Chương4: Thiên tài Liễu Triêu Dương

Thời gian

trôi qua thật nhanh, từ lúc Liễu Triêu Hoa tỉnh tỉnh mê mê đến thế giới

này, ngồi ở vị trí khán giả xem kịch, trong nháy mắt mà sáu năm đã trôi

qua. Từ sau lần đó, bùa chú trên đùi Liễu Triêu Hoa chưa từng tái phát.

Nhưng điều

làm cho Liễu Tân Chi và Căng Uyển đều cảm thấy chán nản là Liễu Triêu

Hoa bẩm sinh đã không thể đi lại. Ở tu tiên thế gia mà nói, hai chân bị

tàn tật thì chẳng khác nào phế vật. Bất quá Liễu Tân Chi và Căng Uyển

cũng thoáng được an ủi bởi Liễu Triêu Hoa tuy rằng không đi lại được,

thậm chí hoàn toàn không có khả năng tự lo liệu, nhưng nàng vẫn tự chăm

lo rất tốt cho bản thân, từ nhỏ không khóc cũng không náo loạn, im lặng

nhu thuận không giống như một hài tử bình thường, chỉ trừ phi có điều gì nàng thật sự không thể làm được, lúc đó nàng mới đưa ra yêu cầu với vợ

chồng Liễu Tân Chi – Căng Uyển.

So với Liễu Triêu Hoa, tỷ tỷ song sinh của nàng lại khác nàng một trời một vực. Lúc Liễu Triêu Dương hơn hai tuổi đã được các trưởng lão cùng Liễu Tân Chi

khẳng định rằng nàng có thiên tư vượt trội, linh lực dư thừa khác

thường, là thiên tài tu tiên trăm năm khó gặp. Đồng thời Liễu Triêu

Dương hoạt bát đáng yêu, nhiệt tình sôi nổi, chính là một con quỷ nhỏ

tinh quái, học gì cũng tiếp thu rất nhanh và nắm bắt tốt, khiến cho Liễu Tân Chi cảm thấy vô cùng vui mừng, thậm chí còn thường xuyên đích thân

dạy dỗ nàng, ít nhất, ngoài Liễu Triêu Hoa, hắn vẫn còn một nữ nhi có

triển vọng.

Từ sáu năm

nay, tâm của Căng Uyển có hơn phân nửa hướng tới Liễu Triêu Hoa, bởi vì

Liễu Triêu Hoa không đi lại được, không thể tự lo liệu cuộc sống, cho

nên hơn phân nửa sự quan tâm là dành cho nàng. Về sau, Liễu Triêu Dương

được sáu tuổi ngày càng tinh quái, cả ngày chạy nhảy tới lui, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng, làm cho Căng Uyển phải đi tìm mất không

biết bao nhiêu thời gian ở khu rừng sau núi.

Có một lần,

nàng phát hiện Liễu Triêu Dương dựa vào tư chất thiên tài của mình, lấy

thân hình năm tuổi nhỏ bé đi khiêu chiến một con gấu ngựa sắp thành

tinh. Nàng còn đâm con gấu ngựa mù một mắt, nếu không phải Căng Uyển

đúng lúc tìm được nàng thì Liễu Triêu Dương đã bị móng vuốt của con gấu

ngựa đang điên cuồng kia cắt thành vài đoạn rồi. Từ sự việc kinh hồn lần đó, về sau Căng Uyển cứ mỗi chốc mỗi lát lại đề cao chú ý trông chừng

Liễu Triêu Dương, nhưng Liễu Triêu Dương là một con khỉ nhanh nhẹn, chỉ

cần liếc mắt đi chỗ khác, khi quay lại đã không thấy tăm hơi đâu cả.

Căng Uyển vị thế mà rất mệt mỏi, có khi tức nghẹn thở, hận không thể nắm nàng lên

hung hăng đánh vài cái. Nhưng cuối cùng, bởi vì mềm lòng nên lại bị Liễu Triêu Dương ôm lấy đùi cười gian một trận giòn giã, mỗi lần đều không

thể giải quyết được gì.

Càng về sau, Căng Uyển phát hiện ra chính mình không thể nào nhất tâm nhị dụng*, bên này là Liễu Triêu Hoa không thể tự lo liệu sinh hoạt, bên kia là Liễu

Triêu Dương một khắc không trông coi sẽ gây họa, hai đứa nhỏ làm nàng

thật nhức đầu. Cũng may đứa thứ hai là một đứa hiểu chuyện, những lúc

Căng Uyển rơi vào thế khó xử, nàng thường nói mẹ hãy cứ đi tìm tỷ tỷ, để tránh xảy ra việc gì nguy hiểm, nàng có thể tự chiếu cố bản thân mình.

