Chương78: Tranh đoạt đứa bé

Edit: Tử Hàn

Beta: A Tử

Tiêu Tử Y đã sớm biết Nam Cung Tiêu tránh ở phía sau nàng không xa luôn luôn

vẫn nghe lén, cho nên trên mặt cũng không có gì ngoài ý muốn, nhìn Nam Cung

Tiêu gục đầu đi đến bên người ca ca hắn, nét mặt không còn một tia thần khí.

Nam Cung Sanh vỗ vỗ đầu Nam Cung Tiêu, bật nói : “Tiểu tử này gây họa gì, ta

ngày hôm qua đều hỏi qua hắn. Còn nhỏ tuổi cư nhiên học xong gian dối cùng nói

dối, tại hạ thật sự là giật mình không thôi. Ngày hôm qua đã giáo dục hắn thật

tốt.”

Nam Cung Tiêu chu miệng lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tất cả đều là vẻ mặt

hối hận, hiển nhiên ngày hôm qua bị Nam Cung Sanh giáo dục không ít thời

gian.

Tiêu Tử Y không phải không thừa nhận, hiện tại làm cho tiểu bá vương trở

thành nghe lời vẫn là cảm thấy thành công viên mãn. Nàng cười nói: “Tiêu nhi,

ngươi có nguyện ý tiến cung hay không, cùng Trạm Nhi cùng nhau học tập chơi

đùa?”

Nam Cung Tiêu nghe được Tiêu Tử Y gọi hắn nhũ danh, không có quen liền ngẩng

đầu xem xét nàng liếc mắt một cái.

Tiêu Tử Y cười yếu ớt nói : “Ta bắt chước ca ca ngươi tỷ tỷ gọi ngươi tiêu

nhi, ngươi không thích ta gọi vậy à…, nếu không ta lại gọi ngươi là Nam Cung

Tiêu.”

Nam Cung Tiêu dùng sức lắc lắc đầu, thanh âm nho nhỏ nói: “Không có việc gì,

tùy ngươi thích gọi sao gọi.”

Tiêu Tử Y cảm thấy biểu hiện trên mặt tiểu Chính Thái không được tự

nhiên vẻ mặt đúng là đáng yêu chết người a, vừa cảm thấy làm sai, vừa

không biết nên nhận sai như thế nào, tâm tình mâu thuẫn liên tục hiện ra trên

mặt hắn, hai tay nhỏ bé dấu ở phía sau càng không ngừng xoay cùng một chỗ.

“Tiêu nhi, công chúa đang hỏi ngươi đấy, mau trở lời đi!” Nam Cung Sanh giơ

tay vỗ lên đầu Nam Cung Tiêu, phát ra “Ba” một tiếng. Nhìn thấy Tiêu Tử Y

nhướng mày.

Nam Cung Tiêu liếc trộm một cái nhìn Tiêu Tử Y, sau đó hừ nhẹ một tiếng nói “Nói dối là ta không đúng, ta nói xin lỗi. Bất quá ai nói là gian dối? Ta có

thể đem 《xuất

sư biểu》đọc

ra hết!”

Tiêu Tử Y nhíu mày, còn tưởng rằng này tiểu bá vương tính tình thay đổi đâu!

Kết quả vẫn là quật cường như vậy. Nàng thú vị mở miệng nói: “Nga? Vậy

ngươi thử học xem?” Tiểu tử này không phải là mấy đêm liền đem 《xuất sư

biểu》đều

học thuộc hết đi? Thật đúng là sĩ diện.

Nam Cung Tiêu lông mi nho nhã hướng về phía trước một chút, cái cổ nhỏ bé

giương lên. Không chút hàm hồ bắt đầu thanh âm giòn lưng đến . . . .

Tiêu Tử Y mỉm cười nghe hắn từ nhịp điệu đều đều đến khi ngâm từng từ lắp ba

lắp bắp, không ngoài nàng sở liệu, quả nhiên là không có người dạy hắn. Học

bằng cách nhớ cũng rất khó khăn.

Nam Cung Tiêu gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nhưng lúc này trước mặt của hắn

không thể có bài chép sẵn. Nam Cung Sanh ở một bên cũng không nhúng tay can

thiệp. Để cho đệ đệ của hắn nếm thử tư vị tự làm tự chịu, lần sau nhìn hắn còn

dám dối trá hay không.

