Chương 16: Thư đồng (nhất)

Mộ Nguyên Xuân theo bản năng đi

chậm lại.

Mộ Trường Hủ kinh ngạc nhìn cô ta,

thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

La Ngọc cũng nhìn lại, trong mắt

tràn đầy săn sóc.

Mộ Nguyên Xuân ổn định lại tinh

thần, cười nhạt nói: “Không có gì. Vừa nghe mẫu thân, tứ muội và ngũ đệ vui

cười, lòng có chút ước ao mà thôi.” Trong giọng nói có một tia buồn vô cớ và

lạc lõng.

Mộ Trường Hủ buồn theo, bên môi

hiện lên một nụ cười khổ.

La Ngọc thấy Mộ Nguyên Xuân cô đơn

như vậy, trong lòng đầy tư vị. Thấp giọng nói: “Biểu muội, muội ở Mộ gia không

vui, không bằng quay về La gia!”

Mộ Nguyên Xuân lên tinh thần cười

nói: “Biểu ca nói đùa. Ta là nữ nhi Mộ gia, ở La gia thì ra sao nữa.”

Đây là nhà cô ta. Nếu cô ta đi,

chẳng phải là chắp tay tặng tất cả cho mẹ con Trương Thị?

Hơn nữa, La gia tuy tốt nhưng cũng

chỉ là nhà ngoại. Cô ta là biểu tiểu thư, ở một lần mười năm, các mợ không lên

tiếng, nhưng đám biểu tỷ muội và biểu tẩu sau lưng nói không ít nhàn thoại.

La Ngọc dù sao cũng là nam tử, năm

tuổi bắt đầu đọc sách luyện võ, căn bản không thể hiểu lòng dạ nữ nhân. Vẫn cho

là Mộ Nguyên Xuân ở La gia rất hài lòng. Lại không biết rằng dù đầy đủ cẩm y

ngọc thực, cũng không che giấu được chuyện ăn nhờ ở đậu.

Quan trọng hơn, cô ta cũng đến

tuổi thành thân. Còn ở La gia, có La Ngọc thì rất bất tiện.

Nghĩ đến đây, Mộ Nguyên Xuân đỏ

mặt, rũ lông mi xuống, che đi ngượng ngùng trong mắt.

Mặc kệ ngày sau sẽ phát sinh biến

cố thế nào, chí ít vào giờ khắc này, Mộ Nguyên Xuân đối La Ngọc đúng là có vài

phần chân tình. Cũng nghiêm túc cân nhắc gả đến La gia.

Chỉ là, lòng của thiếu nữ thay đổi

như thời tiết thất thường. Ai có thể ngờ tới sau đó xảy ra chuyện gì?

Lòng của La Ngọc thì đơn thuần.

Trước đây rất lâu hắn đã quyết tâm nếu không phải biểu muội không cưới. Cha mẹ

luôn luôn thương yêu Mộ Nguyên Xuân, đối với cửa hôn sự này nhất định sẽ đồng

ý.

La Ngọc nhịn không được lén nhìn

Mộ Nguyên Xuân, ánh mắt hai người chạm nhau, trong lòng thật ngọt ngào.

Một màn này, vừa vặn rơi vào đáy mắt

Mộ Niệm Xuân.

Nàng nghe được tiếng bước chân,

kéo Phong Ca Nhi đi ra đón chào. Đúng dịp thấy hai người ẩn tình đưa mắt nhìn

nhau. Trong chớp nhoáng này, trong lòng của nàng cực kỳ thổn thức.

Kiếp trước mình thật quá ngu xuẩn,

chuyện rõ ràng như vậy nhưng cố tình bỏ qua. Một lòng đắm chìm trong mộng đẹp

không cách nào kiếm chế, kết quả bị người thiết kế hãm hại, họa cả ấu đệ…

Mộ Nguyên Xuân ngẩng đầu, đón nhận

ánh mắt sâu u của Mộ Niệm Xuân, lòng khẽ động.

Trước tới giờ cô ta chưa bao giờ

để Mộ Niệm Xuân trong lòng, cho tới mấy ngày nay, Mộ Niệm Xuân biểu hiện khiến

cô ta kinh ngạc. Giống như đột nhiên biến thành người khác vậy.

