Chương 241: Giết

Mễ

Trần liền lúc g**t ch*t hai tên đệ tử môn phái âm thi, chúng tôi ra tay khi bọn

chúng không hay biết gì, cũng gây ra thương vong nhất định cho người của môn

phái âm thi.

điều cho dù là như vậy, chúng tôi bên này vẫn chiếm được chút lợi thế, đội trưởng

Chu ở một bên đứng thẳng lưng, khóe miệng khẽ nhếch lên.

  • Ố, lại thêm hai thằng nữa muốn

chết!

Lúc

này, kẻ cầm đầu đám người môn phái âm thi lên tiếng, trong ngữ điệu còn mang

theo mùi sát khí nồng nặc.

Rất

nhiều người đứng xem ở xung quanh, cũng không có ý thò tay vào, tình hình trước

mắt, không thể cứ kéo dài mãi thế này.

Tôi

nhìn những người tu đạo xung quanh, cất tiếng nói

  • Các vị, lẽ nào các vị thực sự muốn ngồi trên núi ngắm hổ sao? Đám người

môn phái âm thi là loại người gì? Chắc hẳn mọi người cũng đã từng nghe qua!

  • Mấy chục năm trước, vì sao môn phái âm thi bị tiêu diệt? bọn chúng đã

làm biết bao nhiêu chuyện vô nhân đạo? chắc chắn là đếm không xuể!

  • Mà nếu người của môn phái âm thi đối phó chúng tôi, lẽ nào mọi người cho

rằng bọn chúng sẽ bỏ qua cho mọi người sao? Mọi người đều là vì bảo bối ở trong

này, không sai! Nhưng không có người của môn phái âm thi, chúng ta vẫn có thể

giành được bảo bối, nhưng nếu người của môn phái âm thi vẫn còn, vậy mọi chuyện

sẽ khác!

Sau khi nói xong, tôi đưa mắt nhìn khoảng mười người

tu đạo còn lại, lúc này bọn họ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều lộ ra vẻ lưỡng lự.

Khóe miệng tên cầm đầu đám đệ tử môn phái âm thi khẽ

giần giật, lạnh giọng nói

  • Thằng nhãi, mồm mép tép nhảy quá nhỉ, có điều mày sắp phải xuống dưới

kia khua môi múa mỏ với Diêm Vương rồi.

Ngay

khi hắn vừa nói xong, cả người như hóa thành một cơn gió, lập tức lao tới chỗ

tôi, đồng tử tôi hơi co lại.

Nhưng

giây tiếp theo, đội trưởng Chu bên cạnh đã mau chóng ngăn cản hắn.

Cảm

nhận kỹ một chút, thực lực của đội trưởng Chu chỉ sợ đã ở trên cảnh giới Tiên

Thiên cấp bảy, khi hai bóng người đập vào nhau, cả điện đá bỗng vang lên những

âm thanh trầm đục.

  • Đệ tử môn phái âm thi, chiêu gọi cương thi ra đi, dốc toàn lực chấm dứt

trận chiến này!

Khi

đại chiến giữa đội trưởng Chu và tên cầm đầu đám đệ tử môn phái âm thi nổ ra, đồng thời hắn cũng đột nhiên hô lớn một

tiếng.

Hạ

mệnh lệnh cho những tên còn lại.

Khi

tiếng nói của hắn truyền ra, những tên đệ tử môn phái âm thi còn lại đồng loại

phẩy tay, đám cương thi toàn thân đen sì lập tức bổ nhào tới chỗ chúng tôi.

Lòng

tôi trùng xuống, Ngũ Hành Sinh Sát trận tạm thời không thể tiếp tục sử dụng,

cho nên trận chiến này, có áp lực không hề nhỏ.

Nhưng

bây giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều, tôi trực tiếp hòa mình vào đội ngũ, chọn

đúng gã vừa bị tôi đánh trọng thương, bùa trong tay ném ngay vào người gã.

Khi

bùa ném ra, lập tức, cương thi phía đối diện đứng chắn trước mặt gã, còn cả người

gã mạnh mẽ tránh sang một bên, tấn công tôi.

Không

thể không nói, gã rất nham hiểm, lợi dụng cương thi để làm lá chắn, còn bản

thân thì không ngừng tấn công tôi.

Tôi

gần như quay hẳn người lại để phản kích, trận chiến này, chỉ luận sống chết,

không bàn thắng bại.

(các bạn đang đọc truyện Nợ Âm Khó Thoát- Ngũ Đẩu Mễ - dịch: Sam Zhou- được

đăng duy nhất trên haivuongtruyen. Vn)

Cho

nên, vào lúc quan trọng, chỉ đành liều mạng.

  • Thằng nhãi, tao muốn mày chết!

Đệ

tử môn phái âm thi trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đong đầy oán độc, xem ra gã vẫn

còn ghi thù tôi đánh gã trọng thương.

Lúc

này trong mắt gã chỉ toàn là sát khí,

lòng tôi bỗng cảm thấy nặng nề.

Bởi

vì mặc dù gã đã bị thương, nhưng dù gì cũng là Tiên Thiên trên cấp bảy, đương

nhiên gã vẫn chưa đủ để vượt qua khỏi cảnh giới Tiên Thiên, nhưng sức mạnh của

Chân nguyên lớn hơn linh khí không biết bao nhiêu lần, chỉ dựa vào điểm này,

tôi đã rơi vào thế hạ phong.

