Chương 74: Kết Thúc Tất Cả


1 tháng sau.

Lễ cưới được tổ

chức long trọng, với hàng nghìn khách mời. Hôm nay, My khoác trên mình một bộ

váy cưới trắng muốt, đẹp đẽ. Cộng thêm một lớp makeup chuyên nghiệp khiến cô

như một nữ hoàng của sắc đẹp. Mẹ cô từ ngoài bước vào, sắc mặt đầy vui mừng đến

bên cạnh con gái.

Hôm

nay con đẹp lắm!

My ôm lấy mẹ

nũng nịu như một đứa trẻ.

Từ

mai con không thể ở cạnh mẹ nữa rồi. Con không vui chút nào.

Vân Khuê nhẹ

nhàng vỗ vai My. – Con gái lớn rồi phải rời xa mẹ là lẽ đương nhiên.

My vòng tay ôm

mẹ chặt hơn. Vừa về Việt Nam được 1 tháng, cô đã phải lấy chồng, không thể bù đắp

mọi thiếu xót trong suốt 5 năm qua.

My

này! 1 tháng qua, mẹ thấy quan hệ giữa hai đứa đã khá tốt. Con đã có tình cảm với

Nhật Anh chưa.

My buông mẹ cô

ra, khuôn mặt buồn thiu trả lời. – Dù con cố gắng lắm nhưng vẫn không hề có cảm

giác gì cả. Trong trái tim con là một người khác. Đối với Nhật Anh con chỉ có cảm

giác gần gũi, thân thiết thôi.

Mẹ cô lắc đầu,

cười đôn hậu.

Con

gái ngốc! Con không yêu tại sao con luôn rơi nước mắt vì cậu ta?

My đáp. – Con khóc

chỉ vì con cảm thấy có lỗi. Đáng ra con không nên làm theo cách của San San, lừa

gạt tình cảm của anh ấy.

Vân Khuê thở

dài.

Tất

cả chỉ tại đồng tiền, khiến họ bất chấp tất cả, kể cả việc giết người để bảo vệ

nó! Đáng ra con nên được hưởng hạnh phúc bên người mà con yêu thương nhất.

Cô nhìn mẹ mà

lòng cũng buồn theo trong ngày vui.

Không

sao đâu mẹ! Con chịu đựng được. Khi trả thù xong, con sẽ ly hôn và về sống một

mình cùng với mẹ. Báo đáp công ơn của mẹ.

Vân Khuê đáp. –

Hạnh phúc cả đời mà con hy sinh vậy sao?

Đột nhiên, từ

ngoài cửa một người con gái bước vào. Sự xuất hiện của người đó khiến cho My và

mẹ cô đều bất ngờ.

San

San! Em đã về rồi sao?

Cô bé lặng lẽ

đáp. – Vâng! Trong ngày vui của chị sao em có thể tiếp tục trốn tránh chứ?

Suốt 1 tháng

qua, kể từ ngày cô bé trốn khỏi bệnh viện. San San đã đi đâu, không ai hay biết,

tất cả mọi người đều nỗ lực tìm kiếm, ngay cả thám tử cũng không tìm được cô. Vậy

mà hôm nay cô lại tự về đây bằng đôi chân của mình.

1

tháng qua em đã đi đâu? – My hỏi.

San San cúi mặt

xuống, giọng trầm lắng hơn trả lời. – Em đi đến một nơi rất xa, để mọi người

không tìm được em. Em đã suy nghĩ rất nhiều và bây giờ đã nghĩ thông suốt rồi.

My hỏi dồn.

Vậy

em có định tha thứ cho ba em không?

San San đáp. –

Ông ấy là ba em! Dù em có phủ nhận thế nào thì vẫn không thể thay đổi sự thật.

Sau ngày hôm nay, em sẽ trở về Hàn gia.

My buồn bã.

Mặc

dù chị có hơi buồn nhưng chị tôn trọng quyết định đó.

San San mỉm cười

đáp. – Nhưng em vẫn sẽ giúp chị trả thù. Để đền đáp 2 năm qua chị đã nuôi dưỡng

em.

My bật cười. Bản

tính cô bé San San này vẫn lương thiện như lúc nào, cô bé không thể giận ai được

lâu. Đặc biệt là người thân của mình. Bỗng dưng San San đứng dậy vươn vai một

cái tràn đầy sức sống.

Đến

đi rồi. Và đặc biệt hôm nay em sẽ làm phù dâu cho chị.

