Chương5

“Mẹ, dùng bữa.” Linh Lung hiếu thuận giúp mẫu thân chia thức ăn, đem

tất cả các món ngon để trong bát bà.Thấy dáng vẻ mẫu thân như có tâm sự

nặng nề, trong lòng nàng càng nghi ngờ.

Đêm đó, hai mẹ con ngủ chung một giường, mắt thấy trời cũng sắp sáng

Khương Thị vẫn trằn trọc khó ngủ,bên tai nghe được bên ngoài truyền đến

từng tiếng gà gáy, bà nhẹ nhàng choàng áo đi đến phòng bếp nhóm lửa

chuẩn bị đồ ăn sáng.

Linh Lung ngủ không say cho nên khi mẫu than ngồi dậy,nàng cũng mở

hai tròng trắng đen phân minh,mẹ nàng lặng lẽ mang đôi giầy thêu màu

hồng nhạt,rời khỏi phòng.

Mẹ nhất định có tâm sự. Linh Lung có thể trăm phần trăm kết luận,

chẳng qua là giữa hai mẹ con nàng cho đến giờ không có bí mật, tại sao

chuyện này lại lén giấu đi, trì trệ không muốn nói ra ?

Nhìn bóng dáng mẫu thân bận rộn, nàng tiến lên gọi một tiếng,“Mẹ”.

“Ừm!” Khương Thị bị nữ nhi gọi giật mình, tay phải run rẩy múc gạo

trắng rớt đầy đất.“Linh Lung, con nha!Hôm nay con tại sao lại dậy sớm

như vậy?”.

Linh Lung nắm cổ tay gầy của mẫu thân, ngăn lại động tác mẹ lục gạo trắng.“Mẹ,mẹ đi theo con”

“Con muốn đi đâu?” Khương Thị để nữ nhi kéo đi,vào tới phòng.

Nàng ấn mẫu thân ngồi ở trên giường, trên mặt Linh Lung toát ra thành thục vượt quá tuổi.“Mẹ, rốt cuộc xảyra chuyện gì? Không cần gạt con nữa ,mẹ mỗi lần có tâm sự, buổi tối mẹ nhất định sẽ ngủ không yên,mẹ đừng

nghĩ rằng việc nhỏ này có thể lừa gạt được con.”.

Khương Thị lại buồn phiền lộ vẻ xúc động,“Xem ra chuyện phải trái không thể giấu”.

“Mẹ không đem tâm sự nói cho con biết, còn có thể nói cho ai biết

nha?” Linh Lung cố ý trêu chọc nói:“Mẹ nói đi!Con sẽ chăm chú lắng

nghe.”.

Vì thế, Khương Thị đành phải chậm rãi đem chuyện ban ngày hoàng thái

hậu đích thân tới đây nói lại một lần nửa, bao gồm chuyện hai người nói

với nhau, và lời thỉnh cầu của hoàng thái hậu, còn có lo lắng và kiêng

kỵ chính mình,toàn bộ nói ra hết.

“Thành thật mà nói,mẹ cũng không tán thành con tiến cung,mẹ biết rõ

tiểu hoàng đế hiện nay tính tình rất khó chịu, chỉ cần không thuận mắt

hắn, hắn sẽ giận dữ, trong triều có vài đại thần bởi vì nói thẳng với

Hoàng thượng mà thiếu chút nữa bị đưa tới ngọ môn trảm thủ, giống như

bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Mẹ đương nhiên không hy vọng

con mạo hiểm. Mẹ đã mất đi cha con,mẹ không thể mất them con,tuy là

hoàng thái hậu thỉnh cầu,mẹ vẫn quyết định cự tuyệt.” Mặc dù mấy năm

trước có…… Nhưng như thế nào? Hôm nay mọi chuyện đều khác a!

Linh Lung sớm đã quên chuyện trước kia,biểu hiện của nàng tương đối

bình tĩnh.“Con và Tần bá bá làm xiếc ở ngoài đường,cũng nghe thấy không

ít chuyện liên quan đến tiểu hoàng đế,bản thân con cho rằng hắn thật sự

thiếu người giáo huấn.Nếu cứ như vậy, giang sơn sớm hay muộn sẽ bị hắn

phá hủy, có lẽ vì chuyện như vậy nên hoàng thái hậu mới không có cách

nào khác đến tìm chúng ta.”.

“Cách nói chuyện của con rất giống cha, lúc trước ông ấy cũng là tràn ngập chính nghĩa, một lòng muốn vì triều đình làm chút chuyện, vì tiên

đế san sẻ, kết quả không công đã đánh mất mạng mình,còn hai mẹ con chúng ta thì trốn đông trốn tây,cuộc sống như vậy mẹ đã quá sợ.” Nói đến chỗ

kích động,khăn tay trong tay khương Thị xoắn lại run rẩy.

