Chương 254: Quét sạch

Thấy

vẻ mặt thất vọng của nữ thi, lòng tôi bỗng cảm thấy buồn rầu, nhưng không còn

cách khác, còn tốt hơn là cứ lừa cô ta.

Hiểu ra điểm này, tôi thở dài một tiếng, lại nói với nữ thi, nói tôi chẳng qua

chỉ nhìn giống con trai cô ta thôi, thực ra không phải con trai cô ta.

Nữ

thi không nói gì, đôi hốc mắt cứ nhìn tôi trân trân, nhìn rất lâu, nữ thi vương

mới quay người.

Sau

đó kiễng chân lên, hình như muốn rời đi.

Thân

hình Cửu chấp sự khẽ động đậy, như muốn đi tới ngăn cản nữ thi, tôi đứng chắn

trước mặt ông ấy, cất tiếng nói

  • Tiền bối, nữ thi này trong lòng không có ác ý, cứ tha cho cô ta một lần

đi!

Tôi

không cho rằng mình có năng lực gì để Cửu chấp sự phải nghe lời tôi, những gì tôi nói, chẳng qua chỉ muốn cầu tình

cho nữ thi mà thôi.

Thực

ra lòng tôi đã sớm chuẩn bị sẽ bị Cửu chấp sự từ chối, nhưng không ngờ,

lông mày Cửu chấp sự nhíu lại, một lúc

sau, từ từ lui về sau.

Cửu

chấp sự đã đồng ý tỉnh cầu của tôi? Lòng tôi có phần kinh ngạc, xong lại nhìn nữ

thi đang đứng khựng lại tại chỗ.

  • Cô mau đi đi, nhớ, đừng hại người, nhân sĩ trong thiên hạ nhiều vô kể, nếu

như bị người khác nhìn thấy cô đang hại người, vậy cháu không cứu nổi cô nữa rồi!

Khi

tôi nói xong, nữ thi lao nhanh tới lối ra, thân hình từ từ biến mất trước mắt

chúng tôi.

Lần

này, Cửu chấp sự không nói gì, nhưng Hoàng Tiểu Tiên ở một bên, lại thấp tiếng

nói

  • Cái thằng nhóc này, thật có lương tâm nha!

Nghe

vậy tôi cười cười, lương tâm? Nói thật, tôi không cảm thấy như vậy, không cần

biết là vì gì, nhưng tôi cứ có cảm giác gia đình chúng tôi thực ra nợ cô ta rất

nhiều.

Đến

tận bây giờ, tôi đều vẫn chưa biết tên cô ta là gì, còn cả con trai của cô ta nữa,

cũng chính là huyết sát thi vương giống tôi như đúc kia.

Tất

cả, đều đang nói với tôi, nhà chúng tôi nợ hai mẹ con cô ta, tiếp theo đây cô

ta sẽ đi đâu về đâu? Tôi cũng không biết, nói một câu hơi khó nghe, cô ta chỉ

là một xác chết mà thôi.

Buổi

sáng còn không thể xuất hiện ở bên ngoài, chỉ có buổi tối, cô ta mới hành động

được.

  • Haizz, thôi bỏ đi, chúng ta ra ngoài trước đã!

Nghĩ một lát, tôi phát hiện trong lòng mình

không hiểu đang có cảm xúc như thế nào, bèn cất tiếng nói.

Nói

xong, tôi nhìn Cửu chấp sự

  • Tiền bối, đa tạ lúc trước đã ra tay cứu giúp!

Cửu

chấp sự gật đầu, nói không có gì, trên mặt ông ấy dù không có cảm xúc,

nhưng không ngờ lại rất ôn hòa.

Cửu

chấp sự lấy ra một lá bùa, trên lá bùa, toát ra ánh sáng màu bạc kim, Cửu chấp

sự ném lên không trung, một hố không gian trực tiếp hiện ra trước mắt chúng

tôi.

  • Đi thôi!

Cửu

chấp sự lên tiếng, sau khi nói xong, đã bước vào trong hố không gian trước, Mễ

Trần gật đầu với tôi, sau đó cũng bước vào theo, tôi và Hoàng Tiểu Tiên vào sau

cùng.

Xem

ra đây chính là bùa truyền tin không gian, không ngờ cấp bậc lại là tận bùa bạc

kim.

Tôi

bây giờ mới đang tìm hiểu cảnh giới bùa xám, bên trên vẫn còn cách bùa bạc, thì

mới đến bùa kim, xem ra vẫn còn phải cố gắng thêm nữa!

Trong

lòng thầm cảm thán, sau khi đi vào trong hố không gian, không lâu sau, trước mắt

lờ mờ xuất hiện ánh sáng, khi đi ra khỏi hố không gian, tôi phát hiện chúng tôi

đã ở trên đỉnh núi lúc trước.

Đưa

mắt nhìn xuống dưới, tôi nhìn thấy đĩa tròn khổng lồ, hàng phù văn bên trên như

khắc rất sâu vào trong tâm trí tôi.

Quả

nhiên giống hệt trong điện đá, cánh tay kia, rốt cuộc là thứ gì? Đây cũng chính

là một nghi hoặc rất lớn trong lòng tôi.

điều vấn đề này, tôi biết những người có mặt ở đây đều không ai biết rõ, đến

ngay cả Cửu chấp sự, cũng chưa chắc đã biết rõ cánh tay kia ở đâu ra, còn Hoàng

Tiểu Tiên?

Nói

thật, tôi càng ngày càng nhìn không thấu Hoàng Tiểu Tiên, cũng không biết trong

lòng chị ta đang nghĩ những gì, thực ra lúc trước cũng vậy, chỉ là vì khi đó

tôi không biết bí mật trên người chị ta, cho nên cứ cho rằng mình đã nhìn thấu

mọi thứ của chị ta.