My vẫn đang bất

ngờ chưa lấy lại được tinh thần thì bị cô em gái này lôi đi. Vừa mất tích sau một

tháng, trở về đã đòi làm phù dâu. Có lẽ cô bé này đã ổn định lại được hết rồi.


Dream Star

Duy và Yến Nhi

đang chuẩn bị rời công ty để đi đến lễ cưới. Tâm trạng của Duy hôm nay không tốt,

mặt mũi ỉu xìu, cũng đúng thôi, một người đàn ông đứng nhìn người con gái mình

yêu kết hôn với người khác thì ai vui được chứ lại còn làm chị dâu của Duy nữa.

Yến Nhi thấy thái độ cô nổi tính chọc giận anh.

Hôm

nay bạn gái cũ đi lấy chồng sao mà buồn thế? Phải vui lên chúc cô ấy hạnh phúc

chứ.

Duy tức giận đẩy

Yến Nhi ra xa. – Cô im miệng lại ngay. Tôi không thừa hơi để đùa với cô đâu.

Yến Nhi cười nhạt,

mà trong lòng đau đớn. Suốt 1 tháng qua, từ ngày My về nước, cô luôn bị đối xử

lạnh nhạt và tàn nhẫn như vậy. Trong 5 năm, My ở nước ngoài. Là khoảng thời

gian hạnh phúc nhất đời cô, luôn được Duy yêu thương chăm sóc, mặc dù tất cả chỉ

là diễn kịch, cô biết rõ người trong lòng Duy vẫn luôn có My, nhưng vẫn ngu ngốc

yêu anh đến khờ dại. Mà bỏ quên mất một người khác, luôn chờ đợi yêu thương cô

từ rất lâu.

Anh

không nên đối xử với hôn phu như vậy.

Duy trả lời

không ngần ngại. – Nếu có kết hôn thì cô và tôi cũng chỉ là đôi vợ chồng hờ

thôi!

Yến Nhi thở

dài, không thèm tranh cãi với Duy nữa, cô chuyển chủ đề.

Đến

phòng chủ tịch! Gọi ba cùng đi luôn.

Duy đồng ý ngay

nhưng anh không biểu hiện bằng lời nói mà bằng hành động, lạnh lùng đứng lên đi

trước. Còn Yến Nhi thì luôn hiểu rõ, mấy cái hành động vắn tắt của anh. Bởi vì

cô đã quá quen với việc này rồi.

Vừa bước đến cửa

phòng chủ tịch, anh đã nghe được điều gì đó. Có nhắc đến “ Trần Nguyên Hùng, vụ

tai nạn 5 năm trước “. Vì hiếu kì nên anh đứng lại để nghe. Yến Nhi cũng vừa đến

thấy hành động kì lạ, cô lên tiếng.

Anh

làm gì vậy?

Duy nhanh chóng

lấy tay kí hiệu “ Suỵt “. Yến Nhi hiểu ngay, cô cũng đứng sát vào cánh cửa để

nghe.

Bên trong.

Nghị sĩ Hàn Kim

Trạch và chủ tịch Minh Đức đang tranh luôn rất sôi nổi. Một người thì bình thản,

một người thì vô cùng gấp gáp.

Minh

Đức! Ông xem hôm nay Jessi đó đã kết hôn với con trai tập đoàn General.

Báo hiệu

một điều không tốt, với sự thông minh của con bé và quyền lực của General sẽ dễ

dàng tìm ra nguyên nhân vụ tại nạn 5 năm trước.

Chủ tịch Minh Đức

thản nhiên cầm tách cà phê uống như

không có chuyện gì xảy ra.

Mọi

chứng cứ đã bị xóa sạch, ông còn muốn diệt cỏ tận gốc sao?

Nghị sĩ gật đầu

tán thưởng. – Đúng vậy! Phải giết Jessi mới đảm bảo được an toàn.

Minh Đức lắc đầu

cười man dợ.

Tôi

không ngờ ông có thể là hạng người độc ác như vậy. Ông nghĩ sau khi g**t ch*t

Jessi, con gái của ông Hàn Linh San sẽ tha thứ cho ông sao?

Kim Trạch thở

dài. – Con bé sẽ không biết gì cả? Tôi sẽ xóa bỏ tất cả mọi thứ. Làm cho Jessi

biến mất mãi mãi như ba nó 5 năm trước.

Từ bên ngoài,

Duy đạp cửa xông vào. Sắc mặt lạnh băng, ánh mắt như muốn giết người.

