Chương 2: Chúc tôi sinh nhật vui vẻ

Tôi đã nói là mình thực ra rất ghét trẻ con chưa nhỉ? Đặc biệt là đứa trẻ gọi

tôi là mẹ trước mặt người đàn ông trong mộng của mình.

Thương Ngô tiếp tục không nghe, không tha, không cần biết, cứ sống chết chọc

tức tôi

  • Mẹ, chú này là ai?

Miệng tôi méo xệch nhìn Trương Thần đang há hốc vì kinh ngạc, sau đó quay

lưng lại phía anh, cúi người xuống, hai tay véo mạnh vào cổ con hổ con, hạ thấp

giọng

  • Nếu còn nói linh tinh nữa, có tin là cái tát của ta sẽ khiến ngươi dính

chặt vào tường, cậy cũng chẳng gỡ xuống được không hả?

Đối mặt với sự uy h**p của "bà ngoại sói"1 là tôi, Thương Ngô bĩu môi, dùng

cái giọng lè nhè thể hiện sự chế nhạo 1 Bà ngoại sói là nhân vật con sói đội lốt bà ngoại để lừa ăn thịt những đứa

trẻ khi mẹ chúng vắng nhà, trong câu chuyện cổ Bà ngoại sói của Trung Quốc.

  • Chỉ dựa vào sức của em sao?

Thấy thế, tôi bình tĩnh lại để tính khả năng thắng thua nếu có trận đánh nhau

giữa người trần là tôi và thần tiên là hắn, nhân tiện cũng để hồi tưởng lại sự

dũng mãnh sáng nay của con hổ lớn. Tôi nhanh chóng có được quyết định của riêng

mình.

Buông tay khỏi cổ Thương Ngô, tôi vỗ nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn rồi

cười lớn

  • Cậu bé ngốc nghếch của mẹ. Lần nào cũng gọi sai. Mẹ là mẹ nuôi, mẹ nuôi

mà!

Thương Ngô không nói gì, môi dưới bĩu dài hơn.

Tôi tức tối gườm hắn rồi đứng lên, quay người lại. Trong lòng thì bực bội mà

động tác lại gấp gáp nên máu không kịp lên não, trước mặt tôi bỗng một màu đen

kịt. Thực ra tình huống này chắc chắn ai cũng đã từng gặp. Toàn bộ quá trình

nhiều nhất không vượt quá ba giây, sau đó tất cả lại bình thường.

Tôi hoa mắt chớp chớp, sau đó nhìn thấy ngực Trương Thần kề ngay mũi mình,

khuỷu tay tôi được hai cánh tay đỡ chắc chắn. Dù ngăn cách bởi lớp áo bông dày

mà tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm như "điện cao áp".

  • Em thấy đỡ hơn chưa?

Nhìn lên phía phát ra giọng nói ấm áp, dễ chịu, cái mũi của tôi liền bị lớp

râu lún phún dưới cằm anh đâm đau điếng.

Tuy nhiên, sự thay đổi về cả phương diện sinh lý và tâm lý này, dù thế nào

cũng không thể lộ ra.

Mình phải kiềm chế, phải dũng cảm.

Vì thế tôi vô cùng điềm tĩnh trả lời

  • Em đỡ rồi. Cảm ơn anh.

  • Không có gì. - Anh khẽ mỉm cười, buông tay ra, lùi lại nửa bước, đứng

yên.

Tôi miễn cưỡng kiềm chế, hận là không thể nhào tới kéo anh lại gần hơn

  • Bọn em đang chuẩn bị đi ăn trưa. Anh đi cùng nhé!

  • Đồng ý. Để anh mời.

  • Sao có thể thế được?

  • Thì cứ coi như cấp trên thưởng công một năm làm việc vất vả của em đi.

  • Anh đã nói vậy thì em không khách sáo nữa. Em muốn đến nhà hàng Pháp trên

tầng thượng tòa Kim Mậu. Chúng ta thống nhất là chỉ ăn đồ đắt tiền, không ăn đồ

thường.

Tôi vung tay hô to rồi đi ra khỏi nhà trước tiên, đi được vài bước mới phát

hiện hình như Trương Thần không theo kịp. Tôi vừa ngoái đầu lại vừa nói

  • Đóng cửa giúp em là được...

Sau đó, tôi liền vỗ đầu. Thôi chết, quên béng mất con hổ con rồi!

Chỉ thấy Thương Ngô hai tay khoanh trước ngực, oai phong đứng trong cửa, lông

mày dựng đứng, miệng mím chặt, xem chừng đang vô cùng tức giận.

Trương Thần nhìn tôi, lắc lắc đầu, sau đó khom người, giơ tay phải ra bắt tay

Thương Ngô

  • Xin chào! Chú là Trương Thần. Rất vui được làm quen với cháu.

