Chương 4
Một lúc sau. Thôi Ngọc Phân bỗng cất tiếng.
"... Mẹ biết, lúc mới gặp con rất coi thường mẹ."
05
Tay tôi khựng lại. Qua tấm gương ánh mắt hai người chạm nhau.
Lần đầu tiên gặp mặt con nhìn mẹ.
“Ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ. Mẹ biết, con sinh ra trong gia đình giàu có."
"Ông nội mở công ty bà nội lại là giáo sư đại học."
"Con cảm thấy… Nhà họ Tạ không xứng với con."
"Mẹ khó chịu, nên mới luôn kiếm chuyện với con."
Tôi mím môi, định mở miệng xin lỗi. Nhưng bà đã xua tay tiếp tục nói.
"Nhưng ở cùng con một thời gian. Mẹ mới nhận ra, con không phải người xấu."
"Thật ra...chẳng ai thích nghe mẹ ngày nào cũng nhắc chuyện ngày xưa."
"Đến cả ông Tạ, cũng bảo mẹ đừng nhắc mãi. Ông ấy nói, bây giờ khổ tận cam lai rồi."
"Cuộc sống đã tốt đẹp, mẹ cứ nhắc chuyện cũ làm mất hết không khí."
"Mẹ hiểu chứ. Nhưng mẹ không nhịn được."
Giọng bà ngày càng nhỏ, như đang kể lại câu chuyện của một người khác.
Hồi nhỏ, cha mẹ thiên vị em trai. Trong nhà chỉ còn hai quả cà chua.
Bà không được ăn lấy một quả.
Bà khóc, đòi công bằng đổi lại một trận đòn.
Mười sáu tuổi, nhà quá nghèo bà buộc phải nghỉ học. Cha mẹ còn muốn gả bà đi.
Thôi Ngọc Phân lén lấy sổ hộ khẩu và chút tiền ít ỏi.
Bỏ nhà trốn đi, lên thành phố làm thuê.
Tiền chẳng có, đêm đầu tiên, chỉ có thể ngủ ngoài đường.
Đã từng gặp không ít gã đàn ông có ý đồ xấu. Bà lau nước mắt rồi miễn cưỡng cười.
"Con xem, đã già thế này rồi."
"Vẫn còn nhớ mãi chuyện mấy chục năm trước. Mẹ đúng là nhỏ nhen..."
"Không phải."
Tôi khẽ cắt ngang: "Mẹ không phải như vậy."
Tôi nhìn người phụ nữ trong gương, giọng nói dịu xuống.
"Từng có một nghệ sĩ kinh kịch nổi tiếng."
"Đến tận chín mươi tuổi."
"Mỗi lần nhắc lại những trận đòn thời thơ ấu. Ông vẫn khóc không thành tiếng."
"Con người ta vẫn luôn nghĩ chỉ cần lớn lên, chỉ cần già đi, thì sẽ rộng lượng hơn sẽ buông bỏ được tất cả."
"Nhưng thật ra...dù hai mươi tuổi hay năm mươi tuổi, linh hồn vẫn là cùng một người."
"Thứ đang khóc… Không phải người phụ nữ năm mươi tuổi, mà là cô bé bảy tuổi từng bị cướp mất hai quả cà chua."
"Là cô gái mười sáu tuổi bỏ học, một mình tha hương kiếm sống, là bóng dáng bé nhỏ."
"Lang thang giữa những ngọn đèn sáng của vạn nhà."
"Cô độc."
"Bơ vơ."
"Và chẳng biết ngày mai mình sẽ đi về đâu."
06
Ngày hôm sau, lúc tôi bước vào phòng thay đồ, vừa ngẩng đầu đã phát hiện trên bàn có thêm một tờ giấy.
Tôi cầm lên, trên đó chỉ chi chít một câu.
"Đồ đàn bà xấu xa."
"Bắt cá hai tay, không biết xấu hổ, đi c.h.ế.t đi!"
"Đi c.h.ế.t đi, đi c.h.ế.t đi, đi c.h.ế.t đi, đi c.h.ế.t đi..."
Dòng chữ nguệch ngoạc nhưng nét bút lại rất mạnh.
Giống như người viết đã dùng hết sức để ghim từng nét xuống giấy.
Tim tôi chợt thắt lại, trong đầu lập tức hiện lên bóng người đã lướt qua ngoài cửa phòng tối hôm trước.
