Chương 113: Ngoại truyện TYĐS phần 13

Tuấn Khôi rời khỏi phòng họp nhanh

chóng đi theo Tố Tố hiện đang đi đến phòng làm việc của anh. Nhìn bóng

dáng nhỏ bé của cô, anh cảm thấy vô cùng đáng yêu nhưng đó có phải là

tình yêu anh dành cho cô hay không, anh cũng chưa thể xác định được điều đó. Cô gái này chính là ân nhân cứu mạng anh, anh có trách nhiệm phải

bảo bọc cô ấy. Nếu như torng một giây sai lầm, chính bản thân anh ngộ

nhận thì không phải sẽ hại cả đời Tố Tố hay sao.

  • Anh, em mang cơm đến nè. - Tố Tố đứng lên khi nhìn thấy Tuấn Khôi mở cửa bước vào.

  • Cảm ơn em, em ngồi xuống đi anh có việc cần nói. - Tuấn Khôi đi đến chiếc ghế đối diện nơi Tố Tố đang ngồi.

Tố Tố thoáng lo lắng, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại gương mặt vẫn mỉm cười ngồi xuống ngoan ngoãn.

  • Anh đã suy nghĩ rất nhiều về em, hiện tại cũng không thể bắt em hằng

ngày mang cơm đến nơi này cho anh được. - Tuấn Khôi suy tư nói.

  • Em tình nguyện mà, em rất thích công việc này. Mỗi ngày đều xuống bếp,

chế biến và mang đến cho anh hằng ngày chính là việc em cảm thấy có ý

nghĩa nhất mà. - Tố Tố phản đối lời nói của Tuấn Khôi.

  • Em là một cô gái thật tốt, bởi vì điều đó nên anh đã quyết định sẽ tìm người

về dạy em học. Em rất thông minh sẽ nhanh chóng biết viết và làm quen

với máy tính. - Tuấn Khôi mỉm cười. - Đây là việc anh muốn em làm tốt,

có được không?

  • Nhưng… nhưng em muốn tự mình chăm sóc anh. - Tố Tố buồn bã cuối mặt nói.

  • Nếu như em thật sự muốn anh khoẻ, hãy nhanh chóng học thật tốt mà đến

đây phụ giúp công việc cùng anh nhé, cô bé. - Tuấn Khôi vỗ đầu Tố Tố hệt như một đứa trẻ.

Tố Tố biết không thể cải lời Tuấn Khôi được, dù sao cũng đang chính là sắm vai một cô gái ngây thơ không biết điều

gì. “Nhưng mà, anh ấy không hề giống như những gì mẹ đã nói, anh ấy đối

xữ với mình rất chu đáo. Thật không biết vì sao mẹ lại thù hận họ Trần

nhu vậy, vì phận làm con nên Tố Tố quyết tâm giúp mẹ báo thù.” - Tố Tố

thất thần nghĩ.

  • Được rồi, chúng ta cùng nhau ăn trưa nào. - Tuấn Khôi mở hộp cơm mà Tố Tố mang đến.

  • Em chỉ mang một phần cho anh thôi. - Tố Tố nghe tiếng Tuấn Khôi thì hồn đã trở về lại xác.

Giọng nói Tố Tố vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại của Tuấn Khôi vừa reo

lên. Tuấn Khôi nhìn màn hình điện thoại liền hơi nhíu mày, chợt nhớ ra

cuộc hẹn cùng với Rose, chỉ vì chuyện RoYal mà quên mất cuộc hẹn này.

Tuấn Khôi nhìn đồng hồ đã qua 12h trưa, anh đứng lên nhìn Tố Tố nói.

  • Phần cơm này để dành cho bữa tối, anh phải ra ngoài rồi. - Tuấn Khôi khoát chiếc áo vest mà vừa nói.

  • Có bận cách mấy, anh cũng phải ăn chút rồi đi. - Tố Tố đáp.

  • Anh có hẹn ra ngoài ăn cơm cùng đối tác nhưng lại quên mất, anh đưa em ra xe. - Tuấn Khôi mở cửa mời Tố Tố.

Cả hai người cùng nhau sánh bước trong đại sảnh RoYal dưới bao nhiêu con

mắt của mọi người, đây xem ra chính la cô gái mà tổng giám chọn rồi, cô

ta là người trụ lại bên cạnh anh ta lâu nhất từ trước đến nay mà.