“Đại ca, đại tỷ, La biểu ca, cuối

cùng mọi người cũng tới.” Mộ Niệm Xuân mỉm cười, gương mặt xinh đẹp như hoa “Mau vào đi.”

Mộ Nguyên Xuân cũng nhanh chóng ôn

nhu thân thiết: “Làm phiền muội và ngũ đệ ra đón chúng ta.”

Mộ Niệm Xuân cười tủm tỉm đi lên

trước, thân thiết nắm tay Mộ Nguyên Xuân: “Muội ở trong phòng đợi buồn bực mới

đi ra ngoài, không nghĩ vừa khéo gặp mọi người, chúng ta mau vào đi, đừng để mẹ

chờ sốt ruột.”

Nói đoạn, hai tỷ muội tay trong

tay cười nói đi vào.

Mộ Trường Hủ ở tại chỗ ngẩn ra

chốc lát. Mấy ngày qua, tình hình như vậy hắn nhìn không dưới mấy lần, vẫn chưa

thể thích ứng được.

La Ngọc nhịn không được ghé sát

tai nói nhỏ: “Biểu đệ, chuyện gì xảy ra vậy?” Mộ Nguyên Xuân cùng Mộ Niệm Xuân

không phải bất hòa sao? Tại sao bây giờ lại như tỷ muội tốt thế này?

Mộ Trường Hủ cười khổ một tiếng,

thấp giọng nói: “Việc này một chốc nói không rõ, sau sẽ nói cho huynh biết.”

La Ngọc kiềm chế tò mò trong lòng,

theo Mộ Trường Hủ cùng đi vào.

Từ đáy lòng La Ngọc không thích

Trương Thị, nhưng không muốn thất lễ trước người khác, hành lễ đầy đủ. Trương

Thị khách khí cười nói: “La thất thiếu gia không cần đa lễ.”

Khách sáo hàn huyên qua đi, Trương

Thị dẫn mọi người tới phòng ăn.

Dùng cơm không nói chuyện, trên

bàn chỉ có tiếng chén đũa và tiếng dùng cơm nhỏ. Phong Ca Nhi rất nhanh không

nhịn nổi, lặng lẽ kéo kéo ống tay áo Mộ Niệm Xuân: “Tứ tỷ, đệ ăn no rồi, tỷ dẫn

đệ đi dạo trong viện đi.”

Mộ Niệm Xuân không chút nghĩ ngợi

gật đầu, nhỏ giọng nói với Trương Thị một tiếng, vui vẻ dẫn Phong Ca Nhi đứng

dậy đi trong viện.

Nửa đường ra khỏi hội trường là

chuyện thất lễ. Nếu là trước đây, Mộ Niệm Xuân sẽ không bao giờ rời đi khi

có La Ngọc ở đây.

Ánh mắt Mộ Nguyên Xuân dừng trên

thân ảnh Mộ Niệm Xuân, mày hơi nhíu lại. Cô ta phát hiện, bản thân không thể

nhìn thấu lòng Mộ Niệm Xuân.

Sau khi ăn xong, La Ngọc rất nhanh

cáo từ.

Trương Thị không nhịn được, trước

mặt Mộ Niệm Xuân nói: “Nha đầu Mộ Nguyên Xuân kia vận khí thật tốt. Nhìn xem,

chờ hôn nhân Mộ Trường Hủ định xong, La gia sẽ xin cưới.”

La Ngọc đối với Mộ Nguyên Xuân

tình ý thâm hậu, biểu lộ rõ ra mặt. Chỉ cần không phải người mù đều có thể nhìn

ra được.

Mộ Niệm Xuân lại khẽ cười một

tiếng, thuận miệng nói câu: “Việc này cũng chưa nhất định.”

“La gia là thừa kế huân quý, La

Ngọc tướng mạo anh tuấn, văn võ song toàn, lại là thư đồng thái tôn. Trước mắt

tuy rằng vô quan vô chức, tương lai bất khả hạn lượng. Vị hôn phu tốt như vậy,

đốt đèn lồng cũng khó tìm. Cha con tuyệt đối không cự tuyệt.” Trương Thị càng

nói càng buồn bực.

Thiếu niên xuất sắc như vậy, tại

sao lại là biểu ca Mộ Nguyên Xuân?