Có thể sự thánh thiện của Trương Thần đã làm động lòng con hổ con, cũng có

thể chỉ là do tuân thủ nguyên tắc nghề nghiệp "thần tiên yêu nhân thế" mà sắc

mặt đen sì của hắn dần ấm lên, hắn bắt tay Trương Thần một cách lịch thiệp rồi

nói

  • Chào chú! Cháu là Thương Ngô. Rất vui được làm quen với chú.

  • Thương Ngô ư? Cái tên rất hay, rất khí khái, độc đáo và còn mang phong thái

của hiệp khách anh hùng nữa.

  • Cảm ơn chú. Tên của chú cũng rất hay, có nghĩa là bình minh của ngày mới,

là thời khắc cháu thích nhất trong ngày.

Trương Thần ngây người ngạc nhiên rồi cười lớn

  • Vậy chúng ta kết bạn nhé. Hôm nay chú mời, cháu nhất định phải đồng ý

đấy!

Thương Ngô nghiêm túc gật đầu, nhấc cái chân vừa nhỏ vừa ngắn lên chạy tới,

ánh mắt nhìn tôi lạnh lùng, đầy sát khí.

Tôi bỗng thấy run run, mỉm cười nói

  • Gì nhỉ? Mẹ nuôi đói rồi. Con có đói không?

Hắn ưỡn ngực, nghênh ngáo lướt qua người tôi, không thèm liếc mắt...

Trương Thần đóng cửa xong, đi về phía tôi phì cười nói

  • Cậu con trai nuôi của em thật thú vị! Cậu bé mấy tuổi rồi?

Tôi vò vò đầu

  • Chắc tầm bảy tuổi...

  • Sao ngay cả con nuôi bao nhiêu tuổi em cũng không rõ vậy?

  • Đến ngay cả đồ của mình, em còn chẳng nhớ hết thì sao có thời gian quan tâm

đến người khác? - Nhớ lại sự việc kỳ lạ diễn ra chỉ trong mười mấy tiếng đồng hồ

này, tôi chợt cảm thấy não nề, giọng điệu tự nhiên cũng lộ vẻ phiền lòng.

May mà tôi tự phát hiện ra sớm nên vội đính chính, mau chóng chuyển sang bộ

mặt đầy vẻ thương yêu xuất phát từ tận đáy lòng

  • Cậu bé này là con trai một người bạn thân của em, mới sinh ra chưa được bao

lâu đã phải cùng bố mẹ đến một thành phố khác, thế nên dù làm mẹ nuôi nhưng thực

ra em cũng chỉ mới gặp nó mấy lần. Tết năm nay, bố mẹ nó nhẫn tâm đi nghỉ ở nước

ngoài để hưởng thế giới riêng của hai người, bỏ nó lại cho em chăm sóc, nói là

để em làm tròn trách nhiệm của bà mẹ nuôi. Thế nên tối qua nó mới đến.

Trương Thần nghe tôi thêu dệt câu chuyện đẹp mà không hề nghi ngờ

  • Thì ra là thế. Thảo nào anh có bao giờ thấy em kể mình có con trai nuôi

đâu.

  • Em tưởng anh muốn nói là từ trước đến giờ đâu hề biết em là bà mẹ đơn

thân.

  • Thực ra, mới đầu anh có nghĩ như vậy thật. - Trương Thần khẽ cười, suýt lại

làm tôi ngẩn ngơ: - Nhưng nghĩ lại, đến cây xương rồng mà em còn để chết thì sao

có thể nuôi được một đứa trẻ lớn bằng chừng này?

  • ... Cây xương rồng bị chết là do phóng xạ của máy tính trong văn phòng

chứ?

Hai chúng tôi cười cười nói nói đi đến cửa thang máy. Thương Ngô đứng quay

lưng lại phía chúng tôi, ngẩng đầu nhìn đèn hiển thị số tầng.

Thấy chiếc mũ bò của hắn sắp rơi xuống, tôi liền giơ tay ra đội lại. Hắn liếc

mắt nhìn tôi rồi lại ngước nhìn Trương Thần đang đứng bên cạnh, đột nhiên dang

rộng hai cánh tay nhỏ bé, nói

  • Mẹ, con mệt rồi. Con muốn mẹ bế.

  • Mới có mấy bước, mệt gì mà mệt. Đứng sang một bên đi!

Tư thế của hắn vẫn không hề thay đổi, thái độ kiên quyết, đồng thời tỏ vẻ tủi

thân, giọng nói trẻ con nũng nịu như thể trách tôi dám giẫm đạp nên mầm non của

tổ quốc

  • Đi đoạn đường dài như thế, con thấy mệt, thấy đói từ lâu rồi!

Tên nhóc, tôi không ngờ hắn còn có ý nghĩ quái quỷ này. Tôi đành phải bế hắn,

vừa không thể vì chiều cao, cân nặng khiêm tốn của một thằng bé mà phớt lờ hắn,

vừa không thể tiếp tục những lời ong bướm một cách thoải mái với Trương

Thần.