Tại nhà hàng L.a, Rose ngồi một mình vu vơ suy nghĩ mà đợi Tuấn Khôi, khi

nãy vừa nhắn tin địa chỉ cho anh ta đến. Tối hôm qua cũng là do cô háo

thắng mà một hơi uống cạn ly rượu kia, tưởu lượng của cô khá kém lại

không lượng sức mình. Nhưng dù cho như vậy thì anh ta cũng không nên

mang cô vào khách sạn như vậy, lại một đêm ngủ chung trên 1 chiếc

giường. Mặc dù không có chuyện gỉ xảy ra, nhưng nếu người ngoài biết

được thì cô còn mặt mũi nào.

  • Xin lỗi, tôi có chút việc ở RoYal. - Tuấn Khôi bước đến trước mặt Rose mà nói.

  • Mời anh ngồi. - Rose đáp.

  • Cô nói đi. - Tuấn Khôi vừa ngồi xuống ghế, liền nói không đợi Rose mở lời.

  • Đầu tiên, tôi muốn một lần nữa nói cho anh biết rằng chuyện Phạm gia

chúng tôi thắng gói thầu vừa rồi là do chính bản thân chúng tôi đã cố

gắng hết sức, không hề có một sự gian lận nào cả.

  • Phạm tiều thư, tôi có nói cô gian lận sao? - Tuấn Khôi giương ra nét mặt kinh ngạc.

  • Vậy những lời anh nói trong bữa tiệc hôm đó là ý gì? - Rose tức giận.

  • Tôi đã nói gì nhỉ? - Tuấn Khôi nhíu mày nói.

  • Là trượng phu, anh phải có trách nhiệm với lời nói của mình. Anh chính là có ý rằng Phạm Minh Hà tôi đây gian lận.

  • Vậy cô tìm tôi để nói với tôi rằng cô không gian lận. - Tuấn Khôi nhìn

thẳng vào mắt Rose mà nói. - Chuyện đó tôi sẽ tìm hiểu sau, cô còn vấn

đề gì không. Đã sắp đến giờ làm việc rồi.

  • Và… còn chuyện ở khách sạn Ciz. - Rose đỏ mặt.

  • Chuyện đó thế nào? - Tuấn Khôi tỏ ra mình vô tội.

  • Anh còn làm ra vẻ như anh không có lỗi. Anh nói tôi say không còn tỉnh

táo, vậy sao anh không đưa tôi về nhà mà lại mang tôi vào trong phòng

khách sạn. Đã vậy lại còn nằm cùng giường với tôi.

  • Thưa

Phạm tiểu thư, thứ nhất là tôi không biết nhà cô, thứ hai là tôi không

lái xe khi có hơi men, thứ ba là tôi và cô trước kia cũng là mối quan hệ bạn bè thân thiết, tôi mang cô vào phòng khách sạn không tốt hơn bỏ mặc cô bên trong Ciz Bar sao. Cô ở đây còn muốn trách cứ điêu gì?

  • Anh… vậy cò nghĩa là tôi phải cảm ơn anh vì anh đã mang tôi vào khách sạn. - Rose đỏ mặt tức giận.

  • Tôi làm điều ơn gì cho người khác cũng không phải hy vọng họ cảm ơn mình, vậy nên cô không cần…..

Tuấn Khôi chưa nói hết câu, ly nước trên bàn đã tạt thẳng vào mặt mình.

  • Vâng, đây chính là quà cảm ơn từ tôi. Trần Tuấn Khôi, chúng ta từ hôm

nay chính là kẻ thù của nhau. Dù sao, anh cũng chỉ là kẻ bại trận dưới

tay tôi. - Rose tức giận tột độ, nói xong liền bỏ đi.

Tuấn

Khôi không nói gì, dùng khăn lau đi nước trên mặt. Ánh mắt cũng không

nhìn về hướng của Rose bước đi. Miệng khẽ nói:” Kẻ thù ư, em có làm được hay không mới là quan trọng."


Anh

Thư buổi sáng tỉnh lại, cơ thể cũng đã hạ đi cơn sốt đêm qua. Cô nhìn

căn phòng kì lạ này, xung quanh được bài trí đơn giản nhưng sang trọng.

