Chương26: Sơn tặc đưa trại chủ xuống núi

Rừng rậm xanh um tươi tốt, bọn sơn tặc có lẽ biết được sơn đại vương rời khỏi một vài ngày, cho nên thỉnh thoảng có mấy sơn tặc như châu chấu

bay ra từ bụi cỏ một phen lưu luyến chia tay. Mà Mộ Giai Nam chỉ cười

tủm tỉm một lần lại một lần vẫy tay cáo biệt, nhìn hắn giống như Bộ

trưởng Bộ Quốc phòng đang kiểm duyệt bộ đội vũ trang vậy.

Thu Anh Đào chịu không nổi đám sơn tặc nhìn mình dò xét, cho nên nàng vào

bên trong xe ngựa để tránh bị quấy rầy, nhưng chưa đi được vài bước, xe

ngựa bỗng nhiên dừng lại, chỉ nghe bên ngoài màn xe truyền đến một

tiếng: “Ca! Mang ta cùng đi chơi đi!”

… Thu Anh

Đào nghiêng đầu ra ngoài hé ra nữa con mắt, chỉ thấy Mộ Giai Kỳ như

chướng ngại vật cản đường, hai tay mở ra đứng chắn trước đường đi, nàng

vô tình cúi mí mắt, xú tiểu tử này vẫn còn sống sao?!

Mộ Giai Nam giữ cương ngựa bày ra tư thế không hài lòng, hắn xuống núi lần này ngoài chuyện của Ngưu Nữu Nữu, thì hắn còn hy vọng đệ đệ sớm tự

mình đảm đương mọi chuyện. Ai biết được Mộ Giai Kỳ đáp ứng rất thống

khoái, chỉ chớp mắt lại chạy xuống núi quấy rối, hắn không hờn giận nhíu mày: “Ngươi cũng không còn nhỏ, sơn trại sớm hay muộn cũng giao cho

ngươi quản lý, nam nhân phải hiểu được chuyện gì nên làm, không thể cái

gì cũng đều ỷ lại đại ca.”

“Nhưng ca không nói là đi cùng Nữu Nữu a, đại ca không phải muốn mượn cơ hội này để làm chuyện của mình chứ?! ——” Mộ Giai Kỳ một cỗ tức giận, sơn trại nhiều việc như

vậy, ca lại cùng tiểu tình nhân đi du sơn ngoạn thủy, chuyện này thật

quá đáng!

Không đợi Mộ Giai Nam mở miệng, Thu Anh Đào đã ném quả táo bị cắn một nữa lên người Mộ Giai Kỳ, hắn tránh không kịp vừa vặn bị đánh trúng, Thu Anh Đào cả vú lấp miệng em từ trong xe

đi ra, tà tà vuốt vuốt cằm nhìn Mộ Giai Kỳ.

Mộ

Giai Kỳ ủy khuất mếu máo, nổi tính đùa giỡn: “Nữu Nữu, đã nói đại ca của ta không đẹp trai bằng ta, hơn nữa ta đối với ngươi cũng không tệ a,

sao ngươi không nói gì đã đánh ta…?”

Thu Anh Đào

thấy hắn một bộ dáng tiểu hài tử mè nheo, nhất thời liếc mắt khinh

thường nhảy xuống xe ngựa, mở hộp văn chương viết xuống: ta ba tháng sau sẽ thành thân với Thất vương gia, đại ca ngươi chỉ có lòng tốt giúp đỡ

ta, hiểu không?

Mộ Giai Kỳ vừa nhìn vừa suy nghĩ, hắn bán tín bán nghi: “Ngươi sắp phải gả cho Thất vương gia vậy còn

quấn lấy đại ca của ta làm gì? Hay là ngươi đối với đại ca của ta còn có suy nghĩ không an phận…?”

“Mộ Giai Kỳ!” Mộ Giai

Nam không kiên nhẫn đánh gãy lời hắn, mệnh lệnh cương quyết nói: “Ta và

Ngưu Nữu Nữu có chuyện quan trọng cần làm, đệ lập tức biến mất trước mặt ta, nếu không đừng trách ta!”

