Chương 106: Hối hận

Đúng là “Sinh bệnh tĩnh dưỡng

không thể tùy ý ra ngoài” – Mộ Nguyên Xuân.

Mộ Nguyên Xuân sắc mặt tái nhợt,

bộ dáng thất hồn lạc phách. Hoàn toàn không còn trí tuệ linh động ngày thường.

Thiếu chút nữa va chạm đến Chu thị, cũng không giải thích bồi lễ.

Chu thị có chút bực mình. Nghĩ đến

vì cô ta nên Mộ Trường Hủ mới có thể rơi vào tình trạng ngày hôm nay, trong

lòng không vui, lạnh lùng nói: “Sao ngươi lại tới đây?”

Mộ Nguyên Xuân không nghe thấy,

vội vàng đi qua.

Mộ Trường Hủ không nhúc nhích nằm

ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, hô hấp thập phần mỏng manh, có lúc như thể

không hô hấp.

Mộ Nguyên Xuân nước mắt tuôn rươi,

lảo đảo bổ nhào vào bên giường, gắt gao bắt lấy bàn tay lạnh như băng của Mộ

Trường Hủ: “Đại ca, đại ca……” Thanh âm thê lương mang theo vô tận hối hận.

Sau đó, cô ta quỳ gối bên giường

khóc rống lên.

Tất cả mọi người bị một màn này

làm cho sợ ngây người.

Mộ Uyển Xuân theo bản năng nắm

chặt tay Mộ Niệm Xuân, nhanh chóng hỏi: “Tứ muội, không phải muội nói đại tỷ

sinh bệnh kỳ quái, trên mặt nổi nốt hồng sao?” Nhưng trên mặt Mộ Nguyên Xuân,

trừ bỏ nước mắt, rõ ràng là sạch sẽ.

Mộ Niệm Xuân không chút để ý đáp “Có lẽ là hai ngày này đã đỡ.”

Mộ Uyển Xuân: “……”

Đừng dùng lời dối trẻ ngốc lừa dối

nàng ta được không?!

Bất quá, trước mắt không phải thời

điểm truy cứu chuyện đó. Mộ Nguyên Xuân còn quỳ gối bên giường khóc cực kỳ bi

ai, tức giận trên mặt Chu thị cũng dần dần mất đi, ánh mắt hiện lên một tia

thổn thức.

Lão nhân luôn mềm lòng. Hành vi

của cô ta khiến mọi người tức giận, nhưng cô ta gặp huynh trưởng rồi thập phần

thống khổ như vậy, cũng đủ để cho Chu thị động lòng.

Mộ Chính Thiện cũng có chút mềm

lòng, ngoài miệng lại quát lớn nói: “Nguyên Xuân, sao con dám chạy đến? Ta

không phải phân phó con phải ở trong phòng không được đi ra ngoài?”

Mộ Nguyên Xuân quay đầu, vẻ mặt

đầy nước mắt khẩn cầu: “Phụ thân. Nữ nhi biết sai rồi. Van cầu người, cho con ở

chỗ này chăm sóc đại ca. Chờ đại ca bình yên tỉnh lại, con trở về phòng. Phụ

thân. Nữ nhi van cầu người……”

Nói đến đây, cơ hồ lại khóc không

thành tiếng. Gương mặt xinh tươi hằng ngày. Lúc này vẻ mặt nước mắt chật vật vô

cùng.

Mộ Chính Thiện chung quy mềm lòng,

im lặng một lát, mới thở dài nói: “Cũng được, cho con ở lại đây. Chờ Trường Hủ

tỉnh, con lập tức liền rời đi. Không thể cùng Trường Hủ nói chuyện.”

Mộ Nguyên Xuân lúc này làm sao còn

dám cò kè mặc cả, rưng rưng gật đầu. Vừa chuyển đầu, lại thấy Mộ Trường Hủ tiều

tụy nằm đó, nhất thời nước mắt rơi như mưa. Đau lòng như cắt.

