Chương 63: Thành Công


4 năm sau

Phòng làm việc

sang trọng, rộng lớn với những bộ quần áo được thiết kế bắt mắt đẹp đẽ. Tạp chí

thời trang Mỹ với ảnh bìa của một nhà thiết kế xinh đẹp nổi tiếng nhất New

York.  Quyển tạp chí được xem qua rồi đặt

nhẹ nhàng xuống bàn. Từ cửa bước vào một trợ lý xinh đẹp.

Jessi.

Đây là những công ty thời trang nổi tiếng tại Hoa Kỳ. Chị nghĩ xem ta nên kí hợp

đồng với ai?

Jessi cầm lấy tập

tài liệu, đưa mắt nhìn qua một lượt. Lắc đầu.

San

San! Từ chối tất cả các lời mời. Nói với họ rằng chị không có  hứng thú với công ty thời trang nổi tiếng.

San San nghiêng

đầu khó hiểu.

Chị!

Em làm trợ lý của chị đã 2 năm rồi. Nhưng vẫn không hiểu nổi, tại sao chị cứ phải

ký kết hợp đồng với những công ty không có chút tiếng tăm, để rồi kéo họ lên một

vị trí cao trên thị trường như Fashion KC.

Jessi nhếch

mép. Khuôn mặt xinh đẹp đã có phần già dặn hơn 4 năm trước. Giờ đã như một phụ

nữ trưởng thành xinh đẹp, tài giỏi.

Không

nên trèo lên vị trí quá cao sang. Phải 

biết bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất.

San San lại

càng không hiểu. Định hỏi tiếp nhưng vừa thấy cái xua tay của Jessi là cô tự động

bước ra ngoài.

.

Jessi ngồi lại

trong phòng, cô mệt mỏi tựa vào thành ghế phía sau, mắt từ từ nhắm lại. Bao kí ức

lại ùa về.

4 năm trước.

nên làm việc khẩn trương lên. Có biết bên ngoài là bao khách đang chờ không. Thật

là vô tích sự, đáng ra ngay từ đầu tôi không nên thuê người Việt nam như cô vào

đây.

My cúi gục xuống

rửa đống bát trước mặt, cô cố ý lơ đi sự chởi bới của chủ nhà hàng. Từ khi đến

Mỹ, cô đã phải làm công việc này, quá sức đối với một người đã từng là tiểu thư

được nuông chiều từ nhỏ.

Vừa kết thúc

công việc ở nhà hàng. Cô trở về nhà, cũng không thể nói là nhà bởi vì chỉ là một

căn phòng thuê nhỏ với giá rẻ. My cặm cụi với đống bài vẽ quần áo, ngày qua ngày,

bản vẽ được hình thành là cô mải miết may thành bộ cho mình tự mặc để tiết kiệm

được phần nào. Những trong cái rủi lại có cái may. Trong một lần, cô làm bồi

bàn tại một nhà hàng khác sau khi vừa bị đuổi việc rửa bát. Một ông chủ quý

phái sang trọng, nhìn cô từ đầu đến cuối, khiến My khó chịu muốn lẩn tránh. Đột

nhiên ông gọi My đến.

Xin

chào! Tôi có thể biết quần áo cô mặc là của hãng thời trang nào không?

My đáp.

Đều

là tôi tự thiết kế và may lấy.

Người đàn ông

ngạc nhiên.

Thật

sao? Nó thực sự rất đẹp và tinh tế. Có lẽ tôi đã tìm đúng nhân tài rồi.

My thắc mắc.

Ông

nói vậy là sao?

Ông mỉm cười.

Tôi

người chuyên đào tạo những người thiết kế trẻ tài năng có đam mê. Tôi thấy

cô rất

hợp lý.

Căn

cứ vào đâu để tôi có thể tin ông?

.

Nhìn

tôi giống người lừa đảo sao? Cô biết Fashion Star chứ.

My đáp

Tôi

biết! Công ty thời trang nổi tiếng nhất New York.

Nói rồi ông lấy

từ trong túi ra một tấm thẻ. Khiến My sững sờ, ngạc nhiên.

Thì

ra….Ôn g là…..Giám đốc….. công ty đó

Người đàn ông

khẽ gật đầu.

Sự nghiệp của

cô bắt đầu từ đó.  Ban đầu chỉ là một trợ

lý nhỏ trong công ty, nhưng nhờ có sự giúp đỡ của Giám đốc, cô được thể hiện bản

thân mình. Những bộ quần áo do cô thiết kế luôn được đánh giá cao, và đưa ra thị

trường được mua với số lượng nhiều nhất.

Nhưng khi sự nghiệp

đang lên đến đỉnh điểm thì cô lại xin nghỉ làm tại Fashion Star. Khiến bao người

tiếc nuối và bất ngờ. Từ đó, cô luôn xin vào làm việc tại những công ty không

có tiếng tăm, nhờ năng lực và sự cố gắng của cô, bất kì công ty nào cô gia nhập

cũng được xếp ở vị trí hàng đầu, ngay cả các công ty đã đến bờ vực phá sản cũng

lên được điểm cao nhất. Vì vậy, những công ty thời trang nổi tiếng tại Mỹ đều

mong muốn có một nhà thiết kế trẻ như cô.

