Chương 59

Giữa trưa ngày thứ hai Diệp Gia Dĩnh mang cho Lý Hạo Nhiên một túi bánh nướng hạnh nhân,"Ba Ni đưa cho anh đó."

Lý Hạo Nhiên nhận lấy, "Tại sao con cô lại giống như một quan lớn thế,

còn phải gửi chút lễ lọc cho người khác." Thấy bên trong ngoài bánh

nướng xốp còn có một khối socola thật to xen kẽ giữa những chiếc bánh

quy hạnh nhân, "A, vẫn bỏ sai thứ vào."

Diệp Gia Dĩnh cười cười

không đáp, thầm nghĩ bây giờ Diệp Ba Ni đã hình thành thói quen cái gì

mà bé không ăn thì toàn bộ sẽ đưa cho anh giải quyết, tránh trường hợp

bỏ uổng, chỉ là so với trước kia thì bây giờ con cô cũng chịu cho anh ta một phần đồ ăn mà mình thích.

Lý Hạo Nhiên ăn một miếng bánh quy đồng thời nhìn Diệp Gia Dĩnh lấy kịch bản ra, nhìn đi nhìn lại ba lần

rồi mới chỉ ra một đoạn,"Chính là đoạn này?"

Diệp Gia Dĩnh,

"Đúng, còn phải dự trù mấy ngày để cho tổ diễn kịch sắp xếp lịch trình

trong ngày, ngày mai còn phải quay đoạn này. Trước đó sẽ cãi nhau, phần

này tôi không sợ, nhưng mà sau khi cãi nhau thì Phó Viện Trưởng sẽ đá

cửa bỏ đi, bỏ lại Mạc Tình Thất đang hồn bay phách lại, đoạn này tôi

không biết diễn thế nào."

"À." Lý Hạo Nhiên gật đầu, nhìn kỹ vào

phần mà Diệp Gia Dĩnh nói, nghĩ ngợi xem phải chỉ cô như thế nào, chợt

nhớ tới một chuyện, anh giương mắt quan sát Diệp Gia Dĩnh một cái, thấy

cô mặc quần dài màu cà phê, chân mang giày cao gót màu đen đơn giản, mặc một cái áo màu vàng nhạt hở cổ với hoa văn nhã nhặn, "Cô tính mặc bộ

đồ? Mấy bộ quần áo khác đâu hết rồi?"

Diệp Gia Dĩnh cũng cúi đầu

nhìn bản thân mình, không hiểu tại sao anh ta lại đột ngột nói đến vấn

đề này, "Bộ đồ này mặc với áo khoác trắng rất hợp! Khương Đạo và stylist cũng đồng ý rồi mà?"

Lý Hạo Nhiên xua tay, "Tôi không phải nói

cái này, ngày hôm qua nghe nói cô và Ba Ni sẽ cùng nhau tới dự hoạt động nhi đồng của Lý Tương Linh, chẳng lẽ buổi tối cô không định thể chạy về nhà thay quần áo rồi mới đi sao? Thời gian hoạt động của hội chợ này

diễn ra cũng muộn, tôi đoán cô chỉ bị mấy người kia dày vò một chút là

có thể kết thúc rồi chứ."

Diệp Gia Dĩnh vẫn chưa hiểu rõ, "Tối

nay tôi không có ý định về nhà đổi quần áo, muốn trực tiếp mặc bộ này

đi, chẳng lẽ không được sao? Hội chợ của trẻ con, cũng không phải là

tiệc rượu. Tôi còn muốn mặc quần jean và giầy thể thao, buổi tối sẽ thay đồ rồi đi, hoạt động không có bắt buộc gì hết, nhưng mà tôi cảm thấy

mặc bộ này cũng không có khó chịu gì, nên mới không thay."

Lý Hạo Nhiên không chịu nổi cô, "Đại tiểu thư của tôi ơi! Cô đi tham gia những thứ hoạt động lộn xộn lung tung này, trước đó không có lên kế hoạch

sao?"

Diệp Gia Dĩnh có hơi buồn bực, "Hoạt động của trẻ con không phải chỉ là chơi đùa một chút thôi sao? Có cần phải nghiêm túc đến vậy

không, còn nói tôi cần phải lên kế hoạch trước?"