“…” Mộ Giai Kỳ

chưa bao giờ thấy đại ca ra lệnh cho mình như vậy, lại nhìn thần sắc Mộ

Giai Nam giống như thẹn quá thành giận, hắn khiếp đảm tránh sang một

bên, Mộ Giai Nam cũng không chớp mắt đánh xe mà qua, bên cạnh lại truyền đến lời từ biệt của Mộ Giai Kỳ: “Đại ca yên tâm đi, ta sẽ mang hết khả

năng để quản lý thật tốt huynh đệ trên núi, chúc ca thuận đường xuôi

gió, sớm ngày trở về…”

Mộ Giai Nam lưng cứng đờ

tức khắc giữ chặt cương ngựa, hắn đình trệ một cái chớp mắt, có lẽ Mộ

Giai Kỳ đối với chuyện hắn rời đi có chút kích động, huống chi Mộ Giai

Kỳ bất quá chỉ mới hơn hai mươi tuổi, cho nên mới cố ý tìm đủ loại lý do để kéo dài thời gian. Cẩn thận ngẫm lại, mặc dù đứa nhỏ này ngày thường bướng bỉnh hiếu thắng, nhưng hắn chưa bao giờ rời xa Mộ Giai Kỳ quá năm ngày. Mộ Giai Nam nhảy xuống xe ngựa, đi tới trước mặt dệ đệ… Mộ Giai

Kỳ ủy khuất cúi đầu, thấy thần sắc đại ca trở lại hòa ái, không khỏi ôm

cổ Mộ Giai Nam: “Ca, mang Giai Kỳ đi Yến Hoàn Sơn đi, ta mặc dù võ công

không bằng một nửa của ca, nhưng cũng hữu dụng mà, nơi đó rất nguy hiểm, vì nữ nhân của người khác, ca…”

Mộ Giai Nam tức

khắc nháy mắt lệnh Mộ Giai Kỳ im tiếng: “Ai nói với ngươi? Yến Hoàn Sơn

chỉ bị bọn vá áo túi cơm trong chốn võ lâm đồn thổi mà thôi, tin vỉa hè

không đủ làm chứng.” Hắn vỗ thật mạnh vào lưng Mộ Giai Kỳ: “Ca cũng chỉ

có một mình ngươi là đệ đệ, ngày thường ngươi không phân lớn nhỏ cũng

không sao, nhưng hiện tại ta phải đi mấy mươi ngày, ngươi không lẽ cũng

muốn giống một nam nhân nhiều lời? Thế gian không có chuyện gì không

giải quyết được, gặp chuyện gì cũng nhớ bình tĩnh, cân nhắc trước sau

rồi hãy quyết định.” Hắn lau nước mắt cho đệ đệ, bật cười: “Nam nhi đại

trượng phu, sao động chuyện là rơi nước mắt a? Chăm sóc tốt cho Linh

nhi, nếu nàng thiếu một sợi tóc, ca không để yên cho ngươi đâu!”

“Ca cũng không có đ**m xem nàng cuối cùng có mấy sợi tóc… Ách! … Đừng đánh

đầu ta!” Mộ Giai Kỳ ôm đầu trốn tránh, tức khắc khôi phục bộ dáng cợt

nhả, hắn thúc một quyền vào ngực Mộ Giai Nam, trịnh trọng nói: “Đi đi

ca, ta cam đoan sẽ đem Linh nhi muội muội nuôi thành mập mạp, trắng

trẻo, làm cho nàng quên hết những chuyện không thoải mái trong lòng…”

Hắn liếc mắt nhìn Ngưu Nữu Nữu một cái: “Ca cũng mở lòng vui vẻ mà đi

đi, cứ đem những chuyện không vui bỏ hết sau lưng…”

Mộ Giai Nam vui mừng gật gật đầu, Mộ Giai Kỳ thật ra cũng có tâm tư tinh

tế, là người làm đại ca như hắn không để ý đến vấn đề này, mà đệ đệ bất

tri bất giác dần dần thành thục, có lẽ đây là sự ăn ý giữa huynh đệ,

không cần biểu đạt, cũng rất ấm áp.

Làm mọi thứ trở lại bình thường, Mộ Giai Nam trong lòng hơn một phần trầm

trọng, trên sơn đạo chỉ còn lại âm thanh quay vòng của bánh xe…

“Giai Kỳ, không phải là đệ đệ ruột của ta.” Hắn dương môi cười: “Nhưng ở

trong lòng ta, Giai Kỳ và Nguyễn Linh Nhi so với người thân còn thân

hơn.”

