Tiểu Mạn đau khổ phát hiện Cố Lãng có người khác

Tiểu Mạn lo sợ bất an gõ

cửa. “Đến đây.” Một giọng nói quen thuộc truyền đến khiến trong lòng cô nóng

lên, lo nghĩ tích trong lòng mấy hôm nay, cùng phẫn nộ, bi thương chỉ vì giọng

nói kia mà lập tức tiêu tán, chỉ còn lại cảm giác ấm ức không chịu nổi.

Cửa mở, “Tiểu Mạn, sao em

lại tới đây?” Trên mặt anh không hề có vẻ ngạc nhiên sung sướng như cô đoán,

trái lại còn muốn trốn tránh, có vẻ như xấu hổ, âm cuối đột nhiên chùng xuống.

Lo lắng trong lòng Tiểu

Mạn lại một lần nữa chậm rãi phình ra, cười miễn cưỡng, “Em tới tìm anh, không

chào đón sao?”

Anh hất tay tỏ vẻ lơ

đãng, do dự nói: “Nghe lời, đợi anh một chút rồi sẽ giải thích với em.” Nói

xong liền muốn đóng cửa.

Tiểu Mạn đi trước một

bước, chặn cửa lại, đẩy ra, “Em có thể vào ngồi một chút được không?”

“Lãng, ai vậy?” một giọng

nói thanh thoát truyền đến, một mỹ nữ mặc áo ngủ đi qua, đầu tiên là cực kỳ tự

nhiên túm lấy cánh tay anh, sau đó nũng nịu nép vào lòng anh, hơi nghiêng đầu,

gắt gỏng: “Cô ấy là ai vậy?”

Thân thể anh cứng đờ, sau

đó lại bình thường trở lại, quay sang Tiểu Mạn cười dịu dàng, “Là người thân

trong nhà.”

Trái tim Tiểu Mạn gần như bị xé rách ra thành từng

mảnh, lảo đảo lùi về phía sau vài bước, thiếu chút nữa thì ngã ra khỏi sân

khấu. Cánh tay đang vòng bên hông mỹ nữ khẽ nhúc nhích, tựa hồ vẫn giống như

trước đây ôm lấy cô, thế nhưng, cuối cùng cũng chỉ khẽ động mà thôi. Từ nay về

sau, anh sẽ ôm một người khác.

Âm nhạc đau buồn vang lên,

Tiểu Mạn và Cố Lãng mặt đối mặt ngồi ở một quán cà phê. Nước mắt của cô không

ngừng rơi, tí tách từng giọt rơi vào ly cà phê, nổi lên một vòng bọt nước ưu

thương.

“Xin lỗi.” Sau một lúc im

lặng, Cố Lãng cứ như vậy nói ra hai chữ.

“Anh vì sao, vì sao lại

có thể đối xử với em như vậy?” Tiểu Mạn che mặt, thế nhưng, nước mắt vẫn không

thể giữ lại, theo kẽ tay chảy xuống. Vốn dĩ, chỉ là muốn một lời giải thích, có

thể đó là hiểu lầm, anh có nỗi khổ tâm không chừng. Vốn dĩ, cô muốn trấn định

một chút, tối thiểu, cho cô giữ lại chút tôn nghiêm gầy còm. Thế nhưng, cô

không có cách nào khác, ai bảo cô yêu anh đến mức hèn mọn như vậy? đến mức

không hề giữ lại, hoàn toàn không chừa cho chính mình một đường lui.

Anh cúi người cầm khăn

tay giúp cô lau nước mắt.

“Không cần!” Tiểu Mạn

kích động đứt lên, giơ tay tát anh “Bốp” một cái. Anh không tránh, khăn tay rơi

xuống sàn nhà, vải trắng bị nhuộm nâu, tựa như vệt máu khô cạn.

Bàn tay anh xấu hổ lưu

lại giữa không trung, thật lâu, cho tới tận lúc người vẫn ngồi trước mặt anh đã

bước ra khỏi cửa, anh vẫn ngồi ngây như phỗng. Chậm rãi, mười ngón tay bấu chặt

lấy lòng bàn tay, anh đã sai rồi sao?

