Chương4: Lịch sử sai khác

Edit: Tử Băng + A Tử

Beta : A Tử

Nhược Trúc cùng Như Lan là cung nữ mới được phái đến hầu hạ Tiêu Tử Y, hai

người đều có vẻ ngoài thanh tú hiếm có, trăm dặm mới tìm được một mỹ nữ như

vậy.

Tiêu Tử Y thủy chung bảo trì đề phòng tâm lý, thờ ơ lạnh nhạt. Nhược Trúc

thoạt nhìn tuổi lớn hơn nàng một chút, nhưng nhìn qua bất quá cũng chỉ

mười bảy mười tám tuổi , thái độ trầm ổn, khí chất hào phóng, nhìn ra được nàng

cũng là tiểu thư con nhà khá giả. Như Lan cũng kém nàng không nhiều

lắm chỉ có mười ba mười bốn tuổi, xem vẻ mặt hẳn là người thực hoạt bát

giống như Tiêu Tử Y bộ dạng lúc bình thương khi lớn, bất quá mới tới nơi

này, Tiêu Tử Y cố giả bộ làm ra vẻ mặt nghiêm túc.

Tiêu Tử Y cũng không có cách nào cùng các nàng nói chuyện, chỉ có thể

gật gật đầu. Hai người đều thật hiểu ý, rất nhanh liền khéo léo thăm dò được

thói quen của nàng, chỉ cần một ánh mắt một động tác của Tiêu Tử Y cũng biết

nàng muốn gì .

Quả nhiên là cung nữ được lựa chọn kĩ lưỡng mới được đưa tới.

Tiêu Tử Y được hầu hạ chu đáo , không có việc gì, liền bắt đầu tò mò nàng

rốt cuộc là đang ở niên đại nào. Nếu nàng không có nghe sai, nàng hiện tại cũng

mang họ Tiêu, nhưng là trong lịch sử Trung Quốc vương triều của Tiêu vương mà

nàng nhớ rõ cũng chỉ có Nam Bắc triều.

Suy nghĩ một hồi, Nam Bắc triều là nơi hỗn loạn đến như thế nào? Nàng cũng

không nên ở một nơi mà ngay cả hoàng đế cũng ngủ không yên giấc, ngày đêm lo

lắng hạ thần phản loạn trong hoàng cung.

Bất quá tò mò cũng không có cách làm rõ, Tiêu Tử Y cho dù là có thể mở miệng

nói chuyện cũng quả quyết không dám tùy tiện hỏi người bên ngoài bây giờ là

triều đại nào. Cho nên chỉ có tự mình tìm hiểu nghe ngóng xung quanh.

Đầu tiên từ người khác nói chuyện nàng nghe được nàng được phong là Trường

Nhạc công chúa, nơi nàng đang ở là Trường Nhạc cung.

Có thể xuống giường đi lại một chút, Tiêu Tử Y mới biết được chỗ ở của nàng

, Trường Nhạc cung thật sự rộng lớn . Không thể không nói đến Trường Nhạc

cung kiến trúc được bố trí vô cùng tinh mỹ. Nhược Trúc cùng Như Lan

chỉ là cung nữ theo hầu hạ bên người nàng, phụ trách chăm lo những việc cá nhân

hàng ngày của nàng, trong khi đó quản lý Trường Nhạc cung cùng cung nữ thái

giám ước chừng mười mấy người, hơn nữa nàng lúc trước bị hạ độc, Trường Nhạc

cung lại thêm vào trong cung người thử độc ở phòng ăn, phái tới thêm 10 cung nữ

.

Tiêu Tử Y vừa nhìn vừa choáng váng, cho dù nàng không biết cổ đại cung đình

như thế nào, cũng biết nàng thật sự được đãi ngộ rất tốt. Bất quá cuộc sống như

thế nàng tình nguyện không cần. Chẳng qua nếu như cho nàng lựa chọn, nàng cũng

không muốn quay về cuộc sống hiên đại, thân phận kia đã sớm muốn từ bỏ.

“Công chúa, Huệ phi phái người đưa tới “uyên ương mạn thảo văn ngân hạp”

cùng “lưu kim ngư long hí” mỗi thứ một cái.” Nhược Trúc khom người đứng ở ngoài

cửa thư phòng, ôn nhu bẩm báo nói. Tiêu Tử Y sớm đã phát hiện thư phòng

phía sau Trường Nhạc cung, liền mấy ngày mấy đêm ở bên trong, không gặp

người ngoài.

Bên trong thư phòng không có bất kỳ hồi âm, Nhược Trúc kiên nhẫn chờ, sau

một hồi lâu trong thư phòng truyền đến thanh âm tiếng bàn tay gõ lên mặt bàn.

“Dạ, đã biết.” Nhược Trúc cung kính trả lời, xoay người đi cự tuyệt

Huệ phi.

Tiêu Tử Y ở bên trong thư phòng không tiếng động thở dài, ngẩng đầu nhìn bên

ngoài ánh nắng mặt trời chiếu rọi, cảm thấy ý nghĩ một mảnh hỗn loạn. Mấy

ngày nay trong cung liên tiếp có phi tử hay hoàng thân quốc thích mang

tặng phẩm đến cho nàng, nhưng là không có ngoại lệ, toàn bộ nàng đều từ

chối.