Đang định quyết tâm chiến đấu đến cùng với hắn thì Trương Thần nói

  • Giờ mẹ cháu cũng mệt, cũng đói rồi, không bế nổi cháu nữa. Để chú bế cháu

được không?

Thương Ngô đảo mắt, miễn cưỡng gật đầu

  • Vậy cũng được. Chú vất vả quá!

Trương Thần một tay bế hắn, một tay đẩy đẩy gọng kính, mỉm cười nói với

tôi

  • Xem ra hôm nay chúng ta phải ăn nhiều hơn. Cậu bé này gầy quá!

Thương Ngô được thể chêm vào

  • Vâng. Mẹ không cho cháu ăn thịt!

Trương Thần đáp lời hắn nhưng lại cười ha ha nhìn tôi

  • Thật thế sao? Vậy lát nữa, chú sẽ cho cháu ăn thỏa thích.

  • Chú giữ lời đấy nhé.

Tôi chỉ có thể lặng im.

Thang máy đến nơi, Trương Thần bế Thương Ngô vào trước. Hắn đang ôm vai

Trương Thần, nhe bốn chiếc răng cửa ra, cười một cách ranh mãnh với tôi.

Đúng là cầm thú, mà còn là loại cầm thú chuyên phá bĩnh.

Nhằm đáp ứng nguyện vọng ăn thịt thỏa thích của đồ phá bĩnh, Trương Thần đưa

chúng tôi đến nhà hàng buffet thịt nướng.

Giá một người lớn là một trăm chín mươi tám tệ, trẻ em miễn phí, ăn trong hai

tiếng, ăn no nê thì thôi... Tết m lịch còn ưu đãi tặng một ly nước ép trái cây

có giá là ba mươi tệ. Đúng là rất kinh tế!

Đương nhiên, vấn đề mấu chốt là tôi không phải chi tiền. Nếu phải tự rút hầu

bao thì tôi sẽ nghiến răng cầu cho lão chủ nhà hàng độc ác ra đường gặp Phượng

tỷ1, về nhà gặp Tăng ca2...

1 La Ngọc Phượng, người phụ nữ xấu “không thể tưởng” nhưng lại rất nổi tiếng

và trở thành một hiệu ứng gọi là “Phượng tỷ” nổi tiếng từ năm 2010 của Trung

Quốc vì sự “tự kiêu” và tiêu chuẩn chọn chồng “trên trời”.

2 Tăng ca: Chính là ca sĩ Tăng Dật Khả của Trung Quốc, một ca sĩ nữ tài năng

nhưng lại có những nét đẹp của nam giới.

Nhưng Thương Ngô mau chóng hành động, khiến lão chủ hận không kịp đi vái các

anh, các chị, các thần thánh phù hộ cho lão cả đời đừng bao giờ gặp phải tên ăn

như hổ ngốn này...

Do Thương Ngô chen thẳng vào quầy nướng, thế nên tất cả các loại thịt vừa ra

khỏi lò đều chui thẳng vào bụng hắn. Ba người đầu bếp cùng lúc nướng cũng không

đáp ứng nổi nhu cầu của cái miệng nhỏ xíu của hắn...

Đáng sợ nhất là dù nhét vào miệng nhiều, nuốt nhanh nhưng hắn không hề lộ vẻ

đói khát vô lễ mà ngược lại, vô cùng lịch sự.

Tôi nghĩ, có thể vì lý do này mà các chú bảo vệ bên cạnh mới không dám ra tay

vứt thằng oắt cái bang như chết đói ba ngày trời này ra ngoài...

May mà đầu năm mới nên nhà hàng vắng khách, chỉ có hai ba bàn, không thì chắc

tôi phải cầm chiếc ly trong suốt đã cạn nước ép trái cây này lên che mặt, trốn

dưới gầm bàn và sau đó tìm một lỗ nẻ để chui xuống...

Sau sự kinh ngạc ban đầu, Trương Thần tỏ ra có tố chất tâm lý cứng rắn. Đúng

là người anh hùng tầm mắt cao rộng sẽ không bị bất kỳ việc tầm thường nào đánh

bại!

Anh bình thản hỏi tôi một câu

  • Bố mẹ cậu bé có để lại đủ phí sinh hoạt cho em không?

Trước sự quan tâm của anh, tôi bỗng sực tỉnh, muốn khóc mà không tài nào khóc

được, trái tim như đã chết.

Theo sức ăn của thằng nhóc hổ con này, tôi có bán thân cũng không tài nào

nuôi nổi...

Sau hai giờ đồng hồ, Thương Ngô vẫn chưa thỏa lòng, tôi thì lấy tay áo che

mặt, còn Trương Thần vẫn điềm nhiên như không, rời khỏi nhà hàng trong tiếng vỗ

tay của toàn bộ nhân viên.

Tiếp theo đó, chúng tôi cùng nhau đi dạo vài con phố. Đến giờ ăn tối lại quét

sạch một nhà hàng buffet thịt nướng rồi ra về trong khung cảnh như lúc trưa.