Nếu là thân phận khác, nàng còn có

thể vì nữ nhi tranh giành. Nhưng trong mắt La gia, nàng là kế thất giống như

cứt chó chướng mắt, không bao giờ nhìn trúng Niệm Xuân.

Điểm này lòng Trương Thị biết rõ,

bởi vậy chẳng bao giờ sinh ra ý niệm không nên có trong đầu.

Mộ Niệm Xuân cười mà không nói.

Thế sự khó liệu, trên đời này trừ

mình ra, ai cũng sẽ không nghĩ đến tương lai ba năm tới đại Tần sẽ phát sinh

biến hóa nghiêng trời lệch đất thế nào. Trước mắt phủ Thái tử là nơi náo nhiệt,

chỉ sợ ngày khác chạy đi còn không kịp.

La gia từ lâu thuộc đảng thái tử,

Mộ gia vạn vạn không thể giống kiếp trước, bị La gia kéo vào vũng bùn này.

“Đúng rồi, La Ngọc hôm nay một

mình tới cửa, ngoại trừ thăm huynh muội chúng, còn chuyện gì đúng không?”

Trương Thị lẩm bẩm: “Ta luôn cảm thấy như có gì đó quan trọng phát sinh.”

“Mẹ, mẹ cũng đừng quá đa tâm.” Mộ

Niệm Xuân cười ngăn trọng tâm câu chuyện: “Hơn nữa, bọn họ có chuyện gì, không

quan hệ tới chúng ta. Không nói tới bọn họ nữa.”

Rất nhanh lái câu chuyện đi hướng

khác.

Mộ Niệm Xuân đương nhiên biết La

Ngọc là vì gì mà đến.

Án theo lệ cũ đại Tần, mỗi hoàng

tử hoàng tôn có hai thư đồng. Thư đồng đều là những thiếu niên ưu tú trong các

thế gia huân quý, tương lại cũng sẽ trở thành vây cánh trung thành của hoàng tử

hoàng tôn.

Mười tuổi La Ngọc đã được chọn là

thư đồng thái tôn, mấy năm qua, La gia và phủ thái tử gắn bó mật thiết. La Ngọc

nghiễm nhiên thành tâm phúc bên thái tôn.

Bên cạnh thái tôn còn một thư đồng

khác đang bị bệnh nặng, nay ở nhà tĩnh dưỡng. Vị trí thư đồng thái tôn bỏ

trống. Nhắm vào vị trí này có không ít người. La Ngọc có ý định phải giúp biểu

đệ ruột thịt, hôm nay tới cửa, là để tiết lộ tin tức này cho Mộ Trường Hủ. Tạo

cơ hội tốt cho hắn lộ mặt trước thái tôn.

Nếu có thể nói, Mộ Niệm Xuân tuyệt

đối sẽ không dính vào vũng nước đục này.

Nếu Mộ Trường Hủ thực sự làm thư

đồng thái tôn như kiếp trước, như vậy tất cả sẽ tái diễn!

Cho nên, nàng nhất định phải ngăn

cản việc này.

Bất quá, chuyện này khó khăn thật

sự không nhỏ. Cơ hội tốt như vậy đặt ở trước mắt, Mộ Trường Hủ há có thể không

động tâm. Về phần Mộ Chính Thiện, cũng sẽ không chối từ.

Nàng rốt cuộc nên làm như thế nào?

Mộ Niệm Xuân suy nghĩ một lúc lâu,

rốt cục có chủ ý. Lặng lẽ tìm Thạch Trúc, thấp giọng phân phó một phen.

Thạch Trúc ngẩn ra, theo bản năng

hỏi: “Tiểu thư, cô cần làm gì.”

Mộ Niệm Xuân thản nhiên nói: “Ta

muốn đương nhiên có lý do của ta, em nhớ kĩ mỗi cửa hàng mua một ít hương liệu,

nhớ kỹ, không thể để cho người khác biết. Nhất là Đinh Hương.”

Thạch Trúc sửng sốt, bất quá, nàng

không có hỏi nhiều nữa, vội vã lên tiếng, liền lui xuống.

Buổi chiều, Thạch Trúc lặng lẽ

xuất phủ từ cửa sau, một canh giờ sau mới về.

Đinh Hương và Ngọc Trâm theo Mộ

Niệm Xuân ở Tự Phương các, hoàn toàn không biết gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.