“…” Thu Anh Đào mặc dù không rõ Mộ Giai Nam vì sao nói cho nàng nghe chuyện này, nhưng nàng vẫn khẽ giật mình một

phen, huynh đệ họ mặc dù thường xuyên cãi nhau ầm ĩ, nhưng nàng quả thật có thể cảm giác được huynh đệ hai người thân mật khăng khít với nhau .

“Nghĩa phụ ta, cũng chính là trại chủ sơn trại, trước khi lâm chung đã mang

chân tường nói cho ta biết, lúc ấy ta có loại cảm giác nói không nên

lời… Mặc dù không có cha mẹ, nhưng ta vẫn còn tay chân, ta không muốn đệ đệ giống như ta không nhận được sự yêu thương của cha mẹ mà rơi vào

tịch mịch, cho nên ta vừa là ca lại vừa làm cha, thậm chí mọi việc đều

nghĩ cho hắn, mà khi ngươi có một ngày biết được nguyên lai tất cả đều

là giả dối, cái loại tâm tình này không người nào có thể phải cảm nhận

được…”( chẳng hiểu gì). Mộ Giai Nam coi như tự mình lầm bầm lầu bầu, lại đem bí mật đã ẩn sâu trong lòng nói hết với Thu Anh Đào, nhưng vẻ mặt

của hắn lại xuất hiện nét nhu hòa. Thu Anh Đào không tự chủ được vỗ vỗ

lưng hắn, khiến một người mang tất cả yêu thương đi quan tâm một người,

lại phát hiện người đó và mình không có quan hệ gì, tâm nhất định phải

chịu đả kích, mà giờ phút này, nàng mới phát hiện mình đối với Mộ Giai

Nam hoàn toàn không biết chút gì.

Mộ Giai Nam

thấy thần sắc Thu Anh Đào ai oán, không khỏi dương môi cười: “Ta đã sớm

nghĩ thông suốt, bọn họ đều là người thân của ta, bất luận ở thời điểm

nào, ta đều có trách nhiệm và nghĩa vụ chăm sóc hai hài tử kia, loại cảm giác này cũng không tệ, ha ha.”

Ánh sáng mờ

xuyên thấu qua lá cây chiếu vào gương mặt mị hoặc của Mộ Giai Nam, rút

đi vài phần bướng bỉnh lại thêm vài phần sầu lo, Thu Anh Đào biết hắn

dùng tiếng cười để che dấu mệt mỏi, Mộ Giai Nam bất quá chỉ hai mươi tư

tuổi, vậy mà nhìn hắn so với người ta già hơn một chút, thân sống ở ngư

long hỗn tạp, hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể buộc chính mình từ từ cường đại.

Thu Anh Đào cn m** d**, đi

đến sau xe lấy ra một quả táo đỏ rực, ở trên người cọ cọ sau đó đưa cho

Mộ Giai Nam, Mộ Giai Nam sợ run chớp mắt một cái, ra vẻ cảnh giác hừ một tiếng: “Đỏ như vậy nhất định có sâu.”

“…” Thu

Anh Đào cầm hai quả táo kiểm tra một vòng, không phát hiện chỗ sâu nào,

nhưng ánh mắt kia của Mộ Giai Nam giống như nói nàng không có hảo ý,

nàng một mồm to cắn lên quả táo, sau đó đem quả táo vừa cắt ngang mặt

đưa Mộ Giai Nam kiểm tra, Mộ Giai Nam tựa hồ không nghĩ tới nàng thật sự sẽ làm như vậy, ra vẻ tỉ mỉ kiểm tra, sau đó mới đưa tay kia chỉ vào

quả táo: “Đều dính nước miếng của ngươi, ghê tởm như vậy, làm sao ăn

nha…?”

Thu Anh Đào nghe hắn nói vậy, thì tức giận đưa tay định đoạt lại quả táo, nhưng Mộ Giai Nam một ngụm mang hết quả

táo cho vào miệng, mắt còn dào dạt ý cười xấu xa, Thu Anh Đào nhất thời

hai tay vòng trước ngực ngoảnh mặt sang một bên… Người này căn bản không đáng để người khác đồng tình, hắn chính là có nhiều ý nghĩ xấu như vậy, nên mới bị cha mẹ bỏ lại bên đường!