Hàn

Kim Trạch, Hoàng Minh Đức! Hai ông còn

là con người không vậy? Thì ra thủ phạm giết Trần Nguyên Hùng là 2 người.

Hàn Kim Trạch

và Minh Đức vừa bị dọa một phen hú hồn. Nhưng trước sự hung hăng của Duy, hai

người gần như không thể đứng vững.

Duy!

Mọi chuyện con nghe thấy không phải là thật.

Duy cười nhạt. –

Ông còn chối sao? Có lẽ My đã sớm biết rõ thủ phạm là ai rồi nên cô ấy mới như

vậy với tôi. Chỉ tại ông mà cô ấy rời bỏ tôi. Ông là đồ ác quỷ.

Vừa dứt câu Duy

quay người vụt đi trong tích tắc. Yến Nhi đứng cạnh anh không thể tin vào sự thật,

vẫn còn chưa hoàn hồn lại. Còn hai người đàn ông lớn tuổi trong phòng thì mặt

mũi tái mét, một bức tường sự thật nữa được kéo xuống, rồi chính nghĩa đang đi

gần hơn với sự thật tàn khốc.


Khách sạn tổ chức

tiệc cưới Sheraton

Khung cảnh lãng

mạn trang trọng hiện ra bên trong. Hàng nghìn thương nhân, ca sĩ diễn viên nổi

tiếng đều có mặt tại đây. Tất cả đều mang trong mình một khí chất quý phái.

Bên trong phòng

chờ.

My ngồi một

mình buồn thiu. Ngắm mấy lãng hoa được trưng bày. Đột nhiên, có ai đó từ ngoài

cửa bước ra. Trong ngày quan trọng như thế này, còn có thể là ai khác. Chú rể đẹp

trai tuấn tú tài giỏi, hôm nay anh khoác lên mình một bộ vét đen đứng cạnh cô

dâu Huyền My trông rất xứng đôi.

Bảo

bối! Em cố gắng đợi chờ thêm một lát nữa.

My nhăn nhó. –

Em thật sự rất mệt. Em muốn ngủ.

Nhật Anh mỉm cười,

ngồi xuống cạnh cô dâu.

Thôi

nào! Gả cho anh rồi em muốn ngủ đến khi nào cũng được.

My đáp. – Em không

muốn vác chiếc váy nặng chịc này ra ngoài kia. Em không thể nào bước nổi nữa.

Cô vừa dứt câu,

Nhật Anh liền nhấc bổng cô lên.

Em

không cần bước, anh sẽ bước hộ em.

My xấu hổ, đánh

liên tiếp vào chú rể. – Thôi em tự đi. Bỏ em xuống.

Nhật Anh được

cuộc chơi thoải mái. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, rồi bước ra ngoài tiếp

khách.

San San đứng

nhìn lén từ ngoài cửa, vừa thấy anh bước ra. Cô bé vội vàng chạy đi hòa vào

dòng người đông đúc. Khi anh đi hẳn rồi, cô bé mới bước vào.

Anh

chị thật hạnh phúc. Lãng mạn. Còn nói là chị không yêu sao?

My đáp. – Đừng

trêu chị như vậy! Mỗi lần tỏ ra thân mật như vậy chị cảm thấy không thoải mái.

Chị không dám chia sẻ mọi chuyện buồn. Còn đối với Duy thì ngược lại.

San San thở

dài, lắc đầu.

Hai

người đúng là kẻ si tình. Chính cái đó lại làm khổ người khác, Yến Nhi và Nhật

Anh, hai anh chị đó không đáng bị đối xử tệ như vậy.

My nhíu máy. –

San San! Em cũng nghĩ chị xấu xa như vậy sao?

San San giật

mình, cô bé vội vã lấy tay bịt miệng.

À

không! Em nói nhầm.

Đột nhiên My cảm

thấy sống mũi mình cay cay, cô ý thức được chuyện gì sắp xảy ra. Cô nhanh chóng

hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh để ngăn dòng nước mắt.

Bỗng dưng, bên

ngoài lại có ai đó bước vào một cách hung hăng. Anh ta tiến lại phía My, nắm chặt

hai vai cô nói to.

phải em đã biết rõ mọi chuyện rồi không? Em đã biết thủ phạm giết ba em là ai?

My lơ đi câu hỏi

đó. San San thấy tình hình nguy cấp, cô bé chạy lại ngăn cản Duy.

Anh

bỏ tay ra đi. Như vậy sẽ làm cô dâu đau đó.

Duy càng hung

hăng, ác độc hơn.

