Chương80: Về nhà? Không có cửa đâu!

Edit: Tử Hàn

Beta: A Tử

Tiêu Trạm nghe được mơ hồ, gãi gãi đầu nói: “Cái gì chán ghét? Cái gì về

nhà?” Hắn là hoàn toàn không hiểu nổi.

Lý Vân Tuyển ngược lại cảm thấy hắn nghe không hiểu là nàng chưa nói rõ

ràng, liền rõ ràng rành mạch kể lại: “Ca ca ta không muốn ta vào trong cung,

nhưng là lại không thể kháng chỉ. Mà ca ca nói chuyện này rất đơn giản có thể

giải quyết, hắn nói Công Chúa Điện Hạ có tấm lòng tốt bụng, chỉ cần ta không

làm chuyện khác người, làm chút hành động khiến người ta chán ghét, nàng sẽ thả

ta xuất cung a!”

Tiêu Tử Y nghe được nheo mắt lại, nàng chỉ biết Lý Vân Thanh không phải là

người giỏi về việc đánh vào tâm lý người khác như vậy, nguyên lai tất cả đều là

âm mưu của Đàm Nguyệt Li.

Nam Cung Tiêu ở một bên nghe được liền nhíu mày, “Vậy ngươi sinh bệnh cũng

là giả dối? Không thể nào chứ?”

Lý Vân Tuyển vểnh môi lên nói: “Ta nghe theo sự sắp xếp của Đàm ca ca, sau

khi lấy được ngọc bội liền hướng công chúa làm ra hành động thất lễ, đáng tiếc

nàng cư nhiên không có bất kỳ ý niệm nào trong đầu muốn đuổi ta xuất cung. Cho

nên đã dùng chiêu thứ hai của Đàm ca ca, hắn nói chỉ cần ta sinh bệnh…, có lẽ

công chúa sợ lây bệnh, sẽ đem ta đưa ra ngoài thôi!”

Tiêu Trạm lần này nghe rõ, khuôn mặt nhỏ nhắn khó thấy xuất hiện vẻ mặt

nghiêm túc, một phen đoạt lấy quyển sách trong tay Lý Vân Tuyển ném cho Nam

Cung Tiêu, đem nàng kéo dậy.”Đi, đi tìm tiểu cô cô xin lỗi! Làm sao ngươi

có thể gạt người? Ngươi không biết tiểu cô cô thực lo lắng cho ngươi sao?”

Tiêu Tử Y lúc này đã đứng ở trước mặt bọn họ, thản nhiên mở miệng nói “Ta đều nghe thấy được.”

Lý Vân Tuyển một đôi mắt to ngập nước tội nghiệp nhìn Tiêu Tử Y, sau đó bị

sự lãnh đạm trong mắt nàng làm sợ tới mức không nhẹ, vội vàng cúi đầu.

Tiêu Tử Y thở dài, ngồi xổm người xuống nhẹ giọng hỏi: “Đàm Nguyệt Li sao có

thể như vậy? Mà ngươi, vì xuất cung cư nhiên không thương tiếc thân thể của

chính mình?”

Lý Vân Tuyển vốn mấy ngày này đều căng thẳng thần kinh, gặp lúc này mọi việc

đều bị công chúa biết được, đơn giản thành thành thật thật nói: “Không phải

không yêu quý. . . . Đàm ca ca cho Tuyển Tuyển một loại thuốc có thể giả bị

nhiễm bệnh thương hàn, thông thường đại phu nhìn không phát hiện được.” Nói

xong thẳng thắn đem một cái túi giấy nhỏ từ trong lòng móc ra, thật cẩn thận dè

dặt đặt ở trong lòng bàn tay Tiêu Tử Y.

Tiêu Tử Y giờ mới cảm thấy hiểu được. Sau khi sự việc xảy ra nàng cũng có

hỏi qua Như Lan, Như Lan nói tiểu Vân tuyển cũng không có cảm lạnh. Chính là

đột nhiên trong lúc đó bị phát sốt. Thiết, nguyên lai hết thảy đều là bởi vì

tên thần côn kia! Hắn nếu là thần côn, tự nhiên sẽ có nhiều loại thuốc bàng môn

tả đạo hơn nữa, nhưng cũng không phải là có thể cho tiểu hài tử dùng loạn a!

Tiêu Tử Y thầm hận trong lòng, đem túi giấy nhỏ kia không chút do dự cất vào

trong lòng. Nghĩ rằng Thần y quan cũng không có mãnh mẽ như trong truyền

thuyết, thậm chí ngay cả thuốc giả bệnh cũng chưa chẩn đoán được. Tiêu Tử Y

trên mặt càng thêm ôn nhu hỏi: “Tiểu Vân tuyển, vậy Đàm ca ca ngươi có hay

không nói, nếu là những phương pháp này đều thất bại thì phải làm sao bây giờ?”

Lý Vân Tuyển sợ hãi nói: “Nếu. . . . . . Nếu đối với công chúa không thể

thực hiện được, thì khiến cho tiểu điện hạ chán ghét ta.”

Tiêu Tử Y nhắm lại hai mắt, nghĩ đến Tiêu Trạm bị nàng biến thành tâm trạng

bất ổn, càng cảm thấy khó chịu. Nhưng nàng biết hết thảy những việc này

cùng đứa nhỏ đều không có quan hệ. Tiểu Vân tuyển cũng không sai, nàng chỉ là

đứa nhỏ, không thể phân biệt đúng sai. Nhưng là cái người xúi giục nàng kia

cũng rất đáng giận rồi!

E rằng nói đến khái niệm xa cách. Cảm nhận của tiểu hài tử không phải rất quan

trọng, nhưng phải biết rằng nếu bị tổn thương, thì cả đời cũng bù lại không

được tiếc nuối.