*Ý nói một mình không thể quan tâm tới hai người cùng lúc được

Căng Uyển

nghe xong rất cảm động, trong lòng lại dâng lên niềm áy náy, cảm thấy

chính mình đã để cho đứa nhỏ phải chịu thiệt. Nàng nghĩ sau này sẽ bồi

thường Liễu Triêu Hoa thật tốt. Nhưng những ý nghĩ trong lòng này lại

nhanh chóng tan biến ở thời điểm Liễu Triêu Dương gây họa.

Cuối cùng

vẫn là Liễu Tân Chi cảm thấy Căng Uyển không chiếu cố được đến Liễu

Triêu Hoa, liền khai thiên phá địa đích thân xuống núi mua một tiểu cô

nương trở về núi làm nha hoàn cho Liễu Triêu Hoa. Tu tiên thế gia từ

trước cho tới bây giờ đều không có nha hoàn gì đó, tuy rằng không có quy định rõ ràng là không thể sử dụng nha hoàn nhưng ước định này đã thành

thông tục.

Chẳng qua do hoàn cảnh của Liễu Triêu Hoa đặc thù, cho nên không ai nói gì mà thôi.

Nhưng điều làm cho Liễu Tân Chi không ngờ chính là, người khác không nói gì mà Liễu Triêu Dương lại phản ứng vô cùng kịch liệt.

Buổi tối hôm đó, lúc Liễu Tân Chi dẫn một tiểu cô nương tám tuổi trở về, Liễu Triêu

Dương tưởng là đồng bạn mới tới, rất cao hứng chạy lại muốn kéo tay tiểu cô nương kia, nhưng lại bị người ta né tránh. Chưa từng gặp tình huống

có người đối với mình như thế, Liễu Triêu Dương nhìn tiểu cô nương kia

ngượng ngùng hỏi: “Ngươi cũng đến học võ tu tiên phải không?”.

Tiểu cô

nương được Liễu Tân Chi đưa về thần sắc tuy rằng bình tĩnh nhưng từ đầu

đến chân đều lộ ra khí thế lạnh như băng xa cách, chỉ nhìn thoáng qua

Liễu Triêu Dương, không nói lời nào, trầm mặc cúi đầu.

Liễu Triêu

Hoa đang ăn cơm ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua tiểu cô nương trầm mặc

kia, trong lòng mơ hồ hiểu được một chút, cúi đầu ăn tiếp không nói gì.

Căng Uyển nghi hoặc nhìn Liễu Tân Chi một cái, lại liếc mắt nhìn tiểu cô nương kia một cái, lập tức hiểu ra.

Liễu Tân Chi gọi Liễu Triêu Dương bảo nàng ngồi xuống cơm rồi quay sang tiểu cô

nương đang cúi đầu im lặng đứng một bên nói: “Ngươi đến nơi đây, quy củ

thế tục không cần phải tuân theo, ta đưa ngươi lên núi chính là hy vọng

ngươi có thể chăm sóc cho nữ nhi của ta thật tốt”. Tiếng nói vừa dứt,

Liễu Tân Chi đưa tay chỉ về phía Liễu Triêu Hoa, nói tiếp: “Nàng từ nhỏ

đã không đi lại được, nếu như ngươi có thể chăm sóc cho nàng thật tốt,

hai vợ chồng ta sẽ không bạc đãi ngươi”.

Tiểu cô

nương kia ngẩng đầu lên, theo hướng ngón tay Liễu Tân Chi nhìn thẳng về

hai chân Liễu Triêu Hoa, cảm giác được ánh mắt của cô nương kia, đôi mắt Liễu Triêu Hoa có chút ảm đạm, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu mỉm cười với cô nương ấy. Ánh mắt hai người gặp nhau, Liễu Triêu Hoa cũng nhìn thấy rõ

nàng, lần đầu nhìn cũng chỉ là ấn tượng giống bao người bình thường,

nhưng nếu quan sát tinh tế có thể thấy theo đôi mắt xinh đẹp của nàng có một loại mị hoặc mong manh diễm lệ, có thể là vì bị đói cho nên sắc mặt có chút trắng xanh, sức mị hoặc kia vô tình bị che giấu đi mà thôi.

Liễu Triêu

Hoa ngắm nhìn đôi mắt một mí, đuôi lông mày có nốt ruồi nhỏ màu đỏ, đúng là một cô nương ưa nhìn, trong lòng biết đây thực sự là ý tốt của Liễu

Tân Chi cho nên hướng sang Liễu Tân Chi đang ngồi đối diện, ôn nhu cười

một tiếng, nói: “Cám ơn cha”.

Liễu Tân Chi nghe giọng nói của Liễu Triêu Hoa trong lòng liền ấm lại, nhìn khuôn

mặt nhỏ nhắn nhu thuận của nàng, nhưng nghĩ đến lời nguyền trên đùi

nàng, tâm lại chợt lạnh, đưa tay xoa đầu nàng, nói: “Phụ thân sẽ nghĩ

biện pháp để con có thể đi lại được”.

