Chương 6

Màn đêm nhẹ nhàng buông xuống, mọi người đều trở về tổ ấm của mình. Có 1 tòa nhà

của 1 công ty vẫn còn nhân viên tăng ca, đèn phòng nào phòng nấy vẫn

sáng trưng, tiến độ làm việc để có thể hoàn thành trước cuối tháng.

Lương được trả không phải là ít, tìm 1 công việc như vậy cũng không phải dễ, ai cũng nâng cao trách nhiệm của mình.

Bước vào cầu thang

chuyên dụng, Trần Minh Diệp với bộ đồ vest đen lịch lãm, cra – vat đen

trên nền sơ mi trắng làm anh càng trở nên huyền bí hơn. Anh bước xuống

cổng với chiếc BMW đã chờ sẵn. Chiếc xe vun vút đi về phía trước, hướng

tới nơi chủ nhân của nó muốn dừng.

Ở bên này, Thanh Ngọc mặc 1

chiếc đầm xanh nhạt, có 1 bông hoa lớn cài vào 1 bên ngực làm cô trở nên hấp dẫn. Da cùng đầm hỗ trợ nhau làm cô trở nên tỏa sáng.Mái tóc dài

đen nhánh được cô vuốt nhẹ sang 1 bên và cố định bởi 1 chiếc nơ. Cô

trang điểm nhẹ 1 chút phấn, bôi 1 xíu son hồng càng làm cô trở nên xinh

đẹp.

Thanh Ngân thì mặc 1 chiếc đầm xòe màu hồng nhạt tới đầu

gối, cổ trằng được cô đeo 1 sợi dây chuyền bạc có mặt đá đen. Chân đi

đôi hài búp bê, mái tóc xoăn nhẹ cô thả xuống làm cô như 1 tiểu tinh

linh.

Hai cô bước ra, bắt 1 chiếc taxi rồi đi tới chỗ hẹn.

Chiếc xe BMW vừa dừng tại sân của căn biệt thự nhà họ Vũ đã thấy Vũ cha tươi

cười ra đón. Chẳng là lúc chiều nghe thư kí nói Trần tổng cũng tham gia làm ông sửng sốt. Công ty ông vốn đang gặp chút khó khăn, hôm nay Trần

tổng đến ông muốn còn không được đã ra đón từ sớm. Chỉ là ông không ngờ

cả Triệu tổng cùng Trần tổng đến tham dự bữa tiệc sinh nhật của đứa con

trai thứ 2 Vũ Huy làm ông không khỏi bất ngờ.

Vũ Huy đứa nhỏ thứ 2 từ nhỏ đã thông minh nhưng chỉ muốn làm bác sĩ nên ông đành để đứa

con lớn của ông nối nghiệp. Mặc dù không tệ nhưng đứa con lớn này rất

không nghe lời, nhiều khi khiến ông muốn đột quỵ mà chết. Chính vì sự

cứng đầu đó mà lần này nó quyết tâm đầu tư vào dự án ở bên Trung Quốc,

ai ngờ chết trong trứng nước. Vốn đã không thể thu hồi, lại còn làm công ty có nguy cơ bị lung lay. Lại không ngờ vì nể mặt sinh nhật đứa thứ 2

Vũ Huy mà cả 2 vị Tổng giám đốc danh tiếng đều có mặt làm ông càng phấn

khởi.

  • Xin chào Trần tổng, Triệu tổng! Rất hân hạnh! – Vũ cha tay bắt mặt mừng với 2 người họ.

  • Xin chào Vũ tổng/ Chào ông – Triệu Hướng Thiên tươi cười bắt tay với Vũ

cha. Còn Trần Minh Diệp thì vẫn lạnh lùng khí phái như vậy gật đầu, con

mắt nhìn vào bên trong như tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

  • A…-

Vũ cha nghe nói Trấn tổng này sinh ra đã lạnh lùng nhưng không ngờ lạnh

lùng đến vậy. Phải thôi! Ông mới cần tới người ta à!

  • Vũ tổng

đừng để ý đến thái độ cậu ta! Trước giờ cậu ta như tảng băng di động

rồi- Triệu Hướng Thiên lườm Trần Minh Diệp rồi giải thích với Vũ cha.

“Hừ! Ai mới là người nói muốn mình tới dự cùng chứ. Giờ lại còn tỏ ra

thái độ đấy! thật càng ngày càng không hiểu nổi cậu ta nữa” – Hướng

thiên nghĩ.

  • Không sao! Tôi không để ý! Nào mời 2 người – Vũ cha đưa tay mời hai người vào trong.

Thật đúng là gia đình có điều kiện. Trong sảnh được trang hoàng rất lộng

lẫy, đèn chùm tỏa sáng lung linh. Có 1 cái bánh kem lớn nằm trên chiếc

bàn trung tâm, 1 chồng ly xếp tầng nằm bên cạnh, hoa dọc đường vào cũng

thơm ngát 1 phương.

Hai người đàn ông bước vào, không khí bỗng

trở nên im lặng. Mang tiếng là bữa tiệc sinh nhật của con trai thứ 2 Vũ

gia nhưng thực tế là bữa tiệc làm ăn của giới thương nhân. Ấy vậy và hôm nay họ mời được 2 đại Boss của thành phố tới dự, không phải càng chứng

minh công ty họ sắp được 2 đại Boss trợ giúp sao? Ai cũng có suy nghĩ

của riêng mình ánh mắt đổ dồn về 2 người đàn ông mới bước vào!