Lý Hạo Nhiên

không để ý tới cô, gọi một người trợ lý khác của mình tới, "Lily, giúp

tôi một chuyện, tới tiệm Hoa Hải ở đường lộ Tây mua cho Diệp tiểu thư

một bộ quần áo, nhãn hiệu tốt một chút, nhớ lấy style của quý mới, tính

vào tài khoản của tôi." Anh lấy ra một tờ giấy ghi chép nhỏ, viết sột

soạt mấy con số ở phía trên giấy sau đó đưa cho Lily, "Kích thước đây."

Trợ lý của anh đều là người có mắt, xử lý mọi chuyện luôn ổn thỏa, nhận

nhiệm vụ như vậy nhưng Lily cũng không hỏi nhiều, nhanh nhẹn quay người

rời đi.

Lúc này Lý Hạo Nhiên này mới quay đầu giải thích với Diệp Gia Dĩnh, "Phu nhân Lý Tương Linh cô có nghe qua chứ?"

Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc không ngờ anh có thể thuận tay viết ra số đo ba vòng của cô, phải mất một lúc lâu sau cô mới tỉnh táo lại, thuận miệng trả

lời, "Dĩ nhiên là biết, là danh nhân của xã hội đó, hình như mấy năm cô

ấy trở về từ nước ngoài, thành lập một quỹ ngân sách, còn đầu tư xây

dựng nhà trưng bày nghệ thuật Tương Linh."

Lý Hạo Nhiên nói: "Cho nên những người cô ấy mời tới đều là danh nhân, coi như không phải là

danh nhân nhưng ít nhất cũng là những người có tiền, còn phải rất có

tiền mới được. Những vị phu nhân dẫn theo trẻ con ai mà không có ánh mắt bén nhọn, đừng nói là bây giờ cô không được mặc bộ quần áo này, mà cả

đống quần áo hàng hiệu treo trong tủ quần áo của cô cũng không được, sẽ

bị người khác cười nhạo. Tôi nghĩ chắc lâu lắm rồi cô cũng không có mua

quần áo mới, cho nên mới dặn Lily đi mua cho cô một bộ đồ."

Diệp

Gia Dĩnh cau mày, "Sau phiền phức vậy!" Cô nhìn lên nhìn xuống đánh giá

Lý Hạo Nhiên, "Tôi cũng không có ấn tượng gì, nhưng mà sau anh lại biết

rõ ràng như vậy, chẳng lẽ anh thường xuyên đến tham gia mấy hoạt động tụ hợp của đám phụ nữ này à?"

Lý Hạo Nhiên gõ vào đầu cô, "Này, Diệp Gia Dĩnh, tôi tốt bụng mới nhắc nhở cô! Cô đang đoán mò cái gì thế!"

Diệp Gia Dĩnh vội vàng né tránh, "Biết rồi, biết rồi, thấy tò mò nên mới hỏi thôi."

Lý Hạo Nhiên nói: "Hai năm trước cô phóng khoáng đến mức không có giới

hạn, còn là người tiên phong nữa chứa, chỉ còn thiếu việc ra tay chi hết thôi, dĩ nhiên cô cũng sẽ không có kiên nhẫn tới mức cả ngày lẫn đêm

ganh đua so sánh quần áo, đồ trang sức, chồng con với đám đàn bà lớn bé. Tôi biết là bởi vì cuối năm ngoái các cô tổ chức một hoạt động tương

đối lớn, còn mới tôi đi dự, đã từng đi một lần nên trước khi đi tôi có

hỏi thăm tình hình một chút, nên biết rõ ràng mọi chuyện. Tôi biết rõ

chưa chắc gì cô sẽ coi trọng ánh mắt của mấy người đó, nhưng nếu như cô

đi với Ba Ni, vậy thì đừng cố gắng hành động quá độc lập như thế."

Diệp Gia Dĩnh nghe anh dạy bảo, "Không sai, Hạo Nhiên, cám ơn anh, lúc trở về tôi sẽ trả lại tiền quần áo cho anh."

Lý Hạo Nhiên, "Không cần, cô mời tôi ăn cá nướng là được rồi."