Không có biện pháp, ai biết trong vật phẩm có hay không trộn lẫn độc,

hoặc là xen lẫn ám khí phi tiêu . Nàng nào dám thử a? Bất quá bởi vì nàng

trừ bỏ vật phẩm do Hoàng Đế và Hoàng Hậu ban tặng, một mực cự tuyệt

tất cả lễ vật, ngay cả hoàng thái tử Tiêu Cảnh Dương đưa tới vật phẩm cũng

cự tuyệt, ngược lại khơi dậy trong hoàng cung từ cao đến thấp ra sức

tặng lễ nhiệt tình. Tất cả mọi người đều đoán vì những vật phẩm đó không

hợp sở thích c*̉a công chúa, hay là bởi vì nguyên nhân nào đó không nhận quà

tặng, dù sao tất cả mọi người đang đợi xem rốt cuộc Tiêu Tử Y sẽ nhận vật

phẩm c*̉a ai, làm cho mấy ngày này các loại trân phẩm đã từng nghe tên hay

chưa từng nghe tên đều được đưa đến Trường Nhạc cung, rồi tất cả lại

đều được trả trở về.

Tiêu Tử Y ngáp một cái, đứng dậy đem thư phòng tràn ngập ánh sáng, kéo

rèm cửa sổ xuống một nửa, làm cho bên trong ánh sáng không còn đặc

biệt chói mắt. Trở lại nhìn đến trên bàn bày biện sách sử, Tiêu Tử Y cảm

thấy càng thêm đau đầu.

Thật là làm khó nàng khi phải đọc từng chữ từng chữ một cái

đống cổ văn tối nghĩa , nhưng c*̃ng không uổng công hiện tại nàng đã

biết bản thân đang ở triều đại nào.

Nguyên lai nơi này cũng không phải là nơi nàng biết trong lịch sử, ở nơi

này cũng có Xuân Thu Chiến quốc, cũng có Đại Hán vương triều, nhưng là lịch sử

ở Tùy hướng thời điểm xuất hiện lệch lạc, cuối cùng lên làm hoàng đế là Dương

Dũng mà không phải Dương Quảng*, Tùy hướng có thể kéo dài thời Ngũ Đại**, bất

quá cũng không phải không có đời thứ hai Tùy Dương đế *** rồi, thời Ngũ Đại

sau đại loạn. Tiêu gia vốn là tướng quân nhà Tùy, khởi nghĩa vũ trang, sáng lập

vương triều Đại Chu.

Đây c̃ng chính là triều đại c̉a Tiêu Vương.

Tiêu Tử Y xuyên qua thành đến nơi này trở thành công chúa cũng là kêu Tiêu

Tử Y, dung mạo cùng tên cũng không thay đổi, chính là tuổi mới có mười bốn

tuổi. Nghe nói là lúc bốn tuổi, theo phụ hoàng và mẫu phi đi Thái Sơn Tế Tự bị

người ta bắt đi, từ đó lưu lạc dân gian. Mà mẫu phi của nàng tưởng vì niệm đến

nàng- hai năm sau củng rời khỏi nhân gian. Hoàng đế khổ tâm tìm mười năm, mới

đem nàng một lần nữa đem về cung, kết quả trở lại trong cung không tới mười

ngày, liền đã xảy ra việc ám sát bằng thuốc độc cùng sự kiện mưu sát.

Xem ra nàng ở kiếp trước cùng nàng hiện tại vận mệnh đều rất kém cỏi, đều có

người trăm phương ngàn kế mà hại nàng. Tiêu Tử Y một lần nữa ngồi trở lại trước

bàn đọc sách, nhìn trên mặt bàn Tiểu Hương lô chậm rãi tỏa ra hương tuyến, từng

đợt từng đợt tiêu tán ở trong không khí.

Thật sâu hít một hơi có chứa có chứa hương thơm có tác dụng an thần Tiêu Tử

Y ý nghĩ cũng chầm chậm khôi phục thanh tĩnh. Nàng vài đêm đều liên tục

nằm mộng, mộng ở hiện đại nàng kỳ thật không chết, nguyên lai linh hồn

của thần thể này nhập vào thân thể của nàng, đã trải qua thời gian khó khăn học

tập tri thức, sau đó dưới sự trợ giúp của bạn bè của nàng đã đoạt lại tập đoàn

tài chính cùng quyền kế thừa, thậm chí còn xây lại cô nhi viện Tình

Thương.

Nàng nằm mộng thất rất nhiều nhưng chỉ nhớ được một đoạn ngắn mà thôi. Nhưng

là có thể xác định là, đây không phải do nàng tùy tiện phán đoán.

Nàng tình nguyện tin tưởng đây là thật, nàng cùng Tiêu Tử Y ở thời cổ đại

nào đó trùng hợp trao đổi linh hồn, từ nay về sau bắt đầu một cuộc sống khác

không lien quan đến nhau.

Mà giấc mộng đêm qua cũng đã cho nàng biết tất cả, Tiêu Tử Y cho rằng mọi

chuyện đã xong rồi, và lần này đến lược nàng cố gắng sinh tồn.

Nhưng là, rốt cuộc phải làm như thế nào? Ai cho nàng một quyển chỉ nam sinh

tồn trong hậu cung a? Tiêu Tử Y đem cái trán nặng nề mà cúi xuống mặt bàn, ánh

mắt lại đột nhiên trông thấy một đôi mắt to đen trong suốt.

Tiêu Tử Y cả kinh dưới lập tức đứng lên. Tiểu hài tử? Khi nào thì tiến vào

thư phòng của nàng và ở dưới bàn của nàng ?

Cặp mắt tràn ngập thuần khiết, đôi mắt to chớp hai cái, theo sau là

thanh âm thánh thúy hướng Tiêu Tử Y nói: “Hoàng cô cô, nhĩ hảo!”

“. . . . . .”

Cô. . . . . cô cô?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.