Linh Lung đưa hai tay ôm lấy mẫu than yếu đuối.“Mẹ,cuộc sống cực khổ

đã qua,con sẽ không để “Người kia” làm tổn thương chúng ta nửa .”.

Khương Thị nói dồn dập:“Mẹ không hy vọng con gặp nguy hiểm, không

bằng chúng ta lập tức chuyển nhà, tốt nhất là rời khỏi kinh thành, vĩnh

viễn không trở về đây”.

“Mẹ, trốn tránh cũng không phải cách hay.” Trong mắt Linh Lung lóe

sáng nghiêm túc nhìn mẫu thân, thốt ra,“Những năm gần đây,con ngày ngày

đêm luyện võ, chính là hy vọng có một ngày có thể tự tay báo thù cho

cha, hiện tại cơ hội đã đến , chỉ cần có thể vào cung,con sẽ có cơ hội

nhìn thấy “Người kia”, con sẽ điều tra rõ năm đó cha chết như thế nào”.

“Linh Lung, con trăm ngàn lần không thể làm việc ngốc như thế!”Tim

của Khương Thị suýt nữa ngưng đập, nàng vốn tưởng rằng nữ nhi tập võ chỉ là vì kiếm ăn, không nghĩ tới con nàng lại dấu diếm kế hoạch lớn như

vậy.

Linh Lung xoay mình cười vui vẻ.“Mẹ, nhìn bộ dáng khẩn trương, sắc mặt trắng bệch của mẹ,con chỉ là nói giỡn thôi”.

“Thật là chuyện này có thể nói giỡn sao?” Khương Thị vẫn hoài nghi.

Linh Lung phụt cười, ra vẻ thoải mái nói:“Đương nhiên là thật , mưu

sát hoàng thân quốc thích là tột chết,con còn có mẹ,cho nên tuyệt không

thể mạo hiểm .”.

Khương Thị nghe thế này mới khôi phục hô hấp và tiếng đập bình thường.“Con thật làm mẹ sợ .”.

“Nhưng mà, nếu hoàng thái hậu tự mình đến cầu chúng ta giúp đỡ ,chúng ta từ chối hình như không tốt lắm, không bằng con tiến cung gặp hoàng

thái hậu, nói qua mọi chuyện, nếu thật sự không giúp được, con có thể

khéo léo từ chối, như vậy thì tốt hơn”.

“Như vậy sẽ không thất lễ, cũng chỉ còn cách như vậy.” Khương thị đem tất cả tâm sự kể ra, cuối cùng thoải mái hơn.“Tốt lắm,Linh Lung, con

nằm xuống ngủ thêm chút nửa, mẹ vào phòng bếp nấu a9n”.

Linh Lung nở nụ cười đưa mắt nhìn theo mẫu thân ra ngoài, trong chớp mắt, tươi cười trên mặt đã biến mất……

Thù giết cha không đội trời chung, nàng phải bắt lấy cơ hội tốt do trời ban cho.

Không có chú ý tới vẻ mặt của Linh Lung chợt lóe lên tia lạnh lùng,

Trầm Hương đứng một bên phối hợp nói:“Cô nương hẳn là đói bụng? Nô tỳ

lập tức đi chuẩn bị đồ ăn sáng.”.

“Trầm Hương, ta muốn gặp hoàng thái hậu, phải làm như thế nào mới

nhìn thấy người?” Linh Lung không phải hỏi để hiểu, dù sao cũng là

chuyện nhiều năm trước, trí nhớ sớm không còn tồn tại.

“Nô tỳ đi tìm Quế công công, hắn là người nhân bên cạnh hoàng thái hậu, có thể nhờ hắn giúp cô chuyển đạt.” Trầm Hương trả lời.

Linh Lung chau mày lại.“Vậy phiền ngươi .”.

“Đây là chuyện nô tỳ nên làm. Cô nương nếu không có việc gì căn dặn,

nô tỳ ra ngoài trước.” Trầm Hương hành lễ, rất nhanh rời đi.

Hoàng thái hậu rốt cuộc đưa ra chủ ý gì? Vì cớ gì an bài nàng ở nơi này? Linh Lung trăm điều khó hiểu thầm nghĩ.

“Hoàng Thượng giá lâm!”.

Ngoài điện truyền đến giọng nói làm cho Linh Lung sửng sốt một

chút,người còn chưa phản ứng,đã thấy Nạp Lam một thân long bào quý giá,

từng bước đến gần, mà vẻ mặt của Tiểu Thuận Tử như không ngủ đủ hai mắt

quầng thâm đi theo phía sau, hoàn toàn không có thần thái sáng láng.

“Làm càn! Thấy trẫm còn không quỳ xuống hành lễ?” Nạp Lam căn bản chờ không kịp đến hừng đông đã tới .

Linh Lung nhấp một chút làm môi đỏ mọng, chậm rãi đứng dậy, quỳ

xuống, hai tay giơ lên,“Dân nữ tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn

tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”.

