Chương 115: Giải quyết (nhất)

Mộ Chính Thiện sau khi rời Lan

Hương viện, tâm tình phiền muộn, liền đi Tu Đức đường.

Chu thị tựa hồ đã sớm dự đoán được

Mộ Chính Thiện sẽ đến, nửa điểm cũng không ngoài ý muốn: “Con còn chưa ăn cơm

chiều đúng không! Ta cho người dọn cơm.”

Mộ Chính Thiện ừ một tiếng.

Mẫu tử hai người trầm mặc ăn cơm

chiều. Sau khi ăn xong, rời bước đến nội đường nói chuyện.

“Đứa nhỏ trong bụng Thụy Hương,

con tính thế nào?” Chu thị không vòng vo, gọn gàng dứt khoát hỏi.

Mộ Chính Thiện do dự một lát, mới

thấp giọng nói: “Con nghĩ lưu lại đứa nhỏ. Tuy nói Thụy Hương thân phận thấp

kém, đứa nhỏ dù sao cũng là cốt nhục của con. Chính là, Trương thị phản đối rất

kịch liệt……”

Nam chủ ngoại nữ chủ nội, sự vụ

bên trong vốn là nên từ Trương thị làm chủ. Nếu là Trương thị kiên trì phản

đối, việc này cũng thực làm người ta đau đầu.

Chu thị nhíu mày nói: “Trương thị

tâm nhãn cũng quá hẹp. Từ lúc nó gả lại đây, Mộ gia cao thấp chưa từng bạc đãi

nó. Nhiều năm qua như vậy, con cũng không nạp thiếp thất. Nay bất quá là một

đứa nhỏ thứ xuất, nó như thế nào không dung được? Thay đổi là quý phủ khác,

đừng nói là một đứa nhỏ, cho dù là nạp thiếp thất cũng không tính là gì.”

Mộ gia bên trong im lặng bình

thản, ở kinh thành đúng là ít có.

Chu thị tuổi lớn, nghĩ đến đứa nhỏ

trắng trẻo đáng yêu, trong lòng liền cảm thấy vui mừng. Bởi vậy liền tán thành

lưu lại đứa nhỏ.

Mộ Chính Thiện nguyên bản có chút

dao động, lúc này cũng hạ quyết tâm: “Mẫu thân nói có lý. Đêm nay để cho Trương

thị hảo hảo ngẫm lại, ngày mai nói sau.”

Chu thị suy nghĩ một lúc, nói “Nếu nó vẫn là quyết giữ ý mình không chịu gật đầu, để ta nói với nó.”

……

Chuyện Thụy Hương có bầu, cơ hồ

trong một canh giờ truyền khắp phủ.

Chuyện không liên quan đến Tùng

Đào viện, nhưng đám hạ nhân không khỏi cũng muốn thấp giọng nghị luận vài câu “Thụy Hương thật đúng là vận khí tốt, lại có bầu. Xem ra, lúc này mẹ quý nhờ

con ……”

“Cũng chưa chắc. Mộ gia có gia

quy, dưới trướng có tử không thể nạp thiếp. Lão gia đã có đại thiếu gia, ngũ

thiếu gia. Hẳn là sẽ không nạp thiếp chứ……”

“Cũng không hắn. Nếu Thụy Hương

sinh tiểu thiếu gia, mẫu bằng tử quý cũng là có khả năng ……”

“Không biết lúc này phu nhân tức

giận thành bộ dáng thế nào nữa……”

Đỗ Quyên mỉm cười đi tới: “Các

ngươi nói chuyện gì đấy?”

Lập tức có người đem chuyện Thụy

Hương mang thai nói ra. Đỗ Quyên cũng là cả kinh, trên mặt không động thanh sắc

phụ họa vài câu. Sau đó. Rất nhanh liền vào phòng.

……

Mộ Nguyên Xuân ở trong phòng Mộ

Trường Hủ đợi cả ngày. Một ngày này, cô ta khóc khản cả cổ. Nhưng Mộ Trường Hủ

tới thủy chung cũng không cùng cô ta nói nửa câu nói.

