Chương 12: Ngoại truyện 2: Lời thừa nhận không thể nói ra

Điện thoại của anh thường

im lặng tới mức khiến người ta nghi ngờ nó bị hỏng. Mãi cho đến khi quen cô gái

ấy, cái điện thoại không biết đổ chuông ấy bắt đầu có “công trạng”.

Anh thích sự thay đổi này

không? Nếu trước đó cô hỏi anh, có lẽ tâm trạng của anh sẽ rất phức tạp. Trên

thực tế, chính anh không thể biết rốt cuộc sự thay đổi này có mang lại niềm vui

hay không. Trước khi anh kịp suy ngẫm vấn đề này thì cô đã trở thành một phần

trong cuộc sống của anh. Vì vậy, mọi chuyện cứ diễn biến, cũng rất tự nhiên

khiến anh cảm thấy ấm áp.

Đúng vậy, anh thích có cô

làm bạn.

Từ thầm lặng một mình đến

gia nhập vào nụ cười ngọt ngào của cô; từ phòng không chiếc bóng đến nắm tay

làm bạn; từ tình bạn tri kỷ đến yêu lúc nào không hay.

Anh yêu cô, thực sự rất

yêu cô.

Nhưng, anh chưa từng nói

ra một lần, bởi vì chính anh cũng không ngờ rằng mình sẽ yêu cô. Anh vẫn nghĩ,

anh đã dành hết tình cảm cho người phụ nữ khác. Đến khi anh nhận ra sai lầm,

anh đã mất cô.

Có lẽ, anh thực sự là một

người thất bại trong tình yêu! Tất cả mọi chuyện giữa bọn họ, đều là cô chủ

động, cũng là cô tranh thủ, quen bắt kịp với bước chân của anh. Khi cô ra đi,

anh thậm chí không biết lúc này mình phải làm gì nữa.

Cứ kết thúc như vậy sao?

Không! Anh không muốn

cùng cô chấm dứt tất cả như thế, anh còn muốn nói với cô: “Anh yêu em!”

Cho dù cô quyết tâm muốn

kết thúc với anh, ít nhất anh cũng nói được, anh cũng có thể dứt bỏ hy vọng.

Xử lý xong chuyện Thiên

Tuệ, tâm trạng dễ chịu hơn bao giờ hết, cuối cùng, anh cũng thể đến bên cô mà

không mang theo gánh nặng.

Từng đưa cô về nhiều lần,

quản gia có vẻ đã quen mặt anh, rất khách khí nói: “Tiểu thư không có nhà, cậu

có muốn vào trong uống trà chờ cô ấy về không?”

Trước kia đưa Thải Lăng

về nhà, chỉ luôn đứng ở cửa nói lời tạm biệt, nhìn theo cô vào nhà, nên đây là

lần đầu tiên anh vào nhà cô.

Anh đón lấy ly trà quản

gia vừa rót, nhẹ nhàng nói cám ơn, mà trong lúc này, có vài lần cảm nhận được

ánh mắt đánh giá của đối phương.

Quản gia không biết giữa

tiểu thư và chàng trai trẻ này đã xảy ra chuyện gì. Cô chưa bao giờ chủ động

bày tỏ tâm tư suy nghĩ của mình, người duy nhất khiến cô có thể tâm sự, chỉ có

Đỗ thiếu gia. Mọi người đều nghĩ rằng cô và Đỗ thiếu gia là một đôi… Vậy chàng

trai này là thế nào? Có thể cảm giác được, tiểu thư rất để ý đến anh ta.

Chuyện tình cảm của lứa

trẻ hiện nay, thật không thể so như năm xưa được nữa. Đúng là làm người ta càng

nhìn càng không hiểu mô tê gì.

Anh vẫn yên lặng ngồi đó,

không nói nhiều lắm, chén trà nóng chuyển sang lạnh, nhưng anh vẫn kiên trì chờ

đến tối muộn.

“Sáng sớm tiểu thư đã

cùng Đỗ thiếu gia ra ngoài, không nói bao giờ sẽ về” không đành lòng cứ để anh

ngồi chờ như thế, quản gia nói vậy.

“Đỗ Phi Vân?” anh ôm lấy

hai má mình, phảng phất cảm giác nhói đau ập đến.

Đỗ Phi Vân đánh rất mạnh,

sự thương tiếc đối với Thải Lăng cũng nhiều như thế, làm sao anh lại không biết

chứ? Quan Nghị không thần kinh, cùng là đàn ông, anh hiểu được cảm giác của Đỗ

Phi Vân.

“Là chính anh tự tước bỏ

tư cách được bảo vệ cô ấy trước, sau này cho dù có người khác thay thế, cho dù

anh có hối hận muộn màng, cũng không có quyền tranh giành” anh vẫn nhớ kỹ, khi

ấy, Đỗ Phi Vân đã nói vậy.