Một bên Tiêu Trạm nghe đến đó. Nhịn không được lên tiếng hỏi: “Vậy

ngươi biết là ta ở lúc ngươi sinh bệnh chiếu cố đến ngươi? Vì sao làm bộ không

biết?”

Lý Vân Tuyển đùa nghịch góc áo, chu miệng lên nói: “Quả thật không biết a.

Người ta khi đó đang ngủ. Mơ mơ màng màng chỉ nghe thấy có người ở tai ta lải

nhải. Vừa tỉnh dậy liền nhìn đến hắn ngồi ở bên giường của ta, ta nào đâu biết

rằng là ngươi ở chiếu cố ta à?” Lý Vân Tuyển nói xong còn đi về phía Nam Cung

Tiêu đưa mắt nhìn. Người bên này cũng ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“Vậy sau đó ngươi lại nói ngươi chán ghét lời nói của ta đâu? Thật sự ngươi

thực chán ghét ta sao?” Tiêu Trạm thực ra rất để ý vấn đề này.

Lý Vân Tuyển lắc lắc đầu, hướng hắn tươi cười thật lớn nói : “Làm sao có

thể, ta nghĩ đến nói ta chán ghét ngươi, ngươi sẽ chán ghét ta a? Ngươi bộ dạng

như vậy đáng yêu, ta vẫn muốn một người đệ đệ như ngươi vậy!”

Tiêu Tử Y nghe câu nói sau cùng này đả kích Tiêu Trạm thật lớn, liền không

nói tiếng nào.

Lý Vân Tuyển sợ hãi lôi cổ tay áo Tiêu Tử Y, dùng đôi mắt to long lanh

nước xin lỗi nói : “Công Chúa Điện Hạ, Vân Tuyển biết mình sai lầm rồi,

nhưng là người ta thật sự rất muốn ca ca ta. . . . . .”

“Hừ! Muốn gặp ca ca ngươi là có thể tùy ý nói dối sao?” Nam Cung Tiêu lúc

này hoàn toàn đứng ở một bên Tiêu Trạm, một bộ dáng bênh vực kẻ yếu, chỉ

trích Lý Vân Tuyển.

Lý Vân Tuyển không nói câu nào, chính là trừng hai mắt, nước mắt ở trong hốc

mắt đảo quanh, lã chã ướt át.

Tiêu Trạm nhìn vội vàng hoà giải nói : “Không có việc gì không có việc gì,

tự biết đến sai lầm của chính mình là tốt rồi, Nam Cung ngươi cũng không phải

lúc trước cũng nói dối rồi sao? Ngươi cũng đừng nói nàng.”

Nam Cung Tiêu bĩu môi không thèm nói nữa, dời tầm mắt, hai tay vòng ngực

nhìn về phía nơi khác.

Tiêu Tử Y cảm thấy đối với Đàm Nguyệt Li càng thêm căm hận, lôi kéo bàn tay

nhỏ bé lạnh lẽo của Lý Vân Tuyển nhẹ giọng hỏi: “Ngoan, nói tiếp, nếu là những

thủ đoạn này vẫn không hiệu quả thì sao? Đàm ca ca ngươi có nói muốn làm như

thế nào hay không?”

Lý Vân Tuyển phồng má lắc đầu, vẻ mặt mất mát, hiển nhiên Đàm Nguyệt

Li dạy chỉ có ba chiêu thôi. Bằng không nàng mới vừa rồi cũng sẽ không mất mát

như vậy, lập tức đem chân tướng lỡ miệng nói ra.”Bất quá, Đàm ca ca quả thật có

nói một câu, hắn cuối cùng nói, ta sẽ rất xui xẻo. . . . . .”

Tiêu Tử Y thở dài một hơi, bất kể như thế nào, tên thần côn kia vẫn là nói

đúng những lời này, tiểu Vân tuyển quả thật thực rất xui xẻo, tất cả các thủ

đoạn đều dùng hết cũng không có đạt được hiệu quả mong muốn. Nàng đã nói

tiểu Vân tuyển này rất kỳ quái, vốn cũng không phải lớn lên ở gia đình giàu có,

như thế nào lại có một bộ dạng yếu ớt như vậy. Thì ra tất cả đều là được người

dạy.

Vài người đều trầm mặc, Lý Vân Tuyển không dám nói chuyện, Nam Cung Tiêu

không muốn nói chuyện, chỉ còn Tiêu Trạm cùng Tiêu Tử Y hai người đều đang nghĩ

rốt cuộc phải làm sao bây giờ.

Tiêu Trạm nghĩ nửa ngày, mở miệng nói: “Cô cô, hay là để Trạm Nhi nói chuyện

cùng phụ vương, để cho tiểu Tuyển Tuyển xuất cung về nhà. Về phần ta nghĩ muốn

cùng nàng chơi đùa, có thể cho nàng cùng Nam Cung giống nhau, vài ngày về nhà

rồi lại qua chơi vài ngày thôi!”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Vân Tuyển lộ ra kinh ngạc vui mừng, nếu có

thể nói như vậy, vậy thật tốt quá.

Tiêu Tử Y gặp ba tiểu bằng hữu đều đưa ánh mắt nhắm ngay nàng, trong lòng

nàng biết biện pháp giải quyết như vậy kỳ thật cũng là biện pháp tốt nhất hiện

tại, nhưng là bây giờ? Tiêu Tử Y đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên quần áo, thản

nhiên nói: “Không được, tiểu Vân tuyển, đợi khi ta gặp huynh trưởng ngươi, trước

khi ta hỏi hắn rốt cuộc là giáo dục ngươi như thế nào, ngươi liền ngoan ngoãn ở

tại chỗ này đi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.