Lòng

trùng xuống, trong tay lấy ra hai lá bùa Ngũ Lôi, bùa bay ra, cả người tôi lại

phóng về phía cương thi.

Tôi

biết, nếu giải quyết được cương thi, vậy sẽ dễ đối phó gã hơn, ít nhất thì

không có sự trợ giúp của cương thi, gã cũng đã đi tới giới hạn.

Như

vậy, đối diện với thân thể đã trọng thương của gã, cho dù tôi không thắng,

nhưng gã cũng đừng nghĩ sẽ giết được tôi, thân hình tôi lao ra, kiếm Kim Tiền

xuất hiện trong tay, ngón tay đưa vào miệng cắn mạnh.

Hiện

tại tôi không còn hơi đâu mà đi quan tâm đau đớn ở đầu ngón tay, máu đầu ngón

tay bôi lên kiếm Kim Tiền, phát ra ánh kim quang nhàn nhạt, ấn kết trong tay

tôi biến hoá, nhắm trúng mi tâm của cương thi, trực tiếp phóng ra ngoài.

Thấy

vậy, đệ tử môn phái âm thi vội vàng khống chế cương thi né sang một góc khác.

  • Về!

Miệng

hô nhẹ một tiếng, ánh mắt tôi dính chặt vào đầu của cương thi cách đó không xa,

một âm thanh trầm trầm vang lên.

Phụt!

Một

tia máu bắn tóe ra ngoài, chỉ có điều màu sắc là màu đen, tia máu bn r từ

trong mi tâm của cương thi.

Một

cái lỗ không lớn lắm nằm ngay mi tâm cương thi,

hiện tại cương thi đã bị giết, tôi không còn quá kiêng dè gã đệ tử môn

phái âm thi nữa, bởi vì gã vốn dĩ đã bị thương.

Tôi

không do dự, thân hình tiếp cận gần về phía gã, ấn kết đã chuẩn bị sẵn trong

tay lập tức phóng ra.

Cương

thi đã bị diệt, tâm trạng của gã nhất định

thấp thỏm lo âu, bởi vì thiếu đi một cánh tay đắc lực, khiến gã không còn dễ

dàng chiến đấu được nữa.

Vừa

hay, đây chính là cục diện mà tôi muốn, chính lúc này, hai lá bùa của tôi bay

ra, thân người cũng loạng choạng lùi ra sau, bởi mặc dù gã đã bị thương nặng,

nhưng tôi không dám hành động liều lĩnh.

một câu nói rất hay, có nhiều lúc chỉ cần đi sai một bước, là sẽ đi sai cả

nghìn bước, cho nên, tôi không dám làm liều,

Khi

tôi nhảy ra, bùa Ngũ Lôi đã rơi lên người gã, trên người gã bắt đầu bốc ra những

làn khói đen, thân người tôi cũng mau chóng lao tới, lúc này thừa thắng xông

lên chính là một quyết định chính xác.

  • Ấn Ngũ Nhạc!

Miệng

hô lên một tiếng, ấn kết đã chuẩn bị xong đập thẳng vào người gã đệ tử môn phái

âm thi.

Vừa

rồi ứng phó hai lá bùa Ngũ Lôi, lúc này lại bị ấn Ngũ Nhạc đè xuống, đệ tử môn phái âm thi mặt mày hốt hoảng giương

mắt nhìn ấn kết rơi xuống người mình.

Rầm

rầm…

Một

tiếng vang cực lớn, ấn Ngũ Nhạc rơi trúng người gã, cả người gã bay ngược ra

sau.

Ngay

chính lúc này, sát khí vẫn luôn kiềm chế trong lòng tôi bỗng bạo phát, kỳ thực

ngay từ lúc bắt đầu lòng tôi đã nảy sinh ra ý định giết gã, nhưng vẫn luôn cố

không lộ ra ngoài vì sợ gã phát hiện sát khí trên người.

Nhưng

lúc này sát khí trên người tôi đã dâng đến cực điểm, đi thẳng tới trước mặt gã,

không do dự, một lòng bàn tay đưa lên đập mạnh vào ngực gã.

Trước

ngực gã lõm sâu xuống, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

  • Hừ, tôi thấy người chết chính là anh rồi?

Tôi

trừng mắt nhìn gã đệ tử môn phái âm thi, cười lạnh, cũng coi như đã tát và mặt

gã, bởi lúc trước gã còn đứng trước mặt tôi nói những lời như là muốn giết tôi,

có điều lúc này, xem ra vở kịch đã thay kết vào phút chót.

Tôi

đi nhanh tới trước mặt gã, gã đã không còn nhiều sức lực, tôi bóp chặt cổ gã,

tay khẽ dùng sức, một tiếng xương gãy khẽ vang ra.

Mắt

thấy cổ gã không còn sức, lệch sang một bên, rõ ràng đã không còn sự sống.

Đánh

chết gã đệ tử môn phái âm thi này xong, ánh mắt tôi di dời tới một phương hướng

khác, nơi đó là vị trí trận đấu của Mễ Trần.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.