Cuối cùng tới một chỗ, Nam Cung Tiêu kẹt hồi lâu đều không có nói ra

được. Hắn ủ rũ, đang định nhận thua, một thanh âm thanh thúy khác tiếp tục hắn

ngâm nga trôi chảy đến phần lưng tiếp theo. Tràn ngập tự tin.

Tiêu Tử Y quay đầu lại, nhìn đến Tiêu Trạm được Nam Cung Tranh dẫn đến, đứng

ở cách đó không xa, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống

tràn ngập hào quang.

Đây là Trạm Nhi của nàng. Tiêu Tử Y nghe âm thanh lanh lảnh đọc thuộc lòng

của Tiêu Trạm, cảm thấy cực kỳ đắc ý.

Nam Cung Tranh mang theo Tiêu Trạm đi đến trước bàn hình tròn, sau đó đem

hắn giao cho Tiêu Tử Y. Bội Huyền vừa rồi hốt ha hốt hoảng trở về báo

cáo, nói nàng không cẩn thận đem công chúa lạc mất, sau đó lại không cẩn thận

làm cho công chúa và Nhị thiếu gia gặp mặt. Nàng lúc ấy vừa nghe thiếu chút nữa

không té xỉu, vội vàng mang theo Tiêu Trạm lại đây. Kết quả khi đến nơi, vừa

vặn nghe thấy hai người bọn họ đang vấn đáp đề bài.

Không biết nhị ca nàng nói cái gì không nên nói hay không, Nam Cung Tranh

trong lòng bất ổn. Bất quá trước mắt theo biểu hiện trên mặt hai người cũng

không nhìn ra cái gì, Tiêu Tử Y vẻ mặt ôn nhu tươi cười. Mà ca ca của nàng. . .

. . . Căn bản hỉ nộ ái ố đều giấu ở trong.

Lúc này. Tiêu Trạm đã đem tất cả bài《xuất sư biểu》 đều đọc xong rồi, khuôn

mặt nhỏ nhắn ngẩng đến chờ Tiêu Tử Y khích lệ. Mà Tiêu Tử Y cũng rất cao hứng.

nhéo nhéo của hắn khuôn mặt nhỏ nhắn, khen hắn thật lợi hại.

Nam Cung Tiêu ở một bên buồn bực muốn chết, im lặng trong chốc lát rốt cục

mở miệng nói: “Ta đáp ứng đi làm bạn chơi cùng hắn, bất quá ngươi phải chịu

trách nhiệm làm cho ta cũng đem《xuất sư biểu 》này đọc ra hết được !” Hắn nói xong còn

hướng Tiêu Trạm bắn đi một cái ánh mắt khiêu khích, mà Tiêu Trạm cười hớ hớ làm

như không thấy, hoàn toàn đắm chìm ở việc cuối cùng cũng có một người bạn chơi

cùng.

Tiêu Tử Y không nghĩ tới Tiêu Trạm sẽ kch thch Nam Cung Tiêu hướng tới

cạnh tranh, cảm thấy vài người cùng nhau học tập tất nhiên có lợi cho phát

triển. Bằng không, nàng thực phải suy xét việc lập nhà trẻ hoàng gia đi?

Quên đi, nghĩ tới phương diện này phải có bao nhiêu vấn đề, Tiêu Tử Y liền

lập tức bỏ qua ý niệm này trong đầu. Nàng quay đầu nhìn về phía hai vị trong

gia tộc Nam Cung gia, cười hỏi: “Có thể chứ?”

Nam Cung Sanh khoát tay áo, không để ý nói: “Đã hứa cho ngươi rồi, mang đi

đi.”

Hắn nói chuyện ngữ khí thật giống như việc thảo luận một số chuyện gì

đó giống nhau đều không quan trọng, làm cho Tiêu Tử Y khó tránh khỏi liên tưởng

đến mới vừa rồi nàng ngay cả hái cành hoa đào, người này đều nói đến bốn lần.

Chẳng lẽ đệ đệ ruột thịt hắn cũng không bằng một cành hoa đào sao?

Tiêu Tử Y nhíu nhíu mày, đang muốn hỏi rõ ràng thì chỉ thấy Nam Cung Sanh

lắc lắc hồ lô rượu, cười thở dài: “Bất quá một tháng sau, ta muốn ra phân bài

thi cho hắn, nếu là hắn có thể làm được, vậy vẫn giao cho công chúa dạy. Dù sao

nếu là cùng hoàng Tôn điện hạ cùng nhau, phu tử trong cung cũng còn hơn tại hạ

gấp bội lần. Được chứ? Nếu là không giải được đề, vậy giải thích rằng đệ đệ tại

hạ rất ngu dốt, không xứng làm bạn chơi cùng hoàng Tôn điện hạ, vẫn là để

hắn trở lại đây đi.”