Em

nói đi! Có phải em đã biết hết tất cả. Và đang lên kế hoạch trả thù. Vì vậy em

mới chia tay với anh. Trong lòng em vẫn yêu anh phải không?

My ngắn giọng,

đáp.

Đúng

vậy! Tôi đã biết tất cả. Nhưng dù tôi còn yêu anh thì có giải quyết được gì

không? Tôi không muốn là một đứa bất hiếu.

Duy bất lực

buông thõng hai tay. – Từ đầu đến cuối, anh vẫn chỉ là một thằng ngốc. Anh

không thể bảo vệ được người con gái mình yêu. Năm lần bảy lượt, để cô ấy rơi

vào lưới kiểm soát của chính ba mình.

My đau lòng như

cắt, nhưng vẫn mạnh mẽ nhìn Duy.

5

năm trước. Anh đã nói anh Nhất Định sẽ khiến em phải yêu anh. Vậy anh đã làm được

chưa? Xin em hãy trả lời thật lòng câu hỏi cuối cùng này.

My nghẹn ngào

nói, giờ đây cô không thể ngăn nổi nước mắt nữa. Mỗi lần đứng trước Duy cô lại

yếu đuối như thế, lúc nào cũng phải gồng mình lên mạnh mẽ.

Đã

từng yêu! Yêu rất nhiều. Yêu đến điên cuồng.

Duy mỉm cười

trong nước mắt. – Vậy là tốt rồi! Cảm ơn em, đã yêu anh một cách chân thành như

vậy. Từ nay về sau anh hứa sẽ không làm phiền đến cuộc sống của em, và cũng sẽ

không nhắc lại chuyện cũ, thả nó trôi về quá khứ. Anh sẽ nhớ mãi từng kỉ niệm đẹp,

cho đến ngày trái tim anh xóa hết những hình bóng của em.

Chúc

em hạnh phúc! Người con gái anh yêu rất nhiều.

Vừa dứt câu,

Duy bước đến ôm lấy My, cái ôm ngắn ngủi cuối cùng kết thúc tất cả, kết thúc 5

năm chờ đợi, kết thúc 5 năm yêu điên cuồng. Cho đến ngày gặp lại nhau, dù chỉ

là một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi cũng khiến con người ta phải khắc

ghi sâu trong lòng đến tận khi nhắm mắt xuôi tay.

“ Khi yêu một người, không ai

là người có lỗi. Chỉ là tại ngã tư ấy rẽ hai con đường khác nhau “

Cái ôm trọn vẹn

trong 3 giây, Duy buông mạnh My ra, dứt khoát quay đi. Cả hai đều quay lưng lại

với nhau, không ai có thể biết giọt nước mắt mặn đắng của người kia. Họ quay

đi, cũng vì muốn đối phương không thấy vẻ yếu đuối của mình.

“ Nếu từ nay về

sau không thể cùng em nắm chặt tay, Thì xin hãy để anh ôm chặt em dù chỉ một phút giây “

.

Ngay sau đó, Nhật

Anh bước vào. Anh đứng ngoài từ rất lâu, đủ để nghe hết tất cả. Anh đưa ánh mắt

lạnh lẽo, vô hồn nhìn cô oán trách. Anh đưa tay ra phía trước, kéo cô đứng dậy.

Thì

ra mọi chuyện là như vậy! Em diễn giỏi lắm.

My đưa đôi mắt

đỏ hoe nhìn anh. – Anh nghe hết rồi sao?

Nhật Anh cười

nhạt. – Tất cả! Đến cuối cùng vẫn bị em lừa. Tôi còn ngu ngốc hơn cả Bảo Duy.

My không trả lời

được gì nữa, cô bất lực im lặng và khóc. Cô càng khóc thảm thương, Nhật Anh

càng nực cười

Khóc

sao? Em nghĩ nước mắt sẽ giải quyết được tất cả sao? Thật ấu trĩ.

San San bước đến

nói. – Bây giờ mọi chuyện thành ra như vậy anh định kết thúc tất cả sao?

Nhật Anh đáp.

Không!

Tôi không muốn hủy hoại danh tiếng General. Vẫn phải kết thúc ngày hôm nay, rồi

sau này sẽ tính tiếp.

Gọi

người vào trang điểm lại cho cô ấy. Đừng để khách thấy được bộ dạng này.

Dứt câu, anh

cũng bỏ đi luôn. Tất cả đều bỏ My ở lại, và giờ là hậu quả My phải gánh chịu. Một

cô gái đáng thương, không đáng phải chịu khổ thế này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.