Diệp Gia Dĩnh cố làm ra vẻ kinh ngạc, "Vậy chẳng phải tôi sẽ phải mời anh ăn vô số phần cá nướng, mời đến mười năm sau cũng chưa chắc là đủ."

Lý Hạo Nhiên hào phóng nói: "Tôi không vội, cô từ từ mà đãi. Yên tâm, chỉ

cần không phải ngày nào cũng ăn thì tôi se không ngán ."

Diệp Gia Dĩnh bật cười, "Tôi không nhờ anh lại là mèo."

Lily mau cho Diệp Gia Dĩnh mua một cái váy XX có vô số hoa hồng màu tím, màu sắc và hoa văn rất bắt mắt, tươi đẹp mà không tục, phối với sợ dây

chuyền dài, vải làm từ lông dê tổng hợp, rất nhẹ mềm, lại có thể giữ ấm

cao, thích hợp dùng vào mùa thu đông. Diệp Gia Dĩnh sau khi mặc vào thì

cảm thấy cả người cũng sáng lên, trong lòng không ngừng cảm thán, "Thật

là đẹp!"

Tiểu Dương ở một bên mà líu cả lưỡi, "Lily làm trợ lý

cho Lý Hạo Nhiên quả thật là đáng tiếc, chỉ cần bản lĩnh lựa chọn quần

áo của cô là có thể làm cố vấn hình tượng cho một nữ minh tinh rồi."

Diệp Gia Dĩnh nhấc chân muốn đi, "Anh coi tôi mặc thế nào?"

Tiểu Dương kéo cô, "Còn cho ai xem nữa? Tất cả đều giống nhau, chúng ta bây

giờ phải đi nhanh một chút, lúc này đường tới nhà trưng bày nghệ thuật

Tương Linh có thể đã bị kẹt xe rồi đó, cô mà đi chậm cẩn thận sẽ chọc

giận Ba Ni!"

Diệp Gia Dĩnh ngoài miệng nói, "Ba Ni rất hiểu

chuyện, sẽ không để ý mấy chuyện này đâu!" Nhưng rõ ràng tốc độ lại

nhanh hơn, lấy quần áo Tiểu Dương đang cầm trên tay nhé vào túi, "Đi

thôi, anh chỉ cần đưa tôi tới nơi là được, lúc trở về tôi có thể đi nhờ

xe cha của Ba Ni."

Tiểu Dương cầm giúp cô mấy món đồ lẻ tẻ, chạy

chậm đuổi theo, vừa nhỏ giọng lầm bầm, "Tiểu Ba Ni đáng yêu phát tài

rồi, mới nhận được người cha có gia sản phong phú, còn có bệnh viện nữa, thật là hâm mộ!"

Hoạt động nhi đồng của Lý Tương Linh được tổ

chức tại lầu bà của nhà nghệ thuật Tương Linh, Hạ Vũ đã sớm đoán Ba Ni

tới, nhận được điện thoại của Diệp Gia Dĩnh thì dẫn theo Ba Ni đi xuống

lầu một lần nữa để đoán cô.

Nhìn thấy Diệp Gia Dĩnh diện váy

trang điểm, ánh mắt Hạ Vũ không khỏi sáng lên, không tiếc mà ca ngợi,

"Hôm nay cô thật xinh đẹp!"

Gần đây Diệp Ba Ni đặc biệt cảm thấy hứng thú đối với từ ngữ bốn chữ, nghiêm mặt ngẩng đầu lên mà nói: "Mẹ thật loè loẹt."

Diệp Gia Dĩnh đang muốn khiêm tốn với Hạ Vũ, cám ơn anh đã khen, nhưng khi

nghe con trai bảo bối nói lời này thì muốn lập tức muốn té xỉu, cũng

không quan tâm với Hạ Vũ, vội vàng dạy dỗ con trai, "Không đúng, không

đúng, Ba Ni, cụm từ này không thể dùng như vậy được, nào có ai lại nói

mẹ mình như vậy!"

Diệp Ba Ni đã học không ít thành ngữ, đang cố gắng học để dùng, vì vậy mới đổi lại câu khác, "Trang điểm xinh đẹp."

