Chương2: Xuất môn vì gặp sắc lang

Mộ Giai Kỳ thấy Thu Anh Đào từng bước từng bước tới gần, nụ cười trên

mặt dần dần tắt ngấm, hắn lặng lẽ nghiêng đầu, khó khăn lắm lời nói mới

thốt ra từ cổ họng. . . . . .”Nàng, nàng nguyện ý gả cho ta sao?”

Lời này vừa nói ra, vô số hoa đào trong lòng Thu Anh Đào từng đoá từng đoá nở rộ, nàng ngẩng đầu mơ mộng

. . . . . . Nữ nhân xuyên qua đều cùng tiểu soái ca kết hôn, từ nay về sau được sống cuộc sống ăn ngon mặc đẹp hạnh phúc!

Mộ Giai Kỳ thấy nàng vẻ mặt quái dị, cúi đầu nhìn nhìn, nhìn rồi khiếp đảm hét lên một tiếng, mà khi Thu Anh Đào ngoái đầu nhìn chăm chú hắn thì

hắn theo bản năng nhắm mắt lại, giống bộ dáng ban ngày gặp quỷ.

Thu Anh Đào xấu hổ uốn éo, dứt khoát gật đầu, bộ dáng nàng hiện giờ tôn

vinh bậc này, có thể gả đi không phải là dễ, huống chi người này bộ dạng còn rất đẹp mắt, hì hì.

Mộ Giai Kỳ không tin nổi tròn xoe mắt, vuốt vuốt tóc xác định lại: “Nữu Nữu này. . . . . . Nàng, nàng thật sự muốn thế?”

Thu Anh Đào tặng cho hắn một nụ cười như đoá hoa mới nở, lại tiến về phía

trước từng bước từng bước làm Mộ Giai Kỳ bị dồn ép sát vào tường, nàng

nhắm mắt lại chu miệng lên. . . . . . I do!

“. . . . . .” Mộ Giai Kỳ vẫn không nhúc nhích dán người vào tường, Mộ Giai Nam chết tiệt! Vì sao lại bắt đệ đệ ruột thịt phải hoàn thành cái nhiệm vụ

“tàn ác vô nhân đạo” thế này chứ? Hắn trong lòng kêu gào: ai tới cứu

hắn, hắn không muốn thú ngưu, tiểu, nữu vừa xấu vừa khoẻ thế này!

Ngay lúc này: “Bịch” một tiếng ván cửa đã bị búa đập đổ ——

Ngưu Đại Ngưu, cũng chính là cha ruột của Ngưu Tiểu Nữu, cũng chính là lão

đầu vừa rồi bị ném ra khỏi cửa. Kinh hoàng nhìn tư thế mập mờ của hai

người, đầu tiên là hít vào một ngụm khí lạnh, ngay sau đó giơ búa lên

đập tới chỗ Mộ Giai Kỳ, Mộ Giai Kỳ mượn cơ hội thoát khỏi “phạm vi phi

lễ” của Thu Anh Đào, còn ném tới chỗ Ngưu Đại Ngưu một ánh mắt cảm kích, hắn cuống cuồng nhảy ra khỏi cửa, chắp tay vừa chạy vừa nói: “Nếu Ngưu

tiêu đầu đã không muốn, vãn sinh xin được cáo lui trước ——” nói xong,

hắn nhanh như gió biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.

“. . . . . .” Thu Anh Đào lập tức đuổi theo ra tận cửa, năm ngón tay giơ

trong không khí, đầu quả dưa nhìn bốn phía xung quanh, trong mắt nàng

còn có một tia ai oán: vị hôn phu của ta, chàng đâu rồi? . . . . . .

Ngưu Đại Ngưu thấy khuê nữ như người háo sắc nhìn cái sân trống rỗng, thở

dài thật sâu kéo nàng vào phòng, Thu Anh Đào không kiên nhẫn lắc lắc cổ

tay, soái ca chạy mất dạng hả? Đều do lão đầu này nhiều chuyện.

Ngưu Đại Ngưu tận tình khuyên bảo, Thu Anh Đào rốt cục cũng chịu ngồi xuống nghe hắn kể chuyện trước kia ——

Ngưu Tiểu Nữu là tên của nàng sau khi xuyên qua, cha gọi là Ngưu Đại Ngưu, có thể nhận ra “cha ta” trình độ văn hoá không cao.

Ngưu Tiểu Nữu năm nay mười tám tuổi, ở thành này xem như là gái lỡ thì,

nhưng Ngưu Đại Ngưu là tổng tiêu đầu nổi tiếng trong thành, thủ hạ trên

dưới một trăm tiêu sư, nói trắng ra, công việc của bọn họ, chính là thay nhà có tiền đưa hàng “chuyển phát xuyên quốc gia” .

