Chương64: Thư đồng

Edit: Tử Hàn

Beta: A Tử

Sau khi cùng hoàng đế nói chuyện thân thiết như cha và con gái, vẻ mặt Tiêu

Tử Y đầy mồ hôi lạnh đẩy cửa ra khỏi thư phòng. Sớm biết rằng cùng hoàng đế nói

chuyện mệt mỏi như vậy, nàng nên chuẩn bị trước một hồi.

Phù, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa sẽ đem nửa đời sau của chính mình đều

bán vào Quốc Tử Giám. Hoàn hảo nàng không khuất phục trước quyền lực a, LUCY!

“Công chúa, nô tài dẫn đường cho người, người muốn quay về Trường Nhạc cung

không?” Trầm Bảo công công vẫn canh giữ ở cửa chắp tay hỏi.

Tiêu Tử Y gật gật đầu, nếu là không có người dẫn đường cho nàng, nàng xác

định chắc chắn sẽ lạc đường ở trong hoàng cung rộng lớn này.

“Trầm công công, Hoàng tỷ tỷ để ta đưa nàng trở về đi.” Một tiếng nói vịt

đực từ phía sau truyền đến, Tiêu Tử Y không cần quay đầu lại xem cũng biết là

ai.

Trầm Bảo công công trong hai tròng mắt xẹt qua một tia tiếc nuối, lập tức

cúi đầu cung kính nói: “Vậy làm phiền Tiêu điện hạ rồi. Công chúa, nô tài cáo

lui.”

Tiêu Tử Y nhìn thân ảnh Trầm Bảo công công đi vào thư phòng, cảm thấy hắn

hình như là có chuyện muốn nói với nàng. Chẳng lẽ hắn thật là cùng mẫu phi của

nàng có liên quan?

“Thế nào? Phụ hoàng có hay không nói cùng ngươi?” Tiêu Sách như gió

lốc đi đến trước mặt Tiêu Tử Y, mang theo nét mặt trẻ con lấp lánh ánh

mắt chờ mong.

“Nói? Nói cái gì?” Tiêu Tử Y còn không có kịp phản ứng, theo phản xạ hỏi.

Hắn không phải hẳn là đối với nàng hận thấu xương sao? Dù sao nàng bị hắn hủy

đi mong chờ việc dạy học.

“Muốn ngươi theo ta làm thư đồng a!” Tiêu Sách trợn tròn hai mắt, giật mình

nói, “Chẳng lẽ là, ngươi cư nhiên không đáp ứng?”

Tiêu Tử Y không muốn cùng hắn ở trước thư phòng hoàng đế tranh cãi ầm ĩ, dẫn

đầu dọc theo hành lang hướng phía trước đi đến, chậm rãi cười nói: “Làm sao có

thể đáp ứng! Ta là nữ hài tử a, làm sao có thể giống ngươi cùng nhau đi học bài

chứ?” Lấy cớ, dù sao tìm lý do qua loa đối phó với hắn thì tốt rồi. Nguyên lai

hoàng đế đề nghị mời nàng làm thư đồng cho Tiêu Sách, tất cả đều là nguyện vọng

của Tiêu Sách, vậy nàng sẽ không cần để ở trong lòng rồi, hại nàng còn đang

suy đoán Tiêu Sách ở trong lòng hoàng đế có địa vị gì nữa chứ!

“Nữ hài tử có gì không thể?” Tiêu Sách vội vàng đuổi kịp, không ngừng nói

liên tục, “Nghe nói mẫu phi của ngươi còn giả nam trang tại triều đình cùng

quan viên tranh đua cao thấp, hơn nữa cũng không có quy định nói nữ tử không

thể đi học a? Nếu là ngươi không muốn cùng những nam tử khác cùng nhau đi học,

ta có thể cầu La Thái Phó chỉ lên lớp giảng bài cho hai người chúng ta, La Thái

Phó tuy rằng ngoài miệng chưa nói, nhưng là cảm thấy đối với ngươi cũng là cực

kỳ tán thưởng .”

Tiêu Tử Y vụng trộm liếc mắt, nàng là không nghĩ đi học a! Nhưng rốt cuộc

nàng dùng cái gì lấy cớ để từ chối Tiêu Sách đây? Thật sự là đau đầu.

————————

Tiêu Trạm đặng đặng đặng chạy vào Vĩnh Trữ điện của Trường Nhạc cung, đối

với đại điện lạnh lẽo nghi hoặc không thôi. Lúc bình thường, cho dù cô cô không

có ở trong này, cũng sẽ có Nhược Trúc cô cô hoặc là Như Lan cô cô ở đây, như

thế nào hôm nay một người đều không có?

“Cô cô!” Tiêu Trạm ngăn cổ họng hô một tiếng, thanh âm thanh thúy ở trong

đại điện truyền đi thật xa.

Kỳ quái, Tiêu Trạm dời bước chân nhỏ, hướng thư phòng chạy vội đi tới, giống

nhau không có ai.

“Cô cô!” Tiêu Trạm bắt đầu có chút nóng nảy, tiếp tục chạy về phía tẩm cung

của cô cô, ở trên đường trực tiếp liền đụng vào trong lòng một người.