Cuối cùng, chúng tôi đi xem một bộ phim chẳng biết nội dung nói về cái gì, sau

đó vui vẻ về nhà.

Trên đường về, tên nhóc Thương Ngô ngủ như chết trong rạp chiếu phim vẫn được

Trương Thần bế.

Tôi đi cạnh Trương Thần, nhìn cặp lông mi dài che rợp mắt của Thương Ngô thầm

nghĩ, hóa ra thần tiên cũng cần phải ngủ.

Đúng lúc ấy, Trương Thần khẽ ngoảnh đầu, nhẹ nhàng hỏi

  • Em nhìn gì thế?

Ánh mắt tôi tự nhiên chuyển hướng đến khuôn mặt anh.

Lúc này, trời đã tối.

Trục đường chính trong khu nhà thỉnh thoảng mới có chiếc xe lướt qua khiến

chút bụi bặm bay tung lên dưới ánh đèn đường. Đôi môi anh theo đó cũng trở nên

sống động hơn.

Cổ họng tôi nghẹn lại, vội ngước mắt lên trời nói

  • Trăng hôm nay tròn quá!

Trương Thần khẽ cười

  • Hôm nay là mùng Một.

Tôi đang cảm thấy vô cùng ngượng ngùng thì anh bỗng dừng bước, hướng mặt về

phía tôi mà nói

  • Tiểu Phù...

Tôi lơ đãng

  • Vâng.

  • Chúc mừng sinh nhật!

Tôi bỗng giật mình

  • Gì cơ ạ?...

  • Hôm nay chẳng phải là sinh nhật của em sao?

Tôi lắp bắp

  • ... Vâng...

  • Thế nên chúc mừng sinh nhật em.

Sống mũi tôi bắt đầu cay cay, nhưng lần này không phải vì nước mũi trào

ra.

Có lẽ, việc làm người của tôi thực sự có chút thất bại, sinh nhật chỉ nhận

được một câu chúc như thế này. Nhưng chỉ câu chúc này thôi cũng đủ rồi.

Phải chăng anh cố tình ở lại để mừng sinh nhật tôi?

Ý nghĩ này khiến tôi mang tâm trạng như một thiếu nữ mới lớn, trong lòng cứ

rung rinh.

Ít giây sau, gió bỗng ngừng, sóng bỗng lặng.

Trương Thần lại đẩy đẩy gọng kính, cười ngại ngùng

  • Thực ra anh cũng mới nhớ ra nhưng may mà vẫn chưa đến mười hai giờ nên vẫn

còn kịp.

Anh chàng đeo kính ơi, anh không nói câu này thì cũng có chết đâu...

Tuy nhiên là người gan dạ, nên tôi nhanh chóng phủ lấp vết thương trong lòng,

cử chỉ đoan trang đầy cảm kích, lịch sự nói lời cảm ơn.

Trương Thần ngừng một lát, nụ cười càng lộ vẻ thẹn thùng, nói

  • Sinh nhật của em vào đúng dịp Tết nên chẳng có cơ hội nói trực tiếp với em

bốn từ đó. Năm nay là năm thứ ba chúng ta quen biết nhau. Giờ anh mới có cơ hội

nói trực tiếp.

Anh cúi xuống nhìn tôi, lông mày hơi nhếch lên, giọng nói nghiêm túc mà dịu

dàng

  • Tiểu Phù, chúc mừng sinh nhật em!

Tôi vui mừng khôn xiết. Khó khăn lắm trái tim thiếu nữ trong tôi mới được hồi

sinh.

Anh chàng đeo kính ơi, anh đang đùa bỡn tôi đấy à? Có phải vậy không

hả...

Rốt cuộc, tính sói trong tôi cũng bùng phát, đang định dốc toàn bộ vẻ đáng

yêu bị kiềm chế ra gặp vị lãnh tụ vĩ đại, thì Thương Ngô trong lòng Trương Thần

bỗng dụi dụi mắt tỉnh dậy, giọng ngái ngủ hỏi

  • Mẹ ơi, về đến nhà rồi à?

Đến nhà ông nội anh thì có...

Trương Thần vừa cười vừa với tay lấy chiếc mũ của hắn từ tay tôi rồi đội ngay

ngắn cho hắn và nói

  • Ừ! Về đến nhà rồi. Chú không tiễn hai người lên nhà nữa. Cháu có thể tự đi

được không?

Thương Ngô gật gật đầu tụt xuống, kéo lấy tay tôi, nói

  • Mẹ, chúng ta đi thôi!

Tôi kìm nỗi tiếc nuối, chào tạm biệt Trương Thần, nắm chặt tay thằng con trai

nuôi cầm thú, quay người đi vào khu nhà.

Cánh cửa sắt mở ra rồi đóng lại.

Xuyên qua khe hở lan can, tôi nhìn thấy Trương Thần vẫn đứng đó nhìn theo

chúng tôi. Hình như anh cảm nhận được ánh mắt tôi nên đưa tay lên vẫy vẫy.