Cô ngồi dậy bước ra khỏi căn phòng thì nghe thấy tiếng động phía bếp

liền đi tới. Trước mắt Anh Thư là một diễn viên nổi tiếng sáng giá đang

mang tạp dề hì hục nấu ăn, Anh Thư khẽ cười nghĩ:” Nếu các fan của anh

ấy mà nhìn thấy hình ảnh này, có lẽ sẽ chết ngất vì thần tượng quá đáng

yêu.”

  • Cô dậy rồi sao, trong người thế nào rồi. - Thiên Bảo nhìn thấy Anh Thư đi tới liền nói.

  • Cảm ơn, tôi khoẻ.

  • Ăn đi. - Thiên Bảo mang một tô cháo nóng đặt về phía Anh Thư rồi nói.

  • Anh nấu cho tôi sao? - Anh Thư ngạc nhiên.

  • Đêm qua chắc cô cũng chưa ăn gì lại vừa sốt cao như vậy, tôi là chủ

nhân tất nhiên không muốn người của mình vì bệnh tật mà tổn hao đi, sẽ

mất giá. - Thiên Bảo đáp.

  • À, thì ra là vậy. Vậy xin cảm ơn

chủ nhân vậy. - Anh Thư nghe xong câu nói của Thiên Bảo, trong lòng sụp

đổ thần tượng idol nấu ăn mà chính là tên buôn người nấu ăn.

  • Cô ăn rồi uống thuốc tôi đã đặt sẵn trên bàn, tạm thời cô cứ ở lại nơi

này. Tôi có quen biết với những người quản lý nổi tiếng, tôi sẽ tìm một

người giúp cô.

  • Người quản lý? - Anh Thư hì hục húp cháo mà hỏi.

  • Cô là ca sĩ, phải có người quản lý mới có thể trở thành chuyên nghiệp.

Trước tiên, cô phải trở thành gương mặt ca sĩ trẻ tài năng nhất, như vậy tôi mới có thể lấy lại khoản tiền mình đã trả nợ cho cô chứ. - Thiên

Bảo đi về hướng phòng mình rồi nói tiếp. - Khi nào cô trả xong nợ, cô

mới được tự do.

  • Haha, anh không sợ tôi phiền anh thì tôi sợ

gì khi có một ông chủ tốt bụng đẹp trai như diễn viên Thiên Bảo chứ. -

Anh Thư cười lớn.

Thiên Bảo không nói gì, đi thẳng vào phòng.

Thật sự rằng anh chính là muốn giúp cô gái này thực hiện ước mơ của

mình, nhưng nếu mình tự nhiên giúp đỡ thì chắc chắn cô ta sẽ từ chối mà

lại xảy ra tiếp diễn những bi kịch kia. “Người ta nói, cứu một mạng

người hơn xây 9 ngôi chùa. Cứ xem như là đang làm một việc tốt, chỉ là

một việc tốt từ lòng thương hại người khác.” - Thiên Bảo nghĩ thầm.

  • Anh đi đâu vậy. - Anh Thư nhìn thấy Thiên Bảo từ bên trong căn phòng quần áo chỉnh tề đi ra ngoài liền hỏi.

  • Tôi đi đâu phải nói cho cô biết sao? - Thiên Bảo đáp rồi đi thẳng ra cửa.

  • Anh cho tôi đi với, ở nơi này một mình tôi cảm thấy có chút… - Anh Thư nhìn xung quanh mà nói.

  • Cô đang đóng phim với diễn viên sao? Một mình dám ngôi trên cây cầu

vắng người bao nhiêu lần, lại nói trong nhà tôi mà cô lại sợ ma hả. -

Thiên Bảo buồn cười nhưng gương mặt vẫn nghiêm nghị.

  • Này,

lúc đó tâm trạng của tôi không còn để để ý đến xung quanh nên tôi không

sợ. Hiện tại thì, thật ra tôi không dám ở một mình trong một nơi xa lạ

như vậy. - Anh Thư tỏ ra thật sự sợ sệt.

Thiên Bảo nghĩ một lúc, sau đó liền nói:” Được rồi, theo tôi.”

Anh Thư mừng quá chạy nhanh đến phía Thiên Bảo thì phát hiện trên người cô

chỉ có môt chiếc áo sơmi của Thiên Bảo dài qua đùi. Anh Thư và Thiên Bảo đều nhận ra điều đó, với bộ dạng thế này mà ra ngoài thì thật mất mặt.

