Chương53: Sinh bệnh !

Edit: Chikajo

Beta: A Tử

“Sinh bệnh rồi?” Tiêu Tử Y ném bút, giật mình đứng lên, “Có nghiêm

trọng hay không? Còn tại đứng đó rề rà cái gì? Còn không đi gọi bác sĩ. . . . .

. Ách, Thái y!”

Nhưng Nhược Trúc cùng Như Lan hai người ai cũng không hề động, biểu tình

Nhược Trúc từ sau khi nghe được Lý Vân Tuyển sinh bệnh liền trở nên

thực khng b.

“Ai? Các ngươi còn đứng ở trong này làm cái gì?” Tiêu Tử Y có chút tức giận,

đây chính là sinh bệnh a! Tiểu hài tử thân thể rất yếu ớt, vạn nhất xảy ra

chuyện gì làm sao bây giờ?

“Công chúa, không thể gọi Thái y.” Nhược Trúc trầm ngâm một lát, kiên quyết

nói.

“Vì sao?” Tiêu Tử Y hít sâu một hơi, nàng mấy ngày qua cùng Nhược Trúc

ở chung không phải uổng phí, nàng tin tưởng nàng nếu nói như vậy, khẳng định có

đạo lý của nàng.

“Công chúa, Tiểu Vân Tuyển là dựa vào thân phận cung nữ vào cung. Tự nhiên

cấp bậc cũng ngang chúng ta, bất quá dù sao vẫn là thân phận cung nữ.” Nhược

Trúc ảm đạm hạ ánh mắt, thấp giọng nói.

“Cung nữ?” Tiêu Tử Y kỳ quái lặp lại nói “Vậy thì sao?”

Nhược Trúc sầu thảm nói: “Trong cung có quy định, người dưới cung tần nếu có

bệnh, thái y không thể vào, đi lấy thuốc cũng phải có lấy chứng nhận.

Cung tần đã như thế, càng không nói đến cung nữ chúng ta.”

“Cái gì?” Tiêu Tử Y trợn to hai mắt, không dám tin hỏi “Vậy sinh bệnh

làm sao bây giờ?”

Nhược Trúc cùng Như Lan liếc nhau một cái, người trước chán nản nói: “Nếu

không may bị bệnh, cũng chỉ có thể cầu người thân trong phòng ăn làm chút

nguyên liệu nấu ăn miễn cưỡng có thể trị bệnh. Nếu như vậy còn không được, phải

nhờ vào thân thể của chính mình mà sống sót. Thảm hại hơn là nếu bệnh quá nặng

không thể làm được việc, cũng chỉ có thể bị ném đến Tuyên Bình cung chờ chết.”

Như Lan lại sầu mi khổ kiểm nói: “Đây còn chưa phải thảm nhất, nghe nói sau

khi chết ngay cả thi thể cũng không thể lưu lại, loại cung nữ vô danh tiểu tốt

giống chúng ta trong cung, sẽ không được ban thưởng mộ, mà là hoả táng. Nghe

cung nữ lớn tuổi nói, là sau khi hỏa thiêu thu lại tro cốt ném vào giếng cạn. .

. . . .”

Lời nói nàng âm trầm, ngoài cửa sổ một trận gió lạnh thổi, đem cửa sổ bất

ngờ mở choang. Kèm theo gió lạnh thấu xương, hạt mưa lạnh như băng cũng

bay vào bên trong, ngọn đèn duy nhất trên bàn “Vù” một tiếng bị gió thổi tắt.

Nhược Trúc nhanh chóng chạy tới đem cửa sổ đóng lại, sau đó châm lại ngọn

đèn.

Như Lan cả người phát run, cũng không dám nói thêm một câu.

“Đưa nàng xuất cung, thế nào?” Tiêu Tử Y đột nhiên mở miệng nói. Vốn tiểu la

lỵ chính là không muốn tiến cung, nhờ cơ hội này đưa ra ngoài không phải vừa

vặn?

Nhược Trúc thở dài nói: “Công chúa, Nhược Trúc không phải đã nói Tiểu Vân

Tuyển là dựa theo thân phận cung nữ mà vào cung. Làm sao có thể dễ dàng như vậy

đưa ra ngoài?”

“Ta thấy nếu bị báo lên, cơ hội nàng bị ném vào Tuyên Bình cung còn

lớn hơn.” Như Lan vẫn là nhịn không được chen miệng nói.

Tiêu Tử Y cau chặt đôi mi thanh tú, nếu có thể lập tức tìm được sư huynh

nàng thì tốt rồi, trong đống bình bình lọ lọ kia của hắn khẳng định có thuốc

có thể trị bệnh cho Tiểu Vân Tuyển, nếu không được cũng có thể để hắn đi Thái Y

viện trộm một ít lại đây. Nhưng mấy ngày này cũng chưa gặp qua hắn, hơn nữa

đáng tiếc nàng cam đoan thuốc giải độc khỉ gió gì mà hắn muốn đặt trong trâm

gài tóc, đối với sinh bệnh không có bất kỳ cái nào dùng được a!