Tôi muốn nhìn thêm một lúc, muốn nhìn rõ xem liệu trên khuôn mặt anh còn có

nụ cười cuốn hút, ấm áp hay không nhưng lại bị tên khốn Thương Ngô kéo mạnh vào

trong thang máy.

Tôi đau điếng ôm bàn tay đang đỏ dần lên, nói

  • Nhẹ tay một chút không được sao? Anh là cái bàn ê tô1 chắc?

Thương Ngô không chút áy náy, hắn còn cao ngạo tự mãn hếch hai lỗ mũi lên

trời, tặng tôi một tiếng

  • Hứ!

Phật Tổ thiện tai, coi như đã rõ, vị thần tiên này thật sự không coi tôi là

người. Trái tim bác ái dành cho nhân thế của hắn cứ hễ ở riêng với tôi là lập

tức ngừng hoạt động và không tài nào khởi động lại được...

Tới nhà, Thương Ngô lập tức chạy xồng xộc vào phòng tắm, còn tôi thì chậm rãi

mở máy tính trong phòng.

Vừa đăng nhập vào QQ2, lập tức nhảy ra một loạt mấy chục cửa sổ chat, khiến

cái máy tính nhỏ của tôi suýt bốc khói.

Mở vài cái ra xem, nội dung đại khái giống nhau. Sau khi đã lọc nét tinh hoa

và loại bỏ cặn bã, thì cơ bản đều biểu đạt một ý - Chúc tôi phúc như Đông Hải,

thọ tựa Nam Sơn, năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có ngày này, mãi trẻ

trung, vui vẻ, khỏe mạnh...

1 Bàn ê tô: Dụng cụ để kẹp chặt và giữ các chi tiết trong quá trình gia công

và lắp ráp, gồm một giá với hai hàm cặp.

2 QQ: Là phần mềm chat thông dụng của Trung Quốc, giống như Yahoo.

Đương nhiên, cách dùng từ của đám bạn vớ vẩn này không lịch sự bằng người có

học thức như tôi. Trong một câu nói của chúng có gần nửa số chữ hoặc từ vi phạm

yêu cầu của việc xây dựng văn minh tinh thần quốc gia, có trường hợp cá biệt cực

đoan, còn đạt đến tiêu chuẩn phá vỡ sự hài hòa của xã hội.

Tôi có thể lấy bất kỳ một mẩu đối thoại nào ra làm ví dụ nhưng để không làm

hư các bạn nhỏ và những thành phần tử tế, một số chỗ tôi phải dùng ký tự XX để

thay thế. Có thể tôi chính là một công dân tốt, vô cùng có tinh thần xây dựng xã

hội.

Trứng muối (******) 11:29:59

Tao XX! Mày đi chết ở đâu thế hả? QQ cũng không Online, di động thì tắt máy.

Có phải là mày bị XX làm XX hay mày đi tìm XX chơi XX rồi? Tao không quan tâm

đến cuộc sống riêng tư của mày, nhưng XX xong rồi thì nhớ gửi một tin nhắn để

chúng tao biết mày vẫn còn sống. Tiện đây nói thêm một chuyện, Lâm Lỗi về rồi.

Hôm nay, tao gặp hắn trên phố, hắn hỏi thăm mày. Yên tâm, tao đã giúp mày hỏi

toàn bộ thông tin của gã rẻ mạt đó rồi. Cả nhà hắn XX... À đúng rồi, lại nhân

tiện nói thêm một câu. Chúc mày già thêm một tuổi!

Tôi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên hết pin. Những chuyện vừa mới xảy ra

trong hai mươi bốn giờ đồng hồ làm mọi thứ đảo lộn, khiến tôi cả ngày không hề

chú ý đến việc này. Thảo nào yên tĩnh thế. Cắm sạc pin vào điện thoại, vô cùng

hãnh diện là cảnh tượng phong phú lại lặp lại y hệt như trên QQ.

Không thể phủ định rằng tôi bị gần trăm tin nhắn làm cho XX đến nỗi rất

XX...

Có thể nhận thấy rằng, tôi làm người không chỉ không thất bại mà còn thành

công một cách bại hoại.

Đang cầm di động gửi tin nhắn cho ông bố bà mẹ, những người đang ở đất khách

quê người tức tối vì đã gọi mười lăm cuộc điện thoại và gửi mười tám tin nhắn mà

không thấy con gái trả lời, để nói rằng con gái họ vẫn khỏe, thì trên QQ bỗng

xuất hiện một cửa sổ chat.

Cát bụi (******) 23:57:54

A Phúc1, anh chờ em Online mãi. Chúc mừng sinh nhật.

1 Chữ “Phù” trong tên nhân vật còn đồng âm với chữ “Phúc”, đọc là “Fú”. Phúc

ở đây ý nói Phúc Tinh, một trong ba ông tiên của bộ Tam đa gồm Phúc Tinh, Lộc

Tinh, Thọ Tinh.