Tục ngữ nói, rừng lớn chim nào cũng có, mà Ngưu Đại Ngưu quanh năm đi đi

lại lại trên giang hồ đối với nhân thế hiểm ác hiểu hơn ai hết, mẫu thân của Ngưu Tiểu Nữu chết sớm, để lại tai hoạ là đứa con gái duy nhất này, Ngưu Đại Ngưu một lòng cho rằng, người tâm địa thiện lương thì không

nhìn tướng mạo, hắn tin chắc khuê nữ phải che đi tướng mạo xinh đẹp “như hoa” thì mới tìm được đúng ý trung nhân.

Thu Anh Đào hừ lạnh một tiếng, không ngờ đầu sỏ gây chuyện lại là “cha ruột”? . . . . . . Không có vẻ ngoài dễ nhìn thì sao thấy được nội tâm đẹp.

Dù sao, làm Ngưu Đại Ngưu bất ngờ, Ngưu Tiểu Nữu trời sinh thần lực (có

sức mạnh ghê gớm),năm tuổi đã nhấc được cả thùng nước to. Mười tuổi

cùng bạn bè chơi đùa, đánh con trai nhà láng giềng mười lăm tuổi gãy

xương. Mười lăm tuổi, một tay nâng được vật nặng ba bốn trăm cân dễ

dàng, mười tám tuổi qua mấy năm lại càng kinh khủng hơn, hai tay đeo

thêm vật nặng năm sáu trăm cân vẫn hoạt động thoải mái, có thể nói đệ

nhất đại lực thần nữ (nữ nhân sức mạnh kinh người đệ nhất) của kinh

thành, tin tức này một truyền mười mười truyền trăm, ngoài ra cha nàng

còn phao tin Ngưu Tiểu Nữu bề ngoài xấu xí, mặc dù Ngưu gia gia tài bạc

vạn địa vị hiển hách, cũng chẳng có người nào tới cửa cầu hôn.

Về phần Mộ Giai Kỳ xuất hiện cũng không phải là ngẫu nhiên, mà vấn đề ở

chỗ, Mộ Giai Kỳ là sơn tặc, đại ca ruột của Mộ Giai Kỳ là Mộ Giai Nam

đều là sơn tặc, bọn họ đều ở trên núi cướp bóc, bắt cóc thương nhân ngày qua ngày rất tiêu dao tự tại. Mà Ngưu Tiểu Nữu bỗng dưng tâm huyết trào dâng, muốn làm hiệp nữ, mỗi ngày đều đối nghịch với sơn tặc, sơn tặc

thứ nhất không muốn đối đầu với lực lượng hùng hậu của Ngưu tiêu đầu,

thứ hai phần lớn bọn sơn tặc không đánh lại Ngưu Tiểu Nữu, bên người

nàng còn có “bảo tiêu” Đậu Hoa. Vì thế, chưa đầy một tháng, bọn sơn tặc

đối với danh hiệu Ngưu Tiểu Nữu vừa nghe đã sợ mất mật. . . . . . Cho

nên mới phát sinh ra màn “cầu hôn” vừa rồi.

Ngưu

Tiểu Nữu”đập đầu chết luôn” vì không thể chịu nhục, Ngưu Đại Ngưu nói,

Mộ Giai Kỳ hôn Ngưu Tiểu Nữu một cái, Ngưu Tiểu Nữu có vẻ là không muốn

sống nữa, sự thật cuối cùng cũng chẳng ai biết, Ngưu Đại Ngưu cũng không tận mắt nhìn thấy.

Gì? Mới hôn một cái đã tự sát, cô nàng này đúng là nghĩ quẩn.

Thu Anh Đào hai tay chống cằm, xuyên qua tới thân thể này nghĩ đi nghĩ lại

cũng không phải là không có ưu điểm, ít nhất không bị đói khát, nhưng mà câm cộng với đại lực sĩ, không muốn làm thặng nữ (nữ nhân không muốn

lấy chồng) cũng khó, vẫn nên chạy đi tìm nam nhân nào gả luôn thôi.

Nghĩ là làm, Thu Anh Đào phẫn hận vỗ bộp một cái lên bàn, “Răng rắc” . . . . . . Ngưu Đại Ngưu lập tức bật dậy chạy ra khỏi cửa: “Cha gọi người làm

cho con chút gì để ăn, con cứ nghỉ ngơi trước đi” nói xong, Ngưu Đại

Ngưu vội vàng chạy khỏi khuê phòng “uy lực bn r bốn phía” của khuê nữ.