Mộ Nguyên Xuân ngồi bên giường.

Cõi lòng vốn đầy hi vọng dần lạnh đi.

Nhiều ngày như vậy trôi qua, đại

ca vẫn không nguôi giận.

Đại ca nhất định từ nay về sau

không để ý cô ta?

Không, sẽ không. Bọn họ huynh muội

sống nương tựa lẫn nhau nhiều như vậy năm, đại ca luôn thương cô ta. Cho dù

sinh khí cũng là chuyện tình nhất thời, sớm hay muộn sẽ tha thứ cho cô ta……

“Tiểu thư,” Đỗ Quyên nhẹ bước đi

tới, thấp giọng nói: “Nô tỳ nghe nói, Thụy Hương bên người lão gia có bầu.”

Cái gì? Thụy Hương có bầu?

Mộ Trường Hủ vẫn nhắm mắt đột

nhiên cả kinh. Theo bản năng dựng thẳng lỗ tai.

Chợt nghe Mộ Nguyên Xuân thản

nhiên nói: “Ồ? Đây chính là chuyện tốt, ngày mai thấy mẫu thân, ta nên chúc

mừng vài câu mới phải.” Trong thanh âm lộ ra nồng đậm châm chọc cùng đùa cợt.

Mộ Trường Hủ theo bản năng mở mắt,

vừa vặn nhìn trọn nụ cười lạnh trên mặt Mộ Nguyên Xuân.

Từ khi nào, muội muội biến thành

như vậy?

Muội muội từ nhỏ ngoài mềm trong

cứng huệ chất lan tâm, hắn vẫn luôn kiêu ngạo vì có muội muội. Ở trong lòng

hắn, muội muội gần như hoàn mỹ. Không biết từ khi nào, muội muội lại thay đổi

như thế. Ruồng bỏ biểu ca thanh mai trúc mã, một lòng tham niệm vị trí thái tôn

phí, vì thế hao hết tâm tư thủ đoạn……

Mộ Trường Hủ mờ mịt nghĩ. Trong

lòng một trận đau đớn.

Mộ Nguyên Xuân đắm chìm trong vui

sướng của tin tức tốt nghe được, nhất thời lại không lưu ý Mộ Trường Hủ đã mở

mắt: “Đỗ quyên, ngươi đi dò la. Đêm nay phụ thân nghỉ ở đâu? Còn nữa. Thụy

Hương cùng Tiền mama hiện tại thế nào?”

Đỗ Quyên lên tiếng, liền vội vàng

lui xuống.

Một thanh âm quen thuộc vang lên “Vì cái gì muội hỏi Tiền mama?”

Đúng là Mộ Trường Hủ mở miệng nói

chuyện.

Mộ Nguyên Xuân vừa kinh vừa vui “Đại ca, rốt cuộc huynh cũng nói chuyện với muội.” Ngược lại không có nghe Mộ

Trường Hủ rốt cuộc nói gì đó.

Mộ Trường Hủ nhìn Mộ Nguyên Xuân

thật sâu, nặng nề nhắc lại: “Vừa rồi muội sai Đỗ Quyên đi hỏi tin Thụy Hương,

vì cái gì lại hỏi cả Tiền mama?”

Nụ cười bên môi Mộ Nguyên Xuân

ngừng lại một chút, dường như không có việc gì đáp: “Muội bất quá là thuận

miệng nói thôi. Đại ca, đến giờ huynh vẫn chưa ăn gì, nhất định đói bụng đi! Ta

đi phòng bếp……”

Mộ Trường Hủ thấy cô ta đánh trống

lảng không trả lời mình hỏi, liền đoán được là chuyện gì xảy ra. Trong thanh âm

tràn đầy chua xót: “Chuyện này, không phải là muội từ giữa ‘Xuất lực’ chứ?”