Trời mưa suốt đêm.

Tần Tiểu Mạn ngửa đầu hứng lấy những giọt mưa. Gạt đi

những giọt nước mắt đau lòng, thất tha thất thểu, không may trượt chân, đúng

lúc ấy, một chiếc xe tải hạng nặng trờ tới….. Sau đó…..

“Sau đó, cậu muốn xuyên

qua nữa phải không? Tốt nhất là xuyên vào cái thế giới trọng nữ khinh nam, gặp

một gã giống hệt Cố Lãng, ngày nào cũng chà đạp đùa bỡn để giải hận?” An Nhiên

thực sự không nghe nổi Tiểu Mạn cứ ngồi đó phán đoán lung tung, không khách khí

cắt ngang, móc di động ném sang, “Này, gọi điện thoại hỏi một câu không phải là

xong sao? Lau khô nước mũi đi, đừng làm chuyện mất mặt nữa!”

Đậu Phụ và Nhâm Suất, vì

lo lắng mà đi theo, nhìn nhau, tiếp tục im lặng. Họp lớp cuối cùng kết thúc chỉ

vì một tờ báo. Đại tỷ Đậu phụ bây giờ đặc biệt muốn hành hung cái người mua tờ

báo chết tiệt kia một trận. Tiểu Mạn vừa thấy nó xong, khí lạnh bốc lên tận

trời, uống liền hai chén rượu, cầm lấy túi xách, bỏ lại một câu “Đi WC.” rồi

mất dạng.

Đậu phụ cho rằng cô trong

lòng khó chịu, vào nhà vệ sinh một lúc thôi, cũng không để ý. Cũng may Nhâm

Suất vội vàng kéo cô đi tìm Tiểu Mạn. Cô mới biết hóa ra Tiểu Mạn nhà mình sắp

tu thành chánh quả, bị đả kích như vậy, đạo hạnh “ngàn năm” xem ra bị hủy bỏ

mất rồi.

Hai người đi theo cô tới

sân bay, phát hiện ra cô muốn mua vé máy bay đi Mỹ. Hình như quên mất không

mang tiền, cô lục túi trái, túi phải, cuối cùng đưa một tấm thẻ màu xanh ngọc

cho nhân viên sân bay. Cô nhân viên vốn ngạo mạn, khinh thường, vừa thấy tấm

thẻ đã bật người đứng dậy, hai tay cung kính đưa vé cho Tiểu Mạn.

Đậu Phụ và Nhâm Suất đuổi

theo, sau đó, chẳng biết cái cô tên An Nhiên này từ đâu chui ra, phong tỏa sân

bay, lôi Tiểu Mạn về. Tiểu Mạn vừa ngồi xuống đã bắt đầu khóc, kể lể tuốt tuồn

tuột mấy cái suy đoán bi thảm nhất mà cô nghĩ ra được.

Nhâm Suất không ngờ lại

rơi vào tình huống này, xấu hổ sờ sờ mũi nhìn đi chỗ khác. Đậu Phụ âm thầm cảm

phục An Nhiên, nhìn cô dáng người thấp bé, gầy teo, không ngờ lại có khí thế

như vậy. Một chiếc áo da màu đen, bên trong mặc áo len cao cổ đỏ rực, tóc nâu

uốn xoăn xõa trên vai, tựa như đối nghịch với màu mắt đen thuần khiết. Chậc,

cái này mới gọi là đẳng cấp. Nói rồi cúi đầu nhìn Tiểu Mạn khóc lóc thê thảm,

lắc đầu, cái này gọi là chênh lệch.

“Mình không gọi đâu!”

Tiểu Mạn thút thít, cầm khăn tay chùi nước mũi, “Mình chờ anh ấy, anh ấy cho

mình, cho mình một lời giải thích.” Ánh mắt đột nhiên trống rỗng rồi lại đùng

đùng đứng dậy, “Đừng cản mình, mình muốn đi để hỏi cho rõ!”