.

Quay lại hiện tại.

Đột nhiên từ cửa

xông vào một ai đó. San San thì cố gắng kéo tay ngăn cản.

Anh

không thể vào được.

Jessi bị tiếng ồn

làm thức giấc. Mệt mỏi đứng dậy. Xua tay ra hiệu cho San San ra ngoài.

Em

định trốn đến bao giờ. 4 năm qua, bây giờ là lần thứ 4 anh tìm em rồi đó.

My đáp

Em

sẽ không trốn nữa. Trước kia vì không muốn dựa dẫm vào anh, không muốn nhận sự

giúp đỡ quá nhiều nên em mới bỏ đi như vậy. Dù sao thì cũng Xin lỗi anh.

Nhật Anh thở

dài

Em

thay đổi nhiều quá! Người mà anh biết đâu có lạnh lùng, suy nghĩ chin chắn như

vậy.

My nhếch mép. –

Thời gian thay đổi thì con người cũng đổi thay. Hôm nay, anh đến tìm em là có

việc gì vậy?

Nhật Anh mỉm cười

đáp

Anh

có hai việc. Việc đầu tiên là anh muốn mời em về General làm việc, anh biết bây

giờ em là nhà thiết kế danh tiếng nhất ở New York để mời được em thì rất khó

nhưng anh rất mong em có thể giúp đỡ General.

My cười trừ.

Em

sẽ suy nghĩ. Việc thứ hai là gì?

Nhật Anh đáp

Trong

suốt 4 năm nay, anh không hề rung động trước cô gái nào vì em. Em định bắt anh

chờ đến khi nào?

My giữ khuôn mặt

thẳng tưng, không biểu cảm  ngồi xuống ghế

Sofa cầm tách trà, nhàn nhã uống.

Tại

sao anh không đáp lại tình cảm của Diệp Thảo mà lại khổ sở chờ đợi em như vậy?

Vẫn

là câu hỏi đó của em! Chứng tỏ người em thích vẫn là Bảo Duy. Nhưng anh nói cho

em biết, dù bây giờ em có cao quý, có địa vị như thế nào? Thì em vẫn chưa là gì

đối với anh. Cho nên đừng tự kiêu quá, lòng kiên nhẫn của anh có hạn.

My tức giận cầm

tách trà trên tay, ném thẳng xuống đất vỡ tan. Bên ngoài San San vừa nghe thấy

tiếng động liền vội vã chạy vào.

Chị!

Có việc gì vậy?

My chốt một câu

khiến tim Nhật Anh đau như cắt

Bây

giờ, tôi không còn là người dễ dàng bị sỉ nhục như vậy. Anh nên cẩn thận lời

nói. San San tiễn khách

Nhật Anh sắc mặt

thay đổi lạ thường, khuôn mặt âm độ lạnh băng. Nhìn về phía My, nói ra những lời

khiến người khác phải run sợ.

Em

không nên như vậy. Chưa biết rõ con người, bản chất tàn độc của tôi thì đừng

lên giọng. Tôi không hề dễ dãi với ai bao giờ. Em phải tự hào vì mình là người

đầu tiên. Từ mai, em sẽ thấy được tôi tàn nhẫn đến mức độ nào. Jessi cứ chờ

xem.

Nói rồi, anh bước

đi thật nhanh rồi đóng sầm cửa lại. San San đứng gần còn run sợ đến ghê người.

Phía bên này,

Sau khi Nhật Anh rời đi, My mới thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên cô lại cảm thấy

choáng váng đứng không vững. San San hốt hoảng chạy đến gần.

Chị!

Chị không sao chứ?

My mỉm cười.

San San nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống, ngây thơ hỏi

Anh

ta là ai vậy? Tại sao đứng trước anh ta chị lại không có tự tin như vậy. San

San chưa bao giờ thấy chị như thế này với ai cả?

My đáp

Một

người mà chị nợ rất nhiều.

San San bật cười

Chị

nói đến đây. San San cũng biết là nợ tình rồi.

My nhíu mày. –

Con bé này. Chỉ giỏi nói linh tinh

Vừa bị nói

trúng tim đen. My có hơi hốt hoảng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.


Việt Nam

Duy lặng thinh,

đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt đẫm buồn, giấu kín bao tâm sự. Tia nắng của

hoàng hôn chiếu xuống càng làm anh thêm đẹp đẽ.

Bỗng nhiên, một

vòng tay ôm lấy anh từ sau, ngọt ngào ấm áp.

Em

diễn về rồi sao?

Yến Nhi nhẹ

nhàng đáp

Vâng.

Duy lại im lặng

không nói gì. Yến Nhi thấy kì lạ nên hỏi.