Nhưng

hiện tại đã khác, những gì tôi thấy vĩnh viễn chỉ là biển hiện bên ngoài.

  • Cửu chấp sự, đội trưởng Long bọn họ thì sao?

Mễ

Trần bỗng cất tiếng, tôi cũng nhìn Cửu chấp sự, bây giờ chúng tôi đã ra ngoài,

nhưng vẫn chưa nhìn thấy đoàn người đội trưởng Long, nếu đoàn người họ gặp phải

nguy hiểm, vậy chúng tôi cũng không thể giương mắt đứng nhìn.

Nhưng

khi Mễ Trần vừa nói xong, Cửu chấp sự lại xua xua tay, nói

  • Không sao đâu, bọn họ đang quét dọn đám nghiệp chướng môn phái âm thi,

chúng ta đứng ở đây đợi một lúc là được!

Giọng

nói của Cửu chấp sự nhất bình tĩnh, sau đó, tôi hơi cả kinh, người của cục số

chín không ngờ lại đang xử lý đám đệ tử môn

phái âm thi?

Vốn

dĩ tôi định nói hay là chúng ta đi xuống giúp một tay, nhưng thiết nghĩ Cửu chấp

sự còn chưa lên tiếng, có nghĩa là không cần thiết, bằng không cửu chấp sự cũng

chẳng đứng ở đây không để ý.

Lúc

này, tôi thấy phía dưới đã bắt đầu xuất hiện những bóng người đi ra ngoài, có người sắc mặc trắng bệch, mặt mày

như đang để tang, rõ ràng là chẳng vớ được món hời nào, mà còn thương tích đầy

mình.

Bởi

vì nhìn những vết máu loang lổ trên quần áo cũng bọn họ cũng có thể ngẫm được

ra, còn vài người khác, thì tiết chế không nổi vẻ hưng phấn, những người này chắc

chắn đã có thu hoạch.

Nhưng

sau khi những người này ra ngoài, đều vô cùng cảnh giác, sau đó dùng tốc độ

nhanh nhất có thể, chuồn vội khỏi nơi này, chẳng có ý muốn lưu lại.

Chúng

tôi đứng đợi rất lâu, cuối cùng, một bóng người toàn thân dính đầy máu tươi

xông ra khỏi một thông đạo, có điều khi kẻ này chui ra, bèn xuất hiện một bóng

người khác đang đuổi theo sau.

  • Nghiệp chướng, chạy đâu cho thoát!

lên một tiếng, khí thế khng b bạo phát, một lòng bàn tay đập mạnh xuống người

kẻ nọ.

Thân

hình toàn thân đầm đìa máu tươi kia chỉ sợ đã sắp chống đỡ không nổi, cả người

đã trọng thương, căn bản không thể tránh khỏi đòn đánh này, trừng mắt nhìn đòn

tấn công đập vào người mình.

Thình!

Một

tiếng, thân hình nọ bắn lên, rơi mạnh xuống dưới đất, thổi tung một đám bụi

lên.

người của cục số chín đang đuổi giết phía sau kia mau chóng phóng tới, dùng một

con dao găm sắc nhọn đâm thủng cổ họng kẻ nọ.

Máu

tươi bắn tung tóe, kẻ nọ dần dần mất đi sinh khí, chớp mắt, nghiệp chướng của

môn phái âm thi đã nằm trong vũng máu, không còn hơi thở.

Những

hình ảnh như vậy cứ không ngừng tiếp diễn ở phía dưới, một lúc sau, một bóng

người đàn ông trung niên nhìn khá khôi ngô từ từ bước ra khỏi cửa đá.

Ánh

mắt lạnh lùng ác liệt đảo qua tứ phía, sau đó, tất cả những bóng người khác đều

đi tới cạnh người đàn ông trung niên, ôm quyền khom lưng.

  • Đội trưởng Long, đã quét sạch nghiệp chướng của môn phái âm thi!

Người

nọ nói xong, đội trưởng Long gật đầu, nhàn nhạt nói

  • Thu đội thôi!

Nghe

vậy, tôi không kìm được mà hít một hơi khí lạnh, người của môn phái âm thi,

không ngờ đều đã bị giết sạch, xem ra lần này thực lực của cục số chín không hề

thấp.

Trận

cục thế này, đúng thật đã đủ để người của môn phái âm thi ăn no một bữa!

Mục

đích lần này của cục số chín là tiệt diệt nghiệp chướng môn phái âm thi, đồng

thời điều tra trong thánh địa môn phái âm thi rốt cuộc có thứ gì.

Hiện

tại, nhiệm vụ thứ nhất đã hoàn thành viên mãn, còn nhiệm vụ thứ hai, chắc hẳn

cục số chín vẫn còn tiếp tục điều tra.

Việc

này, vô cùng cấp bách.

Sau

đó, tôi thấy đội trưởng Long dẫn theo người của cục số chín, đi lên trên ngọn

núi, đến trước mặt Cửu chấp sự, đội trưởng Long khom mình hành lễ.

  • Cửu chấp sự, nhiệm vụ quét dọn nghiệp chướng môn phái âm thi, hoàn

thành!

Cửu

chấp sự gật đầu, nhẹ nhàng nói

  • Thu đội đi, nơi này không còn nhiều manh mối rồi, sau khi quay về, đem

những hành động cụ thể trong nhiệm vụ lần này liệt kê thành một bản báo cáo, chuyện

này, chỉ e không đơn giản như chúng ta nghĩ, vẫn cần đợi chỉ thị của phía

trên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.