Chương34: Ngươi cũng quá xui xẻo đi !

Edit: Mộ Hàm

Beta: A Tử

Đương kim thiên

tử tuy rằng tính tình luôn luôn quỷ dị khó đoán, hơn nữa đôi lúc cưng chiều quá

mức Tiêu Sách, nhưng đối với Tiêu Cảnh Dương lại yêu cầu rất nghiêm khắc.Vì vậy

Tiêu Cảnh Dương có đôi khi cảm thấy phụ hoàng đối với thập tam đệ quá coi

trọng, làm trong lòng hắn sinh tia cảnh giác. Nhưng là mẫu hậu đã từng nói với

hắn, Tiêu Sách là nhi tử nhỏ nhất của phụ hoàng, thêm nữa Tiêu Sách thiên tư

thông minh, cưng chiều như thế nào cũng không quá đáng. Còn đối với hắn nghiêm

khắc yêu cầu, đấy là bồi dưỡng thái tử.

Ý nghĩ này vẫn

giúp hắn cố gắng đến bây giờ. Nhưng là phụ hoàng có nghiêm khắc, cũng chưa từng

đối với hắn thần sắc nghiêm nghị quá như vậy.

Lần này Hải

Đường yến là bước đầu hắn thiết lập nên phạm vi quyền lực của bản thân, cũng là

một cơ hội để hắn thử phụ hoàng. Tuy rằng kế hoạch ban đầu là giáng chức Lý Vân

Thanh bị sụp đổ, nhưng hắn mấy ngày nay còn thầm đắc chí phụ hoàng đối với hắn

làm chuyện mờ ám cũng không có truy vấn.

Kết quả, thật

ra là chưa kịp tìm hắn tính sổ mà thôi.

Tiêu Cảnh Dương

trong đầu hiện lên những ý niệm này, cơ thể như là có ý thức, đầu óc chưa kịp

phản ứng thì hắn cũng đã khẩn trương quỳ trên mặt đất rồi.

Hoàng hậu ở bên

thấy thế nhắm lại hai mắt, nàng trước đó cũng không biết Tiêu Cảnh Dương cầu

nàng tổ chức Hải Đường yến mục đích là vì Lý Vân Thanh. Nếu trước biết

trước, nàng nhất định sẽ ngăn không cho bọn họ làm như vậy.

Ở trong thịt

nướng bỏ sợi tóc hãm hại người, chiêu này từ thời Hán triều đã có người từng

làm như vậy.Văn võ bá quan có mặt có người nào không biết điển cố này? Rõ ràng

biết thái tử đây là đang thử hoàng đế.

Mà cũng không

ai vì Lý Vân Thanh nói giúp một câu.

Bởi vì tất cả

mọi người chờ đợi hoàng đế tỏ rõ thái độ.

Là ngầm đồng ý

thái tử thiết lập phạm vi quyền lực? Vẫn là giữ lấy quyền lực một chút cũng

không buông tay? Đây là một sự kiện tốt vô cùng, có thể ngồi xem thái tử thử

hoàng đế, rồi sau đó đưa ra lựa chọn như thế nào hành động.

Mà vị phu quân

cực kỳ tôn quý này của nàng thống hận nhất là bị người khác thử. Cũng hận nhất

quyền lực nắm trong tay người khác, cho dù là nhi tử chính mình cũng không

được.

Nghĩ đến đây,

nàng ngược lại là muốn cảm tạ trước khi Tiêu Cảnh Dương mở miệng cầu tình đã

nói chuyện Tiêu Tử Y. Nếu không phải nàng đề cập qua câu chuyện, hậu quả thiết

nghĩ không tưởng tượng nổi.

Nhi tử a! Ngươi

vẫn còn quá non. Hoàng hậu ngồi ngay ngắn một bên, mắt xem mũi, mũi nhìn tâm

không nói được một lời. Ở bên hoàng đế thiên uy khó lường, nàng đã sớm học được

khi nào thì nên nói khi nào thì không nên nói.

Nhưng con trai

của nàng giống như còn chưa có học được điểm này.

Trong phòng ấm

đột nhiên thực im lặng, chỉ nghe thấy bên trong lò sưởi có một chút tiếng than

củi thiêu đốt.

“Ngươi đứng lên

đi.” Sau một hồi lâu, hoàng đế hít sâu một hơi, cố gắng khống chế lửa giận của

mình.

Tiêu Cảnh Dương

bất an đứng lên, giọng nói ân hận: “Phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi.”

Hoàng đế bí

hiểm cao giọng nói: “Nga? Ngươi làm sai chỗ nào?”

“Sai ở không

nên tự tiện đoán mò tâm ý của phụ hoàng.” Tiêu Cảnh Dương cúi đầu nói. Hắn kỳ

thật sai ở chổ quá tự phụ, cũng quá nóng lòng. Nhưng là hắn thật sự sợ là Tiêu

Sách sẽ được phụ hoàng cưng chiều quá mức, trong lịch sử chuyện thái tử bị phế

cũng không phải là chưa từng có. Tiêu Sách ngày từng ngày lớn lên, lập tức sẽ

đến mười ba tuổi thành gia, cột mốc này chứng tỏ hắn chính thức xuất hiện trong

tầm mắt của vua và dân.