Sao

vậy? Lại nghĩ đến Huyền My sao? Nếu như vậy sao anh không đi tìm chị ấy

Duy đáp

Năm

đầu tiên. Anh điên đảo chạy đi tìm cô ấy, nhưng tìm mãi không thấy. Rồi dần dần

mới có suy nghĩ khác, nếu yêu anh thật lòng thì đã không rời xa anh 2 lần.

Yến Nhi nhẹ

nhõm hơn hẳn. Vòng tay cô siết chặt hơn lấy Duy.

Bây

giờ cô ấy là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng tại New York Jessi.

Duy vẫn bình thản.

– Anh biết! Nhưng không còn quan tâm nữa rồi.

ừ khi My bỏ

đi, lúc nào Duy cũng vậy. Luôn che giấu cảm xúc, anh luôn nghĩ rằng mình đã

không còn quan tâm, không còn yêu My nữa nhưng thật ra trái tim anh đâu như vậy.

Ngày đêm nhớ mong, thương nhớ nhưng không dám đi tìm vì sợ ba mình sẽ làm gì

cô.  Một trái tim tồn tại đầy vết xước, hỗn

loạn không thể phân biệt được giữa yêu và ghét.


1 tuần sau.

Chị!

Đây là lần đầu San San thấy chị kí kết hợp đồng với một công ty nổi tiếng.

My cười ngọt

ngào. – Chỉ là không hiểu rõ. Nên muốn tìm hiểu thêm thôi. San San đi thôi! Hôm

nay là ngày đầu tiên nên ta phải đúng giờ.

Hai cô gái tiến

ra phía ô tô sang trọng. Một vệ sĩ nữ người phương Tây đã đứng sẵn ở đó mở cửa.

San

San! Chưa được về Việt Nam bao giờ nhỉ?

San San mở to

đôi mắt nhìn My. Trong một tuần nay, cử chỉ hành động của My rất kì lạ.

Chưa

ạ! San San là người Trung Quốc bị lưu lạc đến Mỹ nên không được đi thăm thú nhiều

quốc gia.

My mỉm cười,

nhìn em gái nuôi của mình.

.

Lát sau. Xe dừng

lại trước công ty thời trang Seasons.

Vào trong là một

tòa nhà rộng lớn với hơn hàng trăm nhân viên đang đi lại. Nhưng kì lạ, tất cả

không phải đều là người Mĩ, mà một nửa còn lại là người Việt Nam. Đột nhiên,

San San đãng trí vừa nhớ ra được gì đó, vội vàng lên tiếng.

Chị!

Còn một thông tin nữa. Công ty này là của người Việt. Nghe nói Chủ tịch ở đây rất

đẹp trai.

My nhếch mép, đập

nhẹ vào đầu San San.

Con

bé mê trai! Chị vào đây để làm việc chứ không phải ngắm chủ tịch đâu nhé.

Đang đi thì đằng

trước một nhân viên đứng nghiêm trang cung kính cúi chào

Chào

cô! Jessi. Tôi là trưởng phòng thiết kế. Rất vui được gặp người nổi tiếng như

cô. Từ bây giờ chúng ta sẽ làm việc cùng nhau thường xuyên. Chào mừng nhà thiết

kế chính.

Nói rồi trưởng

phòng dẫn đường đưa My vào phòng làm việc. Thủ tục có hơi kì quặc, My hỏi

Không

phải! Nên đưa tôi đi gặp chủ tịch trước à.

Trưởng phòng cười

trừ. – Xin cô thứ lỗi! Chủ tịch của chúng tôi ít gặp nhân viên mới. Kể cả nhà

thiết kế nổi tiếng như cô.

My càng thấy

khó chịu hơn. Tại sao cô có thể vào một công ty lạ lùng, với một tên chủ tịch tự

kiêu tự mãn như vậy được. Thật là sai lầm khi kí hợp đồng.

.

Phòng làm việc

của cô ở phía trong cùng. Rộng rãi nhưng trống vắng chỉ có mỗi một mình. Cô cặm

cụi ngồi vẽ mà buồn chán. Bỗng nhiên từ cửa trưởng phòng lại bước vào.

Chủ

tịch yêu cầu cô làm một bản vẽ thời trang, rồi tự mình mang lên phòng làm việc

của chủ tịch. Cô không nên thắc mắc, bởi nhân viên mới luôn được kiểm tra như vậy.

Nhưng chỉ có điều kì lạ, là cô là người đầu tiên được chủ tịch mời vào phòng

làm việc của mình.

.

My nằm gục xuống

bàn chán nản. Lại một thủ tục kì quặc. Mặc dù để thiết kế một bộ quần áo trong

vòng 1 tiếng không phải là khó. Nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được cái sự

phũ phàng của công ty.

Bộ quần áo trên

giấy nhanh chóng được hoàn thành.  My vội

vàng lên tầng cao, nơi làm việc của chủ tịch.

Thư ký riêng vừa

nhìn thấy cô cũng bất ngờ không kém, đây đúng là lần đầu tiên nhân viên mới được

vào đây.  My bình thản mở cửa bước vào.

Nhưng sau khi đóng cảnh cửa xong, cô càng sốc hơn.

Anh

là Chủ tịch công ty………

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.