Chương 32: Ngờ vực vô căn cứ

Lời vừa nói ra, mỗi người một phản

ứng.

Mộ Trường Hủ nghẹn họng nhìn trân

trối. Hắn nói với Tề vương những lời đó lúc nào? Vì sao hắn không có chút xíu

ấn tượng gì!

Lòng Mộ Uyển Xuân dâng lên uất

hận, Mộ Nguyên Xuân nhíu mày, trong mắt Trương Thị lóe lên vẻ kiêu ngạo và mừng

rỡ.

Tề vương nói như vậy, quả thật có

chút liều lĩnh. Bất quá, hắn thân phận hoàng tử, không thể chỉ trích hắn thất

lễ thẳng mặt được.

Ánh mắt của mọi người phút chốc

rơi trên người Mộ Niệm Xuân.

Trong lòng Mộ Niệm Xuân nhảy lộp

bộp một cái, không biết Tề vương này đột nhiên có dụng ý gì? Nàng bình tĩnh

lại, đi hai bước ra, mỉm cười đáp: “Điện hạ nói đùa. Tiểu nữ chỉ biết chút ít

vặt vãnh, đáng chê trách.”

Giọng nói cung kính mà khách khí,

không hề mắc lỗi.

Con ngươi trong suốt lóe lên đề

phòng và xa cách, bất quá, cuối cùng là nhìn thẳng hắn.

Trong mắt Tề vương hiện lên nụ

cười, tâm tình không biết có phải vui vẻ không: “Tứ cô nương không cần khiêm

tốn. Bản vương ham mê mỹ thực, nghe nói có ai trù nghệ tốt, luôn muốn tự mình

thưởng thức. Như thế này phiền tứ cô nương, không cần quá cực khổ, chỉ cần hai

món ăn dễ làm thôi.”

Mộ Niệm Xuân: “… “

Hắn lại còn tự quyết định! Đã vậy

còn phân phó nàng xuống bếp nấu ăn. Nàng có phải đầu bếp đâu.

Từ khi trọng sinh đến giờ, nàng

dựa vào đầu óc tỉnh táo và cao siêu hành động, thành thạo ứng phó tất cả phiền

phức. Chuyện trước mắt, lại ngoài dự đoán của nàng.

Đáp ứng không được, không đáp ứng

cũng không phải.

Độ dày da mặt Tề vương vượt ngoài

sức tưởng tượng của mọi người. Chánh đường lớn như vậy, chốc lát an tĩnh quỷ

dị.

Chu Diễm ngồi một bên cảm thấy mặt

mình sắp bốc hỏa. Thập tứ thúc này, hành động quá mức hoang đường rồi, mở miệng

phân phó Mộ tứ cô nương xuống bếp. Hắn không có dũng khí ngẩng mặt nhìn sắc mặt

Mộ thái phó.

Sắc mặt Mộ thái phó lúc này quả

thật không tốt chút nào.

Nếu như lúc này ở thượng thư

phòng, ông ấy chắc chắn sẽ nghiêm mặt nói một tiếng “hoang đường”. Nhưng bây

giờ là ở Mộ gia, Tề vương là học sinh của ông, cũng là hoàng tử tôn quý, hôm

nay cố ý đăng môn làm khách, há có thể đón tiếp sơ sài?

Mộ thái phó bình tĩnh, giọng nói

hơi cứng ngắc: “Niệm Xuân, Tề vương điện hạ khó có dịp tới làm khách, đã muốn

nếm thử tài nấu nướng của cháu, cháu chịu khổ cực một hồi.”

Tổ phụ lên tiếng, Mộ Niệm Xuân

không thể không đáp ứng, chỉ có thể nói: “Tổ phụ nói đúng, cháu đi phòng bếp

chuẩn bị.”

Nói xong liền hành lễ xin cáo lui.

Các loại tâm tình kinh ngạc không

vui trong nháy mắt dọn dẹp cẩn thận. Trên gương mặt Mộ Niệm Xuân thậm chí còn

hiện nụ cười tủm tỉm.

