Chương 62: Thụy hương

Chu Thị muốn đi Từ Vân am mấy

ngày, Trương Thị lập tức bận rộn sắp xếp.

Trước lệnh cho quản sự đi Từ Vân

am thỉnh Diệu Vân đại sư, sau đó chuẩn bị đồ đạc. Bởi vì nữ quyến đi vài ngày,

phải chuẩn bị đầy đủ quần áo đồ dùng. Tới hai ngày mới chuẩn bị thỏa đáng.

Mộ Chính Thiện cẩn thận căn dặn

Trương Thị: “Mẫu thân đã có tuổi, nàng phải quan tâm chu đáo cơm nước, chỗ ở.”

Trương Thị vâng dạ, lại cười nói “Phong Ca Nhi còn nhỏ, ở lại trong phủ không người chiếu cố, thiếp thật không

an lòng, muốn đưa nó đi cùng. Còn có Tử Kiều, tới kinh thành đã hơn một tháng

mà chưa từng xuất phủ, không bằng cùng đi Từ Vân am mấy ngày, tiện dịp giải

khuây. Nếu như còn công khóa thì nói nó đem theo, tự mình ôn tập mấy hôm.”

Mộ Chính Thiện do dự một lát, nói “Cũng được. Chuyến này trên có già dưới có trẻ, sợ nàng vất vả.”

Ngữ khí lo lắng khiến Trương Thị

thấy lòng ngọt ngào, cười vui vẻ: “Đây đều là chuyện của thiếp thân, có gì vất

vả đâu.” Lại nói thêm: “Mấy ngày nay Nguyên Xuân cũng có chút tâm tình, tiện

chuyến này đi ra ngoài tán sầu.”

Mộ Chính Thiện mỉm cười gật đầu.

Mấy ngày này, quan hệ giữa Trương

Thị và Mộ Nguyên Xuân khá hòa hoãn. Trương Thị cùng hắn tán gẫu, thỉnh thoảng

nhắc tới Mộ Nguyên Xuân.

Trương Thị thấy Mộ Chính Thiện

cười nói, trong lòng cũng âm thầm vui vẻ.

Trước kia quả nhiên là chính mình

quá ngu ngốc! Biểu hiện sự chán ghét với Mộ Nguyên Xuân rõ ràng trên mặt. Mộ

Chính Thiện tất nhiên không vui. Hiện giờ ra dáng từ mẫu, có thể khiến Mộ Chính

Thiện vui vẻ, sao lại không làm?

“Phải rồi, lần này đi Từ Vân am

năm ngày, cần người ở nhà chăm sóc cho lão gia.” Trương Thị cười nói: “Thiếp để

Huyên Thảo ở lại.”

Huyên Thảo là nhị đẳng nha hoàn

bên cạnh Trương Thị, năm trước được làm nha hoàn thông phòng. Tính tình trung

thực hiền hậu, thường ngày ở bên Trương Thị.

Mộ Chính Thiện thuận miệng nói “Có Thụy Hương hầu hạ được rồi, nàng đưa Huyên Thảo đi cùng. Miễn lúc không đủ

người dùng.”

Trương Thị tươi cười nhưng trong

lòng đã thấy vang lên tiếng cảnh báo.

Ngày hôm sau, Thụy Hương tới thỉnh

an Trương Thị: “Nô tỳ Thụy Hương, thỉnh an phu nhân.”

Trương Thị cúi đầu nhìn sổ sách,

giống như đã nghe, Thụy Hương duy trì tư thế thi lễ, không dám tùy ý.

Quá một lát, Trương Thị mới không

nhanh không chậm nói: “Được rồi, mau đứng dậy đi!”

Thụy Hương đứng thẳng thân mình,

cảm thấy chân tay có chút tê, ngoài mặt vẫn phải duy trì vẻ khiêm nhường ôn

nhu.

Ánh mắt Trương Thị dừng trên người

Thụy Hương.

Thụy Hương cùng tuổi Huyên Thảo,

tướng mạo so ra trắng nõn hơn Huyên Thảo. Nhất là đôi mắt to tròn, linh hoạt

kia. Lại thông hiểu đọc viết, biết điều, trách không được Mộ Chính Thiện vừa ý

hơn Huyên Thảo.