Mộ Giai Nam

vốn chuẩn bị hai con ngựa, nhưng thấy trên xe đầy đủ vật tư, đương nhiên không muốn cô phụ ý tốt của Ngưu tiêu đầu, mà hắn càng ngạc nhiên hơn

khi Ngưu Đại Ngưu đồng ý để Ngưu Nữu Nữu đi cùng hắn. Yến Hòan Sơn trong chốn võ lâm được mạnh danh là nơi quái dị, nhiều cơ quan, ẩn sĩ tập hợp nổi tiếng xa gần. Nhưng hắn cũng từng nghe nghĩa phụ nói qua, Yến Hòan

Sơn sở dĩ được mệnh danh là Yến Hoàn, nghĩa là Yến tử lá rụng về cội gia viên, vạn vật đều có linh tính, chỉ cần không có tâm hại chúng nó,

chúng nó thì sẽ lấy lễ mà đối đãi, đương nhiên đây cũng chỉ là lời đồn

một phía mà thôi, còn cuối cùng Yến Hoàn Sơn có phải là nơi vực sâu vạn

trượng hay không thì hắn cũng chưa tận mắt nhìn thấy, bất quá hắn quả

thật có tâm tư đi khám phá bí mật Yến Hoàn Sơn, có lẽ có thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng.

Tại lúc hắn còn đang tự hỏi, thì cánh tay cảm thấy có trọng vật đè xuống… Mộ Giai Nam nhẹ nâng

cánh tay, chỉ thấy Thu Anh Đào nghiêng mình, đầu thuận thế gối lên đùi

hắn… Mộ Giai Nam nhìn xuống sườn mặt Thu Anh Đào, lông mi nàng dài hơi

lay động, cái miệng nhỏ nhắn ngủ rất an nhàn. Hắn không khỏi bất đắc dĩ

cười, không thể không thừa nhận, từ lúc nàng ở rừng rậm suýt nữa bị

cng b, trong lòng hắn bắt đầu hy vọng nàng có thể sớm ngày mở miệng

nói chuyện, ít nhất cũng có năng kêu to”Cứu mạng”, khi nàng muốn cười có thể cất tiếng cười to, cũng có thể giao tiếp với mọi người bằng ngôn

ngữ.

Mấy ngày trước Quế công công hấp tấp gửi thư đến, chuyện thứ nhất chính là việc mất trộm trong cung ông ta đã thoát

khỏi hiềm nghi, chuyện thứ hai chính là nhắc tới một nữa “Tróc yêu cô”

trên cổ tay Ngưu Nữu Nữu, cố ý nói đến việc nàng sắp gả cho Thất vương

gia, muốn được an toàn phải giết người diệt khẩu.

Mộ Giai Nam lúc nhìn đến câu “Giết người diệt khẩu” này là đang uống trà,

bị lá trà làm mà ho khan, bất quá việc này không trách Quế công công mẫn cảm quá mức được, chính hắn cũng đã đem hoàng cung và hoàng đế làm một

hồi sự việc rồi… Ánh mắt Mộ Giai Nam dừng trên một đôi “Tróc yêu cô”

cách nhau không xa, chỉ kim lóng lánh chói mắt, mà cổ tay Ngưu Nữu Nữu

chỉ dùng tơ lụa bao vây không để lộ ra ngoài… Ai, vô luận là nhìn người

hay nhìn vật, thấy thế nào cũng không giống một đôi không phải sao?

Đợi xe ngựa đến chân núi thì đã qua hoàng hôn, nhưng Thu Anh Đào vẫn như

chưa thức dậy, hắn khom người ngắt cọng cỏ lau quét tới quét lui trên

chóp mũi Thu Anh Đào, chỉ thấy Thu Anh Đào nhu nhu cái mũi cũng không có ý định mở mắt, hắn cũng không vội vàng, chậm rãi lại dùng cỏ lau, trái

phải tấn công trên khuôn mặt nàng mà “Tổng vệ sinh” …”Sâu lười, đến giờ

ăn cơm rồi.”

Thu Anh Đào cảm giác trên mặt như có con sâu bò tới bò lui, mở đôi mắt sương mù ra, Mộ Giai Nam phát hiện

nàng tỉnh, lập tức tránh ra! … Nàng ánh mắt đánh giá bốn phía, nhìn biểu tình sung sướng như đang xem kịch của Mộ Giai Nam.

“…” Nàng nghiêng trái nghiêng phải ngồi dậy, mà trên tay hắn vẫn còn nắm cọng cỏ lau chết tiệt kia, người này thực đáng ghét mà!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.