Tiêu Tử Y nghe thấy thú vị, quay đầu hỏi ý tứ Nam Cung Tiêu, chỉ thấy hắn

thật là có chí khí gật đầu. Tiêu Tử Y lại dùng ánh mắt chuyển hướng Nam Cung

Tranh đứng ở một bên, hỏi ý tứ nàng như thế nào.

Nam Cung Tranh thay đổi tính cách châm chọc khiêu khích trước đây, cung

kính thi lễ nói: “Thần nử trước đây đã đắc tội công chúa nhiều, kính xin

công chúa chớ để ở trong lòng. Hết thảy liền theo như nhị ca nói đi.”

Tiêu Tử Y cười lắc đầu nói: “Tranh tiểu thư bảo hộ tiểu đệ chính mình, lại

có gì sai? Bất quá, có nên hay không còn phải chào hỏi Nam Cung đại nhân?”

Nam Cung Sanh không kiên nhẫn khoát khoát tay nói : “Đi nhanh đi!

Không sao hết. Nhưng, nhớ rõ mỗi tuần để cho hắn trở về hai ngày là tốt rồi,

còn lại tùy ý ngươi đi!”

Tiêu Tử Y bĩu môi, tuy rằng cảm thấy thái độ của bọn hắn có chút vấn đề, bất

quá đoán trước đây cũng là chuyện trong nhà người ta, lòng hiếu kỳ của nàng có

thể miễn đi. Nàng đứng lên, Nam Cung Tranh phân phó Bội Huyền dẫn bọn họ đi thu

thập hành lý của Nam Cung Tiêu.

Nam Cung Tranh nhìn bóng lưng của bọn họ, chép miệng, lo lắng nói: “Nhị ca,

cứ như vậy đem đệ đệ chúng ta đưa đi? Buổi tối cha trở về, nói như thế nào a?

Còn có Nhị nương hôm nay đi ra ngoài thành dâng hương nữa, trở về gặp Tiêu nhi

bị người mang đi, chẳng phải là sẽ muốn khóc đến chết sao?” Bọn họ và Nam Cung

Tiêu cũng không phải cùng một mẫu thân, hay bởi vì tuổi kém nhau quá lớn, cho

nên tự nhiên ở chung cùng Nam Cung Tiêu thường giành hết sự quan tâm sủng ái

hắn, kết quả tạo thành tính cách tiểu bá vương như hiện tại.

Nam Cung Sanh nâng cốc hồ lô ngửa đầu uống một ngụm rượu cuối cùng xong,

miễn cưỡng nói: “Nói như thế nào hả? Cứ nói Công Chúa Điện Hạ giá lâm nhà chúng

ta, sau đó một đạo ý chỉ sẽ đem Tiêu nhi đáng yêu vô địch đặc biệt thông minh nhà

chúng ta bắt đi rồi, không được sao? Dù sao nàng cũng không phải chưa từng làm

chuyện tranh đoạt đứa bé.”Chuyện của Lí Vân Tuyển hắn cũng biết, Nam Cung

Tiêu không ít lần ở trước mặt hắn thêm mắm thêm muối nói.

“Tranh đoạt đứa bé?” Nam Cung Tranh tức giận đến nói năng lộn xộn, “Làm sao

có thể nói như vậy? Nhị ca ngươi là tính làm cho cha xông vào trong cung đi làm

loạn sao?”

Nam Cung Sanh nhún nhún vai, không quan tâm nói: “Vậy ngươi đi phụ trách

cùng cha nói chuyện đi. Ai nha nha, rượu không có, lại đi rót thêm.” Nói xong,

cũng không để ý Nam Cung Tranh tức giận tới mức dậm chân, thản nhiên vẫy

vẫy tay áo, xoay người hướng tiểu lâu mà đi.

Muốn chết, nàng lại bị nhị ca nàng đùa bỡn! Hiện tại trách nhiệm hoàn toàn

biến thành của nàng rồi! Nàng phải chịu trách nhiệm giải quyết vụ thẩm vấn của

phụ thân a!

Nam Cung Tranh một cỗ bực mình không chỗ phát, chỉ có thể dùng sức đá gốc

cây hoa đào được nhị ca coi như là trân bảo bên cạnh nàng, trong lúc nhất thời

biến thành hoa đào trên cây rào rào rơi xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.