Đã từng có rất nhiều người muốn dùng cái tên của con búp bê đất sét này ghép

cho tôi nhưng đều bị tôi đánh cho câm miệng.

Trong cuộc đời hai mươi bốn năm nay, chỉ có duy nhất một trường hợp ngoại lệ.

Tôi chưa bao giờ tỏ ra thô lỗ với anh ta. Chỉ cần anh ta xuất hiện, con người mà

quần chúng công nhận dữ như hổ cái là tôi bỗng lập tức biến thành con thỏ trắng

dịu dàng nhất thế gian.

Anh ta chính là "Cát bụi", cũng tức là Lâm Lỗi, người mà con bạn thân thiết

có nick name Trứng muối vừa nhắc đến.

Anh chàng lớn hơn tôi hai tuổi, là bạn "trúc mã" của tôi. Đáng tiếc thay, giờ

"thanh mai" của anh ta không còn là tôi nữa rồi.

Mặc dù chuyện này đã qua tròn một năm nhưng hễ cứ nhìn thấy hai chữ "A Phúc",

là trong lòng tôi lại có cảm giác buồn man mác. Như thể nhìn thấy con người ấy

vừa xoa đầu tôi như vuốt lông con cún, vừa cười gọi to "A Phúc" vậy.

Thời đại chúng tôi, ngoại trừ những người quá xui xẻo, về cơ bản cuộc sống

đều có thể coi là hạnh phúc, được ăn no, mặc ấm, bố mẹ quan tâm, thầy cô chăm

sóc, cứ theo đà đó trưởng thành, không phải chịu khổ, chịu tội, cũng chẳng gặp

phải sự cản trở đúng nghĩa nào.

Chính bởi vậy, chỉ cần gặp chuyện rủi ro bé như hạt cát thì cũng ầm ĩ lên,

cuối cùng làm như trời sa đất sập, thấy mình là người đáng thương nhất, cứ tiếp

tục mãi như vậy đến nỗi muốn tự sát để toàn dân phẫn nộ...

Cũng như chuyện thất tình, mà lại là thất tình do bạn trai đá.

Đương nhiên, một người lạc quan, yêu cuộc sống, rạng ngời như tôi, tuyệt đối

không có chuyện tự sát, cùng lắm là uống liền hai chai rượu Nhị Cô Đầu, tỉnh

rượu xong vẫn là một trang hảo hán. Chỉ có điều, ít nhiều vẫn có chút ám ảnh

trong lòng. Giống như sáng sớm tinh mơ bị rắn cắn nên sợ ngay cả cái dây thừng

suốt tận mười năm sau, cảm giác đàn ông con trai đều chả ra gì. Tôi nhất thời đã

từng muốn làm ngược thói thường, muốn thử kiểu tình yêu đồng tính...

Đây cũng chính là một trong những lý do tôi mãi vẫn chưa có hành động thực tế

nào đối với Trương Thần.

Sở dĩ tôi nói đó là một trong những lý do bởi vì còn rất nhiều nhân tố

khác.

Ví dụ như lúc đầu, tôi có bạn trai, Trương Thần có bạn gái. Sau đó, khi tôi

trở về cô đơn thì anh lại đang bàn chuyện cưới xin. Thế rồi hôn sự của anh không

thành, nhưng lúc đó cả hai chúng tôi đều đang vô cùng buồn bã, những tổn thương

trong lòng không dễ vượt qua, bởi thế khi ấy tuyệt đối không phải thời điểm tốt

nhất để xây dựng tình cảm.

Tôi nghĩ nhiều như vậy mà thời gian trôi đi chưa đến một phút. Chả thế mà

người ta nói trên thế gian này ý nghĩ của con người có tốc độ nhanh nhất, đặc

biệt là với con người không thực tế, không ổn định như tôi...

A Tu La (******) 23:58:51

Cảm ơn anh nhé.

Reply xong, tôi thoát QQ.

Tay cầm di động, đang định gửi tin nhắn nhóm để báo với toàn bộ anh chị em

rằng mình vẫn sống khỏe mạnh thì sau lưng bỗng vang lên giọng nam trung trầm

ấm

  • Tiểu Tường...

Tôi giật nảy mình, đến nỗi làm chiếc điện thoại rơi trúng ngón chân cái của

kẻ đang khỏa thân.

Chiếc điện thoại Nokia so với thiết kế nền gạch đúng là không hề thua kém,

chất lượng quả không tồi.

m thanh va đập khiến tôi lập tức "ớ" ra một tiếng rồi nhảy phóc khỏi chiếc

ghế, chân vừa chạm xuống đất, liền bị một người từ phía sau ôm trọn cơ thể, áp

vào khuôn ngực rắn chắc.

  • Hôm nay không phải là sinh nhật em. Sinh nhật của em...

Những lời tiếp theo bị tiếng pháo nổ vang làm ngắt quãng. Ánh pháo hoa rực rỡ

chiếu vào cửa sổ kính lấp lánh như ánh sao.

