Chương59: Ngươi là tiểu nhân? Cả nhà các ngươi đều là tiểu nhân!

Edit: Mộ Hàm

Beta: A Tử

Tiêu Cảnh Dương nhưng thật ra không có nửa phần khẩn trương, nhỏ giọng hướng

Tiêu Tử Y nói: “Không sợ, thời điểm dạy học, chỉ cần có người dị nghị là có thể

nói ra vấn đề. Tử Y muội cứ việc nói.”

Nói? Nàng nhưng thật ra muốn nói gì a? Tiêu Tử Y cười xấu hổ cười, đầu trống

rỗng. Nàng là đến xem trò vui không phải đến diễn trò a!

“Đã nói vừa rồi ngươi cùng ta nói cái kia, cái gì hắn không phải đứa bé sao?

Hắn không phải do nữ nhân sinh ra đấy sao?” Tiêu Cảnh Dương lui ra phía sau nửa

bước, vui sướng khi người gặp họa thấp giọng nói.

(A Tử: cái này gọi là bỏ dầu vào lửa nà… thật khâm phục trình độ của Dương

ca nha… đáng để học hỏi.)

Tiêu Tử Y tươi cười đều hoàn toàn cứng tại trên mặt. Loại lời nói tranh luận

này gần như giảo hoạt cũng chỉ có thể ở trong đáy lòng phát càu nhàu, có thể

nói ra được sao?

Tiêu Sách gặp Tiêu Tử Y lâu không đáp lời, nghĩ đến nàng mới vừa rồi chính

là cố lấy ăn cái gì, không nghe rõ ràng. Cho nên không ngại phiền toái ở trên

đài lặp lại nói : “Bắt đầu câu là nữ nhân cùng tiểu nhân khó dưỡng vậy. Gần chi

tắc không tôn, xa chi tắc oán *. Cho nên hẳn là giải thích như vậy, chỉ có nữ

nhân cùng tiểu nhân mới là khó ở chung nhất. Ngươi đối với bọn họ tốt, bọn họ

liền không biết trời cao đất rộng, thử ngươi, mạo phạm ngươi, quấy ngươi; ngươi

đối với bọn họ trầm mặc, bọn họ liền thầm oán không ngừng, nói ngươi thực xin

lỗi hắn. Tóm lại nữ nhân cùng tiểu nhân khó ở chung nhất.”

Tiêu Tử Y vừa nghe vừa đem trong miệng điểm tâm dùng sức nuốt xuống, sau khi

nghe xong vừa vặn toàn bộ nuốt xong. Nàng khẽ mỉm cười nói: “Ta cho rằng cũng

không phải như vậy.”

Nàng nhìn quanh một vòng, phát hiện trong điện bao gồm hoàng đế đang ở trên

bảo tọa đều lộ ra chú ý thần sắc, cùng đợi câu trả lời của nàng. Tiêu Tử Y hít

sâu một hơi, cao giọng nói: “Nữ tử keo kiệt, chính là trên trời ban cho

đặc quyền vậy. Cổ ngữ có nói âm dương điều hòa, không phải là bởi vì nữ tử

keo kiệt, mới có thể cho thấy quân tử rộng lượng sao?”

Trong điện không ai lên tiếng, có ít người gặp qua Tiêu Tử Y, đã muốn đoán

ra vị này chính là vị Trường Nhạc Công Chúa Điện Hạ. Có người chưa từng gặp

qua, gặp thái tử điện hạ tới hành động thân thiết, còn tưởng rằng là nhà

ai thế gia công tử đến cố ý đảo loạn. Mặc kệ từ đâu phương diện mà nói,

nàng mới vừa rồi theo như lời nói đều có chút già mồm át lẽ phải, rất nhiều

người trên mặt cũng đã hiện ra không cho là đúng biểu tình.

Tiêu Sách đắc ý cười, còn không buông tha Tiêu Tử Y “Ngươi ý như vậy giải

thích thế nào?”