Người đàn ông này, đối

với Thái Lăng rất thật lòng, có lúc anh đã từng nghĩ, Thải Lăng bên cạnh người

đàn ông này sẽ hạnh phúc hơn…

“Bằng không đợi tiểu thư

trở về, tôi thay cậu gửi lời”

Nghe ra được ý tứ khách

khí đuổi khách, anh thức thời đứng dậy, thấp giọng nói: “Vậy làm phiền bác,

cháu sẽ quay lại sau”

———-

Lúc tiểu thư trở về, đã

là rạng sáng.

Thoạt nhìn sắc mặt cô tái

nhợt, được Đỗ thiếu gia dìu vào phòng nghỉ ngơi.

“Tiểu thư…”

“Thải Lăng không được

khỏe, có chuyện gì để khi khác nói sau” Đõ Phi Vân nói, dìu cô về giường, đắp

chăn bông cho cô.

Lời quản gia muốn nói vội

nuốt lại.

Sắc mặt tiểu thư rất kém,

hai mắt sưng lên như đã khóc rất lâu vậy.

Bọn họ… rốt cuộc đã xảy

ra chuyện gì?

Nghi vấn trong lòng ông

vẫn không có cơ hội để hỏi, bởi vì mấy ngày này, Đỗ Phi Vân nói tâm tình cô

không tốt, muốn dẫn cô ra ngoài giải sầu, đến một tuần sau mới về, lại nói ra

quyết định bất ngờ là sẽ ra nước ngoài.

Hiện tại tâm tình tiểu

thư thật không ổn định, ban đêm ngủ không an giấc, thình thoảng gào khóc tỉnh

lại, như là mơ thấy ác mộng, ban ngày thường ngẩn ngơ một mình, hốt hoảng không

biết đang suy nghĩ cái gì.

Người biết chuyện có lẽ

cũng chỉ có Đỗ thiếu gia. Cho nên tạm thời cậu ấy chuyển qua đây, làm bạn, chăm

sóc tiểu thư.

“Tiểu thư, cô ấy…”, nghĩ

nghĩ, thay đổi cách nói. “Khoảng thời gian này, có một chàng trai trẻ thường

xuyên đến tìm tiểu thư”

Xoa dịu tâm trạng Thải

Lăng, cho đến khi cô an tĩnh đi vào giấc ngủ, Đỗ Phi Vân nhẹ nhàng đóng cửa

phòng, nhìn về phía người quản gia bên cánh cửa.

Anh không trả lời, xuống

lầu rót chén nước thong thả uống, chẫm rãi đáp: “Tình hình Thải Lăng bây giờ,

ông cũng thấy đó”

“Tôi biết”, ông chủ vừa

ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, nếu không có Đỗ thiếu gia, ông cũng không biết

phải làm thế nào.

“Nếu ông muốn tốt cho

Thải Lăng thì không nên nói chuyện này trước mặt cô ấy” bây giờ cô ấy không thể

chịu nổi dù chỉ một sự kích động nào.

Có lẽ để cô ra nước ngoài

một thời gian cũng là ý hay.

Hộ chiếu, các thủ tục ra

nước ngoài học tập, gần như một tay anh xử lý. Anh cùng cô đi nước ngoài, ở bên

làm bạn với cô nửa năm, cho đến khi cô chắc chắn đã không còn vấn đề gì, mới

yên tâm về Đài Loan.

———-

Đêm cuổi trước khi cô ra

nước ngoài, bên ngoài trời đổ mưa to, những giọt nước mưa đập mạnh vào cửa kính

cửa sổ, mưa lớn làm tinh thần người ta không yên.

Thải Lăng giật mình tỉnh

giấc, mở to đôi mắt trống rỗng.

“Sao vậy, có phải lại mơ

thấy ác mộng không?” Đỗ Phi Vân ngồi bên giường, buông cuốn sách xuống, lấy tay

thay cô lau đi mồ hôi.

Cô lắc đầu: “Không!” Lần

này cô không khóc mà tỉnh lại.

Tay trái, vô thức đặt nên

ngực mình, tâm trạng hoảng loạn không thể giải thích được, nặng nề và chán nản,

cảm xúc hỗn loạn không thể nói nên lời.

“Nhắm mắt ngủ thêm chút

nữa đi, trời còn chưa sáng” giọng nói dịu ấm như rượu lại mang theo sự ôn hòa,

cô nhẹ nhàng nhắm mắt.

“Em không sao, anh đi ngủ

đi” cô biết, anh lo lắng cho cô nhiều thế nào, mỗi đêm khi cô an ổn ngủ, anh

mới dám ra khỏi phòng.