Hai tay của Nạp Lam hoàn ngực đứng trên cao dùng lỗ mũi nhìn

người.“Trẫm muốn nàng lập tức ra khỏi Phượng Minh Điện, mặt khác ta sẽ

bảo Tiểu Thuận Tử giúp nàng an bài chỗ ở.”.

“Hoàng Thượng muốn dân nữ rời xa chổ này, bất quá, tốt nhất là nên

hỏi qua hoàng thái hậu.” Nàng là cầu còn không được, chẳng qua không

muốn yếu thế trước mặt hắn.

Nạp Lam nhất thời trố mắt căm tức.“Đừng nghĩ lấy hoàng thái hậu để

dọa trẫm, trẫm là Hoàng Thượng, mỗi câu nói đều là thánh chỉ, ai dám

không theo chính là kháng chỉ.”.

Linh Lung khẩu khí lãnh đạm cãi lại,“Ngay cả hoàng thái hậu cũng phải nghe Hoàng Thượng sao?”.

“Xú nha đầu này thật to gan, cư nhiên dám chống đối trẫm, đừng tưởng

rằng có hoàng thái hậu là chỗ dựa của nàng, liền vọng tưởng bay lên làm

phượng hoàng, trẫm sẽ không cho nàng như ý .”.

Linh Lung nghe xong trong lòng thật không vui. Chính mình bị tội gì

nha,đến nơi đây tự rước lấy nhục,chẳng qua chuyện nàng đáp ứng nàng phải làm được, đây là nguyên tắc cơ bản làm người, cũng là chuyện khi cha

còn sống đã dạy nàng.

“Được, dân nữ và Hoàng Thượng đánh cuộc như thế nào?”.

Ánh mắt của Nạp lam chợt lóe lên,“Đánh thắng nàng chứ gì?”.

“Chỉ cần Hoàng Thượng có bản lĩnh đánh bại dân nữ, như vậy dân nữ sẽ tự động biến mất.”.

Nạp Lam không tin nghiêng người hỏi,“Thật sự? Đến lúc đó nàng thật sự nguyện ý buông tha?” Trên đời này nữ tử đều muốn làm hoàng hậu chấp

chưởng đông cung, đây chính là quang vinh, nàng không có khả năng ngoại

lệ.

“Dân nữ đã nói sẽ giữ lời,ý Hoàng Thượng như thế nào?” Vừa vào hầu

môn giống như biển, huống chi là hoàng cung. Linh lung không hề nghĩ

ngợi quá.

“Được, một lời đã định! Nếu nàng dám lật lọng, cũng đừng trách trẫm định nàng tội khi quân.” Nạp Lam ngưỡng mũi, cao ngạo nói.

Linh Lung giương cằm lên, nghiêm mặt nói:“Một lời đã định.”.

“Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng.” Trầm Hương không đoán được lại gặp

được vạn tuế gia ở chỗ này, vẻ mặt kinh hoàng vội vàng quỳ xuống hành

lễ.

Tiểu Thuận Tử thấp xích,“Ngươi lđang làm gì?”.

Trầm Hương run rẩy nói:“Hồi Thuận công công, nô tỳ được phái tới hầu hạ cô nương .”.

“Không có gì nói liền lui ra, không phát hiện Hoàng Thượng và Linh Lung cô nương đang nói chuyện sao?”.

Trầm Hương mang đồ ăn tới đặt xuống.“Dạ!Dạ.”.

Thấy Nạp Lam không tính rời đi,Linh Lung liếc mắt nhìn thức ăn thịnh

soạn trên bàn. Sức ăn của nàng không lớn, chỉ sợ lại phải lãng phí .

“Hoàng Thượng dùng đồ ăn sớm chưa?” Nàng thuận miệng hỏi một chút.

Nạp Lam không đoán được nàng hỏi như vậy, cũng thẳng thắn nói:“Còn chưa có ăn nha.”.

“Như vậy, Hoàng Thượng có phải cần phải đi hay không?” Cứ ở chỗ này cùng nàng mắt to trừng đôi mắt nhỏ là có ý gì chứ.

Quả nhiên, lời nàng vừa ra, lập tức mặt rồng có chút hờn giận.

“Nàng dám đuổi trẫm sao?Mỗi chỗ trong hoàng cung này đều thuộc về

trẫm , trẫm muốn ăn ở nơi nào thì ở nơi ấy, không ai có tư cách đuổi

trẫm.”.

Linh Lung trợn mắt nhịn xuống xúc động.“Ý Dân nữ là, Hoàng Thượng

cũng đã đói bụng, sao không trở về ăn uống no đủ, buổi chiều mới có tinh thần cùng dân nữ luận võ.”.

Hừ! Nàng càng muốn đuổi hắn đi! Hắn lại càng không đi.Giọng nói của

Nạp lam lạnh lùng:“Trẫm quyết định ở trong này dùng bữa, không được

sao?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.