. . . . . . Không có xấu nữ nhân chỉ có lười nữ nhân, Thu Anh Đào nhíu

mày, trước tiên đem “vết sẹo giả” vứt đi. Lúc này, truyền đến tai tiếng

đánh nhau không dứt, nàng hai tay khoanh trước ngực đến gần cửa. . . . . . Nhìn thấy đầy sân toàn nam nhân đang luyện công, cao thấp mập ốm,

người nào cũng có, Thu Anh Đào mắt sáng rực, đều là nam nhân, gần trong

gang tấc thế này còn sợ không ai lấy sao? Ha ha.

Mọi người đều chăm chú luyện công, chẳng ai chú ý tới sự tồn tại của Thu

Anh Đào, cũng có thể là, cố ý không thấy sự tồn tại của nàng.

Thu Anh Đào cứ như đang đi dạo trong siêu thị to, chậm rãi bước xuyên qua

các tiêu sư, khi nàng nhìn thấy một nam nhân trẻ tuổi trắng nõn thì đứng lại không đi nữa, nghiêng đầu cười. . . . . . Tiêu sư động tác ngừng

lại, kinh ngạc nhìn tiểu mỹ nữ xa lạ trước mặt, đầu tiên là mắt sáng

long lanh, nhưng sau khi nhìn rõ người đến là ai, tiêu sư khiếp đảm lùi

về phía sau ngửa cổ: “Đại tiểu thư, khuôn mặt người biến thành đẹp rồi . . . . . .”

Thu Anh Đào rất hài lòng với phản ứng của hắn, nàng biết mà, khuôn mặt chính là tiền vốn bỏ ra để lập gia

đình, nàng rút từ phía sau giơ lên một tờ giấy “bá” một tiếng, trên giấy có mấy chữ viết bằng bút lông xiên xiên vẹo vẹo —— Hi, thành thân chưa?

Tiểu tiêu sư ngây người chớp chớp mắt vài cái, thấy đại sự không ổn, hắn gật đầu lia lịa như giã tỏi: “Tiểu nhân đã có nương tử được chỉ hôn! Sang

năm thì cưới vào cửa, không không không, sáu tháng nữa cuối năm lấy

luôn!”

“. . . . . .” Thu Anh Đào ủ rũ buông mắt

xuống không còn dáng vẻ tươi cười, cầm “giấy chiêu phu” (giấy tuyển

chồng) tiếp tục chọn lựa đàn ông độc thân. . . . . . Nhưng mà, nàng đi

đến trước mặt nam nhân nào, thì nam nhân ấy liền lập tức trưng ra mặt

quỷ “miệng lệch mắt nghiêng”, cả khuôn mặt vặn vẹo tâm tư khủng hoảng.

Thậm chí, có người còn té ngã chạy trối chết.

Thu Anh Đào đi hết một vong lớn chẳng có thu hoạch gì, nàng chán nản xoa

xoa cái lưng mỏi nhừ, mặc dù khôi phục dung mạo vẫn chẳng có ai dám tiếp cận nửa bước, xem ra Ngưu Tiểu Nữu đã thành “tiếng xấu muôn thuở” rồi,

nàng ngáp một cái. . . . . . Thật sự không được, ngày mai phải ra ngoài

thành “Taobao” thôi. (Taobao web mua sắm lớn của TQ, giống ebay)

※※ ※

“Nữu Nữu. . . . . . Con thực sự muốn ra ngoài sao? Suy nghĩ kỹ lại một chút

có được không?” Ngưu Đại Ngưu không yên lòng đứng ở cửa, mày hắn nhíu

chặt, thấy khuê nữ vẽ mày vẽ mắt một lúc lâu. . . . . . Nói là, trang

điểm xinh đẹp, khẳng định sẽ rước về một tên háo sắc, ai, con gái lớn

không giữ được, vội vàng lập gia đình để không phải ở với lão đầu này

đây mà.

Thu Anh Đào không thèm quay đầu lại cắm

đầu cắm cổ đi, cóc ba chân khó tìm, đi mỏi cả chân, nàng vẫn chưa tìm

được tiểu bạch kiểm nào vừa trẻ trung vừa anh tuấn. (tiểu bạch kiểm: tên mặt trắng)

Ngưu Đại Ngưu xoay người lau đi từng

giọt nước mắt chua xót, cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn,

Ngưu tiêu đầu trước mặt người khác là vẻ uy nghiêm khí phách tôn quý, ở

trước mặt khuê nữ hình như vĩnh viễn cũng không có tư thế, dù sao vẫn

không nỡ để khuê nữ lập gia đình. . . . . . Ngưu Đại Ngưu bỗng nhiên

tròng mắt lay động như vừa nghĩ ra chủ ý ngu ngốc gì đó, hắn tặc lưỡi

cười cười chạy về hậu viện làm công tác “chuẩn bị” . . . . . . Xem ai

dám cưới ngươi, ha ha.