Những người đàn ông thì dùng ánh mắt mưu lợi, nịnh nọt nhìn mong được 2 đại

boss để ý đến, như vậy công ty của họ sẽ không lo nữa. Phụ nữ thì ngưỡng mộ, không biết là ai, chỉ biết rằng họ được Vũ gia tiếp đón như vậy lại không đơn giản. Các danh viện khuê nữ đều cứ nhìn mãi, mong được 2

người đàn ông này để ý tơi, nhưng càng hy vọng càng làm họ thất vọng.

Hai người đàn ông này bước tới ngồi vào bàn lớn phía trên cùng, không

mảy may ban cho họ 1 cái liếc mắt.

Cùng lúc đó, chiếc taxi vừa

mới qua được bảo vệ cổng, chở 2 cô gái xinh đẹp tiến vào biệt thự. Vừa

thấy chiếc taxi dừng lại, Vũ Huy nhìn chằm chằm xem có phải Thanh Ngọc

hay không? Không làm anh thất vọng, Thanh Ngọc mở cửa, bước ra như 1

thiên sứ làm cho anh tim muốn ngừng dập, cùng lúc đo tiểu tinh linh

Thanh Ngân lại trước mặt anh khua khua chào hỏi, kéo thần trí anh trở

về

  • Vũ Huy! Sao anh lại đứng ở đây? – Thanh Ngân hỏi.

  • Tôi chờ 2 người! Cảm ơn đã tới- Anh nói rồi ý nhị nhìn Thanh Ngọc.

  • À chúng tôi hứa thì sẽ đến chứ - Thanh Ngân trả lời thay Thanh Ngọc. Cô

biết Thanh Ngọc sợ từ chối Vũ Huy quá nhiều sẽ làm cho mọi người nói cô

kiêu kỳ khinh người nên mới đồng ý, có lẽ không có lần sau.

  • Vậy..chúng ta vào thôi – Vũ Huy nói, ánh mắt cụp xuống.

Vũ Huy dẫn 2 cô bước vào. Thanh Ngọc cứ bình thản bước qua bậc thang, qua

cổng hoa vào trong. Thanh Ngân thì lại há hốc mắt chữ A miệng chữ O ngạc nhiên hết thảy. Cô suýt xoa nghĩ “ đúng là nhà giàu có khác” rồi theo

nhanh Vũ Huy và Thanh Ngọc bước vào trong. Đại sảnh lại được 1 phen tò

mò nữa.

Hai cô gái xinh đẹp bước vào, thu hút ánh mắt của mọi

người. Đàn ông thì thèm muốn không biết đó là ai, phụ nữ thì ghen ghét

vẻ đẹp kia, ai nấy quay sang nhéo hông chồng mình, làm họ khóc không ra

nước mắt. Kể cả Trần Minh Diệp và Triệu Hướng Thiên cũng không ngoại trừ bị 2 cô thu hút.

Ban đầu người nhận ra trước chính là Trần Minh

Diệp. Vì cô đã đi quá sâu vào trái tim anh, chỉ cần nhìn từ xa anh cũng

biết là cô. Hom nay cô thật đẹp, như 1 thiên sứ ăn cắp lấy trái tim anh. Con mắt linh động của cô làm anh như muốn đắm chìm vào đó. Anh trở nên

nhu hòa hơn, làm Triệu Hướng Thiên bên cạnh cũng giật mình, nhìn theo

ánh mắt của anh. “Thì ra là 1 thiên sứ xinh đẹp, lấy đi trái tim của

Diệp” anh nghĩ vậy. Nhưng khi thấy có 1 bóng dáng nhỏ nhắn bước nhanh

theo sau thiên sứ, làm anh nghĩ tới 1 tiểu tinh linh xinh đẹp. “Đúng là 1 tiểu tinh linh, linh động vui vẻ như vậy” anh cũng tự mình đắm chìm vào bóng dáng nhỏ nhắn phía sau. Cho đến khi nhận ra chủ nhân của bữa tiệc, Vũ Huy dẫn 2 cô đi tới cái bàn lớn 2 anh đang ngồi.

Thật trùng hợp làm sao? Họ ngồi đối diện nhau!

Trần Minh Diệp từ nhu hòa bỗng trở nên lạnh lẽo, kéo không khí dần trầm

xuống. Từ giây phút cô bước vào, anh thấy bao con mắt thèm thuồng của

những gã đàn ông có mặt ở đây, hận không thể móc mắt họ, hận không thể

ôm lấy cô, tuyên bố cho mọi người đó là người anh thương, không được

nhìn ngắm cô với ánh mắt như vậy. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ và suy nghĩ

đó thôi thúc anh quyết định phải nắm lấy con người cô, trái tim cô, tất

cả của cô. Chỉ có như vậy anh mới không lo được lo mất.

Thanh

Ngọc nháy mắt thấy người đàn ông ngồi đồi diện mình làm cho cô giật

mình, tim dập loạn nhịp. Không ngờ đã lâu rồi chỉ nghe người ta nói về

anh, không ngờ lần thứ 2 gặp lại, anh lại trở nên hút hồn như vậy! Bữa

tiệc thân sĩ kết giao này anh cũng có mặt, chẳng lẽ anh muốn kết giao

với danh viện nhà nào sao? Suy nghĩ đó khiến cô thấy tim như dao cắt,

hít thở không thông, không dám nhìn anh.

Thanh Ngân thì ưa náo

nhiệt, ngồi xuống nhìn tới ngó lui tìm tòi mọi thứ, không biết tới sự

biến hóa đầy sủng nịnh của người đàn ông trước mặt. Càng không biết rằng cô như con nai vàng đang trở thành món mồi ngon cho con sói đội lốt cừu kia.

Bữa tiệc cứ như thế bắt đầu!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.