Hạ Vũ nghiêng đầu sang một bên cười, Diệp Gia Dĩnh tiếp tục cải chính,

"Còn chưa đúng, Ba Ni, cụm từ trang điểm xinh đẹp này mặc dù tốt hơn từ

lòe loẹt một chút, nhưng tốt nhất là không nên dùng để hình dung người

khác."

Giọng nói của Diệp Ba Ni mềm dẻo tiếp tục cố gắng, "Màu sắc rực rỡ."

Diệp Gia Dĩnh không còn cách nào khác, "Bảo bối, còn chưa đúng."

Hạ Vũ nín cười khom lưng ôm lấy Diệp Ba Ni, mặt không chút thay đổi, thật

ra thì anh vẫn cố gắng suy nghĩ cho bé, "Đi thôi, phải lên rồi, còn về

thành ngữ dùng thế nào thì để Ba Ni từ từ học."

Diệp Gia Dĩnh vừa mới lên trên lầu thì nhìn thấy mọi chuyện thật đúng như Lý Hạo Nhiên

từng nói, nơi này nói là nơi hoạt động cho trẻ con, thật ra thì chính là nơi tụ hội của một đám quý phu nhân ganh đua sắc đẹp. Từng cái ăn mặc

đều thể hiện vẻ giàu sang, làn gió thơm lượn lờ, giọng nói đều kiềm chế

trông vô cùng cứng ngắc, thỉnh thoảng lại thêm vào mấy câu ngoại ngữ.

Các bạn bè nhỏ so với nhóm mấy người mẹ thì tự nhiên hơn rất nhiều, chạy

khắp nơi tìm bạn bè chơi, Diệp Ba Ni đảo mắt liền bị Hạ Tiểu Kỳ và Viện

Viện kéo đi.

Diệp Gia Dĩnh nhìn một vòng, ở trong đám người thấy

được mẹ của Hạ Tiểu Kỳ đang nói chuyện với một người phụ nữ nhìn lớn

tuổi hơn bọn cô. Nhìn dáng vẻ ăn mặc tỉ mỉ, quần áo và trang sức cũng vô cùng chú trọng, không nhịn được mà nói với Hạ Vũ: "Lần sau nếu còn có

mấy cái loại hoạt động này thì làm phiền anh nhớ sớm nhắc nhở tôi nên

mặc đồ gì, tránh cho việc tôi sơ sót, lúc đó mặt mũi của anh và Ba Ni sẽ không được tốt."

Hạ Vũ kinh ngạc, không hiểu lời của cô, "Mặc

quần áo gì không phải là chuyện mà phụ nữ các cô quan tâm hay sao, tôi

làm sao biết cô nên mặc cái gì? Ngay cả tủ quần áo của cô tôi còn chưa

thấy, huống chi phần lớn đàn ông ở phương diện này cũng không giỏi lắm."

Diệp Gia Dĩnh kiên nhẫn giải thích, "Không phải là để cho anh giúp tôi nghĩ, hay đề nghị tôi nên mặc quần áo gì, mà là cần anh nhắc nhở tôi nên mặc

gì phù hợp với tình huống này, nên mặc quần áo bình thường hay là quần

áo trang trọng."

Hạ Vũ cảm thấy vấn đề cô đưa ra có chút nhàm

chán, nhưng cũng tương đối kiên nhẫn, ôn hòa nói: "Đều là hoạt động

chính thức, chỉ cần không phải là đại hội thể dục thể thao, vậy thì nhất định phải mặc quần áo trang trọng rồi, dù sao thì cô cũng không đến mức sẽ mặc quần áo thể thao tới đây. Huống chi hôm nay cô ăn mặc như vậy

rất tốt, rất đúng mực, cũng rất xinh đẹp."

Diệp Gia Dĩnh nghĩ

thầm, đồ thể thao không đến nỗi, nhưng thiếu chút nữa thì tôi đã mang

giầy thể thao tới rồi, cô thở dài đồng thời cũng phát hiện ra Hạ Vũ ở

phương diện này chính là một người đàn ông chính hiệu, cô buông tha cho

việc khai thông anh, "Thôi, lần tới tôi sẽ tự mình cố gắng."