Đang ~ thanh âm đôi đũa bị đặt thật mạnh xuống bát vang lên khiến mọi người trên bàn đều giật mình, chỉ thấy Liễu Triêu Dương mắt mở to đầy phẫn nộ nhìn mọi người, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, tầm mắt đảo qua vợ chồng Liễu

Tân Chi, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt bình tĩnh của Liễu Triêu Hoa, căm giận nói: “Vì sao muội muội có nha hoàn mà con lại không có? Cha mẹ thiên vị! Con mặc kệ, con cũng muốn có nha hoàn!”.

Liễu Tân Chi sa sầm mặt, vỗ mạnh xuống mặt bàn: “Có quy củ nào cho con la lối trước

mặt cha mẹ không? Thiên Nguyên tông không có ai có nha hoàn cả!”. Liễu

Tân Chi thật tức giận rồi, ngày thường Liễu Triêu Dương là niềm kiêu

ngạo của hắn, thế nhưng đứa nhỏ này thật sự rất không hiểu chuyện! Nàng

căn bản không bằng được Liễu Triêu Hoa đang bị tàn phế.

Liễu Triêu

Dương dựa vào sự sủng ái thường ngày của phụ thân với mình mà không hề

sợ hãi cơn giận của Liễu Tân Chi, lập tức quay đầu nói: “Muội muội có

đấy thôi! Cha mẹ vốn đã thiên vị muội muội từ nhỏ rồi!”.

Liễu Tân Chi thấy con gái lớn nghiêng đầu sang chỗ khác, những giọt nước mắt trong

suốt không ngừng rớt xuống, giống như là rất ủy khuất vậy, lại càng tức

giận hơn, trên trán nổi đầy gân xanh. Hắn lập tức quát lên: “Muội muội

của con không đi lại được cho nên mới có nha hoàn! Xem con đi! Tay chân

lành lặn lại còn muốn nha hoàn, bình thường con vốn đã không hiểu chuyện bằng muội muội, hiện tại còn không biết điều bằng nó!”.

Tiểu cô

nương đứng ở góc tường tựa hồ ngẩng đầu, ánh mắt quét về phía Liễu Triêu Dương một cái, trong ánh nhìn mơ hồ hiện lên một tia khinh thường.

Liễu Triêu

Dương cong môi không chịu quay đầu lại, Căng Uyển lo lắng hết nhìn bên

này lại nhìn bên kia, lúc ánh mắt đảo qua lại nhìn thấy một tia ảm đạm

trong mắt Liễu Triêu Hoa, vừa đau lòng lại vừa lo lắng, liều mạng nháy

mắt với Liễu Tân Chi, bình thường hai vợ chồng không dám đề cập chuyện

này trước mặt Liễu Triêu Hoa, vậy mà hôm nay lại hai lần nhắc tới nỗi

đau của Liễu Triêu Hoa, phải biết rằng đứa nhỏ này từ lúc còn bé đã có

tâm tư sâu sắc, không giống Liễu Triêu Dương, khóc khóc nháo nháo là có

thể cho qua.

Liễu Triêu

Hoa lạnh nhạt liếc mắt nhìn Liễu Triêu Dương một cái, vùi đầu ăn nốt

miếng cơm cuối cùng trong bát, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Liễu Tân Chi,

nhu hòa nói: “Phụ thân chớ tức giận, tỷ tỷ bất quá nhất thời nghĩ không

thông thôi. Phụ thân mau ăn cơm đi, chớ để cơm nguội mất. Nữ nhi về

phòng trước”.

Liễu Triêu Hoa quay đầu hướng tiểu cô nương đứng ở góc phòng mỉm cười, nói: “Phiền ngươi cõng ta trở về phòng được không?”.

Cô nương kia hơi hơi ngạc nhiên, nhưng ngược lại khóe môi tựa hồ như có một chút ý

cười ôn hòa, đi đến trước mặt Liễu Triêu Hoa ngồi xổm xuống cõng nàng

lên lưng, Liễu Triêu Hoa quay đầu lại nói với Căng Uyển đang lo lắng “Mẹ! Con về phòng trước”.

Liễu Triêu

Dương nhìn bóng lưng của muội muội tật nguyền, đáy lòng không hề có chút cảm thông nào, lại cảm thấy cảnh tượng trước mắt như đang khiêu khích

mình, không chút nghĩ ngợi buột miệng nói: “Ta ghét ngươi!”.

Chát! Một âm thanh vang lên, Liễu Triêu Hoa nghe thấy tiếng Liễu Tân Chi quát lên

giận dữ cùng tiếng khóc rống của Liễu Triêu Dương.

Liễu Triêu Hoa cụp mi, khẽ thở dài.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.