Đi ra khỏi phòng Thải

Lăng thì thấy quản gia đang thu cái ô ướt bước vào.

Mưa thật to, vừa đi ra

ngoài một lúc, nửa người đã ướt hết. Quay đầu nhìn về cửa lớn, chỉ có thể nhẹ

nhàng thở dài.

Đỗ Phi Vân nhướn mày, như

đã hiểu, đến mở rèm cửa sổ.

“Anh ta còn chưa đi?”

đằng sau quản gia lắc đầu, thở dài chậm rãi đi vào nhà.

Tình yêu của những người

trẻ tuổi, ông thật không hiểu, cũng chẳng quản nổi, lão già này xương cốt đã

chẳng được tốt nữa, phải về phòng nghỉ ngơi thôi.

Đỗ Vân Phi đứng một lúc,

hừ lạnh một tiếng, buông rèm xuống.

Này tính là gì chứ? Lúc

trước không biết quý trọng, khiến cô tổn thương cả tâm hồn và thể xác, giờ đứng

dưới mưa như thế thì có nghĩa lý gì.

Chuộc tội? Sám hối? Không

cần! Thải Lăng không cần, cô ấy đã phải chịu tổn thương, một lời xin lỗi làm

sao có thể bù đắp những vết thương lòng đã gây ra, tốt nhất anh ta không nên

đến tìm Thải Lăng, không nên tổn thương cô ấy nữa.

Đỗ Phi Vân biết rõ, sau

khi Thải Lăng chia tay anh ta, lòng sẽ dần nguội lạnh.

Ngày mai, cô sẽ rời khỏi

Đài Loan, kể từ khi cô quyết định sẽ cho mình một khởi đầu mới, cuối cùng cô ấy

cũng cắt đứt được tất cả, không thể để một sự việc nào quấy rối.

Có lẽ, trong tiềm thức,

anh cũng có chút ích kỷ, anh muốn cùng Quan Nghị đánh cược xem, đánh cược xem

tình cảm của Quan Nghị với thải Lăng, cũng đánh cược xem tương lai của Thải

Lăng có thể chứa một tình yêu mới hay không…

“Tiểu thư cùng Đỗ thiếu

gia ra nước ngoài rồi, trong thời gian ngắn sẽ không trở lại” dừng lại một

chút, “Có thể một thời gian sau sẽ kết hôn bên đó, cậu sau này… không cần đến

nữa”

Não anh như ngừng lại,

tràn ngập những câu nói đó, mưa tạt vào mặt rất đau, nhưng anh cũng không cảm

thấy gì…

Cô đi rồi, mang theo sự

oán hận với anh mà đi, mà anh, không có cơ hội cứu vãn…

Trước kia, đều là cô chủ

động tìm anh, mà anh chưa một lần tìm cô. Lần đầu tìm cô, mới biết là chuyện

khó khăn thế nào. Cô không ở nhà, điện thoại tắt. Thiếu kinh nghiệm tìm người,

anh không biết cách nào để tìm ra cô, giờ nhận được tin cô trong thời gian ngắn

sẽ không trở lại…

Vì sao? Vì sao không cho

anh một cơ hội? Vì sao không cho anh được cố gắng bù đắp? Vì sao… khi anh muốn nói

những lời đó, lại không thể tìm được người cần nghe?

Bởi vì anh làm tổn thương

cô quá nhiều? Bởi vì anh đã cho cô quá ít ấm áp? Làm cô không bao giờ

nghĩ là anh sẽ đi tìm cô, tiếp tục mối quan hệ này?

Không phải! Anh chỉ tưởng

rằng bọn họ có thời gian, chỉ cần anh xử lý chuyện Thiên Tuệ, anh có thể ở bên

cô, dành tình yêu cho cô, bởi vì cô luôn kiên nhẫn đứng sau chờ anh. Nhưng anh

lại xem nhẹ một điều là sự không trách không hận của cô không phải là vĩnh

viễn, trái tim cứ mãi chờ đợi, đến một ngày cũng mệt…

Anh đã sai, sai lại càng

sai! Đánh giá sai trái tim mong manh của phụ nữ, chưa từng thương tiếc trân quý

nó, làm sao có trách cô không có lòng tin ở anh?

Anh còn nợ cô, rất nhiều.

Ánh mắt đau đớn, nước mưa

tạt vào mắt, rồi chậm rãi chảy xuống. Anh ngẩng đầu, nhìn lại tòa kiến trúc hoa

lệ.

“Chỗ đó, là phòng của em”

Anh nhướng mi, suy nghĩ

đến những câu mà cô dã từng nói.

“Đừng nghĩ quá nhiều, em

đây không phải có ý khiêu khích mời anh đến qua đêm đâu, mặc dù em muốn thế,

nhưng bố em sẽ không cho phép” cô cười haha “Chờ em một chút, nhớ đừng đi nhé”

Cô muốn làm gì?