Thu Anh Đào ăn mặc như hoa Hồ Điệp bước ra khỏi Ngưu phủ, đường phố phồn hoa đông đúc làm nàng

chấn động. . . . . . Câm cũng chẳng sao, ta còn có ánh mắt với động tác

bù lại, bắt chước “tư thế thanh tao” phong tình vạn chủng!

Nàng vừa mới ra cửa vài bước thì chú ý tới một quán nhỏ bán quạt, nhớ tới nữ nhân cổ đại đều cầm trong tay cầm quạt lụa xấu hổ che nửa mặt. Nàng mím môi cười, vừa đi vừa nhảy tới quán đó. Chủ quán thấy khách đến, vẫn

chưa nhận ra người này là Ngưu gia đại tiểu thư, thái độ rất nhiệt tình, chủ quán lấy ra mấy chiếc quạt lụa tinh tế từ trong rương để Thu Anh

Đào tùy ý chọn lựa, vừa định mở miệng giới thiệu, bỗng chú ý tới quái

vật khổng lồ phía sau khách, hắn lập tức đánh giá Thu Anh Đào từ trên

xuống dưới, khúm núm lắp bắp nói: “Hoá ra là Ngưu, Ngưu Đại tiểu thư, ha ha, thất lễ thất lễ. . . . . .” Chủ quán vừa nói vừa đưa hết mấy chiếc

quạt lụa đến trước mặt Thu Anh Đào, đưa tay lau mồ hôi lạnh cúi người

chào thật thấp: “Đều tặng, đều tặng cho người hết, quán nhỏ này của tiểu nhân không chịu nổi một chưởng đâu, mời đi thong thả”

“. . . . . .” Thu Anh Đào theo bản năng nhìn lại mình, thay đổi bộ dạng

hoàn toàn mà vẫn bị nhìn ra thân phận sao? Chẳng lẽ toàn thân nàng toả

ra quầng sáng âm độc “Vua khoẻ chuyên phá hoại” sao?

Nàng càng nghĩ càng thấy giận, không tự chủ được nhấc quạt lên: “Ba ” một

tiếng, cây quạt lớn đã đứt thành ba đoạn, chủ quán nuốt nuốt nước bọt,

nhẹ nhàng đem quầy hàng “mong manh” kéo về phía sau.

Thu Anh Đào ném xác cây quạt, quay người tiếp tục đi về phía trước, hồn

nhiên không biết sau lưng tầm mười thước “tiểu sủng vật” đang nhìn mình

chằm chằm, nàng chỉ cảm thấy bất kể là nam nữ già trẻ gái trai đều vẻ

mặt hoảng sợ đi đường vòng, cứ như nàng là một con heo cúm mang trong

mình vi rút lây bệnh vậy.

Thu Anh Đào nghiêng

nghiêng đầu cảm thấy có gì đó không đúng, nàng đột nhiên quay đầu nhìn

lại, vừa vặn phía sau trống không chẳng có gì khác thường. Chớp mắt nàng quay đầu lại lần nữa. . . . . . thì thấy thân hình Đậu Hoa uyển chuyển

chui ra từ một quầy hàng bên đường.

Đậu Hoa —— là một con Tây hổ hình thể nhỏ bé, thân nó đại khái dài chừng một mét,

trọng lượng ước chừng một trăm tám mươi cân. Là Ngưu Tiểu Nữu năm đó

chơi đùa trong rừng vô ý nhặt về một con hổ con, hổ mẹ đã bị thợ săn

g**t ch*t, mà trước khi chết cũng đã sinh hạ được hổ con, mà từ ngày bắt đầu nuôi nấng, Đậu Hoa đã coi Ngưu Tiểu Nữu hiền lành dịu dàng là hổ mẹ rồi.

Nhắc tới cũng thấy kỳ lạ, Đậu Hoa cực kỳ

thông thái, hình như toàn bộ lời nói của con người đều nghe hiểu, mà

Ngưu Đại Ngưu tiêu đầu, trong mắt nó chính là cha của hổ mẹ, mà Ngưu Đại Ngưu đã dặn dò nó đi sau Ngưu Tiểu Nữu một tấc cũng không được rời, còn cảnh cáo Đậu Hoa, nếu theo dõi thất bại, làm việc không xong, hổ mẹ

chắc chắn sẽ vứt bỏ nó, cho nên Đậu Hoa sao dám chậm trễ làm việc.