Đều là cô ta sai!

Nếu không phải vì cô ta, đại ca

không cần hao hết tâm tư truyền tin, không cần cả ngày suy nghĩ lo lắng, sẽ

không bị phụ thân trách cứ tức giận mắng, sẽ không chịu Thái tử phi nhục nhã, cũng

sẽ không sẽ ở thời điểm mấu chốt như vậy bị phong hàn kéo bệnh mà đi tham gia

thi hội, rơi vào bộ dáng thê thảm như vậy……

Bỏ qua lần này, đại ca phải chờ

thêm ba năm.

Nhân sinh có bao lần ba năm để

lãng phí? Liền ngay cả sau này làm mai cũng sẽ chịu ảnh hưởng lớn. Càng làm

người ta đau lòng là, đại ca đến bây giờ vẫn chưa tỉnh. Vạn nhất bị bệnh gì.

Đời này cô ta hối hận……

“Đại ca, thực xin lỗi, đều là muội

hại huynh.” Mộ Nguyên Xuân hai mắt đẫm lệ mơ hồ. Hối hận không thôi nói: “Đều

là do muội sai. Về sau muội không bao giờ bức huynh nữa, là tại muội…..”

Lời nói đứt quãng cùng với tiếng

khóc truyền vào tai mọi người.

Biết nội tình rõ ràng là chuyện gì

xảy ra, không biết nội tình, nghe không hiểu ra sao.

Ngô thị trong lòng âm thầm nói

thầm, nhưng cũng biết giờ phút này không tiện hỏi hỏi thăm. Đơn giản dẫn nữ nhi

cáo từ. Chu thị cũng được nâng trở về Tu Đức đường.

Trong phòng, chỉ còn lại vài

người.

Mộ Chính Thiện nhìn trưởng tử hôn

mê bất tỉnh, nhìn nữ nhi khóc sám hối, trong lòng đau xót khó chịu, không rõ tư

vị gì. Trương thị nhìn huynh muội này. Lại chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần

thư sướng vô cùng sung sướng.

Trương thị cố gắng khống chế biểu

tình, e sợ chính mình không cẩn thận lộ ra: “Lão gia. Nếu Nguyên Xuân bồi ở

trong này, không bằng chúng ta đi về trước dùng chút cơm trưa. Sau đó trỏ lại.”

Mộ Chính Thiện vừa nhận được tin

tức liền vội vàng trở về. Lúc này trong bụng rỗng tuếch, yên lặng gật gật đầu.

……

Cơm trưa rất nhanh mang lên bàn,

Mộ Chính Thiện miễn cưỡng ăn mấy gắp.

Trương thị mặc dù có khẩu vị, lúc

này đành phải buông đũa theo, ra vẻ lo lắng nói: “Cũng không biết Trường Hủ khi

nào thì có thể tỉnh. Chuyện lần này, sinh đả kích không nhỏ với nó, chờ nó

tỉnh, lão gia nên khuyên giải an ủi một phen.”

Lời này đi vào tâm khảm Mộ Chính

Thiện, hắn vui mừng nhìn Trương thị một cái: “Phu nhân nhắc nhở rất đúng.”

Mộ Niệm Xuân một mực yên

lặng không hé răng, đột nhiên xen mồm nói: “Cha, chuyện lớn như vậy, có phải

hay không nên phái người đến La gia đưa tin?”

Lấy tính tình người La gia, nếu

biết được việc này, không đăng môn làm ầm ĩ mới là lạ. Hẳn là thừa dịp phía sau

làm cho La gia nhân đăng môn, vừa lúc “Thuận tiện” Làm cho người La gia biết

nguyên nhân hậu quả sự việc.

Đến lúc đó, xem người La gia là

đau lòng con cháu nhà mình, hay là đau lòng cháu ngoại nam, cháu ngoại nữ….