Mộ Nguyên Xuân không chút nghĩ

ngợi phủ nhận: “Đương nhiên không có. Đại ca. Sao huynh nghĩ như thế. Thụy

Hương là người bên phụ nhân, muội không qua lại với cô ta. Liền ngay cả chuyện

cô ta mang thai. Muội cũng từ Đỗ Quyên mới biết được. Vừa rồi nhớ tới Tiền

mama, là vì Tiền mama ngày thường phụ trách tị tử canh của hai nha hoàn thông

phòng. Thụy Hương ngoài ý muốn mang thai, khẳng định cùng Tiền mama thoát không

được can hệ.”

Thật là như vậy sao?

Mộ Nguyên Xuân một phen lí do

thoái thác hợp tình hợp lý, căn bản tìm không thấy lỗ hổng. Nhưng Mộ Trường Hủ

bi thương phát hiện, chính mình không ngờ không dám hoàn toàn tin tưởng lời của

cô ta ……

Mặc kệ nói như thế nào, cục diện

bế tắc giữa hai huynh muội đã được phá vỡ.

Mộ Nguyên Xuân trong lòng thập

phần vui mừng, cười nói: “Đại ca, muội đi lấy chút gì cho huynh ăn.”

“Không cần, ta không có khẩu vị.”

Mộ Trường Hủ thần sắc mệt mỏi: “Muội ở đây đã cả ngày, đi về trước nghỉ ngơi

đi!”

Nói xong, liền xoay người quay vào

trong.

Nụ cười Mộ Nguyên Xuân cứng đờ,

lại khuyên nhủ một phen. Nhưng mặc kệ cô ta nói gì, Mộ Trường Hủ cũng không

chịu xoay người lại. Mộ Nguyên Xuân bất đắc dĩ, đành phải trở về Thưởng Mai

viện.

……

Vừa hồi Thưởng Mai viện, Phương

mama liền đi ra đón, vẻ mặt không giấu được hưng phấn kích động: “Tiểu thư,

chuyện Thụy Hương mang thai, cô đã biết chưa!”

Mộ Nguyên Xuân ừ một tiếng, có

chút ra hiệu nhìn Phương mama một cái.

Những lời này, như thế nào có thể

tùy tiện nói ra?

Phương mama nghe thế cảnh giác,

ngượng ngùng ngậm miệng.

Vào phòng, Mộ Nguyên Xuân thản

nhiên hỏi: “Phương mama, đem chuyện bà nghe được kể lại đi.”

Phương mama đả khởi tinh thần, đem

toàn bộ tin tức mình nghe ngóng được nói ra. Kỳ thật, việc này không cần hỏi

thăm, sớm truyền ồn ào huyên náo.

Thụy Hương ở Tu Đức đường té xỉu,

đại phu chẩn ra có thai. Trương thị ở đó thay đổi sắc mặt, sau kêu Tiền mama

tới hỏi. Buổi tối, Mộ Chính Thiện hồi phủ, vì đứa nhỏ trong bụng Thụy Hương,

cùng Trương thị nổi lên tranh chấp.

“…… Nghe nói, lão gia muốn lưu lại

đứa nhỏ này. Phu nhân không đồng ý, vì thế, còn cùng lão gia cãi cọ một trận.

Tứ tiểu thư ở lại Lan Hương viện, khẳng định là an ủi phu nhân!”

Mộ Nguyên Xuân nhếch miệng cười

lạnh: “Trương thị lòng dạ hẹp hòi, Mộ Niệm Xuân cho dù nhanh mồm nhanh miệng

cũng vô dụng. Chúng ta sẽ chờ xem kịch vui.”

Phương mama liên tục cười phụ họa “Chính là. Lần này, không nháo long trời lở đất mới là việc lạ.”

Bọn họ sẽ chờ xem náo nhiệt tốt

lắm!

……

Sáng sớm hôm sau

Nhóm nha hoàn bà từ Lan Hương viện

đi đứng, nói năng hoàn toàn cẩn thận, đi ra đi vào đều dụng tâm phóng nhẹ tay

chân. Người có giao hảo với Bạch Lan, cố ý hảo tâm nhắc nhở một tiếng: “Bạch

Lan, cô hầu hạ bên phu nhân, nên cẩn thận chút.”

