy cửa thấy cô, Quan

Nghị có chút ngạc nhiên.

“Thải Lăng? Tại sao em

lại ở đây? Đã chờ lâu rồi sao?” để chìa khóa xe xuống, thuận tay đưa ra một túi

giấy “Đặc sản nổi tiếng của Vân Lâm, cho em”.

“Hôm nay anh về nhà à?”

gia đình anh ở Vân Lâm.

“Ừ” ngồi xuống bên cạnh

cô “Em tìm tôi có việc?”

“Không. Hôm nay là ngày

nghỉ, đến chơi với anh thôi” cô gượng cười “Không có việc gì, ngày mai còn phải

đi học, em về trước, anh cũng nghỉ sớm đi, ngủ ngon.”

Nhìn theo bóng dáng cô

dần biến mất, không biết tại sao, Quan Nghị thấy nụ cười của cô hôm nay rất

không thực, có vẻ miễn cưỡng.

Khôi phục lại tinh thần,

nhìn thấy đặc sản nổi tiếng vẫn để trên bàn, anh vội chạy đuổi theo.

Ra khỏi cửa vào của khu

nhà, anh liếc mắt liền nhìn thấy chiếc xe thể thao màu đỏ bắt mắt của cô. Cô

không vội vã rời đi, ngồi ngẩn người ở ghế lái. Đi lên phía trước, đang định mở

miệng gọi, di động trong tay cô đổ chuông.

“Alo… Phi Vân… À, cảm ơn

anh. Vâng, anh ấy giúp em tổ chức sinh nhật, em thực sự rất vui… Quà á, về nhà

em sẽ lập tức mở ra xem, giúp em cảm ơn Phi Vụ, dạ, mọi việc đều ổn, bye bye.”

Thì ra … hôm nay là sinh

nhật cô? Tại sao vừa rồi cô lại không nói?

Nghe thấy tiếng gõ nhẹ

vào cửa kính, cô quay đầu nhìn lại, hạ một nửa kính xuống. “Quan Nghị, sao anh

lại xuống đây?”

“Em quên cái này.”

Lạc Thải Lăng nhận lấy,

đặt ra hàng ghế sau. “Anh lên nhà đi, đừng có ngủ muộn, ngày mai em lại mang

bữa sáng đến.”

Quan Nghị nhìn cô chằm

chằm. Cô ấy không định nói sao?

“Em còn có tinh thần

chứ?”

“Vẫn tốt, sao thế?”

“Đi ra ngoài hóng gió,

tôi không mang theo chìa khóa xe xuống đây” anh chỉ chỉ bên kia cửa xe, cô vội

vã mở khóa.

“Vẫn là chỗ ngắm cảnh đêm

lần trước?” cô khởi động máy, hỏi anh.

“Ừ.”

Dọc theo đường đi, bọn họ

không nói chuyện, chạy xe đến giữa sườn núi, xuống xe.

“Hôm nay sao cũng rất

sáng” nằm nửa người trên mui xe, đôi mắt sáng hơi khép hờ, tận hưởng những làn

gió nhẹ chầm chậm thổi qua.

Anh nghiêng đầu, nhìn một

bên mặt của cô “Vì sao không cho tôi biết, thật ra hôm nay là sinh nhật em?”

Cô sửng sốt, ngồi thẳng

dậy “Là ngày hôm qua” đã qua 12 giờ.

“Tuy rằng có muộn, nhưng,

sinh nhật vui vẻ!” cô đợi cả ngày, thật ra chỉ muốn nghe những lời này phải

không?

“Còn nữa, rất xin lỗi”

anh thừa nhận, anh đã xem nhẹ chuyện này, nếu để tâm một chút thì không cần cô

nói anh cũng biết.

Cô nở nụ cười, nhẹ nhàng

lắc đầu “Không sao, em đã nói là sẽ chờ anh.”

Vì vậy, đời này chỉ có

một lần sinh nhật 20 tuổi, cô đã dùng để chờ anh.

“Nhưng, tôi chưa chuẩn bị

quà”

“Anh ở bên cạnh em, không

phải sao?”