“Sai, ngươi

cũng không phải sai ở điểm này.” Hoàng đế đưa tay gõ nhịp nhịp ở trên bàn, “Nếu

có người đoán mò ý tứ trong lời nói của trẫm…, trẫm vị hoàng đế này phải phi

thường buồn bực?”

“Thỉnh phụ

hoàng khai sáng.” Tiêu Cảnh Dương cung kính hỏi.

Hoàng đế lạnh

lùng nói: “Ngươi sai ở chỗ không nên trọng dụng người kia.”

Tiêu Cảnh Dương

không cam lòng ngẩng đầu, hỏi tới: “Phụ hoàng! Thái Nguyên Lý gia đến tột cùng

là làm sao vậy? Một người xuất thân như vậy có trọng yếu sao?”

Hoàng đế hừ

lạnh một tiếng, hai tay nắm sau lưng, dáng điệu chẳng buồn nói.

Hoàng hậu thấy

thế, nhàn nhạt thay hoàng thượng giải thích: “Cảnh Dương, Thái Nguyên Lý gia

chưa bao giờ được trọng dụng, đây là một quy định bất thành văn a!”

“Này nhi thần

biết, nhưng là quy định bất thành văn này, nhưng không ai có thể nói rõ vì điều

gì. Nhi thần không tin phụ hoàng hội bởi loại tin đồn đãi này mà không trọng

dụng nhân tài!” Tiêu Cảnh Dương bất cứ giá nào, hôm nay coi như là đã chống

đối phụ hoàng, cũng phải nói.

Hoàng hậu liếc

mắt qua hoàng đế, nhìn đến mặt hắn không chút thay đổi, ngầm đồng ý nàng nói

tiếp.”Cảnh Dương, đây không phải cái gì đồn đãi, mà là theo Thái tông truyền

xuống một đạo tiền triều thánh chỉ. Xưa kia sau khi Thái tông đánh chiếm Vị

Ương Cung, phát hiện đạo thánh chỉ tiền triều này đặt ở một nơi cất dấu bí mật.

Mặc dù cũng không biết là có ý tứ gì, nhưng là này thánh chỉ trên tiền triều là

dấu ngọc tỷ của Độc Cô thánh mẫu hoàng thái hậu.”

Tiêu Cảnh Dương

sửng sốt “Độc Cô. . . . . .”

Hoàng hậu chậm rãi gật gật đầu. Độc Cô hoàng

hậu là kiểu mẫu hoàng hậu để noi theo, không chỉ có bởi vì nàng hiền lương thục

đức, vì cơ nghiệp triều đình cống hiến rất nhiều, hơn nữa còn là người tạo ra

vị hoàng đế xưa nay chưa từng có trong lịch sử tựa như thần thoại. Cho nên dấu

ngọc tỷ Độc Cô hoàng hậu có rất lớn ảnh hưởng, ngay cả Thái tông đều đem đạo

thánh chỉ tiền triều này lưu lại.

Buồn cười quá!

Tiêu Cảnh Dương trong lòng nghĩ như vậy. Chỉ vì đống giấy vụn tiền triều kia

thì cứ như vậy nghe lời sao? Nga, sai lầm rồi, là phế chỉ.

Bất quá hắn

nhìn phụ hoàng mẫu hậu hai người trên mặt bộ dáng Trịnh Trọng lạ thường, hắn

cho dù thiết nghĩ buồn cười cũng không thể biểu lộ ra nửa phân.”Phụ hoàng,

chẳng lẽ Lý Vân Thanh cũng bởi vì như vậy liền vĩnh viễn ở Lễ bộ làm một cái

chức vụ trong sạch nho nhỏ sao?”

Hoàng đế bắt

đầu tùy tay lật tấu chương lên xem, khi hắn nhìn ra, Lý Vân Thanh chẳng qua là

nhi tử cố ý thu mua tâm một người, hắn tự nhiên sẽ không coi trọng.

“Hoàng thượng,

không bằng như vậy đi, làm cho Lý Vân Thanh đưa muội muội của hắn tiến cung làm

bạn Tử Y. Vì bồi thường hắn, làm cho hắn ở Lễ bộ thăng một cấp, như thế nào?”

Hoàng hậu thử đề nghị nói.

Hoàng đế nghĩ

nghĩ, mắt nhìn hiếm thấy hắn hướng hoàng hậu thỉnh cầu, tùy tiện gật đầu nói “Cứ như vậy đi.”

Tiêu Cảnh Dương

không nói gì hỏi trời xanh, không nghĩ tới hắn càng cầu tình, ngược lại càng

tạo thành phản hiệu quả. Ở Lễ bộ thăng nhất cấp có năng lực thế nào? Bất quá

cũng chính là theo trông coi hàng hóa thăng cấp đến trông coi vật hỗn tạp. . .

. . .

Nhớ tới mấy

ngày hôm trước Đàm Nguyệt Li cười nhạo Lý Vân Thanh xúi quẩy nói một câu, ngay

cả Tiêu Cảnh Dương hiện tại cũng muốn nói với mình câu kia: “ngươi cũng quá xui

xẻo đi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.