Mộ Chính Thiện như thế nào cũng

không nghĩ đến đơn giản một câu nhắc nhở như vậy sau lưng giấu diếm nhiều dụng

ý, lập tức gật đầu nói: “Niệm Xuân nói có lý, chuyện lớn như vậy, quả thật nên

cấp La gia một cái tin.”

Trương thị tiếp lời nói: “Thiếp

thân sai người đi truyền tin.”

La gia cùng Mộ gia cách nhau không

xa, nửa canh giờ liền tới.

Sau nửa canh giờ, Mộ Trường Hủ vẫn

không tỉnh, người La gia đã mau tới.

Bọn nam tử ban ngày đang đi đọc

sách, nghe thấy rồi tới là đại cữu mẫu Lý thị cùng nhị cữu mẫu Vương thị. Cùng

đi, còn có các vị tiểu thư La gia, trong đó có bát tiểu thư La Kỳ.

Mộ Nguyên Xuân quỳ khóc suốt nửa

ngày, thanh âm sớm đã khàn khàn.

Lý thị ngày thường hiểu rõ cháu

ngoại nữ này, thấy bộ dạng cô ta như thế, đau lòng, bước lên phía trước kéo Mộ

Nguyên Xuân: “Đứa nhỏ này, cho dù đau lòng huynh trưởng, cũng không nên giày

xéo chính mình thân mình như vậy. Chờ Trường Hủ tỉnh lại, nếu nhìn thấy cháu

như vậy, trong lòng không biết sẽ khó chịu thế nào.”

Mộ Nguyên Xuân ngày xưa nhanh mồm

nhanh miệng, giỏi về ứng đối, hôm nay lại giống đầu gỗ, nghe vậy lộ vẻ sầu thảm

cười. Ánh mắt sớm hồng lên.

Mộ Niệm Xuân mắt lạnh nhìn một màn

này, trong lòng nhất thời hiểu rõ.

Xem ra, La Ngọc ngày đó sau khi

hồi phủ không đề cập chuyện đã phát sinh ra. Lý thị bây giờ vẫn chẳng hay biết

gì, cho nên đối với Mộ Nguyên Xuân vẫn thân thiết yêu thương như ngày xưa.

Lý thị an ủi Mộ Nguyên Xuân vài

câu, lại ngồi xuống bên giường. Đánh giá Mộ Trường Hủ vài lần, nhất thời đỏ hốc

mắt, cùng Vương thị cùng nhau rớt nước mắt.

“Đứa nhỏ đáng thương, như thế nào

mệnh khổ như vậy.” Lý thị vừa khóc vừa nói: “Khi nào thì sinh bệnh không tốt,

cố tình vượt qua mấy ngày nay……”

“Đúng vậy, như thế nào liền cố

tình là trước thi hội bị phong hàn?” Vương thị khi nói lời này liếc nhìn Trương

thị, ý chỉ trích không nói cũng hiểu.

Ấn lẽ thường mà nói, Trương thị là

kế mẫu quả thật thoát không được can hệ. Không phải cố ý hãm hại, ít nhất cũng

là chiếu cố không chu toàn. Vương thị tỏ thái độ như vậy, là nhắc nhở Mộ Chính

Thiện đừng quên phát tác Trương thị.

Không nghĩ tới, Mộ Chính Thiện

nghe xong lời nói này không hề phản ứng, ngược lại giận tái mặt, lạnh lùng nhìn

Mộ Nguyên Xuân một cái.

Mộ Nguyên Xuân cụp mắt.

Vương thị trong lòng thập phần bất

mãn, lập tức dùng khăn tay lau nước mắt: “Xin hỏi cô gia một tiếng, Trường Hủ

sinh bệnh chậm trễ thi hội, bây giờ hôn mê bất tỉnh. Trách nhiệm này hẳn là do

ai phụ trách? Cô gia nhìn Nguyên Xuân là ý tứ gì?”

Lý thị lòng cũng tràn đầy buồn bực

khó chịu, lạnh lùng nói: “Đúng vậy, việc này dù sao cũng phải cho La gia chúng

ta một cái công đạo.”