Tôi trầm ngâm vài giây, sau đó cầm tờ giấy đi tìm Tạ Oánh.
...
Tạ Oánh năm nay mới mười ba tuổi.
Mái tóc mái dài che khuất gần nửa gương mặt, khiến đôi mắt vốn đã lạnh lẽo càng thêm âm u.
Tôi đặt tờ giấy xuống trước mặt cô bé.
"Em viết à?"
"Đúng."
Cô bé chẳng hề phủ nhận: "Thì sao?"
Giọng điệu lạnh tanh, tôi nhìn cô bé.
"Em theo dõi chị?"
Tạ Oánh cười khẩy: "Chính mắt em nhìn thấy chị nói chuyện với người đàn ông khác."
"Anh em thích chị như thế. Thế mà chị vẫn phản bội anh ấy. Chị đúng là đồ không biết xấu hổ."
"Căn bản không xứng với anh em. Lại càng không xứng bước chân vào nhà họ Tạ."
Giọng cô bé càng lúc càng lớn, đôi mắt đỏ hoe.
"Từ khi chị xuất hiện… Anh trai chẳng còn ở cạnh em nữa. Em ghét chị. Em ghét chị. Em ghét chị!"
"Anh ấy tốt như vậy…Tại sao lại thích loại người như chị?"
Tôi lặng người.
...
Theo cốt truyện ban đầu, Tiết Uyển Uyển đúng là vẫn luôn dây dưa với bạn trai cũ.
Cắt rồi lại nối, nối rồi lại cắt.
Nhưng sau khi biết nhiệm vụ thật sự của mình.
Tôi đã chủ động cắt đứt hoàn toàn với người kia.
Chuyện này, tôi cũng nói rõ với Tạ Chiêu.
Chỉ là…Tôi lựa lời uyển chuyển hơn.
Tôi nói trước đây mình giúp đỡ bạn trai cũ vì thấy gia đình anh ta quá khó khăn.
Kết quả, Tạ Chiêu nghe xong còn ghen nguyên một ngày.
...
Tôi lặp lại nguyên lời giải thích ấy với Tạ Oánh.
Không ngờ, cô bé chỉ cười lạnh.
"Chị lấy tiền nhà em đi nuôi đàn ông bên ngoài. Chị bị điên à?"
Tôi bất lực thở dài, kéo một chiếc ghế đến ngồi xuống ngang tầm mắt cô bé.
"Tiểu Oánh…”
“Đừng gọi em là Tiểu Oánh!"
Cô bé lập tức ngắt lời.: "Chị không xứng."
Tôi gật đầu rất nghiêm túc: "Được."
"Vậy…Lớn Oánh."
"..."
Tạ Oánh nghẹn họng, khóe môi giật giật.
Hiển nhiên không ngờ tôi lại đáp như vậy.
Tôi mỉm cười: "Chị gả vào nhà này."
"Không phải để cướp anh trai của em. Mà là cùng anh ấy chăm sóc em."
"Chỉ là bây giờ bọn chị vừa mới kết hôn, việc ở công ty lại quá nhiều."
"Anh trai em thật sự rất bận, đợi sau này rảnh hơn."
"Chị nhất định bắt anh ấy dành nhiều thời gian cho em. Được không?"
"Nếu em không muốn gọi chị là chị dâu, thì cứ xem chị như chị gái."
"Chị có thể cùng em xem phim, làm móng, chơi game, đi chơi."
"Em thích gì chị cũng có thể đi cùng."
Tạ Oánh nhỏ hơn Tạ Chiêu tận mười ba tuổi.
Bây giờ vẫn chỉ là học sinh cấp hai.
Năm cô bé ba tuổi, công việc kinh doanh của nhà họ Tạ gặp biến cố lớn.
Cha mẹ bận đến mức ngày đêm không thấy mặt, người chăm sóc Tạ Oánh… Thực ra lại là Tạ Chiêu.
Vì vậy, cô bé đặc biệt quấn anh trai. Là một "brocon" chính hiệu.
Ở trường cũng chẳng có bạn bè, tính cách u ám, gần như giống hệt Tạ Chiêu.
Tôi làm sao có thể chấp nhặt với một cô bé mới mười ba tuổi.
Thế nên, giọng tôi càng dịu dàng hơn.
Tạ Oánh im lặng rất lâu, ánh mắt dao động.
"...Thật sao?"