An Nhiên đẩy cô ngồi

xuống, “Bạn bình tĩnh chút không được sao? Cứ như bạn, cả ngày khóc lóc, thì

đòi tranh giành cái gì với ai?”

Tiểu Mạn lại càng nghẹn

ngào, “Cần gì phải tranh giành với ai, mình mới không cần anh ta!” Bây giờ, cô

cảm thấy mình thất bại vô cùng. Tô Lê Thâm thì bị người ta ngấm ngầm thông đồng

với nhau đuổi đi rồi, Cố Lãng thì ở cùng với người khác, cả chuyện đính hôn

cũng đăng báo luôn.

Nỗi buồn đổ lỗi cho

người. Đó chính là cảm giác của An Nhiên bây giờ. Cô có đọc qua tờ báo, đoán

rằng chắc chắn sẽ xảy ra chuyện này. Hiếm khi An Nhiên mở miệng cầu xin mình,

Nam Tịch Tuyệt chỉ hận chính mình không thể lái máy bay đưa cô đi, không thèm

để ý tới ai, mặc sống mặc chết phong tỏa sân bay để vợ mình tìm người. Cô vuốt

vuốt tóc, mở di động của Tiểu Mạn, tìm số của Cố Lãng.

“Nghe đi này!”

Tiểu Mạn hoảng hốt nhận

điện thoại, vừa đặt tai nghe chưa được một phút đồng hồ, đã giơ tay bụm miệng,

lập tức cúp máy.

“Sao vậy?” An Nhiên nhìn

vẻ mặt tuyệt vọng của cô, lo lắng ngồi xuống hỏi. Trong cuộc đời đen tối của

mình, nhờ có cô bạn ngốc nghếch này cho cô thêm sức mạnh, cô mới có thể chống

đỡ được. An Nhiên vốn không phải loại con gái hiền lành, đối nhân xử thế cũng

sắc bén, có điều, chỉ có Tiểu Mạn là cô xem như bạn tốt nhất của mình.

“An An!” Tiểu Mạn ôm lấy

cô khóc lớn, “Là, là con gái nghe điện thoại! Mình phải làm sao bây giờ?” Bây

giờ ở bên Mỹ đang là nửa đêm mà!

Khi chúng ta lớn lên, có

những nỗi đau mà ngay cả người thân trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói

chi là bạn bè?

Ánh mắt An Nhiên trở nên

lạnh lẽo, vỗ vai an ủi cô: “Đừng khóc, về chỗ của mình ở tạm đi.” Rồi quay lại

nói với Đậu Phụ, “Phiền bạn giúp mình nói với cha mẹ cô ấy một tiếng, bảo rằng

cô ấy qua chỗ mình chơi.”

Đậu Phụ kinh ngạc gật

đầu, nhìn cô đỡ Tiểu Mạn rời đi, tự dưng buột miệng thốt ra một câu: “Xin lỗi,

chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?”

An Nhiên sửng sốt, cười

nói: “Mình là bạn hồi đại học của Tiểu Mạn, có lẽ lúc bạn đến thăm cô ấy có gặp

qua chăng?”

Nam Tịch Tuyệt dẫn theo

người chờ bên ngoài sân bay, thấy An Nhiên và Tiểu Mạn đi ra, vội vã chạy ra

đón. Người qua đường thấy một bọn họ khí thế bức người lại vây quanh hai cô gái

không khỏi mướt mồ hôi.

“Làm sao vậy, cô ấy không

sao chứ?” Nam Tịch Tuyệt dịu dàng hỏi. Mấy gã theo sau anh không khỏi toát mồ

hôi hột, đại đương gia gần đây dịu dàng phát khiếp =.,=!

An Nhiên né tránh bàn tay

anh, không khách khí mắng: “Anh em các người, con mẹ nó, chẳng được lấy một

người tốt. Nói cho lão nhị các người biết, dám bắt nạt Tiểu Mạn, đừng mong tôi

để yên!”

Bị mắng mỏ một trận, đám

người kín đáo lau mồ hôi.

Nam

Tịch Tuyệt ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu ngoan ngoãn đáp: “Biết rồi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.