“Như Lan, nàng bị bệnh đã bao lâu? Tình trạng thế nào?” Tiêu Tử Y sau khi

suy nghĩ một chút hỏi. Gần đây thời tiết không tốt lắm, mùa xuân chợt ấm chợt

lạnh, hơn nữa nàng vừa tới nơi này đã ăn không ngon ngủ không ngon, tâm tình

lại không tốt, tám phần là thân thể suy yếu, bị cảm. Bất quá nếu tình huống

không nghiêm trọng, Như Lan cũng sẽ không gấp gáp như vậy chạy đến chỗ

nàng.

“Ngày hôm qua. . . . . . Ách, sau chuyện ngày hôm qua, nàng không ăn gì cả.

Buổi tối đã khuya cũng không ngủ, nô tỳ bồi nàng cả đêm. Đến cuối cùng nô tỳ

thật sự chịu không được nằm ngay tại trên bàn ngủ gật chốc lát. Kết quả buổi

sáng khi…tỉnh lại liền phát hiện sắc mặt nàng rất kém, ta muốn sớm một chút đến

nói cho công chúa. Nhưng buổi sáng đến công chúa còn đang nghỉ ngơi. Buổi chiều

muốn đến, nhưng Tiểu Vân Tuyển không cho ta tới. Nàng. . . . . . Nàng có thể là

sợ công chúa ngươi tức giận. Hiện tại nàng đang ngủ, ta mới lén tới được.” Như

Lan lắp bắp nói một đống, len lén nhìn biểu tình trên mặt Tiêu Tử Y.

Nói qua loa chưa tính, một chút bệnh tình cũng không kể lại. Tiêu Tử Y giận

dữ nói: “Ta đi thăm nàng.” Nàng nói xong là hành động, nhưng Nhược Trúc giành

trước chặn đứng nàng.

“Công chúa, ngươi không thể đi.” Nhược Trúc tiến về phía trước một bước, lo

lắng nói “Công chúa, nếu cô bị truyền bệnh thì làm sao bây giờ?”

“Cũng chưa chắc sẽ nhiễm bệnh.” Tiêu Tử Y bất đắc dĩ cười nói.

“Nhưng Nhược Trúc cho rằng Tiểu Vân Tuyển bây giờ mà gặp ta thì khả năng đối

với sự khôi phục thân thể của cô ấy sẽ ảnh hưởng không tốt.” Nhược Trúc biết

Tiêu Tử Y sẽ nói như vậy, sớm chuẩn bị xong lý do kế tiếp.

Kháo, nói thẳng nàng dọa người, không nên tới quấy rối tiểu la lỵ sinh

bệnh là được rồi nha! Tiêu Tử Y bĩu môi, nàng không tới thăm cũng được,

chỉ là Như Lan một chút cũng không nói rõ ràng xem bệnh tình Lí Vân Tuyển

như thế nào.”Nhược Trúc, vậy ngươi đi nhìn xem, đầu Tiểu Vân Tuyển có nóng hay

không, có ho khan hay không, sắc mặt như thế nào.”

Nhược Trúc thở dài nhẹ nhõm một hơi, dặn Như Lan ở trong này hầu hạ Tiêu Tử

Y, chính mình liền vội vàng xoay người ra khỏi thư phòng.

Tiêu Tử Y chậm rãi lần nữa ngồi xuống, nhìn ngọn đèn bập bùng trên bàn, yên

lặng không nói gì.

Nếu Lí Vân Tuyển xảy ra chuyện gì, nàng phải làm sao bây giờ? Người kia thận

trọng cầu xin nàng như vậy, hắn quý trọng muội muội bảo bối này như

vậy, kết quả ở chỗ nàng mới ba bốn ngày, lại có chuyện lớn như vậy.

Nàng đến tột cùng là làm sao vậy? Chỉ một tiểu hài tử mà cũng chiếu cố không

tốt. . . . . .

“Công chúa! Đều là nô tỳ không tốt, không chiếu cố tốt Tiểu Vân Tuyển.” Như

Lan bộp một tiếng quỳ trên mặt đất, khóc không thành tiếng nói.

“Khóc cái gì mà khóc, đem nước mắt thu hồi đi. Ngươi đã thấy qua Tiểu Vân

Tuyển khóc chưa?” Tiêu Tử Y cau mày nói, ngoài mặt dường như không có việc gì,

tâm lại co lại.

Như Lan lập tức che miệng lại im lặng, điều chỉnh cảm xúc một chút rồi đứng

lên, làm ngọn đèn trên bàn sách sáng hơn chút.

Qua không lâu sau, Nhược Trúc vẻ mặt ngưng trọng trở về nói: “Công chúa,

tình huống có vẻ không tốt lắm. Tiểu Vân Tuyển đang phát sốt, cũng không biết

là đang ngủ hay là hôn mê, khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng.”

Tiêu Tử Y nhắm lại hai mắt, giận dữ nói: “Nhược Trúc, đi truyền Thái y.”

Đáng tiếc nàng không mang vài miếng dán giảm sốt xuyên qua a.

Nhược Trúc lắc đầu cười khổ nói: “Công chúa, Thái y sẽ đến chứ?”

Tiêu Tử Y đứng dậy đưa tay ra xoa lưng mỏi, khẽ mĩm cười nói: “Bản công chúa

bị bệnh, ngươi nói Thái y hắn dám không đến sao?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.