Đưa lưng về phía mọi người ra khỏi

Tu Đức đường, nụ cười yếu ớt lập tức biến mất.

Lấy tính cách Tề vương thường ngày

“không câu nệ tiểu tiết”, hôm nay đúng là không coi ai vào đâu. Rõ là ức h**p

nàng, quả nhiên, thập tứ hoàng tử quần áo lụa là đích xác là một nhân vật lợi

hại khôn khéo!

Kiếp trước, nàng và hắn hầu như

không tiếp xúc. Duy nhất chỉ có một lần, là hắn cố gắng thuyết phục nàng làm cơ

sở ngầm trong cung, nỗ lực thuyết phục nàng khôi phục Đại Tần. Lúc đó nàng

không chút do dự cự tuyệt. Nàng muốn giết Lương Võ đế, thì sẽ dùng biện pháp

của mình.

Sau đó, Tề vương không hề phái

người liên lạc lại với nàng.

Ngoài cung, hắn giơ cao cờ hiệu

hoàng tử Đại Tần, chiêu mộ binh mã, chém giết binh lính Lương Võ đế không ngừng

nghỉ. Trong cung, nàng dùng trù nghệ cao siêu và sự nhu thuận chăm sóc, từng

bước tiếp nhận nam tử long y.

Khi Tề vương lĩnh binh công tiến

cửa thành thì nàng biết, cơ hội khổ cực chờ đợi bao lâu đã tới.

Theo binh bại chiến loạn tin tức

đều truyền vào cung. Lương Võ đế tính tình hung ác thô bạo bộc phát, người hầu

bên cạnh gần như không người dám tới gần. Nàng là ngoại lệ duy nhất.

Mỗi buổi tối, nàng sẽ đích thân

xuống bếp, tỉ mỉ chuẩn bị đồ ăn khuya hắn thích, sau đó tới Phúc Ninh điện.

Lương Võ đế sớm quen sự ôn nhu của nàng. Nàng làm đồ ăn khuya rất ngon, thậm

chí không cần thái giám ăn thử, có thể ăn ngay.

Cháo cá mỹ vị, nhìn không có chút

gì kỳ lạ. Độc dược này, giấu trong một chiếc trâm được chế tạo đặc biệt, nàng

mang từ Mộ gia vào cung. Vốn nàng chuẩn bị cho bản thân, cuối cùng, hơn phân

nửa vào bụng Lương Võ đế, một nửa, chính nàng uống.

Tề vương lĩnh binh công tiến Phúc

Ninh điện, tuyệt không nghĩ tới Lương Võ đế đã chết ở trong tay của nàng.

Đấu sức không tiếng động này, nàng

thắng.

Nàng thắng, cái giá phải trả là

tính mạng chính mình.

Bởi vậy, nàng rất quý trọng cuộc

sống bây giờ. Hồi ức thống khổ bị nàng dằn sâu xuống đấy lòng. Nhưng Tề vương

xuất hiện, lại lần lượt nhắc nhở nàng tất cả những việc đã từng phát sinh.

Nếu có thể, nàng thực sự muốn lập

tức cách ly hắn ra xa cuộc sống của mình. Nhưng hiện thực, nàng phải đích thân

xuống bếp, chờ hắn thưởng thức.

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng

Mộ Niệm Xuân dâng lên rất nhiều tư vị.

Dễ nhận thấy, cái gì mà thưởng trù

nghệ, Tề vương rõ là mượn cớ. Hắn căn bản cố ý chọc giận nàng. Về phần mục

đích, tạm thời nhìn không ra.

Nhưng nàng nhất định sẽ nhanh tìm

ra nguyên nhân.

Mới vừa vào phòng bếp, Thạch Trúc

liền kinh ngạc hỏi: “Tiểu thư, không phải cô đi Tu Đức đường sao? Vì sao lại về

nhanh vậy?”

Trước mặt Thạch Trúc, Mộ Niệm Xuân

không che giấu gì, bực mình nói: “Đừng nói nữa. Không biết Tề vương kia làm

sao, bảo là muốn nếm thử trù nghệ của ta. Tổ phụ lên tiếng, ta phải vui vẻ đáp

ứng.”