Anh kì quái nhìn cô, đợi

được cái gật đầu của anh, cô mới yên tâm đi vào cửa, xuyên qua giữa đình, nhanh

chóng biến mất trong tầm mắt anh.

Ngay sau đó, đèn phòng

sáng, cửa sổ mở ra, anh thấy cô đứng trên ban công vẫy tay chào tạm biệt.

Sau này hỏi cô, cô nói “Lần nào cũng là anh đợi em vào nhà, em cũng muốn tiễn anh về.”

Sau này, nó trở thành

một công thức cố định: cô vào nhà, đợi đèn trong phòng cô sáng lên, đợi cô ra

ban công, nở nụ cười ngọt ngào nói lời tạm biệt anh.

Đêm nay, phòng đèn không

sáng. Lúc anh đi, ban công cũng không có cô gái mỉm cười đáng yêu, đùng đôi mắt

ấm áp tiễn đưa anh, chờ mong lần gặp lại. Nhưng vì việc lần này, đổi lại là anh

đưa mắt nhìn cô bước đi, có điều anh không biết, nếu anh đợi thì còn có thể gặp

lại cô hay không?

Anh còn chưa kịp nói với

cô anh quan tâm đến cô biết bao. Còn chưa kịp bày tỏ tình yêu mà cô từng khát

vọng quá lâu thì cô đã bay đến một đất nước không có anh, bên cạnh có một người

con trai khác đang chờ đợi, một hạnh phúc mới đang chờ đơm hoa kết trái.

Tấm chân tình đến quá

muộn này… không còn quan trọng nữa rồi!

———-

“Đồ ngốc này! Dùng khổ

nhục kế thì cũng phải xem đối phương có ở đó hay không chứ. Người đã đi rồi,

ngẩn người trong mưa cả đêm thì có thể kéo cô ấy về sao?”

Khổ nhục kế? Sốt cao, tâm

trí mơ mang không nghĩ được nhiều nữa.

Anh không… không có ý

chiếm được sự thương hại của ai đó. Chẳng qua khi ấy trong đầu không suy nghĩ

được quá nhiều, cứ đứng hồi tưởng lại quãng thời gian ngọt ngào của bọn họ hết

lần này đến lần khác, rồi nhìn cửa sổ không sáng đèn, trái tim lại nhói đau.

Chính là… như vậy mà

thôi.

“Cho nên em mới nói anh

ngu ngốc, ngốc chết được” Khi có người xem thì không diễn, khi không có ai xem

thì mới làm những chuyện khiến người ta thấy đau lòng rơi nước mắt, có ích gì

chứ? Trước kia cũng thế, với cá tính này, thích ai thì sẽ chịu khổ thôi.

Anh không biết phải nói

gì, ý thức rời rạc, bên tai vang lên tiếng nói thật ồn ào. Giữa ký ức đó, trước

kia mắng anh ‘ngu ngốc’, cũng chỉ có một người. Cô gái ấy, luôn yêu thương anh,

cho dù anh đối đãi không công bằng, nhưng vẫn không từ bỏ, sau này anh mới

biết, ngữ điệu đó bao hàm cả sự đau lòng của cô…

Thật muốn, thật muốn nghe

giọng nói cô lần nữa, nghe cô cúi đầu mắng mình một tiếng ‘ngu ngốc’

“Thải… Lăng…” Thải Lăng,

Thải Lăng, Thải Lăng…

Anh nằm viện một tuần, ý

thức mới dần khôi phục.

Sau này nghe từ miệng

Thiên Tuệ, anh sốt liên tục, dẫn đến viêm phổi, các cơ khí quản bị sưng… sốt

bốn mươi độ, không ý thức cứ lẩm bẩm la hét gọi tên, mắt không ý thức được rơi

lệ, ướt đẫm cả một mảng gối dưới đầu.

“Em không biết, hóa ra

anh trả giá tình cảm sâu đến thế” Thiên Tuệ đã nói.

Anh chỉ có thể cười khổ,

vì chính anh cũng không dự đoán được sẽ như vậy.

‘Vậy bây giờ anh… định

làm gì?”

Định làm gì?

Anh cũng chưa từng nghĩ

đến vấn đề này. Mảnh khuyết thiếu lớn trong tim anh, chỉ có cô mới có thể khỏa

lấp, ngoại trừ việc chờ đợi cô, anh cũng không biết phải làm gì.

Mặc kệ bao lâu, mặc kệ

kết quả thế nào, đều được.

Anh phải đợi.

Cúi đầu thở dài, nhìn về

phía đồ vật trên bàn…

Sau này, điện thoại lại

trở về im lặng như trước kia.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.