Các vị tiểu thư La gia, không hẹn

mà cùng đứng ở bên người Mộ Nguyên Xuân.

Mộ Chính Thiện nhíu mày, trầm

giọng nói: “Nơi này không tiện nói, thỉnh đại tẩu nhị tẩu rời bước nội đường.”

Lý thị cùng Vương thị nhất tề sửng

sốt. Xem tư thế Mộ Chính Thiện, trong đó đúng là có ẩn tình khác. Hai người

không có do dự lâu lắm, rất nhanh liền theo vợ chồng Mộ Chính Thiện đi nội

đường.

Nói chuyện như vậy, bọn tiểu bối

tất nhiên là không tư cách tham gia. Các vị tiểu thư La gia liền vây quanh bên

người Mộ Nguyên Xuân, ngươi một lời ta một chữ an ủi.

Mộ Niệm Xuân cô linh đứng ở một

bên, có vẻ thế đan lực cô.

Chính là, Mộ Niệm Xuân có vẻ thập

phần trấn tĩnh tự nhiên, khóe môi thậm chí di động một tia trào phúng.

Lý thị cùng Vương thị rất nhanh sẽ

biết tình hình thực tế. Cho đến lúc này, hai người bọn họ còn có mặt mũi đến

trách cứ Trương thị sao?

……

“Cô gia nói cái gì?” Lý thị vẻ mặt

khiếp sợ: “Nguyên Xuân từ nhỏ tuân thủ nghiêm ngặt khuê huấn lễ nghi, như thế

nào có khả năng làm ra chuyện không biết liêm sỉ kia?”

Không có khả năng! Tuyệt đối không

thể có!

Vương thị cũng giận dữ nói: “Cô

gia cho dù đối Nguyên Xuân không vừa mắt, cũng không nên bịa ra lý do vớ vẩn

buồn cười như thế. Nếu là truyền ra, Nguyên Xuân sao còn có thể gặp người?”

Mộ Chính Thiện mặt không chút thay

đổi, ngữ khí lãnh liệt: “Hai người xem ta là người thế nào. Ta cho dù không

thích, còn có thể hướng nữ nhi chính mình bát nước bẩn sao?”

Lý thị, Vương thị á khẩu.

Đúng vậy, Mộ Chính Thiện tính tình

ngay ngắn, quả quyết không có khả năng tại nói dối. Chẳng lẽ, Mộ Nguyên Xuân

thật sự chủ động câu dẫn thái tôn?

“Thái tử phi sau khi biết việc

này, giận tím mặt, triệu Nguyên Xuân, Trường Hủ đến phủ Thái tử. Ta cùng Trương

thị đành phải dẫn huynh muội bọn chúng tiến đến bái kiến Thái tử phi……” Mộ

Chính Thiện lúc này cũng bất chấp việc xấu trong nhà không truyền ra ngoài, đem

chuyện ngày đó kể lại “…… Hồi phủ, ta thập phần ảo não

phẫn nộ, hung hăng răn dạy Trường Hủ thông suốt. Lại mệnh Nguyên Xuân cấm chừng.

Trường Hủ liền tâm tư trầm trọng, tâm tình tích tụ bị phong hàn, ngày thi hội

sốt cao. Ta khuyên nó bỏ thi, nó lại kiên trì muốn đi. Ta không lay chuyển được

nó, đành phải cho nó đi. Không nghĩ tới, nó có thể chống đỡ được hai ngày, lại

không thể chống được cuối cùng. Hôm nay được đỡ rời khỏi trường thi.”

“Nó rơi vào tình cảnh như bây giờ,

có đạo lý nào ta làm phụ thân mà không đau lòng? Nhưng việc này, không thể

trách ai cả. Chỉ có thể trách hai huynh muội bọn chúng.”

Mộ Chính Thiện bình tĩnh nói xong.

Nội đường một mảnh im lặng.

……

P/S: Mộ Nguyên Xuân rốt cục tự

thưởng quả đắng ~

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.