Anh đang định nói gì đó,

xa xa truyền đến tiếng trêu đùa “Ái chà, bên kia có một đôi uyên ương đang nói

chuyện yêu đương kìa.”

Hai người nhìn nhau một

cái.

“Người trẻ tuổi, nói chuyện

tình yêu mà không thấy đây là nơi nào sao? Đây là địa bàn của bọn ta, có thu

phí tình yêu, ngươi không hiểu phép tắc sao?”

Quan Nghị không muốn

tranh cãi, rút tiền trong ví ra định đưa cho chúng.

“Mấy tên vô lại đó, không

học vấn, không nghề nghiệp, tại sao anh lại phải nghe theo chúng” Lạc Thải Lăng

không phục, ngăn cản động tác của anh.

“Ha, cô em này nói chuyện

thực không khách khí” du côn A cầm đầu mở miệng.

“Vốn là như thế…”

“Thải Lăng, đừng tranh

cãi nữa” Quan Nghị trầm giọng.

Gì chứ, sao lại hung dữ

với cô, có nhầm hay không?

“Đừng, em đâu có nói sai,

chính những loại sâu mọt của xã hội này làm cho trật tự trị an không thể tốt

lên, anh cần gì phải dung túng cho chúng phạm tội?”

“Chậc, hạt tiêu nhỏ này

thật là xinh đẹp, đáng tiếc là không biết chuyện. Anh bạn trẻ, để tôi giúp cậu

dạy dỗ, điều chỉnh lại, cam đoan về sau sẽ ngoan ngoãn như con mèo nhỏ.”

“Anh dám” thấy được sự

nguy hiểm, Quan Nghị nhíu mày, lấy thân mình che trước mặt cô.

“Anh hùng cứu mỹ nhân

sao? Trước hết hãy tự lượng sức mình đi đã” kéo anh ra, bốn tên xúm vây anh

lại, Quan Nghị hô to theo trực giác “Thải Lăng, chạy mau”.

“Em…” không kịp đáp lại,

du côn A bắt lấy cánh tay cô, đùa giỡn xoa xoa. “Quan…” kêu cứu theo bản năng,

Quan Nghị sốt ruột nên đã xung đột với bọn chúng.

Tình hình hoàn toàn không

khống chế được, hai má, ngực, bụng đã trúng mấy đấm, bị phân tâm nhìn về phía

cô, cô bị nhốt trong góc, đôi mắt vẫn giữ vẻ quật cường, chịu đựng không rơi

một giọt lệ.

Ban đầu anh đã lo lắng về

tình huống này, dung mạo của Thải Lăng rất đẹp, dễ dàng khiến cho người khác

nảy sinh ý đồ xấu, bọn chúng có tận sáu người, anh có làm thế nào cũng không

nắm chắc sẽ bảo vệ cô an toàn, nếu bọn chúng đòi tiền, như vậy là tốt nhất, chỉ

sợ là…

Cứ như thế này, xem ra

không ổn.

Mấy chữ “h**p dâm tập thể”

hiện lên trong đầu, cả người anh cứng đờ, lửa giận đột nhiên sinh ra, không

biết sức mạnh từ đâu tới, anh gắng sức khua đấm, cánh tay trái từng bị thương

hoàn toàn không biết đau, vùng thoát khỏi sự vây khốn, anh xông đến phía Lạc

Thải Lăng, dốc hết toàn bộ sức lực, đưa tay ra giữ lấy cô. “Đi mau!”

Chạy lại phía chiếc xe,

cô run rẩy mà khởi động máy, đi thật nhanh.

Cho tới khi đã vào nhà,

cô vẫn chưa thực sự hoàn hồn sau sự việc ngoài ý muốn vừa rồi, cơ hồ việc bị

đám du côn uy h**p vẫn quanh quẩn trong đầu…

“Thải Lăng…” anh đi đến

gần cô khẽ gọi, tay chưa chạm vào cô, cô đã sợ hãi ôm chặt lấy anh, “Quan Nghị,

em sợ muốn chết”.

“Ừ” cảm giác thân thể cô

còn run rẩy, anh vòng tay ôm cô, vỗ nhẹ trấn an “Em rất mạnh mẽ”. Cho tới bây

giờ cô vẫn chưa rơi một giọt nước mắt nào, đổi lại nếu là người khác, sớm đã

khóc ròng.