Tiêu Tử Y nhắm lại hai mắt, lại mở khi đã hoàn toàn suy nghỉ thanh minh. “Về

phần tiểu nhân cũng phân thành tiểu nhân bình thường và chân chính là tiểu nhân

hèn hạ. Con đê ngàn dậm bị hủy chỉ vì một tổ kiến, chi tiết quyết định thành

hay bại. Lão Tử từng nói qua: ‘ Việc khó trong thiên hạ phải làm cho nó dễ

dàng; Việc đại sự trong thiên hạ phải làm cho nó nhỏ đi. ’ ta cảm thấy hẳn là

nên thêm một câu, kiến công lập nghiệp, tất dựa vào người. Trong lịch sử đế

vương không ai bì kịp hình ảnh của nhóm vương tướng đế vương, nhưng là tiểu

nhân thì tùy vào thời khắc cũng có thể phát ra nổi mấu chốt tác dụng.”

Tiêu Tử Y đang nói lời nói này thời điểm, nội tâm không khỏi nghĩ đến Độc Cô

hoàng hậu của tiền triều kia. Nếu không phải là có sự tồn tại của nàng, nàng đi

vào thế giới này hẳn là Đại Đường thịnh thế, mà không phải Đại Chu.

Trong điện theo nàng vừa dứt lời, liền vang lên một mảnh thưa thớt lời

nói nhỏ nhẹ thanh. Tiêu Tử Y mặc dù không có cụ thể hay nói có sách, mách có

chứng, nhưng là trong lịch sử loại tiểu nhân này vật ảnh hưởng lớn sự kiện ví

dụ không phải là không có, mà là nhiều đếm không xuể.

Tiêu Tử Y nhìn Tiêu Sách suy nghĩ sâu xa, tiếp tục nói: “Mà nữ nhân và tiểu

nhân khó dưỡng. Nữ tử có thể xem tương trợ, tiểu nhân có thể phòng bị. Nhưng là

tại hạ cho rằng khó phòng nhất cũng không phải là hai người này, mà là ngụy

quân tử.”

Mọi người đều xôn xao, tuy rằng từ trước tới giờ có rất nhiều người nghi ngờ

lời nói của Khổng Phu Tử…, nhưng phần lớn đều là theo ý tứ khác mà lý giải. Kể

từ khi có học thuật nho gia của tiền triều, vẫn là lần đầu có người ở công

khai trường hợp phản bác thuyết pháp của Khổng Tử. Không biết là Tiêu Tử

Y nên bọn quan viên đều tả hữu hỏi thăm vị công tử này rốt cuộc là ai,

nhưng là trong lòng biết Tiêu Tử Y thân phận nhân lại nói năng thận

trọng, không người nào dám nói.

Tiêu Cảnh Dương ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở Tiêu Tử Y nói là được rồi không

cần quá mức phát hỏa. Nói tốt lắm, nhưng là có đôi khi là bất kể thế nào nói

đều nói bất quá trăm người trăm miệng.

Tiêu Tử Y sửng sốt một chút, phát hiện mình cũng không phải ở trên lớp đại

học, có thể nói thoải mái. Ở phía sau nghi ngờ lời nói của Khổng Tử quả thực

cùng nghi ngờ lời nói của hoàng đế không có gì khác nhau, huống chi hoàng triều

một thế hệ đổi qua một thế hệ, nhưng chưa từng thấy Khổng miếu có thể có nửa

phần dao động qua. Quân tử chi trạch, ngũ thế mà chém. Hoàng đế một triều đại

cũng chính là mấy trăm năm huy hoàng mà thôi, nhưng là Khổng phủ tại

vương triều phong kiến trung quốc lại có hai ngàn năm vinh quang. Như thế đối

lập, là biết được Khổng thánh nhân tại đây chút thông thái rởm thì ở trong đầu

cổ nhân đến tột cùng là có cái địa vị gì.

(A Tử: Quân Tử chi trạch, ngũ thế mà chém… không hiểu nha… ai biết xin giúp

đỡ.)

“Khụ, kỳ thật về những lời này, tại hạ còn có một chút quan điểm khác.” Tiêu

Tử Y hắng giọng một cái, tính thu hút những người này lực chú ý.

Tiêu Cảnh Dương không nói gì, không nghĩ tới hắn không sợ trời không sợ đất

lại sợ muội muội tính nói tiếp.