Đã xảy ra chuyện như vậy, tâm tình

phu nhân khẳng định không tốt. Cẩn thận thành nơi trút giận.

Bạch Lan cười khổ một tiếng, nơm

nớp lo sợ vào phòng, hầu hạ Trương thị rửa mặt chải đầu. Một bên thật cẩn thận

quan sát sắc mặt Trương thị.

Kỳ quái là, Trương thị lại vẫn

bình tĩnh.

Bạch Lan trong lòng âm thầm kinh

ngạc. Nàng hầu hạ phu nhân cũng có vài năm, tính tình phu nhân thế nào nàng rất

rõ ràng. Chuyện Thụy Hương mang thai, phu nhân nhất định rất tức giận. Sao vẫn

bình thản thế này?

Mộ Niệm Xuân mỉm cười đi đến: “Mẹ,

con tự mình làm điểm tâm, mẹ như thế này cần phải ăn nhiều chút.” Ăn no mới có

khí lực đánh trận đánh ác liệt này!

Trương thị nghe hiểu ý tại ngôn

ngoại của Mộ Niệm Xuân, hít sâu một hơi, dùng sức gật gật đầu.

Mộ Chính Thiện đêm qua nghỉ ở thư

phòng, sáng sớm rửa mặt chải đầu, cũng đến nhà ăn. Vừa lúc gặp mẹ con Trương

Thị.

Trương thị chủ động mở miệng “Lão

gia”, thần sắc có chút bình thản.

…… Phu nhân bình tĩnh như vậy, làm

cho Mộ Chính Thiện sửng sốt.

Mộ Niệm Xuân cười khanh khách nói “Cha, hôm nay điểm tâm là con tự mình làm, cha cần phải ăn nhiều chút.”

Mộ Chính Thiện bình tĩnh lại, cười

ừ một tiếng.

Sau một lát, Phong ca nhi cùng

Trương Tử Kiều cũng đến đây. Năm người ngồi ở trước bàn cơm, im lặng dùng xong

điểm tâm. Trương Tử Kiều hiển nhiên cũng nghe nói chuyện Thụy Hương, nhìn lén

Trương thị một cái, lại xem Mộ Chính Thiện một cái.

Phong ca nhi hồn nhiên không biết

đại nhân gian gợn sóng, ăn điểm tâm xong, liền làm ầm ĩ muốn đi trong vườn chơi

đùa: “Tỷ tỷ, tỷ đi với đệ.”

Mộ Niệm Xuân cười nói: “Ta còn có

việc, để Tử Kiều biểu ca đi với đệ!” Vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu với Tử Kiều.

Tuy rằng nàng đã khuyên nhủ Trương

thị nhưng vẫn thật sự lo lắng Trương thị một mình ứng phó Mộ Chính Thiện.

Trương Tử Kiều ngầm hiểu, gật gật

đầu, dẫn Phong ca nhi đi trước. Trong phòng chỉ còn lại có vợ chồng Mộ Chính

Thiện cùng Mộ Niệm Xuân. Trương thị không biết nghĩ đến cái gì, vẫn không hé

răng.

Mộ Chính Thiện thanh thanh cổ họng

nói: “Chuyện Thụy Hương, bà nghĩ thế naog?”

Mộ Niệm Xuân cổ vũ nhìn Trương thị

một cái.

Trương thị hít sâu khẩu khí, mở

miệng nói: “Lão gia, hôm qua thiếp đã suy nghĩ cả đêm. Lão gia nói phải, mặc kệ

là thế nào Thụy Hương có bầu, đứa nhỏ là cốt nhục lão gia, hẳn là lưu lại.”

Lời này, ngoài ý muốn của Mộ Chính

Thiện, trong lòng hắn một trận vui sướng.

Trương thị chấp nhận, bên trong

bình thản, tất nhiên là tốt nhất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.