Chương14: Cũng may, cũng may

Thu Anh Đào im lặng ngồi chờ dưới tàng cây, có lẽ bị kinh hoảng vẫn chưa bình tĩnh lại được, vô số thi thể nằm lộn xộn khắp bốn phía, tuy rằng

mấy tên này có chết cũng chưa hết tội, nhưng lần đầu tiên nàng thấy vẻ

mặt máu lạnh như thế của Mộ Giai Nam, dưới gương mặt yêu mị của hắn đúng là tâm ma quỷ. Nhưng nếu như không có Mộ Giai Nam rút đao tương trợ,

thì người chết chính là nàng, thậm chí còn bị luân phiên cưỡng gian.

Nàng yên lặng cụp mắt xuống, nghĩ lại cảnh vừa rồi mà sợ run. Cũng may

là Mộ Giai Nam đã đến…

Mộ Giai Nam rút hết những

lưỡi đao từ trong đám thi thể, thực ra thu thập lại ám khí đã bn r

một thói quen, dù việc thu thập lại vừa kỳ quái vừa phiền toái, hắn

thỉnh thoảng nhìn về phía Ngưu Tiểu Nữu, nếu như chậm một bước… Cũng may là còn kịp.

Nhớ lại màn tạm biệt không vui vẻ gì của hắn và Ngưu Tiểu Nữu, hắn định chuẩn bị quay về sơn trại, nhưng lại vô tình nhìn thấy xe tiêu của Ngưu thị tiêu cục dừng ở chân núi, hình

như Tống Hàn Nho không yên tâm về Ngưu Tiểu Nữu, nên lệnh cho các xe

tiêu đứng lại chờ. Hắn đi ngang qua vờ như không nhìn thấy Tống Hàn Nho, lại bị Tống Hàn Nho chủ động gọi lại hỏi thăm, Mộ Giai Nam không biểu

hiện thái độ gì, nhưng sau đó một mình quay lại đường cũ tìm kiếm bóng

dáng nàng, sau khi tìm mãi không có kết quả thì mới nghĩ Ngưu Tiểu Nữu

nha đầu ngốc kia chắc đã chạy thẳng về phía trước đuổi theo xe tiêu, có

lẽ nàng căn bản không nghĩ tới cả đoàn người sẽ chờ mình ở chân núi, Mộ

Giai Nam càng không ngờ Ngưu Tiểu Nữu lại chạy thẳng vào rừng sâu, lại

còn không biết đường ra.

Ngoài miệng nói mặc kệ,

nhưng Mộ Giai Nam vẫn tìm kiếm dọc đường đi, dựa vào thính lực tốt nghe

rõ bốn phía, khi từng đợt tiếng cười phng đng truyền đến tai, hắn lập

tức có dự cảm không ổn rồi… Nhất niệm chi sai (chỉ một ý nghĩ sai mà gây ra hậu quả nghiêm trọng),Ngưu Tiểu Nữu suýt nữa đã biến thành oan hồn

chịu nhục nhã rồi.

Lúc ấy, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, phải phanh thây xé xác toàn bộ bọn dm tc.

…Quần áo Thu Anh Đào đã bị bọn dm tc kéo rách tơi tả, hai tay nàng khoanh

trước ngực, cuộn mình dựa vào thân cây, mái tóc đen dài tán loạn lộn xộn buông xuống trước ngực miễn cưỡng che đi thân thể.

Trong mắt Mộ Giai Nam hiện lên một tia đau lòng, lập tức cởi áo ngoài choàng

lên người nàng, lời nói dịu nàng như mang theo một dòng nước ấm: “Không

sao rồi.”

Đôi môi Thu Anh Đào run nhè nhẹ mím

lại, giờ phút này nàng không thể biểu đạt được sự cảm kích của mình,

nàng quỳ xuống khẽ nhổm người ôm lấy cổ Mộ Giai Nam yên lặng rơi nước

mắt, nàng cứ nghĩ mình chẳng sao cả, nhưng kỳ thật vẫn còn rất sợ hãi.

Người nào nói cuộc sống giống như bị cưỡng gian, không thể phản kháng

thì đành phải học hưởng thụ chứ?! Để mười mấy tên nam nhìn nhìn chằm

chằm tiến về phía ngươi, xem ai có thể hưởng thụ được sự tàn ác ghê tởm

đáng buồn nôn này? Tất cả toàn là nói nhảm.