“Thỉnh giảng.” Lúc này một vị hoa râm râu lão nhân đứng ra trước, ánh mắt

sáng ngời nhìn chằm chằm Tiêu Tử Y, trên mặt hiện đầy nghiêm túc vẻ mặt.

Tiêu Cảnh Dương thấp giọng nói: “Đây là La Thái Phó.”

Tiêu Tử Y lễ tiết tính hướng cái kia La Thái Phó cười cười, không hoài nghi

chút nào nàng nếu là nói không để ý không được, vị này là Thái Phó danh phù kỳ

thực sẽ trực tiếp cùng nàng nghe không hiểu thao thao bất tuyệt đem nàng bỡn

cợt xấu hổ vô cùng.

Thở dài, Tiêu Tử Y chậm rãi mở miệng nói: “Nữ tử và tiểu nhân điều khó

dưỡng. ‘ nữ tử ’ hẳn là chử nữ cùng tử. ‘ nữ ’ có thể là chỉ về thê thiếp của

hoàng đế ‘ tử’ là chỉ nhi tử của hoàng đế, về phần ‘ tiểu nhân ’, tại hạ cho

rằng sủng thần, nịnh thần xung quanh hoàng đế.”

(A Tử: chử tử trong chử nử tử nghĩa là “con” mình để nguyên lun cho dễ nhìn

chứ ko ed ra lun nhá.)

Lời vừa nói ra, trong điện lặng ngắt như tờ. Không ai từng từ góc độ này đến

lo lắng những lời này, lại thêm Tiêu Tử Y so sánh lớn mật tân kỳ, trong

lúc nhất thời quần thần cúi đầu trầm tư, không người dám đáp lời. Sợ bị vị này

nhanh mồm nhanh miệng tiểu công tử nói thành là “Tiểu nhân” bên người hoàng đế.

“Ý tưởng thực tân kỳ, tiếp tục nói tiếp.” Hoàng đế trong trẻo nhưng lạnh

lùng mở miệng nói, hiển nhiên đối cái đề tài này thực cảm thấy hứng thú.

Tiêu Tử Y cn m** d**, bất cứ giá nào hôm nay có vẻ không hay ho rồi, dù

sao là dạy học nha, nàng liền từ góc độ học thuật hảo hảo nói một chút.”Khổng

Tử mỗi câu nói kỳ thật đều có ý tứ lý giải khác nhau, nếu câu nói đầu

tiên chỉ có một loại ngụ ý, như vậy Khổng phu tử cũng không được tôn xưng là

thánh nhân đi?” Tiêu Tử Y trước khen Khổng Tử một chút rồi tinh tế quan sát

biểu tình trên mặt mỗi người, khẽ cười nói: “Cho nên tại hạ cho rằng những lời

này nếu như từ người trị quốc chi đạo mà nói, nữ, tử, tiểu nhân đều là theo ngụ

ý đầu tiên mà nói. Mà theo sách cổ trong lịch sử thì thê thiếp của quân chủ

tham chính, vì làm cho mình sinh ra người kế thừa chức vị. Cho nên cùng nhi tử,

cùng cận thần cấu kết, tranh đoạt quyền kế thừa.”

Một bên Tiêu Cảnh Dương trên mặt biểu lộ vẻ mặt xem kịch vui tươi cười cởi

mở, không thể tin được muội muội của hắn cư nhiên thông qua một câu như vậy nói

liên tưởng đến vấn đề mẫn cảm như thế. Hắn cũng không dám ngẩng đầu nhìn khuôn

mặt phụ hoàng chính mình ruốc cuộc là có biểu tình gì, lổ tai càng nghe thanh

âm thanh thúy của Tiêu Tử Y tiếp tục chậm rãi mà nói.

“Cho nên, tại hạ nghĩ đến những lời này của Khổng Tử là trình bày về một

khía cạnh của chính trị. ‘ nữ ’, ‘ tử ’, ‘ tiểu nhân ’ ba người cấu kết, loạn

chính soán quyền, là căn nguyên chủ yếu dẫn đến náo loạn, nhẹ thì giao động đến

căn cơ đất nước, nặng thì dẫn đến vương triều diệt vong. Bởi vậy, hắn mới lại

cảm thán một câu, nữ tử cùng tiểu nhân điều khó dưỡng.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.