Tôi liếc nhìn thanh độ thiện cảm: 0 sáng chói trên đầu cô bé.
Vẫn cố nở nụ cười: "Ừ, Thật."
Tạ Oánh cúi đầu, khó chịu gọi nhỏ: "...Chị."
Rồi cô bé thì thầm: "Chị lại đây, em kể cho chị một bí mật."
"Một bí mật ngay cả anh em cũng không biết."
Tôi không hề đề phòng, theo lời cô bé.
Cúi người lại gần, ngay khoảnh khắc ấy.
Tạ Oánh đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi.Dùng toàn bộ sức lực, kéo tay tôi tát mạnh vào chính mặt mình.
"Bốp!"
Một tiếng giòn tan vang lên, khóe miệng cô bé cong lên. Nụ cười lạnh đến rợn người .
"Đồ đàn bà xấu xa, em sẽ đuổi chị ra khỏi nhà này."
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tạ Oánh đã ngã ngửa ra sau.
"Rầm!"
Cả người đập mạnh xuống nền nhà. Cô bé ôm mặt, nước mắt lập tức tuôn ra.
"Em xin lỗi… Chị dâu xin chị đừng đánh em..."
Ánh mắt cô bé không nhìn tôi, mà vượt qua vai tôi.
Hướng về phía cửa, giọng nói nghẹn ngào.
"Anh em biết chị dâu không thích em. Học kỳ sau em sẽ xin ở nội trú."
"Em sẽ không làm phiền hai người nữa..."
Toàn thân tôi cứng đờ, một dự cảm chẳng lành dâng lên.
Tôi quay phắt đầu lại, ngoài cửa từ tạ Chiêu đang đứng đó.
Một tay đặt lên khung cửa lặng lẽ nhìn tôi.
Gương mặt anh không có bất kỳ biểu cảm nào.
Bình tĩnh đến mức khiến người ta không đoán nổi anh đang nghĩ gì.
07
Tạ Oánh diễn càng lúc càng nhập tâm.
Cô bé đưa tay ôm gò má đỏ ửng, nước mắt rơi lã chã.
"Không sao đâu anh...Em tin chị dâu không cố ý. Không đau chút nào anh đừng lo cho em..."
Ánh mắt cô bé ngập nước, đầy vẻ đáng thương.
Nhưng tôi chỉ bình tĩnh rút điện thoại ra.
Mở khóa màn hình, rồi nhấn nút phát.
Ngay lập tức, một đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một.
"Chị căn bản không xứng với anh em. Lại càng không xứng gả vào nhà họ Tạ!"
Sắc mặt Tạ Oánh lập tức thay đổi, đôi mắt mở to, không dám tin nhìn tôi.
"Chị...Chị ghi âm?"
Tôi bình tĩnh cất điện thoại vào túi.
"Em có thể vu khống chị, thì chị cũng có quyền tự bảo vệ mình."
Tạ Oánh nghiến răng ken két. Kế hoạch thất bại, cô bé lập tức đổi chiến thuật.
Nước mắt nói đến là đến. Cô bé bật khóc, lao thẳng về phía Tạ Chiêu.
"Em không thích chị dâu, anh ly hôn với chị ta đi, được không?"
"Tại sao anh phải kết hôn, anh không thể ở bên em mãi mãi sao?"
Nếu là trước đây, Tạ Chiêu nhất định sẽ ôm lấy em gái, dỗ dành mọi yêu cầu của cô bé.
Nhưng lần này, ngay khi Tạ Oánh lao đến.
Anh lại nghiêng người tránh đi. Giọng nói lạnh đến mức không mang theo chút cảm xúc nào.
"Nhỏ như vậy đã biết vu khống người khác. Em học mấy trò này ở đâu?"
"Xin lỗi chị dâu."
Tạ Oánh c.h.ế.t lặng. Cô bé đứng ngây ra tại chỗ.
Ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
"...Anh. Anh bảo em...xin lỗi chị ta?"
"Tại sao? Chúng ta mới là người một nhà cơ mà! Anh từng nói, anh sẽ bảo vệ em cả đời!"
"Tại sao chị ta vừa xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi?"
"Tạ Oánh."
Lần đầu tiên, Tạ Chiêu lớn tiếng gọi tên em gái. Gương mặt anh nghiêm nghị chưa từng có.
"Em học cấp hai rồi, không còn là trẻ con nữa."
"Đừng làm loạn, xin lỗi chị dâu."
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