“Thụy Hương, ta phải bồi lão phu

nhân đi Từ Vân am năm ngày. Mấy ngày tới, ngươi hầu hạ lão gia cho tốt, không

được gây ra lỗi lầm gì. Biết chưa?”

Trong mắt Thụy Hương hiện lên một

tia kinh hỉ, vội vàng vâng dạ.

Trương Thị lại nói tiếp: “Ngươi

phải biết thân phân mình, hầu hạ cho tốt. Ngươi lớn lên ở Mộ gia, gia quy Mộ

gia ngươi cũng biết, có con không được nạp thiếp. Làm nha hoàn thông phòng, đã

là phúc khí ngươi tu từ kiếp trước. Nếu sinh ra tâm tư gì không đáng, đừng

trách ta làm chủ mẫu không khách khí.”

Thụy Hương lập tức quỳ xuống,

hoảng sợ nói: “Phu nhân, nô tỳ một lòng hầu hạ lão gia. Không dám có nửa điểm ý

đồ. Xinh phu nhân minh giám!”

Không có là tốt nhất.” Trương Thị

nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt nói: “Ngươi lui đi.”

Nhìn ở trước mắt, càng thêm bực

mình.

Thụy Hương rời khỏi phòng, đứng

dưới mái nhà, không tự chủ được sợ sệt một lát. Trong đầu hiện ra đoạn nói

chuyện với mẹ mình đêm qua.

“Thụy Hương, con được ở bên cạnh

lão gia, phải biết lo liệu cho mình. Dung mạo con xinh đẹp, lão gia tất nhiên

yêu thích. Người khác nhìn mặt mũi lão gia, cũng phải kính con vài phần.

Nhưng nữ tử thì được bao nhiêu năm tuổi xuân, sau này thì thế nào? Thừa dịp này

lung lạc tâm tình lão gia, nếu có thể làm di nương, cả đời này có chỗ dựa yên

tâm.”

“Mẹ, lời này không thể nói lung

tung.” Thụy Hương hoảng loạn cắt lời mẹ mình: “Nếu như có ai nghe thấy truyền

tới tai phu nhân thì nguy to. Lại nói, gia quy Mộ gia tối nghiêm, dưới trướng

có con không được nạp thiếp.”

“Gia quy do người đặt ra, người

mới là sống.” Trong mắt mẹ Thụy Hương lóe sáng, thấp giọng nói: “Nếu con có thể

sinh con cho lão gia, là một đứa con trai, lão gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi

con.”

Trong lòng Thụy Hương động một cái

nhưng miệng nói: “Mỗi lần thị tẩm xong con đều phải uống tị tử canh. Không thể

có bầu được.”

Mẹ Thụy Hương cười nói: “Yên tâm,

chỉ cần có tâm, sẽ có dịp.” Lại thấp giọng nói tiếp: “Mấy ngày trước, Phương

mama bên cạnh đại tiểu thư tới tìm mẹ, tặng mẹ một đôi bông tai bạc tinh xảo.

Sau này, đại tiểu thư âm thầm kết thân với con rồi.”

Thụy Hương cả kinh: “Mẹ, đại tiểu

thư cùng phu nhân bất hòa, nếu phu nhân biết…”

“Sợ cái gì, con không nói ta không

nói, làm sao phu nhân biết.” Mẹ Thụy Hương cho là đúng nói tiếp: “Con đúng là

đứa ngớ ngẩn. Dịp tốt tới trước mắt, không được bỏ lỡ.”

“Thụy Hương, cô đứng đây làm gì?”

một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

Thụy Hương giật nảy mình, giây lát

định thần quay lại cười nói: “Huyên Thảo.”

Huyên Thảo đi lên, thân thiện

khoác tay cô ta: “Ta phải đi Từ Vân am cùng phu nhân, cô ở lại trong phủ, mấy

ngày tới vất vả rồi.”

Thụy Hương bình tĩnh lại, mím môi

cười: “Hầu hạ lão gia là bổn phận hai ta, có cái gì vất vả. Ta thật không cao

hứng, phu nhân đưa cô đi Từ Vân am, lại để ta trong phủ.”

“Nói thật sao.” Huyên Thảo cũng có

tâm tư, cười nói: “Hầu hạ lão gia, phu nhân đều là bổn phận của chúng ta. Ta

đâu phải đi Từ Vân am tán sầu đâu.”

Ngoài mặt Thụy Hương vẫn bình thản

nhưng trong lòng cười thầm.