Tôi liền ý thức lại, nhìn vào chỗ hiển thị thời gian trên máy tính -

00:00:00.

Như sực tỉnh, tôi cố hết sức vùng thoát khỏi lồng ngực kia, chạy vọt đến bên

cửa sổ, kéo rèm cửa, nhìn xuống dưới.

Trong màn đêm, dưới đèn đường, bên ánh pháo hoa.

Một chàng trai đang đút hai tay vào túi áo khoác ngẩng đầu nhìn tôi cười. Nói

một cách không phô trương, dù có cách bởi độ cao chín tầng lầu, tôi cũng vẫn

nhìn thấy hình ảnh bộ mặt ngốc nghếch của mình in trên đôi mắt kính đeo nơi sống

mũi anh.

Một giây sau, tiếng pháo hoa ngừng bặt, chỉ còn lại lớp sương đêm mong manh

tựa làn khói.

Chàng trai giơ cao tay phải, vẫy vẫy, sau đó quay người bước đi, để lại trong

tôi một bóng dáng mê hồn.

Tôi quay về bên chiếc bàn, bò vào gầm bàn, vừa mới nhặt chiếc di động cục

gạch lên thì tiếng nhạc báo có tin nhắn đến vang lên...

  • Tiểu Phù, gấp quá nên anh không mua được món quà nào thích hợp. Trận pháo

hoa vừa nãy coi như là món quà sinh nhật anh tặng em.

Anh chàng đeo kính ơi, anh quả là chu đáo và lãng mạn.

Tôi ôm chiếc điện thoại mà trong lòng thấy rung rinh. Bỗng nhiên tôi bị một

bàn tay to lớn nhấc bổng lên, hành động vô cùng thô bạo, chẳng hề có chút thương

hoa tiếc ngọc nào cả.

Phiên bản người lớn của Thương Ngô chộp lấy tay tôi giống như đại bàng bắt

chim sẻ. Vẻ khôi ngô, điềm tĩnh trên khuôn mặt hắn chính là sự tĩnh lặng trước

cơn bão cấp mười hai.

Trong thời khắc này, trong tình cảnh này, tôi vừa tức lại vừa sợ. Tuy vậy, là

thế hệ thanh niên mới không theo tư duy thông thường, đương nhiên bộ não của tôi

cũng không phản xạ theo lẽ thường, do đó tôi cười.

Tôi không cười chế nhạo, cũng không cười giả bộ, càng không phải cười nhạt,

cười quái quỷ, mà tôi cười rất thật.

Lần này, Thương Ngô không trần như nhộng nữa. Hắn mặc quần áo nghiêm chỉnh,

một bộ quần áo ngủ màu trắng, sọc xanh, chính là đồng phục của bệnh nhân trong

bệnh viện tâm thần trên tivi thường chiếu...

Do con hổ này có hai phiên bản giống như Conan nên cũng phải chuẩn bị hai cỡ

quần áo, giày, tất khác nhau. Điều này có thể khiến chút tiền tích lũy đang thoi

thóp trong ngân hàng của tôi hoàn toàn tắt thở. Tôi tuyệt đối không thể để xảy

ra tình trạng đó. Sau khi bàn bạc với Thương Ngô, chúng tôi đi đến một ý kiến

thống nhất: Chỉ ở nhà mới được biến thành người lớn, khi ra ngoài phải luôn

trong hình dạng trẻ con.

Do không sợ ảnh hưởng đến cảnh quan đô thị nên phiên bản người lớn của con hổ

này dễ xử lý hơn, chỉ cần hai bộ đồ ngủ, một đôi dép lê là xong. Vấn đề chất

lượng quần áo ra sao, thương hiệu thế nào cũng chẳng phải suy nghĩ nữa, cứ nhắm

mục tiêu là rẻ, thực dụng làm chính. Bởi vậy, tôi chọn ngay loại quần áo chả ma

nào ngó đến ở một quầy đại hạ giá bên dưới khu nhà.

Nói tóm lại, Thương Ngô lúc này trông giống hệt kẻ thần kinh...

Tôi kiễng chân lên, một tay vỗ vỗ đầu hắn, giọng hiền từ, ôn hoà

  • Ngoan nào! Đến giờ uống thuốc rồi.

Ngôn từ của tôi chắc chắn không nằm trong phạm vi hiểu biết của thần tiên.

Đầu hắn như một cái máy tính bị treo, ngây người ra một lúc, cuối cùng cũng khởi

động lại được. Sau đó, hắn mở miệng nói một câu

  • Tiểu Tường, em nghe đây. Ngoài ta ra, em không được yêu bất kỳ ai.

Lại đến lượt tôi ngẩn người.

Bàn tay hắn bỗng kéo mạnh tôi về phía trước, lồng ngực rắn chắc của hắn gần

như đập vào cái mũi mềm yếu của tôi

  • Thế nên, kể từ bây giờ, em hãy tránh xa anh chàng Trương Thần kia cho

ta.