“… Em không nên khiêu

khích bọn chúng” cô can đảm nhận sai.

“Là tại tôi không làm

tròn trách nhiệm bảo vệ em”.

“Không phải vậy” cô đứng

thẳng người, nhìn anh “Anh đã làm rất tốt”.

“Thật sao?”

“Đương nhiên, vì bảo vệ

em, anh đã bị thương không ít” bàn tay mềm mại xoa hai má anh, cánh tay bầm

tím, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Dựa vào sức mạnh lúc nãy,

cô không chút nghi ngờ, để bảo vệ cho cô khỏi thương tổn, anh sẽ không tiếc

liều mình cùng đám du côn kia.

“Bông tai của em bị rơi

rồi.”

“A?” đưa tay lên sờ, đôi

bông tai quả nhiên là bị mất một chiếc, chắc chắn là đã rơi trong lúc hỗn loạn

vừa rồi.

“Sao lại như vậy chứ” đó

là quà sinh nhật 20 tuổi mà Đỗ Phi Vân tặng cô, cô đã chọn đeo nó trong ngày đặc

biệt này.

Nhìn biểu hiện đau lòng

của cô, anh hỏi “Rất quan trọng sao?”

Cô nhìn lại anh, vẻ mặt

như đưa trẻ con bị cướp mất đồ chơi yêu thích, “Đó là do một người quan trọng

tặng, mặc kệ thế nào, anh phải bồi thường cho em”.

“Điều đó…” đừng nói là

muốn tìm cũng khó tìm được, cho dù muốn mua, hẳn là số lượng có hạn hoặc phải

đặt làm riêng, xem ra giá trị rất xa xỉ…

Nhìn vẻ mặt khó xử của

anh, cô cười nói “Nếu không, dùng cái kia thay thế cũng được”.

Theo ánh mắt cô dời đến

chiếc hộp nhung đỏ để trên giường, thần sắc cứng đờ.

“Được không, được không,

được không?” cô liên tục hỏi, trong mắt tràn đầy mong muốn. Cô luôn dùng ánh

mắt này nhìn anh, mà anh cũng luôn không thể nhẫn tâm với ánh mắt ấy.

Lễ vật này, đã ở bên

người anh suốt 2 năm, vốn, cũng là quà sinh nhật 20 tuổi của một người.

“Sao không nói gì? Vậy

coi như là anh đã đồng ý?” cô tháo nốt chiếc bông tai còn lại, để vào túi anh.

“Coi như là anh với em đổi đi”.

Quan Nghị nắm chặt tay,

cố nén cảm xúc kích động.

Cô không hiểu được ý

nghĩa của vật ấy, anh cũng không nói nên lời, dù sao… giữ ở bên người cũng

không có tác dụng, vậy tặng cô, cũng không sao.

Lặng im một lát, anh cứng

ngắc gật đầu, không để ý đến chút chua chát trong đôi mắt hơi cụp xuống của cô.

Nở nụ cười thật tươi, cô

vươn tay ra lấy, mở nắp hộp ra, bông tai pha lê sáng lấp lánh, dưới da thịt

trắng nõn mềm mại của cô, tỏa ra một vàng sáng rực rỡ, đẹp lung linh chói mắt,

như thể cô vốn dĩ là chủ nhân của nó…

Trong nháy mắt, anh như

bị choáng ngợp.

“Không phải anh nói, chưa

tặng em quà sinh nhật sao?”

“Ừ.”

“Vậy, em muốn lấy cái này” mang theo nụ cười nhẹ làm say lòng người, cô tiến

đến, hôn lên đôi môi vẫn đang sửng sốt của anh.

———-

“Hôm nay có gió gì mà anh

trai yêu quý của em lại mời em ăn tối?” Đỗ Phi Vụ nói “Hay là trời sắp mưa?”

Đỗ Phi Vân nhéo chóp mũi

em gái “Dạo này bận quá”.

“Đúng vậy, anh rất bận

rộn, em chỉ là một cô em gái bé nhỏ không đáng để bận tâm mà thôi, không quan

trọng chút nào” Nghe thật là chua mà. Anh sớm biết rằng, cô em gái tinh quái

này, đã muốn trêu ai thì sẽ không dễ buông tha người đó.