Hai người đều là nha hoàn thông

phòng, lão gia thật sự thích cô ta hơn, ngoài miệng Huyên Thảo bình thản, chỉ

sợ trong lòng không như vậy.

Hai người hàn huyên mấy câu rồi

tản ra.

Thụy Hương cả ngày suy nghĩ. Tới

buổi tối, một mình lặng lẽ đi phòng bếp lớn.

Mẹ cô ta chính là mama quản sự trù

phòng, thấy con gái liền vội cười đón: “Sao con lại đến đây, có chuyện gì quan

trọng tìm ta sao?”

Thụy Hương cắn cắn môi, nói cực

nhỏ.

Mẹ cô ta lập tức đáp: “Con bình

tĩnh, mẹ an bài người làm việc, xong việc có gì về phòng nói.”

Thụy Hương về Lan Hương viện, mẹ

cô ta thừa dịp bóng đêm, lặng lẽ đi Thưởng Mai uyển.

Phương mama thấy bà ta tìm mình

không khỏi cả kinh, liếc mắt nhìn mọi chỗ, thấy không ai để ý, vội vàng dẫn

người vào phòng.

“Không phải ta đã dặn bà sao, có

chuyện gì thì cho người báo tin, ta sẽ lén đi gặp bà. Sao lại chạy tới Thưởng

Mai uyển.” Phương mama thấp giọng trách cứ: “Lỡ có ai thấy hai chúng ta đi lại,

liên lụy đến tiểu thư thì nguy.”

Mẹ Thụy Hương cười cười: “Dạ dạ

dạ, là tôi nhất thời nóng vội hồ đồ. Sau này không bao giờ thế nữa.”

Phương mama bình tĩnh hỏi: “Có

chuyện gì gấp tìm ta?”

Mẹ Thụy Hương nói: “Phu nhân phải

bồi lão phu nhân đi Từ Vân am, đại tiểu thư cũng đi theo. Chỉ lưu lại khuê nữ

Thụy Hương của tôi chăm sóc lão gia.”

Hai mắt Phương mama sáng lên: “Bà

nói thật sao?”

“Đương nhiên là thật. Hôm nay phu

nhân cố ý nói với Thụy Hương, cố gắng hầu hạ lão gia cho tốt.” Gương mặt mẹ

Thụy Hương đầy tự đắc: “Năm ngày tới là dịp tốt khó gặp. Chỉ cần có thể giải

quyết được Tiền mama phụ trách tị tử canh, nói không chừng Thụy Hương có thể…”

Phương mama lập tức nói: “Bà nói

đúng thật là dịp khó gặp. Bà chờ ở đây. Ta đi báo cho tiểu thư một tiếng.”

Mẹ Thụy Hương liền cười đồng ý.

Phương mama cẩn thận đi, vào phòng

nhìn Mộ Nguyên Xuân, qua ánh mắt Mộ Nguyên Xuân đã biết có chuyện khẩn yếu,

liền lệnh cho Đỗ Quyên: “Ngươi đi chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa.”

Đỗ Quyên lui xuống, Phương mama

lập tức thấp giọng nói.

Hai mắt Mộ Nguyên Xuân sáng lên “Sao? Thật à?”

“Đúng vậy, xem ra là ông trời cũng

không muốn Trương Thị thoải mái nữa, đưa dịp tốt này cho chúng ta.” Phương mama

hưng phấn nói: “Tiểu thư, phụ trách tị tử canh là Tiền mama tham tiền, chỉ cần

chút tiền, sẽ khiến bà ta đổi dược.”

Mộ Nguyên Xuân suy nghĩ, liền nói “Việc này mama không thể ra mặt. Lấy tiền đưa cho mẹ Thụy Hương, để cho bà ta

đi tìm Tiền mama. Dặn dò kĩ bà ta, không được nói với bất luận kẻ nào lai lịch

chỗ tiền ấy.”

Phương mama gật đầu biểu lộ hiểu

rõ.

Hết thảy đều là Thụy Hương cùng mẹ

cô ta dã tâm bừng bừng, dùng tiền dụ dỗ Tiền mama, vọng đồ hoài thai cốt nhục

lão gia.

Tiểu thư cùng Trương Thị đi Từ Vân

am mấy ngày. Chuyện này phát sinh, không có nửa điểm liên quan tới tiểu thư.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.