Đảo

mắt lại nhìn thấy trong đám người có một bóng dáng quen thuộc, "Sao

Hoàng Tư Nhã cũng tới?!" Cô nhíu mày nhìn Hạ Vũ, nghĩ thầm nếu là anh

hoặc chị dâu anh mời tới thì sẽ làm cho người khác cảm thấy khó chịu!

Nếu sự thật là như vậy thì cô không thể không suy nghĩ về sau có còn nên cho Hạ Vũ dẫn Diệp Ba Ni về nhà họ Hạ hay không.

Cũng may Hạ Vũ

cũng nhíu mày, dáng vẻ và vẻ mặt không được tự nhiên, "Cô ta dẫn theo

cháu gái tới, con trai thứ hai của nhà họ Hoàng có một đứa con gái cùng

gần bằng Tiểu Kỳ, lần trước tiệc sinh nhật Tiểu Kỳ cô đã gặp rồi đó."

"Cháu cô ấy không có mẹ à? Tại sao mấy hoạt động thế này lại để cô ấy dẫn

cháu tới?" Diệp Gia Dĩnh hoài nghi động cơ mà Hoàng Tư Nhã tới đây,

"Thật xin lỗi, ta có thể hỏi một câu không? Giữ hai người bây giờ có

quan hệ gì? Tôi biết rõ vấn đề này có chút quá đáng, nhưng tôi cảm thấy

vô cùng coi thường nhân phẩm của Hoàng tiểu thư, còn anh lại là cha của

con trai tôi, gần đây đang muốn gặp mặt Ba Ni lâu dài, cho nên trước

tiên tôi nhất định phải hỏi rõ ràng."

Trên mặt Hạ Vũ thoáng qua

một tia thẹn thùng, "Bây giờ tôi và cô ta cũng không có quan hệ gì, chỉ

là trước đó tôi có đồng ý với bà nội mình sẽ gặp mặt cô…. Coi như là.”

"Xem mắt?" Diệp Gia Dĩnh giúp anh bổ túc.

Hạ Vũ nói: "Không tính, chỉ là quen biết một chút, sau lại phát hiện ra đối phương không thích hợp cho lắm."

Lúc đang nói chuyện thì có người lại kéo Hạ Vũ đi khiêu vũ, nơi này nói là

hoạt động nhi đồng thì không bằng nói là nơi rất thích hợp để đám phu

nhân giao tiếp với nhau tạo dựng nền tảng, tất cả mọi người ăn mặc đều

vô cùng chói lóa, vui chơi vô cùng hưng phấn, bởi vì tham dự còn có

nhiều cô gái trẻ, cho nên mỗi lần vài sẽ có vài người đàn ông độc thân

cũng được hoang nghêng, người đứng đầu tổ chức – Lý Tương Linh sẽ lôi

kéo mấy người mẹ trẻ tuổi đi khiêu vũ với mấy người đàn ông độc thân,

đám con nhít thấy vậy liều quay lại xung quanh mà nhìn, coi như đây là

một buổi rèn luyện về việc xã giao.

Hành động của Hạ Vũ nhanh

nhẹn, khiêu vũ đặc biệt tốt, sau khi bị lôi đi liền không dừng lại được, một khúc rồi lại một khúc với các vị phu nhân, Diệp Gia Dĩnh muốn tiếp

tục cùng anh xác nhận một chút coi xem Diệp Ba Ni ở nhà họ Hạ có bị

Hoàng Tư Nhã bắt nạt hay không.

Một lát sau, mọi người bắt đầu

chơi đùa nhiều hơn, trong đó xuất hiện một vài vị phu nhân có sở trường

đặc biệt, hát một bản ca kịch tiếng Italy đúng chuẩn, sau đó thì có một

người kéo một đoạn Violin, Hoàng Tư Nhã ngồi trước trước đàn dương cầm

dáng vẻ ưu nhã thành thạo đàn một bản Debussy (ánh trăng),nhận được

toàn bộ tiếng vỗ tay của mọi người.

Hoàng Tư Nhã mỉm cười đứng

dậy, cầm lấy microphone, "Cám ơn, tôi muốn mời một người bạn lên biểu

diễn, tôi tin tưởng cô ấy nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng! Cô chính là người mặc bộ váy hoa tím, tối nay sẽ làm cho mọi người được

sáng mắt, cô Diệp Gia Dĩnh xinh đẹp!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.