…Mộ

Giai Nam vỗ nhè nhẹ lên lưng nàng, thân thể mềm mại của nàng dán chặt

lên lồng ngực mình, hắn chớp mắt một cái xấu hổ không biết làm thế nào,

đành tuỳ tiện cười ha ha mấy tiếng dời đi cảm xúc của nàng: “Nhìn ngươi

gầy trơ xương, hoá ra dáng người cũng tốt như vậy cơ đấy.”

“…” Thu Anh Đào khẽ giật mình, cúi đầu nhìn mới phát hiện mình gần như kh** th*n mà thể hiện “yêu thương nhung nhớ”, mà trong lúc bối rối nàng cũng bất chấp chuyện có mặc quần áo hay không, một tay đẩy Mộ Giai Nam ra,

lập tức kéoáo khoác rộng thùng thình bao quanh người.

Mắt Mộ Giai Nam dừng ở bàn chân đầy vết tím bầm của nàng, lửa giận lại một

lần nữa bùng lên trong đôi mắt đen, nhưng hắn không thể hiện sự tức giận ra ngoài, nếu không sẽ gợi lại chuyện thương tâm của Ngưu Tiểu Nữu,

nghĩ vậy, Mộ Giai Nam tinh quái quay lưng lại nói: “Bản trại chủ hạ mình cõng ngươi đi.”

Thu Anh Đào nhìn đôi chân trần

của mình, giày cũng bay đi đâu hết rồi, nàng thử bước đi trên mặt đất,

nhưng đá vụn vừa cứng vừa nhọn chọc vào làm chân nhói đau, nàng nhìn hắn gật đầu thay lời cảm ơn, sau đó cẩn thận dè dặt dựa lên lưng hắn, Mộ

Giai Nam nhẹ mỉm cười đứng dậy, đi được vài bước, cảm nhận được Ngưu

Tiểu Nữu đang dùng ngón tay viết chữ trên vai hắn: Cám ơn ngươi.

…Mái tóc dài đen nhánh của nàng phủ trước ngực Mộ Giai Nam, từng lọn tóc nhẹ lay động theo gió… Bước chân Mộ Giai Nam dần dần chậm lại, thân thể

nàng vẫn còn hơi run sợ, đặt mình vào hoàn cảnh của nàng mà nghĩ, một cô gái câm, kêu hét không được khóc cũng không ra, nàng lúc ấy đã sợ hãi

đến mức nào…

Thu Anh Đào cảm thấy rất mệt mỏi, ôm chặt cổ hắn không muốn buông tay, lưng hắn vừa ấm áp lại an toàn, xem

như đến thời khắc này bản thân mới thực sự thả lỏng, nước mắt vẫn như

trước lặng lẽ chảy xuống, từng giọt thấm ướt vạt áo hắn.

Mộ Giai Nam giật mình đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu, chậm rãi ngồi xổm

xuống, sau đó ngồi xếp bằng đặt nàng ngồi ngay trước mặt… Cả người nàng

tựa như một con mèo nhỏ đang hoảng sợ, chăm chú nhìn khuôn mặt thảm đạm

không chút sực lực đầy nước mắt, hắn không tiếp tục cười đùa nữa, cảm

xúc đau lòng tràn ngập tim hắn… Không tự chủ được cúi đầu xuống, hôn lên môi nàng.

Cánh môi ấm áp chạm vào như tạo ra một dòng điện, Thu Anh Đào ngồi nguyên tại chỗ quên luôn cả giãy dụa, nàng

ngây ngốc mở to mắt nhìn chăm chú Mộ Giai Nam, không làm gì đáp lại, chỉ đơn thuần là nhìn hắn, cảm nhận sự đụng chạm tinh tế tỉ mỉ.

Hắn tại sao lại hôn nàng, là một loại an ủi trong yên lặng sao?… Thu Anh

Đào dần dần khép mắt lại, để soái ca thay thế mấy khuôn mặt xấu xí,

dường như rất hữu hiệu.