Thiên Bảo gọi điện thoại cho Linda, bảo cô ấy mang đến một vài bộ quần áo cỡ

như người Linda vừa mang đến nơi này. Ngắm dáng của Linda và Anh Thư

cũng khá bằng nhau nên Thiên Bảo cũng không màn hỏi đến cô gái mang đến

sự rắc rối phiền phức trước mắt.

  • Tôi đã hơi hối hận khi giúp cô rồi đấy. - Thiên Bảo khẽ nói.

  • Vậy bây giờ anh mang tôi đi bán lại cho lão Hàn, chắc chắn có lời rồi. - Anh Thư nhúng vai nói.

  • Sao tôi nói cái gì cô trả treo như vậy hả. - Thiên Bảo tức giận.

Anh Thư không nói nữa, chỉ mỉm cười. Thiên Bảo nhìn thấy nụ cười trên môi

cô cũng thì trong lòng có chút vui vẻ nào đó, đôi môi anh cũng hé cười.

Điện thoại của Thiên Bảo bỗng reo lên, là Rose đang gọi anh. Thiên Bảo vội

thu lại ánh mắt nhìn Anh Thư rồi đi ra nơi khác nghe máy.

  • Alo? - Thiên Bảo nghe máy.

  • Hức hức, Thiên Bảo hức hức. - Rose khóc trong điện thoại.

Thiên Bảo khẽ im lặng, cô ấy khóc sao. Ai có thể lấy được nước mắt cô gái này, chắc hẳn chỉ có một người.

  • Em đang ở đâu.

  • Phạm thị. - Rose vẫn khóc nhiều hơn.

  • Đợi anh. - Thiên Bảo cúp máy, vội lấy áo khoác bước đi.

Anh Thư nhìn thấy Thiên Bảo nhận được cú điện thoại sau đó liền bỏ đi thì vội chạy theo.

  • Này, anh hứa cho tôi theo mà.

  • Tôi có việc gấp, cô vào nhà đợi Linda mang quần áo đến rồi tự mình ra

ngoài mua sắm những quần áo cô thích. - Thiên Bảo rút tấm thẻ đưa cho

Anh Thư.

  • Đừng đi mà, tôi thật sự rất sợ, không thể ở một mình được. - Anh Thư kéo áo Thiên Bảo.

Thiên Bảo nhìn thấy cô gái trước mặt van nài, nhưng trong đầu luôn nhớ đến

giọng nói đầy nước mắt của Rose, Thiên Bảo giật tay Anh Thư ra khỏi áo

không nói gì bước vào thang máy, nhanh đóng cửa thang máy lại. Bốn cặp

mắt nhìn nhau qua cánh cổng thang máy kia, Thiên Bảo cảm thấy hơi có lỗi nhưng không thể ở lại, Anh Thư khẽ cười xót xa chỉ là chính mình tự quá đề cao bản thân.

Anh Thu bước vào căn nhà trống không người,

cô ngồi xuống giữa sàn nhà ôm đầu mình gục xuống. Kí ức đen tối lại hiện về, tâm thức không còn bỉnh tĩnh. Trong đầu cô, tái hiện lại hình ảnh

khi còn bé thơ.

Ngày cha cô theo những người phụ nữ khác, chủ

nợ đến vay quanh căn nhà của mẹ con cô đang sống bắt m5 cô phải trả nợ.

Lúc ấy, bọn họ bắt cô làm con tin buộc mẹ phải mang tiền đến thì họ mới

trẻ cô về. Đêm đó họ nhốt cô vào trong một căn phòng tối đen như mực,

mặc cho cô khóc lóc la hét cũng không ai mở cửa. Căn phòng hôi thối bóc

mùi đầy chuột và gián khiến cô chết khiếp vì sợ khiến Anh Thư ngất xĩu

không còn biết điều gì. Khi cô được trả về với mẹ, từ đó cô rấ sợ ở một

mình trong một căn phòng mặc dù nơi đó sáng hay tối. Cứ mỗi lần như vậy, cô lại nhớ đến chuyện này bé mà hoảng loạn.

Khi Linda tới,

cánh cửa nhà không khoá nên cô bước thẳng vào bên trong, chỉ nhin thấy

một cô gái đang nằm gục dưới sàn nhà bất tỉnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.