  • Cho anh á? - Tôi rướn người ra sau, hỏi một cách nghiêm túc: - Mẹ anh họ

gì?

Hắn ngớ người

  • Chẳng phải ta đã trả lời em câu hỏi này rồi sao? Sao còn hỏi lại?

  • Chắc anh đã nghe rõ, tôi nói là mẹ anh chứ đâu có hỏi là mẹ chúng ta. - Tôi

muốn đẩy hắn ra nhưng không đẩy nổi nên đành phải tiếp tục giải thích trong tư

thế kỳ quặc này: - Rốt cuộc những chuyện thần bí mà anh nói là thật hay giả, tôi

đã không hứng thú gì ngay từ đầu vì tôi có nhớ gì đâu. Tôi cũng chẳng muốn nhớ.

Giờ tôi chỉ biết tôi là người, một con người thực sự như bao người khác, có bố

mẹ, có người thân, có bạn bè, có đồng nghiệp. Tôi cũng phải ăn, uống, đi vệ

sinh, cũng được sinh ra, rồi già đi, rồi bệnh tật và qua đời. Nói trắng ra, tôi

và anh không hề quen biết nhau. Chúng ta cùng lắm chỉ là hai kẻ xa lạ. Vì đầu

của tôi bị cửa kẹp1 vào nên mới chơi trò ở cùng phòng một cách vô lý với anh.

Tóm lại, tôi và anh không có liên quan gì với nhau, không ai được cản trở ai và

cũng không ai được quản thúc ai. Tôi nói như vậy, chắc anh hiểu rồi chứ?

1 Đầu bị cửa kẹp: Ý nói không tỉnh táo, ngu ngốc.

Không thể không thừa nhận rằng, tài ăn nói của tôi quá tuyệt. Cách nói rõ

ràng, mạch lạc, có tình có lý khiến người nghe cảm động sâu sắc và đã cảm hóa

được con hổ hung hãn này.

Khi tôi nói đoạn này, Thương Ngô dần buông tay. Khi đã nói xong, hắn buông

hẳn tôi ra.

Tôi vội nhân cơ hội lùi nhanh về phía sau, kết quả là cái eo mảnh mai của tôi

va ngay vào góc bàn máy tính, đau đến nỗi nước mắt chực trào ra.

Với đôi mắt nhòe nhoẹt nước, tôi không nhìn rõ cảm xúc trên khuôn mặt Thương

Ngô, mặt hắn như biến dạng, chỉ có giọng nói là vẫn rõ ràng.

  • Tiểu Tường, em thật sự không muốn nhớ về ta sao?

Tôi xoa xoa chỗ đau, đáp lại

  • Tôi không phải Tiểu Tường...

  • Cho dù em có biến thành hình dạng nào, có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi

đi nữa, thì đối với ta, em mãi mãi là Tiểu Tường. Hiện giờ em đã quên ta. Không

sao, ta sẽ khiến em lại yêu thương ta, thậm chí em không biết rốt cuộc ta là ai,

thậm chí không biết... giữa hai chúng ta đã từng có quá khứ như thế nào.

Giọng nói của Thương Ngô thực ra nghe rất hay, lúc này còn có chút khàn khàn,

giống như một chàng trai đã kiệt sức đang dỡ bỏ vẻ bề ngoài mạnh mẽ, trong bóng

đêm, thoải mái dựa mình vào lưng ghế, châm một điếu thuốc nhưng lại không hút,

cứ kẹp ở ngón tay, nhờ làn khói mỏng manh che lấp vẻ yếu đuối của mình.

Trái tim tôi bỗng nghẹt lại, nước mắt trào ra, lã chã rơi.

Vẻ mịt mờ trên khuôn mặt Thương Ngô biến mất nhưng tôi vẫn không nhìn ra biểu

hiện nào trên đó, chỉ thấy hắn quay người đi, trên mình là bộ đồng phục bệnh

nhân thần kinh, vai rộng, eo thon, hông nở, chân dài thẳng tắp...

Tôi nghĩ nếu chụp ảnh hắn đưa lên mạng, chắc chắn sẽ giành được danh hiệu

"Anh chàng thần kinh đẹp trai nhất trong lịch sử", mướn thêm vài tay viết thuê,

thêm thắt chút tình tiết vào, biết đâu sẽ có người tìm đến hắn để viết sách, làm

chương trình truyền hình hoặc mời đóng quảng cáo. Ha ha! Đến lúc đó, việc bữa

nào hắn cũng muốn ăn buffet thịt nướng sẽ chẳng thành vấn đề nữa...

Tôi ôm ấp kế hoạch vĩ đại, đẹp đẽ đó ngủ lúc nào không hay.

Trong mơ, tôi nhìn thấy một người chỉ vào người con gái bên cạnh, nói với

mình rằng

  • A Phúc, đây là bạn gái của anh.

Đúng lúc đó, có một người phóng chiếc xe máy lao như bay đến, cười lớn, hét

lên với tôi một câu

  • Đậu phụ già, chúc mừng sinh nhật!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.