… Mộ Giai Nam cũng không

biết mình muốn làm gì, giống như đối với gương mặt khóc lóc của nàng thì tay chân luống cuống… Môi nàng mềm mại như thế, dịu giống như con suối

trong trẻo, ngọt như nước quả đào, hoặc là, hắn chỉ là đơn thuần muốn

hôn nàng.

Khi đầu lưỡi không kìm lòng được tiến

vào thăm dò sự ngọt ngào, thì hai cái “Kim trạc” (vòng tay vàng) ở cổ

tay chạm vào nhau vang lên một tiếng lanh lảnh, Thu Anh Đào lập tức mở

to mắt, nàng đẩy vai Mộ Giai Nam ngăn lại, không muốn mình bị rơi vào

cái bẫy dịu dàng trong tay giặc, nàng hiểu rõ, đây là tình cảm không nên tồn tại.

Mộ Giai Nam giật mình, chưa muốn dời

mắt… Hai má nàng hiện lên một vầng ửng hồng, dáng vẻ kiêu ngạo hung hăng lúc trước đã biến thành sự mềm mại đáng yêu, suy nghĩ của hắn cứ như

vậy trôi qua một lúc lâu, hai mắt mở to mà nhìn, rồi sau đó bàn tay đằng sau lưng khẽ nâng nàng lên đưa đến bên môi, lúc này Thu Anh Đào đã biết chống cự, nàng mím môi thật chặt quay đầu sang bên khác… cự tuyệt tiểu

yêu nghiệt tiếp tục dùng sắc dụ.

Mộ Giai Nam thấy nàng quay đầu thà chết không theo, nhẹ giọng cười: “Cũng chẳng phải lần đầu, có qua có lại thôi.”

“…” Thu Anh Đào lập tức tức giận quay lại lườm hắn, bọn họ mặc dù miệng

chạm miệng đã ba lần, nhưng cũng chỉ là “qua loa cho có hình thức” mà

thôi, tuyệt đối không được phát triển “tiến thêm một bước” nữa.

Bỗng dưng thân thể nàng nhẹ bẫng như lơ lửng giữa không trung, Mộ Giai Nam

đã đứng đậy bế nàng đi tới dòng suối róc rách chảy, hắn lấy khăn tay từ

trong bao vải ra, bình tĩnh như không có gì nói: “Trước tiên rửa qua đi, Thất Vương gia Tống Hàn Nho vẫn đang chờ ngươi bên đường.”

Một câu nói đúng trọng điểm, nếu như nàng quần áo không chỉnh tề đi tới,

chắn chắn sẽ bị mấy người không biết chuyện suy đoán lung tung. Thu Anh

Đào vội vàng nhận khăn tay lau vết máu của tên ác nhân. Lúc này, Mộ Giai Nam rất biết phối hợp xoay người, Thu Anh Đào thấy hơi thẹn thùng cởi

áo khoác ngoài, quỳ gối cạnh dòng suối từng chút từng chút chà lau người mình, nàng cúi đầu nhìn ngực, lần đầu chú ý “Ngưu Tiểu Nữu” này phần

nào cũng rất đầy đủ, nhưng mà thân thể trẵng nõn nên vết tím bầm hiện

lên rất rõ ràng, tất cả đều do bọn dm tc ban tặng.

Nàng vừa lau người vừa nhìn bóng lưng Mộ Giai Nam… Lúc trước hai người chia

tay không chút vui vẻ, nàng còn hung dữ bảo người ta cút đi, cũng may

con người này không hận lâu thù dai, nếu không lúc này nàng chắc chắn đã chết rồi.

Nàng rửa sạch sẽ xong xuôi, đưa ngón

tay chọc chọc lưng Mộ Giai Nam ý bảo hắn có thể quay đầu lại rồi, Mộ

Giai Nam cẩn thận nghiêng đầu, thấy nàng đã khoác áo che lại thân thể

thì mới quay hẳn người lại. Hắn thấy Thu Anh Đào tóc tai bù xù, lại lấy

một cây lược gỗ nhỏ từ trong bao vải ra: “Dùng lược của bản trại chủ

chải đầu, cam đoan không bị chẻ tóc, ha ha ha.”

“…” Thu Anh Đào tức giận cầm lược, là đại cô nương chắc? Ra ngoài cũng mang theo lược.