“Em có việc gì, không

phải nhận được điện thoại của anh là vội vã đến đây? Nói những lời này mà không

sợ cắn vào lưỡi?” Anh đối với người nhà đã quá rõ ràng, cũng không dung túng cô

bịa đặt gây chuyện.

Đỗ Phi Vụ lè lưỡi “Anh

không phải nói em như vậy, thương Lăng Lăng cũng không ít hơn em.” có khi cảm

thấy anh như có tận hai em gái.

“Con nhóc, em còn ghen tỵ

với Thải Lăng?” lúc trước chính cô hào phóng nói muốn tặng anh trai cho bạn

thân, mười năm sau mới đổi ý, có phải đã quá muộn?

“Ai bảo anh chỉ lo cho

cậu ấy, không quan tâm đến em. Mặc kệ, hôm nay anh phải cùng em ăn cơm, đưa em

đi dạo phố, đi xem phim, anh trả tiền” kéo cánh tay anh trai, lắc qua lắc lại,

ra vẻ nũng nịu của con gái.

“Làm gì có chuyện này?

Gần đây cũng không gặp cô ấy, ngay cả quà sinh nhật cũng phải nhờ quản gia

chuyển dùm!”

“Hả?” bước chân khựng lại

“Cậu ấy đang bận cái gì?”

“Sao em không tự mình hỏi

cô ấy?” anh cười nhẹ, thản nhiên nói sang chuyện khác “Không phải em muốn xem

phim sao?”

Đỗ Phi Vụ hoàn hồn, vội

vàng chạy theo “Này, anh, nhất định là anh biết. Chuyện gì Lăng Lăng cũng kể

với anh mà. Nói đi, nói đi, em nhất định sẽ không khai ra là anh nói”.

“Đỗ Phi Vụ, anh không

phải mấy bà tám” không thích hợp nói lung tung.

“Em đâu có bảo anh giống

như vậy. Nói đi mà, đừng có dụ người ta tò mò!” đem hết tất cả chiêu thức mình

biết, cố gắng quấn lấy.

Đỗ Phi Vân ngoái đầu nhìn

lại, đang định nói điều gì, tầm mắt lướt qua đỉnh đầu cô, dừng ở một điểm.

Quan Nghị. Đó là nguyên

nhân khiến anh chú ý.

Đỗ Phi Vụ thấy anh trầm mặc,

cũng nhìn về hướng đó “Này, kia không phải là cô gái vẫn thầm mến anh từ lâu

sao? Anh đột nhiên có hứng thú với cô ta?” hiển nhiên mục tiêu của họ là khác

nhau.

Anh đưa mắt nhìn em gái.

“Diêu Thiên Tuệ, học muội

thời cấp ba của anh, cô ta thích anh từ lâu, anh luôn nhẹ nhàng, lịch sự, như

có tình rồi lại như vô ý làm người ta vừa yêu vừa giận, không biết là nên buông

tha hay là tiếp tục yêu anh.”

“Liệu em có thể giải

thích một chút, tình trạng hiện tại kia là thế nào?” tuy rằng khoảng cách hơi

xa, nhưng ít nhất cũng có thể nhìn thấy hai bên không phải là mối quan hệ bình

thường.

Đỗ Phi Vụ nhún vai: “Anh

không hiểu gì về tâm lý phụ nữ hết. Người cô ta thích không tỏ tõ thái độ,

đương nhiên là phải tìm người thích cô ta để an ủi rồi, sao có thể dễ dàng bỏ

qua chứ?”

Là như vậy sao? Đỗ Phi

Vân nhíu mày suy ngẫm.

“Xin lỗi, Tiểu Vụ, anh có

chút việc, hẹn ngày khác sẽ đưa em đi dạo phố”.

“Ơ, anh đi đâu” mãi đến

khi bị vứt bỏ, Đỗ Phi Vụ còn không dám tin, anh cứ bỏ rơi cô một cách quang

minh chính đại thế sao?!

“Anh trai đáng ghét…” ô

hô, quả nhiên là anh không thương cô nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.