Trước kia, Ngưu Tiểu Nữu mỗi ngày đều nghênh ngang đi giữa đường cùng một con hổ, sớm đã trở thành một bức tranh kinh hãi, không biết Ngưu Tiểu Nữu

không sao, chỉ cần chỗ nào có Đậu Hoa thì ở đó nhất định có bóng dáng

của Đại lực thần nữ.

. . . . . .

Thu Anh Đào trong thành đi dạo tới tận trưa, chỉ có ba người tiến lại gần,

tin tốt là cả ba người đều thuộc giới tính nam, chiêu mộ được ba người già, trung niên với thiếu niên. Tin xấu là, một lão ăn mày tới xin tiền, một trung niên từ quê lên hỏi đường, một bé trai nhờ nhặt quả cầu dưới

chân.

Nàng ủ rũ quay về Ngưu gia. . . . . . Mới

đi được vài bước, trên đường phố bỗng truyền đến tiếng xe ngựa ồn ào náo động, nàng vô tình ngẩng đầu lên. . . . . . Chỉ thấy một con ngựa trắng chạy như điên trên đường, đụng hết các quầy hàng hai bên đường nghiêng

trái nghiêng phải, dân chúng người nào cũng chạy trối chết. . . . . . Mà người ngồi trên lưng ngựa thấy một cô gái đứng ngây ngốc giữa đường,

vội vàng hét lớn một tiếng: “Mau tránh ra ——”

Thu Anh Đào mắt mở to kinh hoàng, tận mắt nhìn thấy mình với đầu ngựa chuẩn bị KISS, thì nàng nhắm mắt lại vươn hai tay ôm lấy đầu, đúng lúc đó Đậu Hoa nhảy ra từ ngõ nhỏ, gầm lên một tiếng, dùng đầu hổ hất Thu Anh Đào

ra chỗ khác trước khi đụng phải xe ngựa ——

Con

ngựa hình như thấy mãnh hổ chặn đường lại càng kinh hoảng hơn, nhưng

không kịp hãm lại vó ngựa, chỉ nghe một tiếng vang kinh thiên động địa,

con ngựa trắng cùng Đậu Hoa đều kêu một tiếng thảm thiết, cùng bay về

phía sau. . . . . .

Thu Anh Đào bị một trận thất

điên bát đảo đụng vào tường, bên tai truyền đến tiếng than thở của người dân vây đến xem, máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra, Thu Anh Đào chen vào

giữa, xuyên qua kẽ hở thấy được con hổ nằm rạp trên mặt đất. . . . . .

Dân chúng líu ríu nghị luận, nhưng không ai dám tới gần nửa bước

“Đây là con hổ của Ngưu Đại tiểu thư, nhìn đầu hổ không ngừng chảy máu, xem ra không cứu được rồi, ai.”

“Nóng lòng cứu chủ, đúng là có linh tính mà.”

. . . . . . Thu Anh Đào lập tức tỉnh táo lại, nàng lúc ấy chỉ cảm thấy

một lực đẩy rất lớn giúp mình tránh khỏi vó ngựa, là con hổ kia cứu

nàng.

Thu Anh Đào vội vàng xông vào giữa đám

người. . . . . . Trước mắt ngoại trừ màu đỏ vẫn chỉ có màu đỏ, mà Đậu

Hoa đang nằm giữa vũng máu, hô hấp nặng nề. Thu Anh Đào không tự chủ

nước mắt chảy xuống, vết thương ùng ục phun máu, nàng quỳ rạp xuống

trước Đậu Hoa, vội vàng xé váy băng lại trên đầu hổ, kêu không ra tiếng, khóc cũng không ra tiếng, chỉ có nước mắt bất lực rơi xuống. . . . . .

Đừng chết đừng chết, ô ô, ai tới cứu cứu hổ con, ô ô. . . . . .

Cách đó trăm thước con ngựa trắng ngã ở bên vệ đường, đùi ngựa đã bị đầu hổ

đụng gãy, mà người cưỡi ngựa đã bị hất bay lên mái hiên, hắn lắc lắc đầu nhìn xuống đám đông toàn đầu là đầu, ánh mắt cuối cùng dừng ở con hổ

người đầy máu cùng một vị cô nương đang khóc, hắn vội vàng ra lệnh “Người không có phận sự nhanh chóng lui ra phía sau cho bổn vương.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.