Mộ Giai Nam tiện tay nhặt một chiếc lá rụng đặt lên môi, nhẹ thổi, giai

điệu du dương cứ vậy mà quẩn quanh, cao thấp thăng trầm uyển chuyển êm

tai, Thu Anh Đào hiếu kỳ chớp mắt mấy cái, cũng nhặt từ trên mặt đất lên một lá cây thổi thổi, chẳng phát ra tiếng gì cả.

Mộ Giai Nam thấy nàng không chải đầu nữa mà lại bắt đầu phân cao thấp với

lá cây, hắn cầm lược gỗ lên, quay nàng lại, từng chút từng chút chải

thẳng mái tóc nàng… Trại chủ tiền nhiệm, cũng chính là ân nhân nuôi

dưỡng hắn trưởng thành, khi còn sống thì rất bận rộn về sau lại mất sớm, cho nên cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của đệ đệ Mộ Giai Kỳ và con gái

ân nhân Nguyễn Linh Nhi đều do một tay hắn chăm sóc, Nguyễn Linh Nhi từ

nhỏ đã thích ở cạnh hắn, tiểu cô nương lúc nào cũng thích xinh đẹp, hết

thắt bím tóc nhỏ rồi lại chọn kiểu hoa, cho nên lược, khăn tay, dây buộc tóc… đều là những đồ vật bất ly thân, dần dà cũng trở thành thói quen.

Bằng kinh nghiệm của Thu Anh Đào, nam nhân có thể chải thẳng tóc mà không

đau, chắn chắn không phải trùng hợp, mà rõ ràng Mộ Gia Nam tuyệt đối là

“cô nàng đỏm dáng”. Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng nàng vẫn hưởng thụ phục vụ

miễn phí, ngoan ngoãn ngồi im trên đất, tiếp tục “chiến đấu” với lá cây

kia, mà thổi đến nước miếng bay tứ tung cũng chẳng có âm thanh gì, nàng

không phục đổi lá khác, cuối cùng thổi đến đỏ mặt tía tai cũng không có

tiếng gì.

“Đưa lá cây lên.” Hai tay Mộ Giai Nam đang thắt bím tóc, thấy cô nàng ngốc này sắp không thể nhẫn nhịn được nữa.

Thu Anh Đào nghe thấy làm theo giơ hai tay cao quá đỉnh đầu, khẽ ngẩng đầu

đưa lá cây đến bên môi Mộ Giai Nam, Mộ Giai Nam vươn người ra thổi nhẹ,

âm điệu du dương thanh thuý phát ra… “Thổi nhẹ, dùng lực quá nhiều sẽ

không thổi được.”

“…” Thu Anh Đào vốn nghĩ là

thổi càng mạnh thì âm thanh phát ra càng to, nàng đặt lên miệng thổi nhẹ một hơi, quả nhiên đã phát ra âm thanh, mặc dù không êm tai như Mộ Giai Nam thổi, nhưng cũng coi như là phát ra tiếng rồi, ha ha.

Mộ Giai Nam thấy nàng đắc ý cười thầm, khẽ hừ chế giễu rồi lấy dây buộc

màu đỏ cột vào đuôi tóc, hắn bước lùi ra sau một bước thưởng thức tác

phẩm của mình, vừa lòng cười cười: “Buộc xong rồi.”

Thu Anh Đào nửa tin nửa nghi kéo hai bím tóc sang nhìn… A! Thắt bím sáu lọn tóc độ khó rất cao đấy nha, gọn gàng như vậy, thật đúng là để trưng cho đẹp cũng thấy phí.

Nhưng nàng cũng không thấy

phấn khởi nhiều lắm, không vui liếc mắt nhìn Mộ Giai Nam… Hắn thường

xuyên tết tóc cho Nguyễn Linh Nhi sao?

Mộ Giai

Nam tiện tay ngắt hai bông hoa nhỏ màu trắng cài lên bím tóc nàng, mái

tóc đen nhánh lập tức có thêm vài phần sinh động, hắn cười tủm tỉm gật

đầu: “Đại công cáo thành.”

“…” Thu Anh Đào sụp xuôi hai vai, dừng! Cài cái này không sợ dụ ong mật đến sao?