“Ai u! Tiểu điện hạ! Sao người lại tới đây?” Như Lan đem Tiêu Trạm thiếu

chút nữa bị đánh ngã một phen đỡ lấy, kinh ngạc hỏi.

“Như Lan, cô cô đâu rồi?” Tiêu Trạm giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, khuôn mặt ủy

khuất, “Có phải hay không cô cô không quan tâm ta rồi?”

Như Lan dở khóc dở cười, thanh âm nhẹ nhàng mềm giọng khuyên nhủ: “Làm

sao có thể? Công chúa nàng hôm nay bị hoàng gia gia triệu kiến. Nếu không tiểu

điện hạ trước đến thư phòng chờ công chúa?”

Tiêu Trạm chớp chớpmắt to hắc bạch phân minh, chuyển từ buồn thành vui, xoay

người lại hướng một phương hướng khác đi đến.

Như Lan ngẩn người, sau một lát mới kịp phản ứng này tiểu tổ tông là muốn đi

đến phòng của Lý Vân Tuyển, liền sợ tới mức nàng vội vàng đuổi theo, luôn miệng

nói: “Tiểu điện hạ, người không thể đến phòng của tiểu Vân Tuyển!”

Tiêu Trạm dừng lại bước chân, không hiểu ngẩng đầu nhăn lại lông mày “Vì

sao?”.

Lại không thể nói tiểu Vân Tuyển bị bệnh, chuyện này muốn tiếp túc lừa gạt

thế nào đây. Như Lan nín nửa ngày, rốt cục nghẹn nảy ra một câu: “Cái kia. . .

. . . Nam nữ thụ thụ bất thân!” Như Lan đắc ý cười, bội phục mình rốt cục có

thể nhớ đến một câu rất cường đại. Nhưng là đợi nàng cúi đầu thì phát hiện Tiêu

Trạm đã sớm không kiên nhẫn mà vòng qua nàng rời đi.

“Tiểu điện hạ! Ngươi không thể đi tới a!” Như Lan kinh hô, đáng tiếc tốc độ

của nàng còn không có nhanh bằng Tiêu Trạm, trơ mắt nhìn hắn bước chân nhỏ tiến

vào phòng tiểu Vân Tuyển.”Tiểu điện hạ! Mau ra đây! Ngươi sẽ bị truyền bệnh !”

Như Lan cũng sốt ruột nói ra bất chấp hậu quả thế nào.

Tiêu Trạm sững sờ ở trước cửa phòng Lý Vân Tuyển, xông vào mũi mùi thuốc

nồng đậm, giống với lần hắn sinh bệnh lần trước trong phòng có mùi khó ngửi

giống nhau.”Tiểu Tuyển Tuyển thân thể không tốt sao?” Tiêu Trạm ngẩng đầu vẻ

mặt lo lắng hỏi Như Lan.

Như Lan đưa tay lôi kéo Tiêu Trạm đi ra ngoài, dùng lời lẽ tốt đẹp khuyên

bảo : “Tiểu điện hạ, tiểu Vân Tuyển nàng hôm nay thân thể không thoải mái, hai

ngày nữa tiểu điện hạ tìm đến chơi cùng nàng được không?”

Tiêu Trạm làm sao có thể theo ý nàng, một phen giãy khỏi tay nàng, đặng đặng

đặng bỏ chạy vào trong.

“Làm sao vậy?” Nhược Trúc vừa vặn từ bên ngoài nấu thuốc trở về, nghe được

tiềng ồn ào nhíu mày hỏi.

“Nhược Trúc tỷ, tiểu điện hạ tới. Ta khuyên hắn không được. . . . . .” Như

Lan vâng dạ nói.

Nhược Trúc vội vàng đem thuốc trên tay đưa cho Như Lan, chính mình kéo theo

làn váy chạy vào nội thất, phát hiện hoàng Tôn điện hạ đứng ở trước giường Lý

Vân Tuyển, đang kiễng chân lấy tay thử độ ấm trên trán nàng.

“Tiểu điện hạ, tiểu Vân Tuyển để cho tụi nô tỳ chiếu cố là được rồi, ngài đi

thư phòng chờ công chúa về có được không?” Nhược Trúc dùng âm thanh nhỏ nhẹ

khuyên nhủ. Lý Vân Tuyển còn đang ngủ, Nhược Trúc dùng thanh âm nhỏ nhẹ, sợ sẽ

đánh thức nàng.

Tiêu Trạm đem tay nhỏ bé đặt ở trên trán Lý Vân Tuyển, phát hiện nàng bởi vì

tiếp xúc đến tay hắn lạnh lẽo, thoải mái mà cong lên khóe miệng. Mặc dù chỉ là

như vậy một cái vô ý thức mỉm cười, nhưng lại làm cho tâm hồn nho nhỏ của Tiêu

Trạm thoáng chốc kinh ngạc vui mừng.

Rốt cục có người cần hắn. Phát hiện này làm cho tâm tư Tiêu Trạm tràn đầy

dạt dào, hắn quay đầu, dùng ngữ khí tuyệt đối không hợp với tuổi của hắn dứt

khoát nói: “Ta tới chiếu cố nàng, đây là mệnh lệnh.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.