Thạch Trúc phản ứng rất nhanh, mắt

sáng lên: “Tiểu thư, chẳng lẽ Tề vương điện hạ có ý với cô?”

Mộ Niệm Xuân sặc nước miếng, dở

khóc dở cười nhìn Thạch Trúc: “Đừng có nói bậy. Người khác nghe thế, chỉ sợ

cười rụng răng.”

Tề vương dầu gì cũng là hoàng tử,

ngay cả “bên trong thối rữa”, nhưng “bên ngoài tô vàng nạm ngọc” là sự thật. Nếu

không, chỉ dựa vào dung mạo xuất sắc cũng đã đủ khiến đông đảo khuê tú danh môn

sinh tâm ý. Huống chi, lại còn thân phận Tề vương phi.

Tề vương điện hạ không thiếu người

ái mộ, bên cạnh không thiếu mỹ nhân. Như thế nào lại coi trọng một con nhóc

chưa vị thành niên như nàng?

Thạch Trúc rất bất mãn hành vi hạ

thấp mình của Mộ Niệm Xuân, hùng hồn nói lý lẽ: “Tiểu thư nói như vậy nô tỳ

không đồng ý. Tiểu thư xinh đẹp, thông tuệ, ai thấy cũng thích. Tề vương điện

hạ không phải người không mắt, đối với tiểu thư sinh lòng ái mộ thì có gì sai.”

Mộ Niệm Xuân phì cười, phiền muộn

nhất thời quét sạch: “Thạch Trúc của ta, trong mắt em, ta đương nhiên là ngàn

vạn tốt. Nhưng người khác sẽ không nghĩ như vậy.”

Điểm ấy tự nàng hiểu.

Nàng tuy là mỹ nhân, nhưng không

tính là quốc sắc thiên hương.

Tam tỷ muội Mộ gia, dung mạo xuất

sắc nhất là Mộ Nguyên Xuân, Mộ Uyển Xuân cũng tính là mỹ nhân động lòng người.

Nàng nhỏ tuổi nhất, dung mạo chưa phát triển hết, tựa như nụ hoa, thực sự không

có gì nổi bật.

Thạch Trúc còn muốn nói nữa cái

gì, Mộ Niệm Xuân lại cười híp mắt khoát tay áo: “Được rồi, em không cần phải dỗ

ta, tâm tình ta tốt hơn rồi. Không phải xuống bếp làm hai món ăn sao? Chút

chuyện nhỏ này không làm khó được ta đâu. Mau lại đây hỗ trợ.”

Thạch Trúc thấy tâm tình Mộ Niệm

Xuân vui vẻ cũng cao hứng vâng dạ.

Cá rán vốn là chuẩn bị cho Phong

Ca Nhi, không tiện bày lên bàn. Không có thịt cá, chỉ còn một cái đầu

cá. Còn cá viên, nấu canh cá thơm mát, thêm cá hấp nữa là ổn. Bất quá,

cũng phải chuẩn bị một hồi.

Trong bếp nguyên liệu nấu ăn không

nhiều, Mộ Niệm Xuân suy nghĩ chốc lát, liền có chủ ý.

Đầu cá, ướp gia vị, hành, gừng.

Tiếp đó… Thạch Trúc thấy Mộ Niệm Xuân bỏ thật nhiều… bột tiêu, bột ớt đỏ rực

khắp đầu cá… Xong đâu đó, gần như không còn nhìn thấy đầu cá, chỉ còn thấy một

màu hồng đỏ của ớt. Xong đâu đó, cho khối “ớt” này bỏ vào nồi hấp.

Thạch Trúc trời sinh tính phúc

hậu, nhịn không được nhắc nhở: “Tiểu thư, như vậy có phải cay quá không?”

Mộ Niệm Xuân chậm rãi nói:“Đầu cá

hấp ngon là phải ăn cay lưỡi, thiếu cay làm sao được.

Thạch Trúc không lên tiếng, yên

lặng cầu nguyện thay Tề vương điện hạ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.