Đợi nàng chỉnh chu lại quần áo, Mộ Giai Nam đưa hai ngón tay lên miệng, đột nhiên một tiếng huýt sao vang lên xuyên qua cả sơn cốc, Thu Anh Đào vội vàng bịt hai lỗ tai đạp hắn một cái, Mộ Giai Nam cười hì hì tránh được: “Che kín người, có người sắp đến.”

Thu Anh Đào

chẳng hiểu gì, lại nghe thấy tiếng lá cây xào xác từ khắp bốn phía,

dường như có tiếng bước chân đang tới rất nhanh… Mà người đến chính là

đám sơn tặc thủ hạ của Mộ Giai Nam.

Trong đó

trùng hợp lại có tên sơn tặc vừa nãy không cẩn thận chặn đường Thu Anh

Đào, hắn thấy Thu Anh Đào khoác áo của trại chủ, hai chân trần, vốn định hét lên một tiếng kinh sợ, nhưng rồi lại ngu ngơ cười to: “Trại chủ

đúng là quyết đoán, chưa gì đã đem đại tiểu thư Ngưu gia… ha ha ha —— a

a!… Trại chủ bớt giận…” Lời còn chưa dứt, sơn tặc này đã ăn hai đấm nặng nề của Mộ Giai Nam. Những người khác thấy trại chủ không vui cũng không dám pha trò, từng người đứng thẳng ngoan ngoãn.

Mộ Giai Nam không cười nói tuỳ tiện nữa, nghiêm túc rất tự nhiên: “Mang

cho nàng một bộ quần áo thật vừa vặn từ đầu đến chân đến đây, một khắc

đồng hồ.” (15 phút)

Mệnh lệnh vừa ra, sơn tặc ở

đây lĩnh lệnh lập tức tản ra khắp xung quanh tìm quần áo… Thu Anh Đào

thấy người đám người vừa tới trước mặt, giờ đã tán loạn khắp nơi như

gió, nghiêng đầu nhìn Mộ Giai Nam, giọng điệu hắn uy nghiêm cứ như thánh chỉ không được phản bác, thật sự có cảm giác áp bách vô hình trong

không khí.

Khi Mộ Giai Nam ngoái đầu lại thì khí

thế nghiêm trọng đã vứt đi đâu mất, mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Thu Anh Đào nghỉ ngơi, có lẽ một trận chém giết kịch liệt làm hắn phấn khích,

lúc này thả lỏng mới phát ra một tiếng kêu đau, miệng vết thương ở đầu

vai có cảm giác đau nhức.

Thu Anh Đào tháo miếng

băng vai của hắn, thấy miệng vết thương có ít máu tươi tràn ra, nàng lấy khăn tay từ túi tiền bên hông Mộ Giai Nam, thật cẩn thận đặt khăn lên,

sau đó nhẹ nhàng lau vết máu… Mộ Giai Nam nhìn xuống, phản chiếu trong

mắt là vẻ mặt nghiêm túc của nàng, dường như còn có sự áy náy khó có thể che giấu được.

Mộ Giai Nam nâng một tay lên vuốt tóc nàng, miệng nói kèm thêm sự mệt mỏi: “Cũng may không xảy ra chuyện gì…”

Tay Thu Anh Đào chợt ngừng lại, từ từ ngẩng đầu nhìn gương mặt yêu mị ngang ngược kia… Có lẽ hắn thực sự lo lắng cho mình, nhưng mà nàng sẽ không

nghĩ nhiều hơn nữa, bởi vì nếu mình thực sự xảy ra chuyện, thì hắn sẽ

thấy tự trách, chính là như vậy.

Khóe miệng Thu

Anh Đào khẽ giương lên thành nụ cười ngọt ngào, học theo dáng vẻ của hắn vuốt vuốt tóc hắn, chớp mắt, nghiêng đầu cười cười thể hiện mình không

sao, còn chân thành cảm ơn.

Mộ Gia Nam bị vẻ mặt

ngây thơ của nàng chọc cười, ngón tay không tự chủ đặt lên môi nàng, vô

thức nhẹ nhàng lướt qua: “Tiểu nha đầu vẫn chưa lớn…”

“…” Hừ. Chẳng lẽ hắn không phát hiện mình cũng rất ngây thơ sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.